Khói Lửa Đông Cung

Chương 9

Trước

Gió thổi bay rèm xe, khuôn mặt Lục Chiêu khuất sau bóng tối, không nhìn rõ biểu cảm. Chỉ có giọng nói lạnh lẽo thấu xương, cố chấp đến mức điên cuồng.

“Tạ Quân An đáng chết.”

“Đợi hắn chết rồi, Nghi nhi nàng cũng nên cải giá đi thôi.”

“Cô nay đã nhớ lại hết mọi chuyện, nàng bảo Cô buông tay thế nào được đây?”

Tạ Quân An một ngày bặt vô âm tín, lòng ta như lửa đốt, chỉ đành ở lại Khương gia.

Biên ải gặp quân địch xâm phạm. Lục Chiêu tước đoạt binh quyền trong tay Tạ Quân An, muốn thay thế vị trí của chàng, đích thân cầm quân ra trận.

Trước ngày xuất chinh, bá quan văn võ đến tiễn đưa.

Ta thần sắc ủ rũ đứng lẩn vào trong đám đông.

Lục Chiêu khoác trên mình bộ giáp phục. Lớp áo giáp sắt lạnh buốt như băng, phản chiếu ánh sáng nhạt nhòa của tiết trời u ám. Ngài ấy rẽ qua đám người, đi thẳng đến đứng trước mặt ta.

“Nghi nhi, đợi Cô khải hoàn trở về.”

Ta như kẻ không nghe thấy gì, chẳng có chút phản ứng nào. Ngài ấy đột nhiên dang tay, kéo mạnh ta ôm chặt vào lòng.

Ta vung tay giáng cho ngài ấy một cái bạt tai.

“Điện hạ hao tâm tổn trí như thế, không sợ để lại tiếng dơ trong sử sách, bị người đời cười chê sao?”

Đôi mắt ngài ấy đỏ rực, thế nhưng lại bật cười.

“Cô chỉ cần giữ được nàng, thì còn điều gì phải bận tâm nữa?”

“Cô sắp đi rồi, Khương Nghi nàng không có lời nào muốn nói với Cô sao?”

Ta khẽ cười, nghênh tiếp ánh mắt của ngài ấy:

“Chúc điện hạ chết trên sa trường, vĩnh viễn không bao giờ trở về!”

 

 

16

Tin tức Lục Chiêu tử trận trên sa trường truyền về kinh thành.

Lúc ấy, ta đang quỳ gối trước tượng Phật, cầu xin bình an cho Tạ Quân An. Nghe tiếng chuông tang vang lên, chuỗi tràng hạt trong tay ta rơi loảng xoảng xuống đất.

Cung nhân mặc một thân tang phục màu trắng, tìm tới Phật tự.

“Tạ phu nhân, đây là kỷ vật mà điện hạ để lại cho người trước khi xuất chinh.”

“Ngài ấy nói… nếu như ngài ấy không thể trở về, thì hãy giao vật này cho người.”

Ta đón lấy chiếc hộp gỗ. Bên trong là bức tượng ngọc điêu khắc cảnh ta và ngài ấy sóng vai đứng cạnh nhau, do đích thân Lục Chiêu chạm khắc. Thần thái của ta vô cùng sống động, nét mặt đang nở nụ cười.

Ta chợt nhớ lại, kiếp trước khi ở trong cung ta rất ít khi cười. Chỉ khi gặp được Lục Chiêu, mới không kìm nổi mà ánh lên nụ cười đầy mong mỏi. Vốn cứ tưởng ngài ấy chưa từng để tâm…

“Bức tượng ngọc này, là điện hạ không quản ngày đêm điêu khắc thành, chỉ có một đôi duy nhất, tuyệt đối không có tác phẩm thứ hai.”

“Điện hạ chưa từng trao cho ai khác.”

Ngài ấy cho ta thứ đồ độc nhất vô nhị.

Nhưng ta đã chẳng còn quan tâm đến nữa rồi.

Ta cầm lấy phần tượng ngọc của riêng mình, rồi mang chiếc hộp và những thứ bên trong đi đào một cái hố sâu, chôn vùi xuống lòng đất.

Khi ta làm xong xuôi hết thảy những chuyện này, bỗng nhìn thấy dưới gốc cây có một bóng dáng vô cùng quen thuộc. Chàng chắp tay trước ngực, đứng bên ngoài điện, đang cầu nguyện hướng về tượng Phật.

Ta mặc kệ tất cả, nhào vào vòng tay chàng.

Chàng đột ngột mở mắt, ôm chặt lấy ta.

“Nghi nhi, đừng sợ, ta không sao rồi.”

“Tạ gia đã được rửa sạch nỗi oan khuất, Hoàng thượng cũng trả lại binh quyền cho ta rồi.”

Ta ôm chàng rất lâu, cứ sợ mọi thứ chỉ là một giấc mộng hư không, chẳng nỡ buông tay.

“Quân An, vừa rồi chàng hướng về tượng Phật ước điều gì thế?”

“Thập phương thiên hạ, duy niệm khanh an.”

(Mười phương thiên hạ, chỉ cầu cho nàng được bình an).

Chương không tồn tại | Mê Truyện