Tiếng trống hội vang lên, dội vào lòng hồ phủ sương như nhịp tim thầm lặng của Đền Ngọc. Cả cung đình rộn ràng chuẩn bị cho buổi yến tiệc đầu mùa, nơi Hoàng thượng sẽ cùng các phi tần thưởng ngoạn cảnh sắc và ban thưởng cho kẻ được lòng. Tố Dung khoác lên mình áo lụa xanh nhạt, mái tóc vấn cao, hai bên cài trâm ngọc giản dị. Nàng cùng Gia Hân và Uyển Cơ nối gót đoàn phi tần, bước qua hành lang trải thảm tím, ánh đèn lồng lung linh in bóng xuống nền đá. Không khí căng như dây đàn – mỗi người đều giấu kín một ý nghĩ riêng, nhưng ngoài mặt ai cũng tươi cười, nhã nhặn.
Thuyền rồng sơn son lướt nhẹ trên mặt hồ sương, đưa đoàn người đến đảo nhỏ giữa hồ – nơi dựng thủy đình mái cong, sàn lát gỗ mun, rèm lụa mỏng buông chạm gót chân. Tố Dung bước lên bậc thềm, nghe tiếng nước vỗ nhè nhẹ bên dưới. Hoàng thượng đã ngồi ở ghế chủ vị, lưng thẳng, ánh mắt sắc bén quét qua từng người. Đôi môi mím lại, chỉ có một nụ cười nhạt thoáng qua khi Lục phi Hàn Mộng Dao yểu điệu tiến đến, áo đỏ rực rỡ, ánh mắt lấp lánh như muốn nuốt trọn mọi ánh nhìn.
Tạ Uyển Khanh ngồi phía đối diện, dáng vẻ bình thản, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng phi tần như dò xét một món đồ mới. Bên trái là Trần Thanh Lệ, gương mặt nhỏ nhắn ẩn sau lớp phấn nhẹ, miệng cười mà mắt thì lạnh. Gia Hân ngồi cạnh Tố Dung, bàn tay giấu dưới gầm bàn khẽ run. Uyển Cơ ngồi phía xa, ánh mắt sắc như dao, lâu lâu lại liếc về phía Hoàng thượng, đôi môi mím chặt, không cười cũng không giận.
Tiệc bắt đầu. Cung nữ dâng rượu, thái giám trình món, khói hương tỏa lan, quyện vào sương mỏng khiến thủy đình như lạc vào mộng cảnh. Đàn ca nổi lên, Gia Hân được gọi múa mở màn. Nàng khoác áo mỏng, uyển chuyển như cánh bướm, ánh mắt long lanh như biết nói. Tiếng đàn tranh réo rắt, tiếng quạt giấy vỗ nhịp, mấy viên quan khách ngồi ven đình không ngớt tán dương.
Hoàng thượng khẽ gật đầu, ánh nhìn dừng lâu hơn trên người Gia Hân. Lục phi Hàn Mộng Dao cau mày, tay bấu chặt vào mép bàn, nhưng vẫn giữ nụ cười dịu dàng. Khi Gia Hân cúi đầu lui về chỗ, Hoàng thượng nâng chén rượu, khẽ nói: “Vũ điệu năm nay tiến bộ. Lý tân phi, ngươi nên cảm tạ người dạy dỗ.”
Gia Hân đỏ mặt, cúi đầu: “Thần thiếp không dám quên ơn dạy bảo của các tỷ muội.”
Không khí tạm thời lắng dịu. Rượu dâng tuần hai, món ngon bày la liệt, tiếng cười nói rộn rã vang lên trong lớp sương trắng. Tố Dung lặng lẽ quan sát, ghi nhớ từng cử chỉ, từng ánh mắt trao đổi giữa các phi tần. Trần Thanh Lệ cười khúc khích bên Lục phi, thỉnh thoảng lại liếc sang Uyển Cơ. Tạ Uyển Khanh ngồi im lặng, chỉ nhấp môi một chút, nhưng đôi mắt thì không ngừng di chuyển, như nắm bắt mọi mưu toan.
Đột ngột, tiếng động mạnh vang lên. Một chiếc chén rơi xuống sàn, vỡ vụn. Mọi người ngẩng lên, chỉ thấy Hoàng thượng đưa tay ôm trán, sắc mặt trắng bệch. Rượu trong chén nghiêng đổ, vết đỏ thẫm loang xuống tay áo. Thái giám trưởng Tô Hữu Dũng vội lao đến: “Bệ hạ, người không khỏe ạ?”
Ngô Đình Vũ lắc đầu, hơi thở gấp gáp, mắt mờ đi trong làn sương dày. Thủy đình bỗng trở nên im phăng phắc, chỉ còn tiếng tim đập dồn dập. Lục phi Hàn Mộng Dao thất thanh: “Hoàng thượng làm sao vậy? Mau gọi ngự y!”
Hoàng hậu vẫn ngồi yên, gương mặt bình thản nhưng ánh mắt ánh lên tia nhìn khó đoán. Trần Thanh Lệ giả bộ hốt hoảng, lao đến cạnh Hoàng thượng, nhưng chỉ kịp chạm vào vạt áo đã bị Tô Hữu Dũng đẩy ra.
Tố Dung ngồi lặng, mắt không rời khỏi bàn tay Hoàng thượng. Những vệt đỏ bất thường nổi lên dưới lớp da mỏng, hơi thở mỗi lúc một gấp, ánh mắt dại đi như người chìm trong ảo mộng. Nàng bất giác nhớ lại những dòng sách y học cha từng dạy: “Độc mộng ảo – phát tác trong sương lạnh, khiến tâm trí lạc lối, thân xác tê dại, nếu không giải kịp sẽ mất mạng.”
Trong khoảnh khắc, nàng nhìn thấy bên mép bàn, một chiếc trâm cài bằng ngọc bích rơi xuống, còn dính chút bột màu hồng nhạt. Lục phi Hàn Mộng Dao cũng nhìn thấy, mắt lóe lên, nhưng cố giữ bình tĩnh. Tố Dung không chần chừ, đứng dậy tiến đến, giọng nhẹ như gió: “Bệ hạ, thần thiếp biết chút y lý, xin mạo muội xem qua.”
Tô Hữu Dũng vội la lên: “Không được phép! Đâu phải ngự y mà dám…”
Tố Dung không để ý, quỳ gối trước mặt Hoàng thượng, lấy khăn lụa thấm nước trà lạnh, nhẹ nhàng lau vết rượu trên tay áo người. Đôi mắt nàng quan sát thật kỹ, rồi khẽ đặt hai ngón tay lên mạch cổ tay Ngô Đình Vũ. Nhịp đập rối loạn, hơi thở nông, đồng tử co lại – đúng là độc mộng ảo.
“Bệ hạ chỉ mới nhiễm độc ngoài da. Nếu giải ngay sẽ không nguy hiểm. Xin cho thần thiếp mượn một bát nước trà và chút hoa cúc trắng.”
Không ai dám động, chỉ có Gia Hân luống cuống chạy đến bàn bên, lấy bát trà và hoa cúc còn lại trong bình. Tố Dung nhanh nhẹn nghiền nát hoa, hòa vào trà, dùng khăn sạch nhúng vào rồi đắp lên trán Hoàng thượng, đoạn xoa bóp nhẹ hai bên thái dương. Một tay nàng khéo léo bấm vào huyệt đạo phía sau gáy, giọng thì thầm: “Xin bệ hạ cố mở mắt, tập trung vào tiếng nói của thần thiếp. Đừng để lạc vào mộng.”
Hoàng thượng nhíu mày, hơi thở trầm xuống, ánh mắt dần tỉnh lại. Tố Dung ghé sát, nhỏ giọng: “Người nghe thấy tiếng thần thiếp không?”
Ngô Đình Vũ chớp mắt, môi run run: “Lạnh… ánh sáng… Sương dày quá…”
Tố Dung giữ chặt tay người, dùng ngón cái day nhẹ lên mu bàn tay: “Bệ hạ, xin nhìn vào mắt thần thiếp. Chỉ có ở đây mới là thật.”
Trong mắt nàng, ánh sương phản chiếu thành hai đốm lửa nhỏ. Hoàng thượng như bị cuốn theo, hơi thở chậm lại, bàn tay bớt run. Nàng tiếp tục xoa bóp, lẩm nhẩm bài thơ trấn tĩnh tâm thần cha từng dạy: “Khói sương mờ lối, ý chí vững vàng. Đêm tàn sương tan, trời lại sáng.”
Một lúc sau, sắc mặt Hoàng thượng dịu đi, đôi môi mấp máy: “Khói sương… ý chí…”
Các phi tần xung quanh nín thở dõi theo. Lục phi Hàn Mộng Dao siết chặt khăn tay, ánh mắt đầy ghen tức. Tạ Uyển Khanh nhìn Tố Dung không chớp, khoé môi cong lên như cười mà không phải cười.
Tô Hữu Dũng cúi đầu, giọng đã bớt gay gắt: “Bệ hạ, ngự y sắp tới.”
Tố Dung nhẹ nhàng lùi lại, nhưng vẫn ngồi sát bên, đôi mắt không rời khỏi Hoàng thượng. Một lúc sau, ngự y chạy vào, kiểm tra rồi xác nhận: “Chỉ là ngoại độc, nhờ giải kịp nên không nguy hiểm. Xin cảm tạ Minh tân phi.”
Hoàng thượng ngồi dậy, ánh mắt có phần ngỡ ngàng, nhìn sang Tố Dung thật lâu rồi khẽ gật đầu: “Khá lắm. Minh tân phi thật biết nhìn thời cơ.”
Tố Dung cúi đầu: “Thần thiếp không dám nhận. Chỉ là may mắn nhớ lại chút y thuật cũ.”
Không khí thủy đình dịu xuống, nhưng ai cũng nhận ra cục diện đã đổi khác. Ánh mắt các phi tần đổ dồn về phía Tố Dung, mỗi người một ý nghĩ. Lục phi Hàn Mộng Dao cắn môi, ánh mắt như muốn đốt cháy đối thủ. Trần Thanh Lệ khẽ nhếch môi, ánh nhìn đảo qua đảo lại giữa Tố Dung và Lục phi. Gia Hân siết tay nàng dưới bàn, thì thầm: “Tỷ… cẩn thận.”
Tạ Uyển Khanh đứng dậy, giọng nhẹ như sương: “Bệ hạ nên nghỉ ngơi. Hôm nay tiệc vui hóa ra lại thành nỗi lo.”
Hoàng thượng gật đầu, liếc nhìn Tố Dung một lần nữa, ánh mắt khó đoán. Thuyền rồng rời đảo, đưa đoàn người trở về. Sương trên hồ càng dày, nước loang ánh đèn lồng, những chiếc bóng lay động như những hồn ma không tên.
Về đến bờ, các phi tần tản ra theo từng nhóm nhỏ. Lục phi Hàn Mộng Dao kéo theo Trần Thanh Lệ và mấy phi tần thân cận, bước nhanh về phía vườn hoa. Trong bóng tối, nàng dằn giọng: “Con nhỏ Minh tân phi đó, dám qua mặt cả Hoàng hậu để cứu giá, lại còn được Hoàng thượng khen. Không biết tự lượng sức!”
Trần Thanh Lệ cười khẽ: “Chỉ là chút may mắn thôi. Nhưng tin này mà lan ra, cả hậu cung sẽ chẳng ai yên. Lục phi nên cẩn thận, đừng để kẻ khác thừa nước đục thả câu.”
Lục phi cau mày, tay siết chặt viên Ngọc Ấn trong lòng bàn tay: “Ta sẽ không để nó leo lên đầu mình đâu. Đợi đấy.”
Bên hành lang phía tây, Gia Hân kéo Tố Dung đi chậm lại, giọng khẽ: “Tỷ có biết vừa rồi liều đến mức nào không? Nếu Hoàng hậu muốn gây khó, tỷ sẽ khó mà giữ thân.”
Tố Dung nhìn ánh trăng lấp ló sau màn sương, giọng bình thản: “Nếu không cứu, người chết sẽ là Hoàng thượng. Khi ấy, chẳng ai giữ được mạng mình.”
Uyển Cơ lặng lẽ theo sau, chỉ liếc nhìn rồi bước nhanh về phòng. Nhưng trong mắt nàng, một tia sáng lạnh lóe lên – một kẻ vừa nổi lên, sẽ trở thành con mồi ngon cho mọi thế lực. Nàng tự nhủ, phải tìm hiểu kỹ hơn về Minh Tố Dung, kẻ vừa cứu giá bằng đôi bàn tay không máu tanh mà lại làm đảo lộn trật tự.
Trong phòng riêng, Tố Dung ngồi trước bàn, mở hộp ngọc, lấy viên Ngọc Ấn ra ngắm. Ánh sáng lờ mờ của ngọn nến phản chiếu lên mặt ngọc, trong khoảnh khắc nàng lại thấy bóng dáng mẫu thân thấp thoáng. Tiếng nói thì thầm trong đầu: “Mỗi ân huệ là một nhát dao giấu trong tay áo.”Nàng khẽ thở dài, đặt viên ngọc lại, lấy ra một cuộn vải nhỏ, bên trong giấu những mẩu dược thảo khô. Tố Dung nghiền nát một ít, trộn vào bát nước, uống cạn. Đầu óc tỉnh táo hơn, nỗi lo lắng lùi dần. Nàng biết, từ nay sóng gió sẽ không ngừng nổi lên.
Bên ngoài, tiếng chân dừng lại trước cửa phòng. Một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên: “Minh tân phi, có người gửi quà.”
Tố Dung ra mở cửa, thấy một hộp gấm nhỏ đặt trên khay. Nàng mở ra, bên trong là một chiếc trâm cài bằng ngọc trắng, đầu trâm chạm khắc hình bông hoa cúc. Không có thư, không có dấu hiệu gì. Tố Dung nhìn thật lâu, rồi đặt lại vào hộp, cảm thấy hơi lạnh chạy dọc sống lưng.
Đêm buông xuống, sương dày đặc phủ kín lối đi. Bên trong phòng, Tố Dung ngồi trước bàn, tay cầm Ngọc Ấn, mắt nhìn vào hư vô. Nàng biết, ngày mai sẽ chẳng còn bình yên.
Trong thư phòng phía đông, Hoàng hậu Tạ Uyển Khanh ngồi đối diện thầy pháp Hứa Lâm Quang. Ánh nến leo lét, bóng hai người in lên vách tường dài như những cái bóng ma. Hoàng hậu nhỏ giọng: “Ngươi đã điều tra chưa? Vì sao Hoàng thượng trúng độc giữa buổi tiệc?”
Hứa Lâm Quang vuốt cằm, giọng khàn khàn: “Là độc mộng ảo, hòa tan trong sương. Kẻ hạ độc không hề đơn giản.”
Tạ Uyển Khanh cười lạnh: “Vậy mà lại bị một tân phi giải được, ngươi nghĩ sao?”
Hứa Lâm Quang cúi đầu, giọng rắn rỏi: “Minh Tố Dung không đơn giản. Nếu không sớm loại bỏ, sẽ thành họa lớn.”
Hoàng hậu nhắm mắt, bàn tay siết chặt chuỗi ngọc trên cổ tay: “Ta biết. Nhưng mọi chuyện phải từ từ. Kẻ lộ tài quá sớm, sẽ tự chuốc lấy tai họa. Để xem, Minh tân phi chịu được bao lâu dưới ánh mắt của cả Đền Ngọc này.”
Trong căn phòng nhỏ ở góc xa, Trịnh Uyển Cơ ngồi trước bàn, tay lật giở một cuốn sách cũ về dược liệu. Ánh mắt nàng dừng lại ở dòng chữ: “Hoa cúc trắng – trấn tĩnh tâm thần, giải độc mộng ảo.” Nàng mỉm cười, lẩm bẩm: “Minh Tố Dung, ngươi quả nhiên có bản lĩnh. Nhưng ngươi có chịu nổi khi tất cả đều dõi theo từng hơi thở của ngươi không?”
Bên ngoài cửa sổ, sương đêm dày đặc, che lấp ánh trăng. Một bóng người lặng lẽ lướt qua, để lại dấu chân mờ trên hành lang ướt sương.
Lục phi Hàn Mộng Dao ngồi trước gương, ánh mắt rực lên như ngọn lửa. Nàng tháo trâm cài, ném mạnh xuống bàn. “Con tiện nhân ấy, dám cướp lấy ánh sáng của ta trước mặt mọi người. Được, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là địa ngục Đền Ngọc.”
Tiếng gió ngoài song cửa rít lên từng hồi. Đêm nay, không ai ngủ yên.
Sáng hôm sau, Đền Ngọc chìm trong sương lạnh. Tin tức về việc Minh tân phi cứu giá lan truyền khắp hậu cung. Kẻ thì thán phục, kẻ thì ganh ghét, người thì dè chừng. Trên các hành lang, lời thì thầm không dứt.
Tô Hữu Dũng vội vã đến yết kiến Hoàng hậu, thì thầm: “Minh tân phi hôm qua hành động mau lẹ, lại được Hoàng thượng chú ý. Mấy vị phi tần đã bắt đầu liên kết với nhau, e rằng hậu cung sẽ náo động.”
Tạ Uyển Khanh nhắm mắt, giọng lạnh lùng: “Để yên cho chúng tranh đấu. Ai ngoi lên quá nhanh, sẽ bị nhấn chìm trước tiên.”
Ở phía bên kia cung, Gia Hân tìm đến phòng Tố Dung, khẽ đẩy cửa bước vào. “Tỷ, hôm nay mọi người đều bàn tán về tỷ. Có người còn bảo tỷ được Hoàng thượng để mắt.”
Tố Dung lắc đầu, ánh mắt trầm ngâm: “Chỉ là hữu duyên cứu giá. Nhưng tiếng đồn càng lớn, sóng gió càng nhiều.”
Gia Hân ngồi xuống cạnh nàng, siết tay: “Tỷ phải cẩn thận. Đừng tin ai ngoài ta và Uyển Cơ.”
Tố Dung khẽ cười, ánh mắt dịu đi: “Ta biết. Nhưng ở đây, ai cũng có bí mật riêng. Kể cả Uyển Cơ cũng vậy.”
Gia Hân cúi đầu, không nói nữa. Một lúc sau, nàng đứng dậy, ra về, để lại Tố Dung ngồi lặng lẽ bên bàn, mắt nhìn viên Ngọc Ấn trong tay. Nàng cảm thấy trong ngực mình có một cơn sóng ngầm dâng lên – vừa sợ hãi, vừa háo hức.
Buổi chiều, Tố Dung được triệu vào ngự hoa viên, dự tiệc trà cùng Hoàng thượng và các phi tần. Lục phi Hàn Mộng Dao tươi cười bước đến, giọng ngọt như mật: “Minh tân phi, hôm qua bản phi còn chưa kịp cảm tạ ngươi cứu giá. Nếu không có ngươi, chẳng biết hậu cung sẽ loạn đến thế nào.”
Tố Dung mỉm cười, đáp lễ: “Chỉ là bổn phận của thần thiếp. Lục phi quá lời.”
Lục phi ghé sát, nói nhỏ đủ để chỉ hai người nghe: “Ngươi có biết, kẻ cứu giá đôi khi lại là kẻ bị nghi ngờ đầu tiên không?”
Tố Dung không đổi sắc, đáp nhẹ: “Người ngay chẳng sợ bóng.”
Lục phi cười khẩy, bước đi, nhưng ánh mắt lộ rõ thù hằn.
Buổi trà vừa tan, Trần Thanh Lệ lặng lẽ đến gần Tố Dung. “Tân phi, ngươi giỏi thật. Ta nghe nói ngự y cũng phải nể mặt ngươi mấy phần.”
Tố Dung chỉ cười nhạt: “Chỉ là may mắn.”
Trần Thanh Lệ nghiêng đầu, ánh mắt lấp lánh: “Ở Đền Ngọc này, may mắn cũng là một loại bản lĩnh. Nhưng bản lĩnh ấy, giữ được bao lâu mới là chuyện đáng nói.”
Tố Dung nhìn sâu vào mắt nàng, nhận ra phía sau nụ cười dịu dàng ấy là cả một vực sâu âm mưu. Nàng khẽ gật đầu, bước đi, lòng dặn mình không thể lơi lỏng một khắc nào.
Tối đến, khi mọi người đã về phòng, Tố Dung ngồi trước bàn, ánh nến lay động trên mặt ngọc. Nàng nhớ lại khoảnh khắc Hoàng thượng nắm tay mình, ánh mắt người lúc ấy không chỉ có sự cảm kích, mà còn có điều gì đó sâu hơn – như một lời thầm hẹn, như một dấu ấn không thể xóa nhòa.
Một tiếng động nhẹ vang lên ngoài cửa. Tố Dung đứng dậy, mở hé cửa, chỉ thấy một mảnh giấy gấp gọn đặt trên ngưỡng. Nàng nhặt lên, mở ra. Dòng chữ mềm mại hiện lên: “Người cứu được mạng, chưa chắc đã giữ được lòng. Cẩn trọng.”
Không đề tên, không dấu hiệu. Tố Dung khép mảnh giấy, ngẩng đầu nhìn ra ngoài – sương vẫn dày, hành lang dài hun hút. Nàng cảm nhận rõ một vòng vây đang dần siết lại quanh mình.
Ở cuối hành lang, Lục phi Hàn Mộng Dao đứng tựa lan can, ánh mắt hướng về phía phòng Tố Dung, môi khẽ nhếch lên. Bóng nàng hòa vào sương đêm, chỉ còn lại một vệt đỏ mỏng tang trên nền trắng xóa.
Trong bóng tối, một tiếng cười lạnh vang lên đâu đó, rồi tan biến vào màn sương dày. Đêm nay, những giấc mộng ảo vẫn chưa dứt. Và ở Đền Ngọc, không ai biết sáng mai, ai sẽ là kẻ đầu tiên ngã xuống khi khói sương tan…