Khoái Xuyên Chi Cự Tố Pháo Hôi

Chương 466

Theo kế sách đã bàn bạc, Trịnh Tư Nghiêu trước tiên g**t ch*t Tây Hùng (西熊) rồi thế chỗ hắn, sau đó trên chiến trường dùng thân phận Tây Hùng trước mặt ma tộc Đông Uyên đánh chết Đông Cưu (东鸠), đồng thời giả vờ bị trọng thương bởi các Ma Soái Đông Uyên như Mục Thần Vũ (牧晨羽), rồi giả thua rút về Ma Vương cung. Giờ đây Tây Hùng theo kế hoạch đã "trọng thương bất khả trị mà chết", Trịnh Tư Nghiêu cũng có thể thoát khỏi thân phận này để xuất hiện với hình tượng mới.

Mọi việc thuận lợi đến khó tin.

Dĩ nhiên tất cả đều có tiền đề là thực lực của hắn đủ mạnh để trấn áp mọi tiếng phản đối.

Còn về chuyện bầu trời Thâm Uyên (深渊) lại bị ba đại Ma Vương đánh sập một mảng lớn, vị Tân Tây Uyên Ma Vương Trịnh Tư Nghiêu tỏ ra hoàn toàn không quan tâm, thậm chí còn cho rằng sập càng tốt. Thiên địa Thâm Uyên vỡ vụn sẽ đẩy nhanh sự suy yếu của ý thức thế giới nơi đây, gián tiếp giúp ý thức thế giới Lam Tinh. Hắn chỉ tiếc là tạm thời chưa có cớ giao chiến với hai Ma Vương kia.

Tại Đông Uyên Ma Vương cung, Đông Uyên Ma Vương trút hơi thở cuối cùng. Khi Nam Uyên Ma Vương và Bắc Uyên Ma Vương tới nơi, các Ma Soái thống lĩnh đang giằng co nhau, muốn trở thành người thống trị mới của Ma Vương cung. Ngay cả những thuộc hạ trung thành nhất của Ma Vương cũ, khi chủ nhân đã chết, không còn ai để phụng sự, đều tranh thủ giành lợi ích lớn nhất cho mình. Ai mà chẳng có tham vọng? Từng người một đều nôn nóng hành động.

Nam Uyên Ma Vương và Bắc Uyên Ma Vương sau khi rơi vài giọt nước mắt thương xót, liền bắt đầu tính toán làm sao thu lợi lớn nhất. Họ đều muốn đưa con rối của mình lên ngôi, gián tiếp khống chế Đông Uyên ma vực.

Dù không muốn thấy Đông Uyên Ma Vương chết, nhưng giờ đã thành sự thật, ưu tiên hàng đầu là tranh thủ lợi ích cho bản thân. Sau khi thống nhất lực lượng Đông Uyên ma vực, có lẽ sẽ nắm được tiếng nói lớn hơn trong Thâm Uyên, chấm dứt mâu thuẫn nội bộ để tấn công Lam Tinh, không còn trì hoãn nữa.

Bắc Uyên Ma Vương đến trước, chọn Đông Mục (东牧) – một Ma Soái thống lĩnh không có nhiều căn cơ. Đông Mục chính là Mục Thần Vũ, sau khi trở thành Ma Soái được Đông Uyên Ma Vương ban họ Đông thành Đông Mục. Ma Soái cũng có thể trở thành một phương thống lĩnh. Bắc Uyên Ma Vương cho rằng, căn cơ càng yếu càng tốt, như vậy kẻ nắm quyền mới càng phải dựa vào lực lượng của hắn để khống chế Đông Uyên ma vực.

Nam Uyên Ma Vương đến muộn một bước, đành phải ủng hộ một người khác đối đầu với Bắc Uyên Ma Vương.

Nhưng vừa mới ủng hộ một người, ngày hôm sau vị thống lĩnh đó đã bị phát hiện chết. Nam Uyên Ma Vương tức giận nhảy cẫng lên, sai người ám sát Đông Mục nhưng bị ngăn cản. Lại ủng hộ một người nữa, vẫn bị tập kích chết. Cuối cùng lòng người hoang mang, các Ma Soái Ma Tướng Đông Uyên đều ủng hộ Đông Mục lên ngôi.

Bề ngoài hiện tại của Đông Mục hoàn toàn mang đặc trưng ma tộc, không thể nhận ra đây vốn là người bị ma khí cải biến. Tất cả là nhờ công lao của Nguyên Cảnh. Những thống lĩnh chết kia cũng do Nguyên Cảnh cải trang thành hộ vệ Đông Mục ám sát.

Nam Uyên Ma Vương nghiến răng nghiến lợi, nhưng cuối cùng buộc phải công nhận Đông Mục trở thành người cầm quyền mới. Dĩ nhiên danh hiệu Đông Uyên Ma Vương phải đợi Đông Mục đột phá lên Ma Vương mới có thể đạt được, hiện tại chỉ là người cầm quyền mà thôi. Nam Uyên Ma Vương thầm nghĩ sau này sẽ tìm cơ hội dạy cho tiểu tử này một bài học.

Xử lý xong sự vụ Đông Uyên, hai đại Ma Vương lại vội vã tới Tây Uyên Ma Vương cung, gặp Tây Uyên Ma Vương vẫn chưa lành vết thương. Sau một hồi tranh cãi, hai Ma Vương không đạt được kết quả gì. Muốn Tây Uyên ngừng chiến? Không thể nào! Tây Uyên tổn thất bao nhiêu, Đông Uyên phải trả giá, nếu không thuộc hạ của hắn chết oan sao?

Tân Tây Uyên Ma Vương tỏ ra vô cùng lì lợm, thái độ "hai ngươi làm gì được ta? Bất phục thì tới cắn ta đi", khiến Nam Uyên và Bắc Uyên Ma Vương tức giận vô cùng. Dù có động thủ, hai người vây công Tây Uyên Ma Vương một mình, dù hắn bị thương cũng chưa chắc đã giết được. Đông Uyên Ma Vương đã bị giết, hai người giờ đây có chút e dè trước thực lực của Tây Uyên Ma Vương.

Điểm lì lợm của Trịnh Tư Nghiêu còn ở chỗ hoàn toàn không sợ hai tên này phát hiện thân phận thật của mình, đại bất liễu đánh một trận. Ba đại Ma Vương cùng xuất thủ, chắc chắn sẽ khiến thiên địa Thâm Uyên sụp đổ thêm, vậy thì càng tốt. Ý thức thế giới Thâm Uyên ắt phải có ý niệm b*p ch*t hai Ma Vương này.

"Hãy tự lượng sức mình, bản vương hai ta không thể khoanh tay đứng nhìn." Nam Uyên Ma Vương và Bắc Uyên Ma Vương tuyên bố, một khi Tây Uyên ra tay, họ chắc chắn sẽ đứng về phía Đông Uyên, thậm chí có thể trước tiên chia cắt Tây Uyên ma vực. Đây chính là uy h**p, biến tứ đại ma vực thành tam đại ma vực.

Tình hình Đông Uyên và Tây Uyên ma vực từ đó được xác định. Tây Uyên Ma Vương dưỡng thương, Đông Uyên ma vực rơi vào tay Ma Soái Đông Mục. Trong tứ đại ma vực, Đông Uyên trở thành ma vực yếu nhất, không chỉ chết nhiều Ma Soái mà ngay cả Ma Vương cũng không còn.

Hai ma vực tạm thời vào trạng thái ngừng chiến. Tây Uyên Ma Vương và Đông Mục lần lượt ban hành một loạt mệnh lệnh. Ma tộc không hiểu lắm, nhưng người Lam Tinh nhìn vào liền hiểu ngay – đây là đang xây dựng cải cách tại hai ma vực, cố gắng thay đổi lối sống của ma vật Thâm Uyên. Những người đứng đầu sản xuất xây dựng đều là ngụy ma tộc đến từ Lam Tinh.

Trịnh Tuần (郑循) không nhịn được kéo kéo vảy trên người Mục Thần Vũ, khiến hắn bất đắc dĩ đảo mắt. Chưa bao giờ biết Trịnh Thượng Tướng (郑上将) lại có thể ấu trĩ như vậy.

Trịnh Tuần cảm thán: "Không ngờ ma khí có thể hoàn toàn thay đổi chủng tộc người Lam Tinh. Khổ cho ngươi rồi, sau này sợ không thể dùng hình dạng này trở về Lam Tinh được. Nhưng nếu muốn về, có thể nhờ Nguyên Cảnh và Tư Nghiêu ngụy trang giúp."

Mục Thần Vũ (牧晨羽) đương nhiên biết rõ điểm này, nhưng hắn nói: "Tuy ta đứng về phía Lam Tinh (蓝星), nhưng hiện tại đã quen với cuộc sống nơi này rồi, bảo ta trở về Lam Tinh cũng không còn thích ứng nữa. Trừ khi Thâm Uyên (深渊) này hoàn toàn sụp đổ, không thể sinh tồn, ta mới có thể chuyển đi Lam Tinh. Trịnh Thượng Tướng (郑上将) lần này tới, không đi gặp Tư Nghiêu (司尧) sao? Hiện giờ Tư Nghiêu đang ở Tây Uyên (西渊) làm Ma Vương, không biết nếu Đường gia (唐家) biết được, sẽ cảm thấy thế nào."

Trịnh Tuần (郑循) cũng cười lớn: "Lần sau đi. Bên hắn không bị thâm nhập nhiều như bên ngươi, gặp không được hắn thì gặp Nguyên Cảnh (元景) cũng như nhau. Còn Đường gia, mặc kệ họ nghĩ gì, dù sao những thành tựu Tư Nghiêu đạt được bây giờ cũng chẳng liên quan gì đến họ."

Nghĩ vậy thật sảng khoái, Nguyên Cảnh và cháu trai Tư Nghiêu của hắn nơi đây lập được công lao hiển hách, nhưng công lao lớn như vậy lại chẳng rơi vào tay Đường gia chút nào. Tuy nhiên, lần này trở về, hắn vẫn phải nhanh chóng xác nhận thân phận của Nguyên Cảnh, theo yêu cầu của Nguyên Cảnh, đổi họ về Tống (宋) và trở về Tống gia. (Chỗ này phải là họ Dương mới đúng nha)

Trịnh Tuần tìm Mục Thần Vũ là để bàn chuyện quan trọng. Trịnh Tư Nghiêu trước khi làm Ma Vương đã nói chuyện với Trịnh Tuần một lần, dù hiện tại hắn đang làm Ma Vương, nhưng chỉ là tạm thời, sau này Thâm Uyên sẽ giao lại cho Mục Thần Vũ. Hắn và Nguyên Cảnh dù có ở lại Thâm Uyên cũng sẽ không làm cái Ma Vương vô dụng gì đó, sống tự tại chẳng phải tốt hơn sao?

Trịnh Tuần đã báo cáo việc này lên cấp cao Hoa Quốc (华国), sau khi thảo luận, Hoa Quốc quyết định tôn trọng quyết định của Trịnh Tư Nghiêu, toàn lực ủng hộ Mục Thần Vũ. Trước đây, trong đại chiến Ma Vương, hai đại Ma Vương chết, không gian Thâm Uyên sụp đổ một mảng lớn, Lam Tinh thu được lợi ích rõ rệt, tốc độ xuất hiện các khe nứt không gian giảm đi đáng kể, khiến cấp cao Hoa Quốc càng thấy rõ hy vọng và lối thoát.

Trịnh Tuần đích thân tới truyền đạt ý chỉ của chính phủ Hoa Quốc cho Mục Thần Vũ: từ nay về sau, Mục Thần Vũ và Lam Tinh sẽ ở vị thế đối thoại bình đẳng, không còn là quân nhân Hoa Quốc hay thuộc hạ của Trịnh Tuần nữa. Sự thay đổi địa vị này đòi hỏi cả hai bên đều phải thích ứng.

Không lâu sau khi Trịnh Tuần đến, hắn lại trở về Lam Tinh. Những năm gần đây, Lam Tinh thay đổi không ít, vì dị giới (异界) – tức thế giới Thâm Uyên – không còn là bí mật với người Lam Tinh nữa. Hóa ra dị giới không chỉ toàn dị thú, mà còn có sinh vật trí tuệ, chính chúng điều khiển dị thú xâm nhập Lam Tinh.

Trong lúc Trịnh Tư Nghiêu và Mục Thần Vũ bận cải tạo Ma Vực (魔域), xây dựng sản xuất và luyện binh, trên Lam Tinh cũng sôi nổi thảo luận về dị giới. Nhiều thanh niên hy vọng được đến dị giới du lịch, không ngờ sống đến giờ này chưa bay lên vũ trụ, lại đợi được chuyến đi dị giới.

Tại thủ đô Lam Tinh, các thế gia đã biết rằng số người Lam Tinh được phái vào dị giới ngày càng nhiều, không còn như trước kia mất tích vô âm tín, dường như đã bén rễ nơi đó. Nhưng để phòng kẻ phản bội, tình hình dị giới hiện chỉ giới hạn trong giới cấp cao và người liên quan, những thế gia này dù muốn chiếm lợi ích cũng không có cách nào.

Đường gia giờ đây vô cùng hối hận. Trịnh Tư Nghiêu đã lâu không xuất hiện, không cần nói cũng biết hắn là một trong những người tiên phong vào dị giới. Trịnh Thượng Tướng vài lần lộ diện, từ phản ứng của hắn có thể thấy Trịnh Tư Nghiêu bên kia hẳn là thuận lợi. Là người tiên phong tiến vào dị giới, ai cũng biết sau này sẽ thu được không ít lợi ích.

Thế mà Đường gia lại đẩy nhân tài như vậy ra ngoài, giờ hắn thuộc về Trịnh gia. Đường Lão Nhị (唐老二) là con ruột Đường gia chủ, các huynh đệ Đường gia không thể trách móc nhiều, nhưng những chi nhánh bên ngoài thì đầy oán giận, với Đường gia chủ và Đường lão thái thái cũng có không ít ý kiến. Ai ngờ được, kẻ vô quy củ nhất không phải bọn họ, mà lại là chính tông phái Đường gia, họ cũng chẳng dám đưa tình phụ và con riêng về nhà phá hoại quy củ.

Tống gia, Tống Dung Tinh (宋容星) bị gọi về lão trạch, được thông báo một chuyện: "Cái gì? Đường đệ muốn đổi sang họ Dương (杨), kế thừa gia nghiệp Dương gia? Là hắn tự về nói sao? Hắn đã trở về?"

Mấy năm nay Tống gia thường xuyên liên lạc với Tống Giải Sơn (宋解山), nhưng chưa từng gặp Tống Nguyên Cảnh (宋元景) lần nào. Dù Tống Giải Sơn luôn viện cớ Nguyên Cảnh bận rộn không thể thoát thân, nhưng thời gian dài trôi qua, Tống gia cũng đoán ra, Tống Nguyên Cảnh có lẽ cùng Trịnh Tư Nghiêu đã vào dị giới. Hai người vốn thân thiết, cùng nhau đi dị giới không phải chuyện không thể.

Nhưng đây chỉ là suy đoán của Tống gia, cũng không thể nói Tống Giải Sơn mê muội, để con trai nhận nhiệm vụ nguy hiểm như vậy. Bao người đi rồi không trở lại, nhưng sau này có tin tức rò rỉ, tình hình dị giới dường như đang tốt lên, có lẽ Tống Nguyên Cảnh vẫn còn sống.

Hôm nay nhận được tin này, Tống gia có thể khẳng định, Tống Nguyên Cảnh vẫn sống, bằng không không thể đưa ra thông báo như vậy.

"Tống Nguyên Cảnh không xuất hiện," Tống lão đại (宋老大) đau đầu nói, "Chúng ta không gặp được hắn, việc này do Dương Bạch Truật (杨白术) và đại diện quân đội cùng xử lý, chỉ là thông báo cho Tống gia. Nghĩa là, chỉ cần Tống Nguyên Cảnh đồng ý, Tống gia không thể phản đối. Không lâu nữa, Tống Nguyên Cảnh sẽ là Dương Nguyên Cảnh, Dương Bạch Truật là người đại diện do hắn chỉ định, thủ tục hợp pháp."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn