Trận chiến diễn ra ác liệt. Hằng, Vũ và Linh như những mũi tên lao vào giữa đám đông kẻ thù, nhưng sức mạnh của họ không đủ để đối phó với số lượng áp đảo. Hằng cảm nhận được mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, trái tim đập mạnh trong lồng ngực. Cô cần phải mạnh mẽ hơn nữa.
“Chúng ta cần phải phân tán họ!” Vũ hét lên, cú đấm của anh giáng xuống một tên tay sai, làm hắn ngã quỵ. Hằng nhìn thấy ánh mắt quyết tâm của anh, nhưng trong lòng cô dâng lên nỗi lo lắng. Nếu không nhanh chóng tìm ra cách, họ sẽ không thể thắng.
“Linh, hãy chuẩn bị cho việc hồi phục!” Hằng la lên, cảm nhận linh khí của mình đang bắt đầu suy yếu. Linh gật đầu, đôi mắt sáng lấp lánh sự quyết tâm. Cô đang cố gắng giữ vững tinh thần, nhưng cảm giác bất an ngày càng lớn.
Khi Hằng quay lại, một tên tay sai đã lao đến từ phía sau. Cô không kịp phản ứng, chỉ kịp nghe thấy tiếng thét của Linh. “Hằng!” Tiếng gọi ấy như một tiếng chuông cảnh tỉnh, nhưng đã quá muộn. Một cú đấm mạnh mẽ giáng xuống, khiến Hằng ngã khuỵu xuống đất. Cảm giác đau đớn lan tỏa khắp cơ thể, cô nhìn thấy mọi thứ xung quanh mờ dần.
“Không!” Vũ gầm lên, lao về phía Hằng. Anh đẩy tên tay sai ra, nhưng Hằng đã nằm bất động trên mặt đất. “Linh, nhanh lên! Cô ấy cần em!” Vũ thốt lên, giọng đầy lo lắng.
Linh chạy đến bên Hằng, khuôn mặt cô trắng bệch. “Em sẽ làm được, Hằng, hãy tin em!” Cô đặt tay lên người Hằng, cố gắng tập trung linh khí của mình. Nhưng khi Linh cảm nhận được tình trạng của Hằng, nỗi sợ hãi bao trùm lấy cô. “Cô ấy… cô ấy rất yếu!”
Vũ nhìn thấy ánh mắt hoảng loạn của Linh, lòng anh như thắt lại. “Em hãy cố gắng hết sức, Linh! Chúng ta không thể để Hằng ra đi!”
Linh thở hổn hển, đôi tay cô bừng sáng một luồng linh khí màu xanh lấp lánh. Cô cố gắng tập trung, nhưng sự căng thẳng và áp lực từ trận chiến làm cho sức mạnh của cô dường như không đủ. “Hằng, hãy nghe em! Em cần sức mạnh của chị!”
Hằng chợt mở mắt, đôi mắt sắc sảo của cô hiện lên vẻ yếu ớt. “Linh… tôi… tôi không thể…,” cô thì thào, cảm giác mệt mỏi bao trùm. Linh không thể chấp nhận điều đó.
“Không! Chị phải sống! Chị là người mạnh mẽ nhất mà em biết!” Linh nói, lòng kiên định, ánh mắt đầy hy vọng. Những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên má cô, nhưng Linh không để chúng cản trở sức mạnh của mình.
Vũ đứng bên cạnh, trái tim anh như bị bóp nghẹt. “Hãy tập trung, Linh! Hãy nhớ sức mạnh của linh khí, nó là một phần trong em!”
Linh gật đầu, đôi tay cô vươn ra, linh khí mạnh mẽ bắt đầu lan tỏa. Cô cảm nhận được sức mạnh đang chảy qua từng tế bào trong cơ thể, như một dòng suối ấm áp. Nhưng cảm giác mệt mỏi khiến cô gần như không thể đứng vững.
“Chị phải tin em! Hãy chiến đấu vì bản thân và chúng ta!” Linh gào lên, và trong khoảnh khắc, Hằng cảm nhận được một luồng sức mạnh tràn ngập.
“Linh… tôi sẽ không bỏ cuộc,” Hằng thầm nghĩ. Cô mở mắt, ánh sáng trong mắt dần trở lại. Hằng cảm nhận được linh khí từ Linh chảy vào mình, sức mạnh như vỡ òa trong lòng. Cô đứng dậy, mặc cho vết thương đau đớn, ánh sáng rực rỡ bao quanh.
“Chúng ta sẽ không để họ thắng!” Hằng gầm lên, tiếng nói của cô vang vọng giữa cuộc chiến. Những kẻ thù xung quanh cảm nhận được sức mạnh đang dâng trào, và họ bắt đầu lo sợ.
“Chúng ta không thể dừng lại! Tấn công!” Vũ chỉ huy, và cả nhóm lao vào cuộc chiến một lần nữa. Linh không ngừng hồi phục sức mạnh cho Hằng, và Hằng như được tiếp thêm sức mạnh, mỗi cú đấm đều trở nên mạnh mẽ hơn.
Nhưng giữa lúc chiến đấu, Hằng nhìn thấy bóng dáng Minh Tuấn từ xa, ánh mắt lạnh lùng đang quan sát. “Hắn không thể ở đây…” Cô thầm nghĩ, lòng lo lắng lại trào dâng.
“Vũ! Linh!” Hằng hét lên, “Chúng ta cần phải đánh bại hắn!” Nhưng không ai có thể nghe thấy cô giữa tiếng ồn ào của cuộc chiến. Hằng biết rằng thời gian không còn nhiều, và nếu không hành động ngay, họ sẽ phải trả giá đắt.“Chúng ta phải kết thúc trận chiến này!” Vũ nói, quyết tâm trong từng câu chữ. “Hằng, em có thể mở rộng không gian của mình không?”
Hằng gật đầu, cảm nhận sức mạnh đang bùng nổ trong lòng. “Tôi sẽ thử!”
Cô hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, và bắt đầu tập trung linh khí. Mọi cảm xúc, mọi nỗi sợ hãi đều được gạt bỏ. Cô cảm thấy không gian xung quanh dần thay đổi, những ánh sáng kỳ diệu bắt đầu xuất hiện.
“Giữ vững vị trí!” Vũ kêu lên, trong khi Linh tiếp tục hồi phục cho cả nhóm. Hằng cảm nhận được linh khí đang cuộn trào, và cô quyết định mở rộng không gian bí mật của mình.
“Bây giờ!” Hằng hét lên, và một luồng ánh sáng mạnh mẽ bùng nổ, tạo thành một vòng tròn bảo vệ xung quanh họ. Những tên tay sai không thể bước vào, ánh sáng của không gian bí mật như một bức tường kiên cố.
“Chúng ta đã có lợi thế!” Vũ thốt lên, và ngay lập tức, anh dẫn dắt nhóm tiến công.
Nhưng giữa lúc đó, Hằng cảm thấy một cơn đau nhói trong ngực, sức mạnh đang dần rút đi. “Không… không thể…” Cô gục xuống, cảm giác choáng váng.
“Không!” Linh kêu lên, chạy đến bên Hằng. “Chị không thể ngã xuống lúc này!”
“Em phải… đi tiếp,” Hằng lẩm bẩm, nhưng Linh không thể để điều đó xảy ra.
“Không, Hằng, em cần chị!” Linh gào lên, nước mắt lăn dài. Hằng cảm nhận được sự yếu đuối trong giọng nói của Linh, và ngay lúc đó, cô nhận ra rằng họ không thể thua.
“Linh… em phải tin vào sức mạnh của mình,” Hằng thì thầm, và với những giọt nước mắt còn lại, cô nắm chặt tay Linh. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”
Nhưng trong khoảnh khắc đó, một tiếng động lớn vang lên, như một cơn bão đang tiến đến. Minh Tuấn đã quyết định ra tay. Hắn không thể chờ đợi thêm nữa. Hắn bước vào vòng bảo vệ, ánh mắt sắc lạnh như dao.
“Chào mừng các ngươi đến với cái chết,” hắn cười, giọng điệu lạnh lẽo. Hằng và Vũ nhìn nhau, lòng quyết tâm lại trỗi dậy.
“Chúng ta sẽ không để ngươi thắng!” Vũ gầm lên, chuẩn bị cho cuộc chiến cuối cùng.
“Đúng vậy, chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu!” Hằng khẳng định, mặc cho vết thương đang hành hạ. Cô cảm nhận được sức mạnh từ Linh, và một lần nữa, ánh sáng từ không gian bí mật bắt đầu dâng trào.
“Để xem ai là người cuối cùng đứng vững,” Minh Tuấn cười nhạt, chuẩn bị cho cuộc chiến không thể tránh khỏi.
“Chúng ta sẽ không từ bỏ!” Hằng thét lên, và vòng tay của họ lại siết chặt, sẵn sàng cho cuộc chiến sinh tử. Cuộc chiến chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu.