Không Phải Trò Chơi Thôi Sao? Tụi Bây Tu Tiên Thiệt Luôn Hả Trời?

Chương 117: Không chiêu người nước ngoài

Edit: Trứng ốp la

Lương Tuyết Nghiêu rủ Khương Thiên Nhai sang nhà một chuyến.

Hai người đều cắm mặt trong trò chơi suốt nhiều ngày, đến mức Khương Thiên Nhai gần như chẳng buồn ra cửa. Vừa nghe gọi, hắn liền chạy qua.

Khó được một buổi chiều rảnh rỗi, hai anh em cùng ngồi uống trà.

Khương Thiên Nhai cảm khái: “Đã bao lâu rồi chúng ta không ngồi lại trò chuyện như vậy?”

Chỉ mới hơn mười ngày bước chân vào trò chơi, cuộc sống của cả hai đã thay đổi đến mức này.

Lương Tuyết Nghiêu cười nhẹ. Sau khi vào trò chơi, cậu thay đổi không ít, thậm chí còn có thể thoải mái nói giỡn: “Anh, trò chơi này thật sự quá hay. Em thật biết ơn lúc trước anh đã tới tìm em.”

Ánh mắt Khương Thiên Nhai lướt qua đôi chân đã mất của em trai. Đáng tiếc… đó là cụt hẳn, không còn cách nào. Nếu không…

Ý nghĩ kia chỉ thoáng qua, hắn bật cười tự giễu. Có lẽ chính hắn cũng đã “nhập ma” rồi, lại mong trò chơi là thật sự.

Đúng lúc ấy, Lương Tuyết Nghiêu chậm rãi mở miệng: “Anh, dạo này anh chơi có thấy bản thân thay đổi gì không?”

“Không.”

Khương Thiên Nhai thuận miệng đáp: “Sao vậy?”

“Không có gì.”

Lương Tuyết Nghiêu khẽ lắc đầu: “Chỉ là cảm giác… chơi lâu rồi, rất khó phân biệt đâu là hiện thực, đâu là trò chơi.”

“Ừ.”

Khương Thiên Nhai gật đầu đồng tình: “Trò chơi này chân thực quá mức, khó mà tách bạch. Vừa đặt chân vào, cứ như thật sự sống ở nơi đó.”

Bọn họ dù giữ ký ức hiện đại, nhưng nhiều khi hành vi, suy nghĩ đã dần nhuốm màu thế giới kia.

Sau thoáng trầm ngâm, Lương Tuyết Nghiêu hỏi: “Anh thấy chúng ta bao lâu nữa mới có thể Trúc Cơ?”

Khương Thiên Nhai nhíu mày: “Cái này khó nói. Như Mộc Thu, có khi nửa năm là đủ. Nhưng ai biết chúng ta có chung tiến độ với người bản địa không?”

Đây cũng là lý do bọn họ không dám coi bản thân là tu sĩ bản thổ. Trong lòng luôn mặc định —— trò chơi đã mở cho bọn họ một cánh cửa khác, nhưng không phải cho tất cả, càng không chiêu người nước ngoài.

Theo tiến độ tu luyện của tu sĩ bản địa ở Vân Châu đại lục, chỉ riêng một vùng nhỏ như Vọng An huyện, dù người chơi có thiên phú cao đến đâu cũng không thể tăng cấp nhanh như vậy.

Phi Tước Tông hiện tại có bao nhiêu đệ tử Luyện Khí trung kỳ? Đếm đầu ngón tay cũng chẳng được mấy. Vậy mà trong trò chơi mới hơn một tháng, đã có tới hai người chơi đạt trung kỳ, thậm chí hiện giờ con số ấy vẫn còn tiếp tục tăng.

Nếu xét riêng chiến lực, việc người chơi đuổi kịp Phi Tước Tông chỉ là chuyện sớm muộn, tuyệt đối không phải không thể.

Lương Tuyết Nghiêu lại nhìn thấy vấn đề sâu xa hơn: “Anh, anh có nghĩ sau này chúng ta với Phi Tước Tông sẽ nảy sinh mâu thuẫn không? Người chơi ngày càng nhiều, sớm muộn gì cả Vọng An huyện cũng toàn là người chúng ta. Chẳng lẽ Phi Tước Tông chịu ngồi yên nhìn?”

Khương Thiên Nhai nhíu mày: “Điểm này tông chủ hẳn đã có kế hoạch. Nếu không thì sẽ không để mặc chúng ta tự do phát triển như thế.”

Nhắc đến Tông chủ, Lương Tuyết Nghiêu chợt nghĩ đến Tống Tửu Lai ngoài đời thực: “Đến giờ vẫn chưa điều tra ra vấn đề gì sao?”

Khương Thiên Nhai trầm ngâm: “Chỉ có thể khẳng định tông chủ cùng hiện thực Tống Tửu Lai là một người. Nhưng lý do nàng tiến vào trò chơi thì hoàn toàn không rõ. Đệ anh còn nói tin tức về thân phận của Tống Tửu Lai trên mạng đã bị xoá sạch, có lẽ quốc gia đã nhúng tay.”

Nếu quốc gia đã tham dự, hắn tuyệt đối không dám chống đối. Huống hồ thân phận Tống Tửu Lai vốn đơn giản, dễ tra, nhưng nếu giờ đã bị phong kín, vậy càng chứng tỏ phía trên đang bảo hộ nàng.

Lương Tuyết Nghiêu gật gù: “Vậy nên, bọn họ đã xác định được điều gì? Vệ thúc thúc trước đây cũng tìm em, em chỉ kể lại chút hiểu biết. Thực ra em chẳng quan tâm những chuyện kia. Điều em muốn biết là… trò chơi này xuất hiện rốt cuộc có ý nghĩa gì? Còn chúng ta, đối với tông chủ mà nói, lại có ý nghĩa gì?”

Khương Thiên Nhai đáp sau một hồi suy nghĩ: “Lúc mới vào game, chúng ta nghèo rớt mồng tơi, cái gì cũng không có. Giờ thì… cũng vẫn nghèo.”

Hắn bật cười tự giễu rồi nghiêm túc hơn: “Có lẽ nàng chỉ cần chúng ta giúp sức. Nếu thật sự là cùng một người, mà lại là người Hoa Hạ, tất nhiên nàng sẽ tin tưởng đồng bào mình. Ngươi xem, trò chơi mở ra ở quốc nội chứ không phải nước ngoài, cũng đủ để hiểu vài phần rồi.”

Đúng vậy, công nghệ quái lạ đến mức này, quốc gia sao có thể bỏ qua? Giữ lại trong nước mới là an toàn. Một khi rơi vào tay nước ngoài, hậu quả không tưởng nổi.

Lương Tuyết Nghiêu nghĩ đến đây, hơi chau mày: “Nếu có người nước ngoài biết thì sao? Trong nước cũng không thiếu người ngoại quốc.”

Cậu nói vậy, thật ra xuất phát từ tư tâm. Cậu không hề hy vọng trò chơi này bị người nước ngoài phát hiện. Nếu đã phát hiện, cũng phải đợi khi người Hoa Hạ bọn họ hoàn toàn đứng vững gót chân đã rồi mới tính.

Khương Thiên Nhai thở dài: “Có lẽ quốc gia đã có đối sách.”

Quốc gia tất nhiên sẽ có đối sách. Hệ thống chỉ cấm gian lận đoạt danh ngạch, chứ nào nói không được ngăn chặn người nước ngoài?

Danh ngạch giai đoạn này chắc chắn sẽ không rơi vào tay ngoại nhân. Dù sao, chỉ cần thân phận ghi rõ “người nước ngoài” thì đã bị loại từ vòng gửi xe. Gián điệp thì khó phòng, nhưng hy vọng trò chơi có cơ chế sàng lọc riêng.

Nói gì thì nói, kỹ thuật không biên giới, nhưng tu tiên trò chơi này, người Hoa Hạ phải được chơi trước đã!

Hiện tại, trò chơi cũng bắt đầu bị nước ngoài chú ý. Tất cả đều nhờ livestream của Hàn Thiên. Bọn họ xem vì tò mò, bởi hình ảnh quá thật, lại lan truyền nhanh chóng sang cả các trang web lớn nước ngoài.

Chuyện phá tông môn trước đó còn từng lên hot search Weibo, kéo nhiệt độ không nhỏ. Quốc gia không chặn lại, có lẽ vì Tống Tửu Lai thật sự cần độ hot này để chuyển hóa thành năng lượng. Nhưng nàng cũng có tư tâm —— nàng là người Hoa Hạ, tất nhiên ưu tiên người nhà trước.

Hiện tại nội môn có trăm người (thực chất là 99 + 1), về sau tất cả tân thủ đều chỉ được tính là ngoại môn đệ tử.

Tống Tửu Lai còn đang tính toán mấy chuyện lông gà vỏ tỏi này, kết quả trên đường lại bị người khác chặn lại cảnh cáo.

Đó là một nữ tu vội vã lên đường.

Nàng ta thoạt nhìn hơi chật vật, tu vi khoảng Luyện Khí hậu kỳ, mạnh hơn Tống Tửu Lai một chút. Giữa trời tuyết lớn, nàng ta vẫn một mạch chạy về phía Vọng An huyện. Thấy Tống Tửu Lai, nữ tu dừng lại, chắp tay:

“Các hạ… là người của Phi Tước Tông?”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn