Khoái Xuyên Chi Cự Tố Pháo Hôi

Chương 146

Nguyên Cảnh (元景) không ngờ lại nhận được tin tức như vậy, như vậy khu này sẽ an toàn hơn nhiều, đây là chuyện tốt, hơn nữa... có lẽ Hoắc Phong (霍锋) cũng sẽ tới, hắn có linh cảm này.

Lúc trước chọn biệt thự chỉ nhìn duyên phận, không ngờ lại có lợi ích như vậy, bởi vì kiếp trước của nguyên thân không tới thành phố Y, đối với tình hình nơi này trong mạt thế hoàn toàn không biết gì, trong cốt truyện cũng không đề cập.

Nói chuyện với Tề Viên (齐垣) một lúc Nguyên Cảnh (元景) liền về, thuận tiện dẫn Tiểu Kiệt (小杰) về theo, để Tề Viên (齐垣) yên tâm sắp xếp nhà mới.

Nguyên Cảnh (元景) nhìn ra, nhà họ Tề (齐家) thật sự không có nữ chủ nhân, những đồ đạc bài trí đều thể hiện điều này.

Từ hôm đó trở đi, Phi Phi (飞飞) như chuột sa chĩnh gạo, ngày nào cũng chơi với Tiểu Kiệt (小杰) vui vẻ không chịu được, Trương Nghiêu (张尧) tới chơi thấy hai cha con họ Tề (齐家), cũng rất ngạc nhiên vì nhân duyên này, tiếp xúc với Tề Viên (齐垣) xong cũng rất hoan nghênh sự xuất hiện của hắn, trong tình hình môi trường xấu đi, thêm một người bạn thêm một con đường.

Đúng ba ngày sau khi Tề Viên (齐垣) nói, Nguyên Cảnh (元景) ra ngoài đi dạo quả nhiên thấy từng chiếc xe quân đội chạy tới núi sau, bảo vệ khu dân cư và nhân viên cộng đồng đều làm công tác tuyên truyền, bảo mọi người đừng hoảng, đây chỉ là đồn trú bình thường.

Mọi người đâu có hoảng, ngược lại rất hoan nghênh những quân nhân này đồn trú trên núi sau, như vậy khiến họ có cảm giác an toàn hơn.

Núi sau tuy gọi là núi, kỳ thực không cao, chỉ là đồi thôi, dưới núi có hồ nước, hồ thông với sông nhỏ trong khu, nhưng sông trong khu đã cạn từ lâu, đáy sông phơi nứt nẻ, trong hồ cũng chỉ còn một lớp nước nông, đương nhiên như điện, hiện tại cấp nước cũng chia thời gian, và kêu gọi mọi người tiết kiệm nước.

Không ít người hứng khởi chạy đến xem, bao gồm cả Trương gia (张家) một nhà. Công trình xây dựng trên núi tiến triển cực nhanh, chưa đầy hai ngày đã lộ ra hình hài. Nguyên Cảnh (元景) đang nghĩ có nên qua xem thử không, Hoắc Phong (霍锋) có ở trong đó hay không, thì một buổi tối nọ, cửa ngoài bỗng vang lên tiếng gõ.

Nguyên Cảnh đã lắp điện thoại hình ảnh, Phi Phi (飞飞) chạy ra bấm nút nghe máy, giọng ngọng nghịu hỏi: "Ai đó ạ? Chú đang tắm táp nè."

"Phụt, khục khục." Đầu dây bên kia vang lên tiếng ho, Hoắc Phong quay lại trừng mắt với người đi cùng, rồi xoa xoa mặt cố tỏ ra dịu dàng, áp sát vào màn hình: "Là Phi Phi đó à? Chú là Hoắc thúc thúc đây, Hoắc Phong từng gặp cháu và chú cháu ở N thị (N市) đó."

Phi Phi quay đầu hét to: "Chú ơi! Hoắc thúc thúc tới rồi!"

Giọng nói đương nhiên cũng truyền ra ngoài qua ống nghe, khiến người đi cùng Hoắc Phong lại bật cười. Ôi chao, đứa bé này chưa gặp mặt đã khiến người ta thích mê rồi.

Một lát sau, Phi Phi lại chạy ù tới: "Chú bảo mời thúc vào."

Phi Phi bấm nút mở cổng, dẫn Đại Hắc (大黑) và Tiểu Hắc (小黑) ra đón khách. Ngửi thấy hơi người lạ, hai chó gầm gừ trong cổ họng. Phi Phi vỗ vỗ chúng: "Đại Hắc, Tiểu Hắc, đây là khách nhà mình."

Hai chó lập tức ngừng gầm, nhưng bốn mắt vẫn dán vào người đi cùng Hoắc Phong, rõ ràng chúng vẫn nhớ mùi của hắn.

Hoắc Phong thấy chúng rất vui, vẫy tay: "Đại Hắc Tiểu Hắc lại lớn nữa rồi, sắp từ Tiểu Hắc thành Đại Hắc rồi. Phi Phi, có nhớ Hoắc thúc không?"

Phi Phi ngượng ngùng nhìn Hoắc thúc, vì gặp chưa được mấy lần, nhưng từ nhỏ trí nhớ đã tốt nên vẫn nhớ mặt. Nhưng về đây suốt ngày chơi với Tiểu Kiệt (小杰), học hành vui đùa, làm sao nhớ tới Hoắc thúc được?

"Phụt, ha ha..." Người đi cùng Hoắc Phong cười đến đau cả bụng. Hoắc Phong tự làm tự chịu, rõ ràng đứa bé chẳng nhớ gì hắn cả.

Phi Phi lập tức sửa lại: "Hoắc thúc, Phi Phi nhớ thúc." Nó là đứa bé ngoan, không muốn người lớn khó xử.

"Phụt!" Người kia lại cười.

Phi Phi nhìn chằm chằm vào cái "thúc thúc quái dị" cười không ngớt này, không hiểu sao hắn cứ cười mãi. Hoắc Phong đỡ bực hơn, xoa đầu Phi Phi: "Đừng để ý hắn, hắn là thúc thúc quái dị, trong đầu có chút vấn đề." Nói rồi chỉ tay vào đầu.

"Ồ." Phi Phi tỏ vẻ hiểu chuyện, vội lấy tay bịt miệng, không được bất lịch sự.

Hoắc Phong nhếch mép, coi ta là trò cười? Hừ, có đáng cười thế không?

Lúc này Nguyên Cảnh tắm xong từ trên lầu đi xuống, tay cầm khăn lau tóc, mặc áo phông cotton cổ tròn, quần soóc, chân đi dép xỏ ngón. Nghe tiếng động, Hoắc Phong và người kia cùng nhìn về phía cầu thang, ánh mắt dán chặt không rời.

Người kia như phát ra ánh sáng, da trắng nõn, dường như chưa từng bị mặt trời hành hạ, ngay cả ngón chân thò ra cũng đáng yêu vô cùng.

Hoắc Phong nuốt nước bọt, nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần, bước lên chặn tầm nhìn của người sau lưng. Chết tiệt, cảnh tượng này hắn chỉ muốn giấu đi, không cho ai thấy. Biết thế đã không dẫn Lữ Bằng (吕鹏) tới.

Dù đang lau tóc nhưng Nguyên Cảnh vẫn quan sát rõ cửa, thị lực bây giờ cực tốt. Hắn rất hài lòng với phản ứng của Hoắc Phong, dĩ nhiên không cố ý, chỉ là không ngờ hắn lại tới hôm nay.

"Đồng chí Hoắc, sao lại tới đây? Hay ngươi cũng là một trong số người đóng quân trên núi? Đúng là trùng hợp."

Nguyên Cảnh vẫy tay gọi Phi Phi và hai chó vào, Hoắc Phong cũng nhân cơ hội bước vào, giả bộ thật thà: "Đúng vậy, trùng hợp thật. Hôm đó ta thấy có người giống Tô tiên sinh (苏先生), bèn tới hỏi thử, không ngờ tiên sinh thực sự ở đây."

Lữ Bằng thầm chê, giả bộ! Con sói già này diễn hay đấy, không biết gì? Rõ ràng là tra được mỹ nhân này ở đây nên mới đặc biệt xin điều tới. Nhưng lần này đội trưởng nhìn người không tệ, đúng là "nước lã mà vẽ nên hồ", có lẽ là như vậy.

Nếu Nguyên Cảnh biết hắn ví von như thế, chắc phải ói mất.

Nguyên Cảnh tỏ vẻ vui mừng: "Đúng là rất trùng hợp, có đồng chí Hoắc ở gần, ta và Phi Phi cũng yên tâm hơn. À, vị này là..."

Nguyên Cảnh nhìn người đi cùng, lần trước ở N thị không thấy.

Hoắc Phong theo Phi Phi vào phòng khách ngồi xuống ghế sofa, miễn cưỡng giới thiệu: "Đây là đồng đội của ta, Lữ Bằng."

Lữ Bằng lập tức nhiệt tình: "Tô tiên sinh, ta là Lữ Bằng, cùng Hoắc đội trưởng tới đây đóng quân. Sau này tiên sinh có việc gì, cứ sai người lên núi bảo một tiếng... a, chúng tôi là phục vụ nhân dân." Bị Hoắc Phong trừng mắt nên đổi lời.

"Cảm ơn."

"Tô tiên sinh đừng gọi ta là đồng chí nữa, cứ gọi Hoắc Phong hoặc Hoắc ca, Phong ca đều được. Ta có thể gọi ngươi là Nguyên Cảnh không?" Hoắc Phong tỏ vẻ mong đợi, nhưng tay đặt trên đầu gối lại nắm chặt quần, hơi căng thẳng.

Lữ Bằng nhếch mép, đội trưởng biểu hiện thật kỳ lạ. Hắn tới đây chính là để xem kịch, xem mỹ nhân nào đã câu mất tim đội trưởng.

Không uổng công.

Nụ cười Nguyên Cảnh rộng hơn: "Được, vậy ta gọi ngươi là Hoắc ca, và cả Lữ ca nữa."

"Đừng, gọi ta là Bằng ca đi, ta chắc chắn lớn tuổi hơn Nguyên Cảnh nhiều." Nhìn Tô Nguyên Cảnh còn trẻ, gọi Lữ ca nghe như nữ ca, khó nghe quá.

"Được, Bằng ca. Phi Phi, gọi Bằng thúc thúc đi."

"Bằng thúc thúc hảo." Phi Phi ngoan ngoãn gọi.

"Phi Phi ngoan quá."

"Ôi, Nguyên Cảnh chỗ ngươi mới cải tạo gần đây à? Đi một lượt thấy chỗ ngươi sửa sang đẹp nhất." Lữ Bằng là người dễ hoà đồng, vượt qua Hoắc Phong bắt chuyện với Nguyên Cảnh.

"Ừm, sửa một thời gian rồi. Ta thấy bài viết thần bí trên mạng, không yên tâm nên thuê người làm."

"Ta thấy còn kéo cả lưới điện, không lẽ thật sự có điện?" Vừa vào đã quan sát kỹ sân vườn.

"Hiện tại chưa có, đến tối sẽ thông liền, như vậy bảo hiểm cho ngươi... mọi người biết đấy, trong nhà chỉ có ta và Phi Phi (飞飞) hai người. Nghe nói tình hình một số nước ngoài kia khá tồi tệ, cướp bóc xảy ra như cơm bữa."

"Đúng vậy! Nguyên Cảnh (元景) ngươi thận trọng chút cũng phải, nhưng từ nay về sau có chúng ta ở đây, ngươi và Phi Phi có thể yên tâm ngủ ngon."

Hoắc Phong (霍锋) tức đến nỗi muốn bịt miệng Lã Bằng (吕鹏) cái thằng nhãi ranh kia lại. Chỉ nghe thấy mỗi giọng hắn, khiến hắn không thể chen vào lời nào, tức đến nghiến răng ken két.

Tiếng nghiến răng vừa phát ra, Nguyên Cảnh và Lã Bằng đồng thời im bặt, cùng nhìn về phía hắn. Hoắc Phong đỏ cả tai.

Nguyên Cảnh thăm dò hỏi: "Hoắc ca (霍哥) đói bụng rồi phải không? Để ta lấy chút đồ ăn cho mọi người nhé. Xem ta này, chỉ biết bắt mọi người ngồi không. Mọi người đợi chút."

Nguyên Cảnh đứng dậy vào bếp chuẩn bị trái cây. Phi Phi chủ nhân nhỏ cũng an ủi: "Hoắc thúc thúc (霍叔叔), lúc cháu đói bụng cũng nghiến răng ken két đó ạ!"

Vì vậy Hoắc thúc thúc không cần ngại ngùng đâu.

"Phụt!" Lã Bằng lại phì cười, một tay ôm bụng. Đội trưởng hôm nay thất thố nhiều lần quá, đúng là bị dính chặt rồi.

Phi Phi lại dùng ánh mắt nhìn "quái thúc thúc" nhìn Lã Bằng.

Nguyên Cảnh rửa chút nho – loại trồng trong vườn, các loại trái cây khác tạm thời không dám lấy ra vì trái cây trong không gian chất lượng quá tốt. Hai người ngoài kia không phải người thường, nhìn khí chất, Nguyên Cảnh nghi ngờ họ xuất thân đặc chủng binh.

Lại bổ thêm nửa quả dưa hấu. Hiện nay trái cây bên ngoài càng ngày càng đắt, bởi thời tiết không khá lên, mọi người đều biết giá trái cây sẽ không ngừng tăng cao. Cứ tiếp tục thế này, sợ rằng một ngày ăn một miếng trái cây cũng trở thành xa xỉ.

Nguyên Cảnh muốn nói, suy nghĩ như vậy hoàn toàn không sai, bởi xác thực sẽ có ngày đó.

"Ái chà, Nguyên Cảnh khách sáo quá!" Lã Bằng thấy trái cây mắt sáng rực, nước miếng tiết ra ào ạt. Trước đây mỗi bữa họ đều có trái cây, giờ khó mà thấy được.

Hoắc Phong lén véo một cái thằng nhóc Lã Bằng, Lã Bằng chỉ cười hì hì rồi sốt sắng đỡ đĩa trái cây, còn đưa cho Phi Phi ăn trước. Hoắc Phong suýt nữa lại nghiến răng, hắn quyết định sau khi về sẽ luyện cho tên khốn này một trận, để hắn biết thế nào là lợi hại.

"Đừng khách sáo, thích thì ăn nhiều chút, nhân lúc còn có thể ăn thoải mái."

"Ha ha, trước đây nào ngờ tận thế thật sự sẽ đến. Tình hình nước ta còn khá hơn. À này, quốc gia quyết định di dân vùng duyên hải vào nội địa. Toàn quốc hạn hán, nhưng do băng ở hai cực tan chảy, mực nước biển dâng cao. Theo xu hướng này, những vùng duyên hải địa thế thấp sớm muộn cũng bị nhấn chìm."

Lã Bằng nói nhiều vô kể. Hoắc Phong vừa âm thầm chửi rủa vừa bóc vỏ một trái nho đưa cho Nguyên Cảnh, mặt không biểu cảm nói: "Ngươi ăn đi."

[Chi3Yamaha] 吕 dịch là Lữ hay Lã gì cũng được, tiếng Việt có cả 2 họ đó nên các ní cũng đừng ngạc nhiên nha.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn