Khói Sương Đền Ngọc
Chương 1: Bước Chân Vào Đền Ngọc
Bước chân đầu tiên vào Đền Ngọc, Minh Tố Dung cảm nhận rõ từng đợt khí lạnh len lỏi qua lớp áo gấm dày, se sắt đến tận chân tóc. Sương phủ mờ vạt áo, quyện vào mái tóc dài, khiến bóng dáng nàng như tan biến giữa khoảng giao mùa mơ hồ. Tiếng bước chân đồng loạt của đoàn tân phi vang lên trong hành lang đá cẩm thạch, đều đặn mà căng thẳng, như nhịp trống cảnh báo cho một cuộc săn mồi lặng lẽ.
Tố Dung giữ lưng thẳng, mắt nhìn về phía trước. Mỗi bước tiến gần cổng chính Đền Ngọc là mỗi lần nàng thấy tim mình như thắt lại. Phía xa, cổng cung cao sừng sững, hai bên trụ đá khắc rồng uốn lượn, đầu rồng mờ ảo trong sương, miệng há rộng như chực nuốt chửng kẻ lạ mặt. Trên bậc thềm, đội ngũ thái giám và cung nữ đã xếp thành hàng. Người dẫn đầu, Thái giám trưởng Tô Hữu Dũng, nét mặt uốn cong một nụ cười khó đoán, ánh mắt lướt qua từng gương mặt tân phi, dừng lại lâu nhất ở Tố Dung.
Cạnh nàng, Lý Gia Hân khẽ run lên một nhịp. Gia Hân vốn quen với ánh đèn sân khấu, nay lại co mình như chim nhỏ, mắt ngước nhìn lên những cánh cửa son nặng nề, ánh lên vẻ ngơ ngác bất an. Bên trái, Trịnh Uyển Cơ lặng lẽ, mắt phượng sắc lạnh, môi mím chặt, không ai đoán được nàng đang nghĩ gì. Đôi tay Uyển Cơ khép trong tay áo, nhưng những đầu ngón tay hơi run, như đang cố ghìm lại một cơn giận hoặc nỗi sợ.
Cổng Đền Ngọc mở ra, tiếng bản lề vang vọng giữa không gian đặc quánh sương. Mùi gỗ trầm và hương thảo dược lẫn vào nhau, quyện với mùi ẩm mục của đá cũ, khiến người ta vừa choáng ngợp, vừa bất an. Một hàng cung nữ áo lam tiến tới, mỗi người bê trên tay một hộp gỗ sơn mài, bên trong phủ lụa trắng.
“Các tân phi, quỳ!” Tô Hữu Dũng cất giọng the thé, vang lên rõ ràng giữa màn sương. Đoàn tân phi đồng loạt quỳ xuống, tà váy trải ra như cánh hoa rụng trên nền đá lạnh. Tố Dung ngước mắt, thấy phía sau Tô Hữu Dũng là một hàng ghế cao, nơi các phi tần cũ đã ngồi sẵn, dáng vẻ ung dung mà lạnh lẽo. Ở giữa, Hoàng hậu Tạ Uyển Khanh khoác áo lông trắng, mặt không biểu cảm, ánh mắt quét qua từng người như soi xét một món đồ sứ mới.
Lục phi Hàn Mộng Dao ngồi bên phải, môi đỏ cong lên một nụ cười nửa miệng. Trần Thanh Lệ đứng chếch phía sau, mắt cụp xuống giả vờ đoan trang, nhưng khóe môi lại không giấu được vẻ khinh khỉnh. Trên cùng, ngai vàng lấp lánh ánh vàng son, nhưng trống vắng. Hoàng thượng chưa xuất hiện.
Đội ngũ cung nữ lần lượt dâng lên từng hộp gỗ. Tô Hữu Dũng cầm một viên ngọc hình giọt nước, đặt vào lòng bàn tay Tố Dung. “Minh Tố Dung, tiếp nhận Ngọc Ấn.” Giọng hắn vang lên, mỗi từ như một nhát dao nhỏ, lạnh buốt.
Tố Dung đưa hai tay đón lấy Ngọc Ấn, cảm giác đầu tiên là lạnh buốt, như vừa nhúng tay vào dòng suối băng. Ngọc Ấn phát ra ánh sáng nhạt, tỏa một luồng khí mỏng quanh đầu ngón tay, dường như hòa vào mạch máu nàng. Một cảm giác lạ lan dần: trong khoảnh khắc, Tố Dung như thấy những ký ức xa xăm, tiếng khóc, tiếng cười, mùi máu và nước mắt, thoáng qua trong đầu. Nàng chớp mắt, cố giữ bình tĩnh, không để lộ nét khác thường nào.
“Ngọc Ấn này là vận mệnh của ngươi trong Đền Ngọc,” Tô Hữu Dũng nói, môi nhếch lên. “Từ nay, ngươi là người của Hoàng thượng, sống chết, vinh nhục đều gắn với Ngọc Ấn. Ai để mất hoặc làm vỡ Ngọc Ấn, sẽ bị xử phạt theo cung luật.”
Phía sau, Trịnh Uyển Cơ cũng nhận lấy Ngọc Ấn. Đôi mắt nàng ánh lên vẻ khác lạ, nhưng ngay lập tức trở lại bình thản. Lý Gia Hân ngơ ngác nhìn viên ngọc trong tay, môi run run, như sợ viên ngọc sẽ phát nổ bất cứ lúc nào.
Nghi lễ kết thúc, đoàn tân phi đứng dậy, từng người được dẫn về cung riêng. Tố Dung bước qua hành lang dài, phía trước là hai cung nữ dẫn đường, phía sau là tiếng cười rúc rích của vài phi tần cũ, xen lẫn những lời xì xào: “Minh thị suy tàn mà vẫn có thể vào cung, chắc cũng chỉ làm vật thế thân thôi…” “Nhìn kia, cái mặt lạnh như tiền, không biết còn trụ được mấy ngày…”
Tố Dung không để tâm, chỉ lặng lẽ xiết chặt Ngọc Ấn trong tay, cảm nhận nhịp đập trái tim mình hòa vào sự lạnh lẽo của viên ngọc. Nàng biết, từ giây phút này, vận mệnh đã bị trói chặt vào Đền Ngọc, mọi đường lùi đều đã bị cắt đứt.
Cung nữ dẫn nàng vào một gian phòng nhỏ, vách gỗ khắc hoa, nền đá mát lạnh, mùi hương trầm phảng phất. Một chiếc giường gỗ lim, một chiếc bàn con, vài giá sách đặt ngăn nắp. Đèn lồng treo cao, ánh sáng dịu nhẹ, đủ để thấy bóng mình phản chiếu nhòe nhạt trên tấm bình phong.
Chưa kịp thở, Tố Dung đã nghe tiếng bước chân dồn dập ngoài cửa. Một cung nữ trẻ tuổi bước vào, mặt trắng bệch, quỳ sụp xuống: “Tiểu thư… à không, nương nương, xin thứ tội, nô tỳ là Tiểu Hà, được phân hầu hạ người. Mong người thương tình…”
Tố Dung nhìn xuống, nhẹ giọng: “Đứng lên đi. Ta không quen bắt nạt ai cả. Ngươi cứ làm tròn bổn phận là được.”
Tiểu Hà ngẩng mặt lên, đôi mắt ngấn lệ, vội vàng cúi đầu cảm tạ. “Nương nương, ở đây… mọi thứ đều phải cẩn trọng. Có gì không hiểu, nô tỳ sẽ chỉ dạy…”
Chưa kịp dứt lời, ngoài cửa vang lên tiếng gõ mạnh. Một cung nữ khác, dáng người cao gầy, mắt sắc lạnh, mang theo một hộp sơn son thếp vàng. “Minh tân phi, Hoàng hậu nương nương truyền gọi. Xin người chuẩn bị, theo nô tỳ đến Chính điện.”
Tiểu Hà hốt hoảng liếc nhìn Tố Dung, miệng mấp máy: “Nương nương, người nhất định phải cẩn thận…”
Tố Dung gật nhẹ, sửa lại áo, giấu Ngọc Ấn vào tay áo, bước theo cung nữ. Hành lang dẫn đến Chính điện dài hun hút, trần cao, hai bên treo những bức tranh cổ vẽ cảnh hồ sương, thuyền nhỏ giữa trời nước mờ ảo. Mỗi bước chân vang vọng như tiếng gọi từ quá khứ xa xăm.
Chính điện rộng lớn, ánh sáng vàng nhạt hắt xuống tấm thảm đỏ trải dài tới ngai vàng. Trên ngai, Hoàng hậu Tạ Uyển Khanh ngồi thẳng lưng, mắt liếc qua Tố Dung, khóe môi cong lên một nét cười nhạt. Bên dưới, các phi tần cũ đã tề tựu đông đủ: Hàn Mộng Dao ngồi vắt chân, tay mân mê quạt lụa; Trần Thanh Lệ mỉm cười dịu dàng, nhưng đôi mắt ánh lên tia nhìn soi mói.
Tố Dung quỳ xuống, cúi đầu: “Tham kiến Hoàng hậu nương nương.”
Tạ Uyển Khanh khoát tay, giọng nhẹ mà sắc: “Miễn lễ. Minh tân phi, ngươi là người đầu tiên của Minh thị được đặt chân vào Đền Ngọc sau ba mươi năm. Bổn cung muốn xem, ngươi mang theo được gì ngoài cái họ đã mục ruỗng kia.”
Không khí lặng đi một nhịp. Hàn Mộng Dao bật cười khúc khích: “Chẳng phải chỉ nhờ chút danh tiếng cũ kỹ sao? Đền Ngọc vốn không thiếu người đẹp, lại càng không thiếu kẻ tham vọng.”Trần Thanh Lệ cúi mặt, cười duyên: “Nghe nói Minh tân phi nổi tiếng thông minh, không biết có giỏi hơn miệng lưỡi người trong cung này không?”
Tố Dung ngẩng mặt, mắt nhìn thẳng vào Hoàng hậu, không né tránh cũng không khiêu khích: “Tố Dung chỉ là nữ nhi yếu đuối, mong được yên ổn phận mình, không dám mơ cao vọng xa.”
Tạ Uyển Khanh cười nhạt: “Yên ổn? Ở đây, yên ổn là một thứ xa xỉ. Ngươi sẽ sớm hiểu thôi.”
Nàng nhìn sang Hàn Mộng Dao, giọng thoáng lạnh: “Lục phi, ngươi có ý kiến gì với tân phi mới không?”
Hàn Mộng Dao nghiêng đầu, môi mím lại: “Tất nhiên là không. Chỉ mong Minh tân phi nhớ giữ gìn Ngọc Ấn, kẻo vừa vào đã làm rơi vỡ, lại thành trò cười cho thiên hạ.”
Tiếng cười khẽ vang lên, sắc như dao cứa. Tố Dung vẫn điềm tĩnh, tay trong tay áo siết chặt Ngọc Ấn, cảm nhận một luồng khí nóng lạnh chạy dọc sống lưng.
Tạ Uyển Khanh phất tay: “Được rồi. Tất cả giải tán. Minh tân phi, ngươi ở lại.”
Các phi tần rời đi, chỉ còn lại Tố Dung và Hoàng hậu. Không khí càng trở nên nặng nề. Tạ Uyển Khanh nhìn nàng, ánh mắt xoáy sâu: “Minh thị từng khiến bổn cung mất đi một người thân. Ngươi vào đây, hãy nhớ lấy: một sai lầm nhỏ cũng đủ khiến ngươi và cả gia tộc ngươi tan tành.”
Tố Dung im lặng, đầu cúi sâu hơn. Trong lòng, những ký ức về mẫu thân, về đêm Minh phủ chìm trong biển lửa, lại trỗi dậy. Nhưng nàng vẫn giữ giọng bình tĩnh: “Tố Dung đã hiểu.”
Tạ Uyển Khanh nhìn chằm chằm nàng hồi lâu, rồi gật đầu, phất tay cho lui.
Ra khỏi Chính điện, gió lạnh xộc vào mặt. Đèn lồng thắp dọc hành lang, ánh sáng chao đảo trong sương, soi bóng Tố Dung nhỏ bé, lẻ loi. Vừa bước qua vườn ngọc lan, một tiếng thì thầm vang lên phía sau: “Minh tân phi, xin dừng bước.”
Tố Dung quay lại. Trịnh Uyển Cơ đã đứng đó từ bao giờ, gương mặt vẫn lạnh lùng, mắt phượng sâu thăm thẳm.
“Ngươi không sợ sao?” Uyển Cơ hỏi, giọng nhỏ nhưng sắc.
Tố Dung nhìn thẳng: “Ta không có lựa chọn.”
Uyển Cơ nhếch môi: “Ở đây, không ai có lựa chọn cả. Nhưng nếu ngươi muốn sống sót, tốt nhất đừng tin bất cứ ai. Kể cả ta.”
Một cơn gió mạnh thổi qua, sương quấn quanh hai người, che lấp ánh mắt sắc lạnh của Uyển Cơ. Nàng quay đi, tà áo lướt nhẹ, chỉ để lại một câu cuối: “Cẩn thận với Ngọc Ấn. Đừng để nó nuốt mất chính mình.”
Về tới phòng, Tố Dung ngồi lặng bên cửa sổ, ánh mắt nhìn vào viên Ngọc Ấn trong tay. Viên ngọc giờ đây sáng lên một ánh xanh nhạt, vầng sáng mờ ảo như muốn nuốt trọn bóng tối trong phòng. Đầu óc nàng ong ong, những tiếng nói, tiếng cười, tiếng đe dọa hòa vào nhau, trộn lẫn với ký ức tuổi thơ yên bình đã xa.
Ngoài cửa, tiếng gió rít lên, mang theo mùi hương ngọc lan và một cảm giác bất an không rõ hình hài. Tiểu Hà lặng lẽ thắp thêm đèn, lấm lét nhìn Tố Dung, rồi khép cửa thật khẽ.
Đêm đầu tiên trong Đền Ngọc. Những vết thương cũ chưa kịp liền da, đã phải học cách giấu máu dưới lớp áo lụa và nụ cười.
Tố Dung nhắm mắt, bàn tay vẫn giữ chặt viên Ngọc Ấn. Trong khoảnh khắc, nàng cảm nhận rõ một dòng ký ức xa lạ đang len vào ý thức, một tiếng gọi thì thầm từ nơi sâu thẳm của Đền Ngọc: “Ai giữ được linh hồn mình, kẻ đó sẽ sống sót…”
Bên ngoài, tiếng chuông ngân vang, báo hiệu giờ Tý. Màn sương dày thêm, phủ kín mọi lối đi, mọi bí mật chưa kịp lộ diện.
Một bóng người thấp thoáng phía hành lang xa, nửa như thực, nửa như mộng. Ánh mắt ấy dừng lại rất lâu trước cửa phòng Tố Dung, rồi nhẹ nhàng biến mất vào màn sương, để lại một lời thì thầm lẩn khuất: “Đêm nay, Ngọc Ấn sẽ chọn chủ nhân thực sự…”
Tố Dung mở mắt, cảm giác lạnh buốt lan khắp người. Trái tim nàng đập dồn dập, giữa khói sương mờ ảo, nàng biết: thử thách đầu tiên đã bắt đầu.