Khoái Xuyên Chi Cự Tố Pháo Hôi

Chương 41

Vì sự xuất hiện của Thẩm Tuệ Quyên, Nguyên Cảnh mới tìm người dò hỏi tình hình hiện tại của Trịnh gia, kết quả nhận được khiến hắn mỉm cười châm chọc.

Sau khi Trịnh Đại Lực bị tai biến, đương nhiên không thể không chữa trị. Trịnh lão đại vốn là đứa con hiếu thảo, nhưng vì chi phí chữa trị ngày càng nhiều, không khỏi sinh lòng oán hận. Thêm vào đó, Thẩm Tuệ Quyên không có việc làm, sống dựa vào Trịnh phụ, lại còn hai đứa con trai con gái đang đi học, chi tiêu của Trịnh gia không thể nói là nhỏ. Thời gian dần trôi, mâu thuẫn bùng phát.

Ban đầu Trịnh Đại Lực còn có bảo hiểm y tế công, nhưng sau này những việc hắn làm bị người ta vạch trần, không bị bắt cũng là nhờ tình trạng sức khỏe hiện tại, nhưng chức vụ bị tước, quyền lợi bảo hiểm y tế công cũng không còn. Đừng nói vợ Trịnh lão đại không chịu nổi, ngay cả bản thân Trịnh lão đại cũng không muốn gánh vác gánh nặng lớn như vậy.

Thế là Trịnh Đại Lực bị đón từ viện dưỡng lão về nhà, lại thêm hai đứa em trai em gái không cùng mẹ, hắn không muốn nuôi nấng, đuổi họ ra ngoài, bắt họ đến sống ở ngôi nhà cũ của Trịnh gia. Hắn cho rằng mình không đuổi họ ra đường đã là đủ mặt mũi rồi, nếu theo ý vợ hắn, ngay cả ngôi nhà đó cũng không cho.

Thẩm Tuệ Quyên biết làm sao? Bà buộc phải cắn răng nhận việc thủ công kiếm chút tiền nuôi hai đứa con, nhưng ngày càng không chống đỡ nổi, mới nảy sinh ý định nhờ cậy Quý Nguyên Cảnh.

Nguyên Cảnh (元景) bật cười, người cha ruột và người anh cùng cha khác mẹ đều không nuôi nấng, lại để người anh khác cha này của hắn gánh vác? Thật cho rằng hắn dễ bắt nạt sao?

Trước đây, nguyên chủ thân này đúng là đối với mẫu thân Thẩm Tuệ Quyên (沈慧娟) có cầu tất ứng, nhưng tin rằng ngay cả nguyên chủ tự mình tới cũng sẽ không đồng ý.

Sau khi biết được những tình huống này, Nguyên Cảnh quay người bỏ đi, cũng không nói với Quý phụ (季父), chỉ cần Thẩm Tuệ Quyên không tới quấy rầy hắn nữa, thì không cần thiết để Quý phụ lo lắng tức giận.

Kỳ thực hắn không biết, Quý phụ cũng có suy nghĩ giống hắn, kết cục của Trịnh gia (郑家) ông cũng rõ ràng, nhưng sợ con trai mềm lòng với mẫu thân, nên cũng giấu con trai.

Thuốc mới thông qua thử nghiệm lâm sàng, nhanh chóng đưa vào sản xuất đẩy ra thị trường, Nguyên Cảnh ngoài việc nhận được vinh dự, thu nhập cũng tăng lên, nhưng những thu nhập này đối với việc hắn muốn làm vẫn còn quá ít, lại tiếp tục đầu tư vào phát triển thuốc mới, từng loại dược phẩm trung thành có lợi cho dân sinh lần lượt đưa ra thị trường, được bách tính quen thuộc, không chỉ vậy, thuốc cầm máu do hắn và sư phụ cùng nhau phát triển nhận được sự quan tâm của quân đội, sư đồ hai người trực tiếp giao lại phương thuốc, để cấp trên lo liệu sản xuất.

Cũng vì việc này, cấp trên đối với việc Nguyên Cảnh muốn làm gì, chỉ cần không phạm sai lầm nguyên tắc, đều là mở đường thông suốt.

Năm 85, nhà máy dược mới của Nguyên Cảnh được xây dựng, đồng thời đầu tư xây dựng mấy cơ sở trồng dược liệu, cấp trên biết được Nguyên Cảnh sẽ tại nhà máy dược và cơ sở trồng dược liệu ưu tiên sắp xếp quân nhân xuất ngũ tàn tật, rất thoải mái phê chuẩn không ít đất, thủ tục đều làm xong đưa tới tay Nguyên Cảnh.

Năm 85, Khương Thanh Sơn (姜青山) cuối cùng cũng từ biên giới trở về, từ đại đội trưởng thăng lên trung đoàn trưởng, điều tới quân khu kinh thành.

Khương Thanh Sơn tuy nóng lòng đoàn tụ với Nguyên Cảnh, mấy năm nay hắn không rời đi được, Nguyên Cảnh cũng chỉ tranh thủ đi hai chuyến, còn là với tư cách chuyên gia hướng dẫn bệnh viện chiến trường, nhưng trước khi tới kinh thành, hắn vẫn về nhà một chuyến, lần này muốn đưa mẫu thân cùng tới kinh thành ở, mẫu thân tuổi càng ngày càng cao, lại ở lại nông thôn hắn không yên tâm.

Lần này Ngưu Quế Lan (牛桂兰) không nói hai lời liền thu dọn hành lý đi theo con trai, con trai nguyên lai không ở kinh thành, bà sao có thể tới? Không phải thêm phiền phức cho người khác sao, bây giờ con trai điều tới kinh thành rồi, bà cũng có thể đi theo hưởng phúc.

Nguyên là đội sản xuất Hồng Tinh (红星生产队), hiện tại là dân chúng thôn Lai Khê (来溪村), đối với Ngưu Quế Lan đều là đủ loại ghen tị, tuy Ngưu Quế Lan một mình góa bụa nuôi con trai khôn lớn, lại chỉ có một con trai này, nhưng một người không chỉ bằng người ta bảy tám người, nhìn xem, bây giờ Khương Thanh Sơn đã thành trung đoàn trưởng rồi, trung đoàn trưởng là cấp bậc gì? Bọn họ cũng không nói rõ, dù sao cũng là quan khá lớn.

Thôn Lai Khê bản thân khí hậu và điều kiện đất đai đều không tệ, tài nguyên dược liệu trong núi cũng vô cùng phong phú, vì vậy sau khi mở rộng quy mô, Nguyên Cảnh cũng phái người tới thôn Lai Khê đàm phán việc trồng dược liệu hỗ trợ thôn Lai Khê, lần này mặc dù Nguyên Cảnh không tới, nhưng dân chúng tiễn Khương Thanh Sơn, đều dặn dò hắn và Ngưu Quế Lan, gặp Quý Nguyên Cảnh phải thay dân làng cảm ơn hắn.

Bọn họ cũng không nghĩ tới Nguyên Cảnh ở thôn cắm chân mấy năm, sau khi rời đi vẫn nhớ tới bọn họ, lần này là giúp thôn Lai Khê phát triển phụ nghiệp làm giàu.

Khương Thanh Sơn nghe xong vô cùng tự hào, đây chính là người hắn thích, người hắn thích chính là ưu tú như vậy.

Quý phụ mấy năm nay sống rất thoải mái, con trai vô cùng thành công, những người bạn già và đồng nghiệp của hắn nhắc tới con trai hắn, không ai là không khen ngợi, nếu nói có gì phiền lòng, vậy chỉ có một chuyện, chính là vấn đề chuyện cả đời của con trai.

Kỳ thực muốn giới thiệu đối tượng làm mối cho con trai hắn rất nhiều, hàng xóm có, đơn vị có, còn nghe Trương lão (张老) nhắc qua, trong bệnh viện của Nguyên Cảnh người theo đuổi con trai cũng không ít, thậm chí viện trưởng cũng muốn làm mối cho con trai, tiếc là con trai đều từ chối, bận rộn đến cả thời gian xem mắt cũng không có.

Nhìn con trai sắp ba mươi tuổi, tuy bề ngoài giống như thanh niên mới hơn hai mươi, nhưng con trai vẫn độc thân một mình, Quý phụ không khỏi sốt ruột, muốn bồng cháu là một chuyện, nhưng càng không muốn con trai sau này sẽ giống hắn một mình cô độc, bên cạnh không có người bạn đời. (chi3ymh: Nguyên Cảnh hạ hương năm 72-73 lúc đó 19t thì phải, giờ năm 85 phải hơn 30t rồi. Nói chung đừng bắt bẻ, truyện nào của tác giả cũng sai sót thời gian hết, chịu không chịu thì ráng chịu)

Hắn mất vợ ít nhất còn có con trai hiếu thuận, con trai còn không bằng hắn.

Hôm nay Nguyên Cảnh về nhà ăn cơm với lão phụ thân, nhà có mời người giúp việc, bình thường giúp nấu ăn và dọn dẹp.

Ăn xong cơm, Quý phụ chộp lấy cơ hội không nhịn được lẩm bẩm, sắp ba mươi rồi, cô gái tốt đều bị thanh niên khác chọn hết rồi, vì vậy con trai đừng quá kén chọn, không lẽ thật sự muốn ở vậy cả đời?

Nguyên Cảnh nâng chén trà dừng lại, năm đó ở tiền tuyến đã cùng Khương Thanh Sơn đính ước quan hệ, chỉ là chưa tìm được cơ hội công khai với trưởng bối hai bên, hai người đều không nghĩ giấu cả đời, trong thư từ qua lại cũng bàn bạc chuyện này, nếu trưởng bối hai bên lo lắng bọn họ không có con, Khương Thanh Sơn nhắc tới con cái của đồng đội hy sinh trên chiến trường, Nguyên Cảnh cũng rất động lòng.

Hai người bọn họ không thể sinh con, vậy nhận nuôi mấy đứa trẻ, một là để hai lão không còn lo lắng, hai là để bọn họ có thể vui vầy cùng cháu, hưởng thụ niềm vui gia đình.

Mấy năm qua thư từ qua lại, thêm vào đó mấy năm chung sống, Nguyên Cảnh thật lòng coi Quý phụ là phụ thân kính yêu, cũng có thể từ Quý phụ cảm nhận được tình phụ tử sâu nặng, vì vậy không muốn lừa dối Quý phụ.

"Cha, con chính muốn nói với cha chuyện này, cha xem con nhận nuôi mấy đứa con của chiến sĩ hy sinh trên chiến trường thế nào?"

Hả? Quý phụ nghe xong sững sờ, không phải đang nói chuyện xem mắt thành gia sao? Sao lại nhảy tới chuyện nhận nuôi con? Mẹ của bọn trẻ đâu?

"Chỉ một mình con nuôi con? Không tìm mẹ cho bọn trẻ?" Quý phụ cũng không hẹp hòi như vậy, ngăn cản con trai nhận nuôi con, nhà bọn họ hiện tại không thiếu tiền, nhà cửa cũng rộng rãi, có mấy đứa trẻ chạy nhảy cũng tốt, thật nhận nuôi, hắn vừa chuẩn bị nghỉ hưu, về dạy cháu trai cháu gái vậy.

"Khà," Nguyên Cảnh không tự nhiên khẽ ho, nói khẽ, "Cha xem Khương Thanh Sơn làm mẹ bọn trẻ thế nào?"

"Bịch" một tiếng, chén rơi xuống bàn, may mà không rơi xuống đất vỡ tan, Quý phụ nghi ngờ tai mình nghe nhầm, xác nhận lại: "Con nói mẹ bọn trẻ là ai?"

"Cha không nghe nhầm, chính là Khương Thanh Sơn, bọn con bàn bạc rồi, quyết định cùng nhau nhận nuôi mấy đứa trẻ, sau đó cho bọn trẻ một gia đình, ai làm cha ai làm mẹ đều không quan trọng." Nguyên Cảnh bất ngờ ném xuống một quả bom.

"Bậy bạ!" Quý phụ đập bàn, tiếc là không có râu để giận, "Hai người các ngươi đang chơi trò gia đình sao."

Nhưng trong lòng hắn lại lấp lóe một khả năng khác, chỉ là vô thức muốn trốn tránh.

"Ba, chúng con không phải đùa đâu, thật đấy. Con đã nghĩ kỹ rồi, sau này sẽ cùng Thanh Sơn hiếu thuận với ba và Quế Lan thẩm. Chỉ là con dâu nhà mình không mềm mại yểu điệu như người ta, mà là một gã đàn ông cứng rắn. Nhưng ba biết Thanh Sơn mà, ngoài việc không thể đẻ con ra, hắn làm được mọi thứ. Những chiếc áo ấm ba nhận được ở nông trường ngày trước, nhiều cái là do Thanh Sơn khâu vá đấy. Hắn còn biết đóng đế giày nữa." Nguyên Cảnh (元景) đỏ mặt ngồi xổm bên cạnh cha, kéo tay cha nói, cố tình phô ra bộ mặt không còn non nớt của mình.

"Khục khục..." Quý phụ (季父) ho sặc sụa, khó mà tưởng tượng được một gã đàn ông cao lớn ngồi dưới đèn khâu vá quần áo, đóng đế giày. Nếu hỏi Khương Thanh Sơn (姜青山) có tốt không, ông không thể nói không được. Dù có khắt khe đến đâu cũng không bắt bẻ được điểm gì, ngoại trừ việc mấy năm nay ở tiền tuyến luôn khiến người ta lo lắng. Không, không phải điều ông muốn nói. "Hai đứa đàn ông lớn đầu rồi, thế này thành cái gì?"

"Ba..." Nguyên Cảnh nhìn cha đầy thiết tha. "Con phát hiện ra mình bao nhiêu năm nay chưa từng động lòng với một người phụ nữ nào. Ba nói xem, con có bị làm sao không?"

Quý phụ giật bắn người, trời ơi, lúc này còn nỡ lòng nào trách mắng con trai? Chắc chắn là do tiểu Khương dụ dỗ con mình rồi. Hồi đó con xuống nông thôn mới bao nhiêu tuổi?

Quý phụ vội vàng an ủi con: "Không sao, đã có ba đây. Không cưới vợ thì thôi, muốn Khương Thanh Sơn làm con dâu cũng được, bắt hắn gả vào cửa nhà họ Quý (季) chúng ta."

Nguyên Cảnh lao vào lòng cha cười khúc khích. Thật ra hắn chỉ ỷ vào tình yêu thương của Quý phụ nên mới dám ngang ngược như vậy. Nói đi cũng là hắn bất hiếu: "Ba, con thật bất hiếu."

"Không phải, ai dám nói con ta bất hiếu? Chuyện tình cảm ba hiểu, không thể ép buộc được. Nhìn ba thì biết." Vì bản thân và người vợ trước, Quý phụ thật ra không ép buộc con trai trong chuyện tình cảm, chỉ sợ con một mình cô đơn. Giờ thấy có tiểu Khương bên cạnh cũng là kết quả tốt. Nhân phẩm của Khương Thanh Sơn ông vẫn rất tin tưởng.

Nhưng cứ thế cướp mất con trai ông? Không được!

Một bên khác, Quế Lan thẩm tử (桂兰婶子) cũng lo lắng chuyện hôn nhân của con trai. Đã ngoài ba mươi rồi, sao vẫn chưa cưới vợ? Biết con trai làm đến chức đoàn trưởng, lại về quê đón bà lên kinh thành ở, mấy ngày liền có người mai mối tới nhà, giới thiệu không phải con gái trong làng thì cũng làng bên, thậm chí cả thị trấn, huyện lỵ. Nhưng con trai chưa về, bà đâu dám nhận.

Vừa về chưa được hai ngày đã đưa bà lên đường đi kinh thành, chuyện mai mối cũng gác lại. Trên tàu, Quế Lan thẩm cũng không nhịn được lẩm bẩm, bao giờ mới được bồng cháu nội cháu ngoại.

"Mẹ, đừng sốt ruột. Mẹ xem mấy tấm ảnh này, đều sẽ là cháu nội cháu ngoại của mẹ. Lần này ổn định ở kinh thành xong, con sẽ đi đón chúng về, vừa đúng để bầu bạn với mẹ."

Ngưu Quế Lan (牛桂兰) mấy năm nay tinh thần càng tốt, nhận ảnh hỏi: "Ý con là sao? Đều là cháu của mẹ?"

Khương Thanh Sơn kể tình cảnh mấy đứa trẻ này, cha chúng đều hy sinh trên chiến trường, mẹ thì hoặc đi bước nữa hoặc gặp nạn không còn, dù có người thân khác nhưng hoàn cảnh không mấy tốt. Khương Thanh Sơn nhờ người điều tra kỹ rồi mới quyết định nhận nuôi.

Ngưu Quế Lan nghe xong liền đau lòng. Con trai bà còn sống trở về từ chiến trường, bà không dám nghĩ nếu con hy sinh, liệu bà có chịu nổi không. Suy bụng ta ra bụng người, với những đứa trẻ mất cha này, bà thương xót vô cùng.

Biết con trai ở biên giới, lúc chiến sự căng thẳng nhất đã qua, bà mới biết kết quả, cũng biết con từng bị thương nặng một lần, được tiểu Quý (季) cứu. Tiểu Quý đúng là ân nhân của con trai bà, đã cứu hai lần.

"Nhưng vợ chưa cưới của con có đồng ý không?" Ngưu Quế Lan phía bà không vấn đề gì, nhưng không biết có nên đưa mấy đứa cháu về quê sống, để không ảnh hưởng gia đình nhỏ của con và vợ tương lai.

Khương Thanh Sơn khẽ ho, mặt hơi đỏ, nhưng do da đen hơn trước nên khó nhận ra vẻ ngượng ngùng: "Con đã bàn với người ấy rồi. Mẹ, con theo đuổi mấy năm mới khiến người ấy đồng ý."

"Thật sao? Mẹ có quen không?" Ngưu Quế Lan vui mừng.

"Mẹ quen đấy, mạng con là do người ấy cứu." Khương Thanh Sơn nhìn mẹ đầy mong đợi.

Ngưu Quế Lan nhíu mày không hiểu: "Ngoài tiểu Quý cứu mạng con, còn ai nữa? Bác sĩ nào cùng tiểu Quý?"

"Mẹ, chính là Nguyên Cảnh (元景) đó." Khương Thanh Sơn không nhịn được nói ra sự thật, vốn định đợi đến kinh thành mới từ từ nói với mẹ, nhưng trên tàu lời đã tới cửa miệng.

Ngưu Quế Lan mãi sau mới hiểu ra chuyện gì. Trong khoang không có người khác, bà lập tức vỗ đùi: "Con làm cái gì thế này? Không phải con ép bác sĩ tiểu Quý đấy chứ? Không phải con thấy tiểu Quý đẹp trai nên... nảy sinh ý nghĩ không đúng đắn chứ?"

Ngưu Quế Lan nghĩ đến khuôn mặt xinh đẹp hơn cả con gái trong làng của Quý Nguyên Cảnh, không lẽ con trai bà coi tiểu Quý như con gái rồi động lòng không đúng? Bà vung tay đánh con: "Tiểu Quý còn cứu mạng con, sao con nỡ hại tiểu Quý? Không được, mẹ sẽ cùng con lên kinh thành xin lỗi tiểu Quý."

Khương Thanh Sơn vừa buồn cười vừa chịu đòn: "Mẹ đánh nhẹ thôi, con không ép Nguyên Cảnh đâu. Con theo đuổi mấy năm, Nguyên Cảnh đồng ý rồi hai đứa mới đến với nhau. Chuyện nhận nuôi con cũng bàn với Nguyên Cảnh rồi."

Ngưu Quế Lan vẫn hơi tức giận, bà không hiểu nổi, tiểu Quý xinh đẹp thế sao lại nhìn trúng con trai đen đúa thô kệch của bà? Cứ nghĩ là có lỗi với tiểu Quý, bà nghiêm mặt nói: "Đến kinh thành, mẹ sẽ tự hỏi tiểu Quý. À, còn bố tiểu Quý nữa, nếu ông ấy không đồng ý thì con không được cãi."

"Vâng, nghe lời mẹ." Khương Thanh Sơn vui vẻ đáp. Vợ à, cuối cùng hắn cũng trở về.

Ở ga tàu, Nguyên Cảnh tự lái xe đi đón Khương Thanh Sơn và mẹ. Tại lối ra, Khương Thanh Sơn liếc nhìn thấy Quý Nguyên Cảnh giữa đám đông. Dù ở đâu, người ấy cũng luôn nổi bật nhất.

Theo ánh mắt con trai, Ngưu Quế Lan cũng nhìn thấy, cảm thán tiểu Quý càng ngày càng đẹp trai. Quay lại nhìn gương mặt đen như than của con, bà thật lòng nghĩ tiểu Quý mù mắt mới nhìn trúng con trai mình, trong lòng bỗng thấy có lỗi.

"Thẩm thẩm, Thanh Sơn (青山), các ngươi rốt cuộc đã tới rồi, ta mong các ngươi đã lâu lắm rồi." Nguyên Cảnh (元景) đưa tay giúp Ngưu Quế Lan (牛桂兰) xách hành lý, Quế Lan vì xấu hổ nên nói không cần, nhưng làm sao tranh được với Nguyên Cảnh? Nguyên Cảnh mỉm cười với Khương Thanh Sơn (姜青山), hai người dìu Ngưu Quế Lan đi ra ngoài.

Ngưu Quế Lan nhìn trái nhìn phải, nếu chuyện này thành sự thật, dù không phải là nàng dâu như bà mong đợi, nhưng không hiểu sao lại cảm thấy hai đứa trẻ này vô cùng ăn ý.

"Tiểu Quý (季) à, chờ lâu rồi phải không, khổ cho ngươi rồi."

"Đâu có, chẳng đợi bao lâu, dù có vất vả cũng không bằng các vị ngồi tàu lâu như vậy. Về nhà trước đi, ở nhà dì giúp việc đã nấu cơm xong chỉ chờ chúng ta về thôi."

"Ừ, ừ, nghe theo tiểu Quý." Ngưu Quế Lan vì xấu hổ nên trước mặt Nguyên Cảnh, hắn nói gì bà cũng gật đầu, hơn nữa lần đầu đến thành phố lớn, bà cũng hoang mang lắm.

Ở chỗ Ngưu Quế Lan không nhìn thấy, Nguyên Cảnh làm điệu bộ miệng với Khương Thanh Sơn: "Ngươi đã nói rồi à? Xem thái độ của thẩm thẩm là biết chuyện gì rồi."

Khương Thanh Sơn cũng im lặng đáp: "Đã nói rồi, Nguyên Cảnh, ngươi đã nói chưa?"

Nguyên Cảnh cười: "Cũng nói rồi, nhưng cửa ải phụ thân ta khó vượt qua hơn cửa ải thẩm thẩm nhiều."

Khương Thanh Sơn lập tức căng thẳng đứng thẳng lưng, dáng vẻ như chuẩn bị ra trận, đây chẳng phải là một chiến trường khác sao? Nếu không Quý phụ (季) sao có thể đồng ý để đứa con trai xuất chúng ưu tú của mình đi theo một tên thô kệch như hắn cả đời?

Nhìn thấy vậy, ánh mắt Nguyên Cảnh càng thêm vui vẻ, trưởng bối hai bên đều rất thông tình đạt lý, quan trọng nhất là họ đều rất yêu thương con cái, không nỡ làm khó chúng.

Mấy năm nay, Nguyên Cảnh đã mua căn nhà tứ hợp viện bên cạnh, để thẩm thẩm Quế Lan ở cùng vì sợ bà không thoải mái nên vừa có tiền liền mua luôn căn nhà bên cạnh, tu sửa lại, mở một cánh cửa thông giữa hai nhà để tiện qua lại. Sau này nếu có con cái, chúng cũng có thể chạy nhảy khắp hai tứ hợp viện.

Vì vậy Nguyên Cảnh đưa họ đến tòa tứ hợp viện đó, người giúp việc cũng từ cửa thông sang nấu ăn. Ngưu Quế Lan bước vào cửa, không ngờ đến kinh thành lại được ở căn nhà rộng rãi như thế, già rồi già rồi mà không ngờ lại được hưởng phúc, cha của con trai bà không có phúc này.

Ngưu Quế Lan ăn uống tắm rửa xong liền nghỉ ngơi, mọi chuyện đợi sau khi nghỉ ngơi lấy lại sức rồi tính. Khương Thanh Sơn nghỉ ngơi một chút rồi liền vô cùng ngoan ngoãn đến trước mặt Quý phụ thân chịu giáo huấn.

Trước đây Quý phụ thân rất thích thanh niên này vì đã giúp đỡ con trai mình rất nhiều, nhưng giờ càng nhìn càng thấy không vừa mắt, đen thui như vậy đứng cạnh con trai mình có xứng đâu? Nhưng đánh thì không nỡ, chửi thì là người văn minh cũng không biết chửi thế nào, cuối cùng chỉ có thể tự tức giận.

"Mẹ ngươi nói thế nào?" Ông không thể để con trai mình theo tên này mà chịu khổ.

Khương Thanh Sơn thành thật nói: "Trên tàu mẹ đã nói với con rồi, mẹ đánh chửi con một trận, cảm thấy con không xứng với Nguyên Cảnh."

Lời này khiến Quý phụ thân trong lòng thoải mái hơn, quan trọng nhất là mẹ Khương Thanh Sơn không cho rằng hai đứa trẻ là không bình thường, không dùng ánh mắt kỳ thị nhìn chúng, nếu không ông nhất định sẽ ngăn cản. Con trai ông dù có thích đàn ông, lẽ nào không tìm được người ưu tú hơn Khương Thanh Sơn?

"Lại đây, pha ấm trà, rồi đánh vài ván cờ." Quý phụ thân sai khiến, nhất định phải bắt tên khốn này chạy vòng vòng, rồi trên bàn cờ hành hạ hắn thật tàn nhẫn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn