Không Phải Trò Chơi Thôi Sao? Tụi Bây Tu Tiên Thiệt Luôn Hả Trời?

Chương 11: Chờ xem họ làm Vân Châu rung chuyển ra sao

Edit: Trứng ốp la

[Hệ thống: Tất cả đệ tử đã online. Hiện tại công bố Trường Sinh Tông Thiết Luật.]

[1. Cấm tùy tiện đắc tội bất kỳ NPC nào. Trò chơi không có chế độ bảo hộ tân thủ.]

[2. Cấm tiết lộ danh tính người chơi cho bất kỳ NPC nào.]

[3. Đây là thế giới tu tiên, người chơi có thể tự do khám phá Vân Châu đại lục, miễn sao không làm tổn hại lợi ích tông môn.]

[4. Cực kỳ quan trọng: Trò chơi lấy Tống Tửu Lai – tông chủ – làm trung tâm. Nếu tông chủ chết, trò chơi sẽ coi là thất bại hoàn toàn, sever đóng vĩnh viễn.]

...

Khi hệ thống truyền tin vào đầu từng người, toàn bộ 50 người chơi đều nghe được rõ mồn một. Cảm giác như... não bị hack một cách hợp pháp.

Cũng nhờ hệ thống truyền thẳng vào ý thức, tốc độ tiếp nhận và phản hồi cực nhanh, không khác gì "tải não tốc độ cao".

Không khí lập tức căng như dây đàn.

Lúc này, ai cũng nhận ra, tuy trò chơi này tự do thật, nhưng rõ ràng có hệ thống giám sát.

Mà tông chủ Tống Tửu Lai, là cốt lõi trong cốt lõi.

Một số người chơi còn đang đắm chìm trong cảm giác kinh diễm ban đầu, vài kẻ đầu óc lanh lẹ đã bắt đầu phân tích:

"Đậu xanh?? Không có chế độ bảo hộ tân thủ? Mới vào mà đã chơi lớn vậy à?"

"Vậy chẳng phải đụng NPC là banh xác?"

"Hồi nãy tui còn định l*n đ*nh núi ngắm cảnh, trên kia có cái gì Phi Tước Tông gì đó. Thôi, té đi ông nội... Tu sĩ mà đánh là khỏi cãi."

...

Thế giới này rõ ràng là cá lớn nuốt cá bé, ai mạnh thì làm đạo lý.

Không có chuyện đạo đức hay nhân quyền như ở hiện thực.

Lúc này, Hàn Thiên đã cùng Võ Đại Hổ và Chu Hiểu tạo thành một tổ ba người nhỏ, tạm gọi là "Tổ bảo tồn mạng sống".

Với kinh nghiệm game thủ lão làng, Hàn Thiên nhanh chóng phân tích mấu chốt: "Tông chủ của chúng ta yếu lắm. Tất cả luật lệ hiện giờ đều xoay quanh bảo vệ tông chủ. Giai đoạn đầu, tốt nhất là giả chết, im lặng, tập trung nuôi sống bản thân."

Chu Hiểu chống cằm gật gù: "Trang web còn bảo phải coi tông chủ là người phụ nữ quan trọng nhất cuộc đời... vậy thì chẳng phải là mẹ ruột sao? Mà tông chủ trông như nào nhỉ, có xinh không?"

Võ Đại Hổ chen vào: "Là nữ chính game tu tiên thì chắc chắn xinh rồi, chứ xấu ai mà chơi?"

Chu Hiểu lườm: "Ủa? Trò chơi này cần dựa vào sắc đẹp để thu hút lão sắc phê hả?"

Võ Đại Hổ câm nín: "...Ờ thì... Cũng... Không sai..."

Cả ba cười hì hì, nhưng ai cũng biết trong đầu cả ba đều đang tính toán kế sinh tồn.

Chu Hiểu nghiêm mặt lại: "Từ giờ, mấy người phải gọi nàng là "mẹ". Phải biết tôn trọng mẹ ta, cũng là mẹ các ngươi!"

Võ Đại Hổ: "......"

(Cảm giác như mình đang chơi game, mà bị ép nhận mẹ giữa chừng.)

...

Sau khi toàn bộ 50 người chơi đều vào game, hệ thống lập tức đưa thông báo: [Tập hợp trước mặt A Ô.]

A Ô nhìn thấy 50 người chơi đồng loạt xuất hiện trước mắt, cũng sốc tận óc. Trong lòng tự hỏi: "Tông chủ rốt cuộc tìm đâu ra mấy cái người kỳ dị thế này vậy trời?"

Vân Châu đại lục, người sở hữu linh căn có thể tu tiên thật sự hiếm như lông phượng sừng lân. Mà dưới chân núi, phần lớn vẫn là dân thường sinh sống, phải lo cơm áo gạo tiền, bình thường không thể bình thường hơn.

Ngay cả khi có người may mắn sở hữu linh căn, đại đa số cũng sẽ chọn đầu quân cho những tông môn danh tiếng, điều kiện tốt hơn.

Chỉ riêng điều này đã khiến A Ô vui muốn bay. Trước kia, Trường Sinh Tông chỉ có một mình cậu trơ trọi, giờ đùng một cái có cả đống sư đệ sư muội cùng tu luyện, hạnh phúc không tả xiết!

Vì quá vui, A Ô còn đặc biệt mở tiểu nhóm riêng, chỉ tay chọn ra năm người đi cùng mình nhận nhiệm vụ nhận diện linh dược – trong số đó có cả Chu Hiểu.

"Các ngươi năm người theo ta đi nhận diện linh dược."

"Còn lại, các sư đệ sư muội khác, đi chặt cây, dựng nhà đi. Ta đã chuẩn bị sẵn công cụ rồi!"

Võ Đại Hổ nghe xong, mắt rưng rưng, lòng run rẩy: "Sư huynh, có phải ngươi kỳ thị nam giới không đó?"

A Ô dù sao vẫn chỉ là thiếu niên mới lớn, có gì đều viết hết lên mặt. Bị hỏi trúng tim đen, mắt trừng to, miệng còn chột dạ: "Ta... Ta nào có."

Cậu chỉ vào một người trong nhóm được chọn: "Đây cũng là tiểu sư đệ mà!"

Cả nhóm quay lại nhìn – hảo gia hỏa!

Người nọ là nam game thủ với mặt đẹp như hoa, sống mũi cao, môi hồng, ngũ quan như điêu khắc. Không khác gì mỹ nhân cổ phong.

Nhìn sang bốn người còn lại trong nhóm, ai nấy cũng mặt mũi cực kỳ bắt mắt, toàn niết mặt kỹ lưỡng.

Mỹ nam kia còn đắc ý nhướng mày, như đang nói: "Không uổng công ta chỉnh mặt cả tiếng đồng hồ!"

Còn lại đám game thủ – chỉ biết đồng loạt gào thét trong lòng: "Chời má!! Sớm biết thế này, mình cũng chỉnh đẹp thêm vài điểm rồi!"

Thời buổi này, người dám tham gia thử nghiệm game kiểu này, phần lớn là nam. Trong số 50 người chơi, chỉ có đúng 5 người là nữ – mà bốn người trong số đó đều được chọn.

Người chơi nữ duy nhất còn lại trông vừa u buồn vừa hối hận. Vì khi vào game, cô ta lười chỉnh mặt, chọn luôn gương mặt mặc định hệ thống, chỉ chỉnh chút lông mày, khóe miệng rồi cho qua.

Giờ thì hối hận muốn khóc.

"Mình thật ngốc, ngốc quá rồi!"

"Sớm biết NPC cũng... nhìn mặt chọn người, mình đã không để mặc cái mặt random đó!"

Cô nàng buồn rười rượi nhìn về phía A Ô, hận không thể nghịch ngợm hệ thống mà gõ đầu cậu một cái.

Khắp nơi vang lên oán than:

"Trời ơi có thể ra đạo cụ reset gương mặt không? Tôi tình nguyện nạp vàng khắc kim luôn!"

"Đây là thử nghiệm không xóa tài khoản cơ mà! Phải có đạo cụ trả phí chứ? Giờ mở bán đi, tôi mua sạch!"

"Tiền thôi mà! Mở mồm ra, tôi ném thẻ vào mồm hệ thống luôn!"

Tiếc rằng, oán thán vẫn là oán thán. Đã nhập game thì mặt đã định rồi, chịu thôi.

Cũng may, đến cả lão làng như Hàn Thiên cũng không được A Ô chọn, khiến mấy người chơi còn lại trong lòng có chút cân bằng vi diệu.

Ngoài mấy người lạ mặt không quen biết, đa số đều đoán: "Chắc Chu Hiểu tuyên truyền game này trong nhóm riêng, lôi kéo thêm mấy người quen."

Giữa các người chơi, ít nhiều cũng đã bắt đầu quen mặt, biết tên nhau.

Ai nấy đều rõ Hàn Thiên chính là Kinh Bạo Thiên, đại thần trong giới game thủ.

Chỉ tiếc, trò chơi này hiện tại vẫn chưa có hệ thống bạn bè, bằng không bọn họ đã sớm spam kết bạn với Hàn Thiên cho bằng được rồi!

Nhiệm vụ chính hôm nay xem ra là đi đốn củi, ngoài năm người bị A Ô dẫn đi thu thập linh dược, toàn bộ người còn lại đều nghe theo Hàn Thiên, chia thành vài tổ nhỏ, bắt đầu hành trình chặt cây vĩ đại.

Dù sao thì đông người, số lượng củi gỗ cần cũng không ít.

Theo lời A Ô, toàn bộ sườn núi này là địa bàn của Trường Sinh Tông.

Núi tên là Phi Tước Sơn, rất rộng, rất dài, rất hoành tráng.

Phi Tước Tông ở bên kia sườn núi, có lối đi riêng, không ảnh hưởng tới khu vực chặt cây của Trường Sinh Tông. Vì thế, địa bàn này vẫn còn rất nhiều chỗ để khai thác.

May mắn là, khu núi này không có mãnh thú, dù sao cũng thuộc phạm vi tông môn, coi như khá an toàn.

Nhưng các người chơi vẫn không dám đi quá xa.

Bởi vì cái hình phạt "tử vong là khóa tài khoản" vẫn đang treo lơ lửng trên đầu bọn họ như một lưỡi đao.

Mà cái game này, độ chân thực cao đến mức vượt qua cả tưởng tượng, lại khiến bọn họ càng không dám coi thường.

Ở một góc khác, Tống Tửu Lai đang âm thầm quan sát.

Giờ đây, nàng đã bước vào Luyện Khí sơ kỳ, nhãn lực thay đổi rõ rệt.

Đứng trong tông môn cũng có thể nhìn thấy người chơi phía xa đang làm gì.

Hệ thống nhắc: [Nếu họ mãi hài lòng với hiện trạng, sẽ khó mà nâng cao cảnh giới.]

Tông môn càng mạnh, bản thân Tống Tửu Lai cũng sẽ càng mạnh. Nên muốn phát triển, đầu tiên là nâng cao thực lực của người chơi.

Nhưng nàng lại chẳng hề lo: "Mới vào game, lại biết tử vong là khóa tài khoản, ai mà dám mạo hiểm ngay từ đầu? Nhưng sau này... có thể tu luyện rồi, thì sẽ khác."

Hệ thống vẫn cứng rắn: [Nếu muốn họ đột phá nhanh, về sau chắc chắn ngươi phải cưỡng chế phát nhiệm vụ.]

Tống Tửu Lai lại chỉ cười khẽ, lắc đầu: "Ngươi không hiểu đâu. Người Hoa Hạ ở Lam Tinh, đam mê tu tiên đã ăn sâu vào máu thịt. Có sợ cũng chỉ là nhất thời, một khi biết được Vân Châu đại lục rộng lớn và huyền diệu đến mức nào, họ sẽ không chịu ngồi yên trong tông môn mãi đâu."

Một thế giới hoàn toàn xa lạ, dù chỉ có một cơ hội sống duy nhất, cũng đủ khiến người ta liều mình mạo hiểm.

Hơn nữa, về sau hệ thống có thể cho rút lại tài khoản mới. Chỉ cần đủ may mắn, trọng sinh lần nữa vẫn có thể làm lại từ đầu – sợ gì?

Vậy nên Tống Tửu Lai cũng chẳng lo.

50 người chơi, không thể ai cũng hài lòng với việc ngày ngày chặt củi xây nhà.

Nàng ngẩng đầu nhìn trời, trong mắt lấp lánh hy vọng: "Không biết những người đến từ quê hương ta... sẽ mang đến kỳ tích gì cho Vân Châu đại lục này."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn