Không Gian Bí Ẩn

Chương 10: Sự phản bội

Khi ánh sáng của ngày tàn dần, không khí trong phòng trở nên nặng nề. Thảo ngồi bên bàn học, cảm giác hồi hộp lẫn lo lắng tràn ngập trong lòng. Cô đã quyết định sẽ tổ chức một buổi họp nhóm, mời tất cả những người bạn trong nhóm đến để thảo luận về kế hoạch bảo vệ ngọc bội. Vừa chờ đợi, cô vừa nghĩ về những bí mật mà Thiên đã chia sẻ với mình.

“Chúng ta cần phải cẩn thận hơn,” cô nói với bản thân, “cần phải đảm bảo rằng không ai trong nhóm có thể phản bội chúng ta.”

Khi mọi người bắt đầu đến, không khí trở nên vui vẻ hơn. Họ cười đùa, chia sẻ những câu chuyện nhỏ và cùng nhau ăn những món ăn Thảo đã chuẩn bị. Nhưng bên trong, Thảo vẫn cảm thấy một điều gì đó không ổn. Ánh mắt cô thường xuyên lướt qua Vương Thiên, nhưng anh có vẻ lạnh lùng và xa cách hơn thường ngày. Cô tự hỏi liệu có phải anh đang giấu giếm điều gì khác không.

Sau khi mọi người đã ổn định chỗ ngồi, Thảo đứng dậy. “Cảm ơn mọi người đã đến. Hôm nay, chúng ta cần thảo luận về kế hoạch bảo vệ ngọc bội.”

“Có cần thiết phải làm vậy không?” một giọng nói lên tiếng. Đó là Huy, một trong những thành viên trong nhóm. “Mọi chuyện vẫn ổn mà.”

Thảo nhìn Huy, cố gắng kiềm chế cảm xúc. “Chúng ta không thể chủ quan. Ngọc bội mang trong mình sức mạnh lớn lao, và có những kẻ đang tìm cách chiếm đoạt nó.”

Thiên đứng dậy, ánh mắt anh sắc lạnh. “Thảo nói đúng. Chúng ta cần phải chuẩn bị cho mọi tình huống.”

Mọi người gật đầu, nhưng Thảo cảm nhận được một sự căng thẳng đang lơ lửng trong không khí. Huy có vẻ không hài lòng, trong khi những người khác thì tỏ ra lo lắng.

“Có ai trong nhóm cảm thấy không thoải mái với kế hoạch này không?” Thảo hỏi, cố gắng khơi gợi ý kiến từ mọi người.

Im lặng bao trùm. Rồi, bất ngờ, Huy lên tiếng. “Tôi nghĩ rằng có thể có một kẻ phản bội trong nhóm chúng ta.”

Câu nói như một tiếng sét ngang tai, làm mọi người ngạc nhiên. Thảo cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra trên trán. “Cậu đang nói gì vậy, Huy?” cô hỏi, giọng có phần run rẩy.

“Tôi đã nghe thấy một số lời đồn về việc ai đó đang âm thầm theo dõi chúng ta. Có thể là một trong số chúng ta,” Huy nói, ánh mắt anh dừng lại ở Thiên.

“Cậu không có bằng chứng nào cả!” Thiên phản bác, giọng nói lạnh lùng. “Đừng đổ lỗi cho người khác khi không có chứng cứ.”

“Mình chỉ đang cảnh báo thôi,” Huy đáp, tỏ ra kiên quyết. “Chúng ta không thể mạo hiểm.”

Thảo nhìn vào mắt mọi người, cảm thấy sự bất an len lỏi. “Được rồi, chúng ta sẽ cùng nhau kiểm tra và bảo vệ ngọc bội,” cô nói, cố gắng giữ bình tĩnh. “Nhưng hãy nhớ, chúng ta cần phải tin tưởng lẫn nhau.”

Sau buổi họp, Thảo quyết định ở lại một chút để nói chuyện riêng với Thiên. “Có phải cậu cảm thấy không thoải mái khi Huy nghi ngờ như vậy không?” cô hỏi.

“Không,” Thiên đáp, nhưng giọng anh có phần gượng gạo. “Chúng ta chỉ cần tập trung vào kế hoạch của mình.”

“Nhưng nếu có kẻ phản bội, chúng ta sẽ không thể thành công,” Thảo nói, cảm giác bất an càng dâng cao.“Cô tin tưởng tôi chứ?” Thiên nhìn thẳng vào mắt Thảo.

“Vâng,” cô gật đầu, nhưng trong lòng vẫn có điều gì đó không yên.

Khi đêm buông xuống, Thảo không thể ngủ yên. Cô nằm trằn trọc, suy nghĩ về lời của Huy. Liệu có thật sự có một kẻ phản bội trong nhóm? Cô cần phải tìm ra sự thật.

Sáng hôm sau, Thảo quyết định sẽ đến nơi mà họ thường tổ chức những buổi họp. Cô muốn tìm kiếm manh mối, bất kể có phải là một chiếc băng ghi âm hay một thứ gì đó mà kẻ phản bội để lại. Khi đến nơi, cô cảm thấy không khí lạnh lẽo, như có điều gì đó đang rình rập xung quanh.

Bất ngờ, Thảo nghe thấy tiếng động lạ từ phía sau. Cô quay lại, ánh mắt sắc bén, nhưng không thấy ai. Tim cô đập mạnh, và một cảm giác bất an bao trùm.

“Có ai ở đây không?” cô gọi lớn, nhưng chỉ nhận được sự im lặng.

Khi cô quay lại để kiểm tra nơi khác, thì ánh mắt cô chạm phải một bóng dáng quen thuộc. Vương Thiên đứng đó, vẻ mặt nghiêm nghị. “Cô đến đây làm gì?” anh hỏi, giọng có phần lạnh lùng.

“Tôi chỉ muốn tìm hiểu thêm về những gì đang xảy ra,” Thảo đáp, cảm thấy căng thẳng.

“Cô không nên ở đây một mình. Đây không phải là nơi an toàn,” Thiên nói, nhưng ánh mắt anh có gì đó lấp lánh, như thể đang che giấu điều gì.

Thảo không thể kiềm chế được nữa. “Thiên, có phải anh có điều gì giấu giếm không? Có phải anh biết về kẻ phản bội không?”

Thiên im lặng một lúc, rồi anh thở dài. “Cô không nên hỏi những câu này. Cô sẽ chỉ làm mọi chuyện tồi tệ hơn.”

“Nhưng tôi cần biết sự thật!” Thảo kiên quyết. “Nếu có ai đó đang âm thầm theo dõi chúng ta, tôi không thể để điều đó xảy ra!”

“Cô không hiểu đâu,” Thiên nói, giọng anh căng thẳng. “Đôi khi, biết quá nhiều sẽ chỉ khiến cô đau khổ.”

Thảo cảm thấy lòng mình nặng trĩu. “Vậy thì, anh muốn tôi làm gì? Tôi không thể đứng nhìn mọi thứ tan vỡ.”

“Tôi sẽ bảo vệ cô,” Thiên nói, nhưng rồi ánh mắt anh lại trở nên xa xăm. “Nhưng có những thứ mà cô không thể tưởng tượng nổi.”

Câu nói của anh như một lời hứa, nhưng cũng đầy mập mờ. Thảo cảm nhận được sự bí ẩn xung quanh Thiên, và nỗi lo lắng về kẻ phản bội lại dâng trào trong lòng.

Khi họ rời khỏi nơi đó, Thảo biết rằng mọi thứ sẽ không còn như trước. Mối quan hệ giữa cô và Thiên đang trở nên phức tạp hơn bao giờ hết, và cô cần phải tìm ra sự thật trước khi quá muộn.

Cảm giác hồi hộp bao trùm khi Thảo bước ra khỏi nơi đó, và cô biết rằng một cuộc chiến không chỉ diễn ra bên ngoài mà còn trong lòng mỗi người. Điều gì đang chờ đợi họ phía trước? Cô chỉ có thể hy vọng rằng tình bạn và tình yêu sẽ giúp họ vượt qua mọi thử thách, nhưng trong sâu thẳm, Thảo biết rằng sự phản bội có thể ập đến bất cứ lúc nào.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn