Khóa Chặt Trái Tim Anh - Băng Kỳ Lâm Tiểu Thư

Chương 5

[15]

Lại phải cảm thán chuyện uống rượu vào hỏng hết việc, mặc dù có sờ thì có sờ, nhưng tôi hoàn toàn không nhớ rõ cảm giác...

Cũng may là Cao Vũ Ngang chỉ giở trò đùa sến súa này một lần, đêm trăng thanh gió mát, tôi an tâm ở lại đây.

Cuối tuần, tôi chính thức dọn vào nhà Cao Vũ Ngang, bắt đầu cuộc sống chung nhà với người khác, đến tâm trạng cũng thay đổi 180°.

Nhưng đây không phải chuyện duy nhất khiến tôi cảm động, bởi vì muốn bù đắp cho tôi mà Cao Vũ Ngang đã đặc biệt nộp đơn xin đồn cảnh sát gửi thư cảm ơn tôi vì đã giúp họ thành công phá được "vụ án b**n th**", nhà trường còn tiến hành khen ngợi công khai.

Lúc trước bởi vì sự kiện hai sinh viên ẩu đả khiến tôi từng lo lắng liệu mình không thể qua được thời gian thử việc, nhưng hiện tại nhờ có lá thư cảm ơn này, phía nhà trường mong muốn cho tôi sớm chuyển lên thành nhân viên chính thức.

Làn sương mù trước đó giống như bị cuốn đi hết, trong một đêm buông thả, chán nản, tuyệt vọng ở quán bar kia, thật may mắn khi tôi có thể gặp được Cao Vũ Ngang.

Trong những ngày tôi dọn đến sống cùng, chỉ cần là lúc Cao Vũ Ngang không bận nhiệm vụ thì đều sẽ tới đón tôi tan làm, buổi sáng còn có thể chuẩn bị điểm tâm cho tôi, chính là kiểu hình mẫu của người đàn ông mẫu mực thời nay.

Cộng thêm việc Đường Hân và cảnh sát Tiểu Lý luôn ở bên châm thêm dầu vào lửa, khiến lòng tôi không khỏi gợn sóng.

Tôi không thể không thừa nhận bản thân đã nảy sinh chút hảo cảm đối với anh, nhưng trong lòng lại không cảm thấy chắc chắn.

Nếu nghĩ kỹ thì có lẽ hành động của anh ấy chỉ xuất phát từ chính nghĩa, chẳng qua là có ý tốt muốn giúp đỡ tôi?

Hoặc là để ý chuyện trước đã đó giấu tôi, hại tôi suýt chút nữa bị tên tội phạm kia làm bị thương, thế nên trong lòng cảm thấy hổ thẹn, muốn bù đắp cho tôi?

Sống trong nhà của Cao Vũ Ngang, ăn điểm tâm anh ấy nấu, tôi không dám mơ mộng hão huyền, chỉ có thể tìm cơ hội để báo đáp.

Lại một ngày cuối tuần khác, hôm nay Cao Vũ Ngang có ca trực ban ngày, tôi chủ động đề nghị làm cơm tối cho anh: sườn xào chua ngọt và cá nướng hành, canh rau xanh, anh ấy tỏ vẻ vô cùng mong đợi.

Nhưng đã rất lâu rồi không xuống bếp, tay nghề của tôi xuống cấp, cộng thêm chuyện Ngụy Vi Vi và Chu Thành từng khiến tôi từng bài xích nấu ăn trong suốt một quãng thời gian.

Hôm nay một lần nữa vào phòng, dường như tôi đã quên mất chuyện trước kia, ký ức trở nên mơ hồ, chỉ có thể nhìn rõ được chuyện trước mắt.

Tập trung vào con cá đang giẫy mạnh trước mặt, nhưng làm thế nào tôi cũng không bắt được nó, chứ đừng nói đến công đoạn khó khăn như cạo vảy cá.

Lúc nấu sườn thì tôi lại cho quá nhiều đường, đến khi chiên lên không cẩn thận làm khét, chỉ có một nồi canh rau xanh là bình thường nhất, nhưng dường như nêm không đủ muối, thành ra mùi vị bị nhạt.

Tôi chăm chú nhìn Cao Vũ Ngang, trong lòng vô cùng phiền muộn.

「 Đã nói muốn cho anh thưởng thức tài nghệ nấu ăn của em, cuối cùng lại thành thế này, em đúng là đồ ngốc mà... 」

Cao Vũ Ngang hớp một ngụm canh lớn, cười nói:

「 Ăn nhiều muối không tốt cho sức khỏe, vả lại canh này nấu rất ngon. 」

Tôi cúi đầu:

「 Đội trưởng Cao, anh đừng an ủi em nữa, vốn dĩ định nấu một bữa cơm để cảm ơn anh, kết quả lại thành thế này... 」

Đột nhiên Cao Vũ Ngang gõ nhẹ trán tôi rồi nói:

「 Tôi có tên đàng hoàng, không phải chúng ta đang ở cùng nhau sao, vậy mà suốt ngày em cứ gọi tôi là đội trưởng Cao đội trưởng Cao? 」

Khuôn mặt tôi nóng bừng, chỗ trán bị anh ấy gõ cũng đỏ lên, đưa tay lên xoa xoa trán, tôi ngang ngược lên tiếng:

「 Thì, Cao Vũ Ngang. 」

Anh "Ừm" một tiếng đáp lại, múc thêm một chén canh khác, mỉm cười nói với tôi:

「 Sau này em cứ chờ ăn thôi, tôi sẽ đảm nhận hết việc vào bếp. 」

Nhịp tim của tôi đập mạnh, cảm thấy mình không ổn, tôi sắp chìm đắm trong sự dịu dàng mộc mạc của Cao Vũ Ngang mất rồi.

Nhưng đối phương vẫn không chịu buông tha trái tim mong manh của tôi, anh còn nói thêm:

「 Em nói xem, chúng ta như vậy có trông có giống một gia đình không? 」

... ... ...

[16]

Sự hấp dẫn của Cao Vũ Ngang càng lúc càng lớn, tôi sắp không thể kháng cự lại nổi, tuy nhiên, ảo tưởng cuộc sống khi ở chung với anh ấy lại bị hiện thực dập tắt.

Trong khoảng thời gian này, cả hai chúng tôi đều bận rộn với công việc, nhưng trong lúc ấy tôi cũng gặt hái được không ít thu hoạch.

Gần đến cuối kỳ, lượng công việc ở trường vô cùng nhiều, nhưng tôi đã được tiếp thêm động lực, bởi vì tôi đã trở thành nhân viên chính thức.

Đã vậy còn nhận được khoản tiền chuyển khoản từ Chu Thành, trả tôi nửa năm tiền thuê nhà, tôi nhận. Không những vậy, hắn ta còn gửi thêm mấy đoạn văn dài, sám hối có, xin lỗi cũng không thiếu, kể lể lần mang thai này của Ngụy Vi Vi không dễ dàng, suýt chút nữa thì cô ta đã sinh non.

Nói chuyện này là báo ứng thì cũng quá nghiêm trọng, tôi điềm tĩnh xem xong, sau đó thì chặn Chu Thành.

Giữa chúng tôi sẽ không còn liên lạc gì, từ nay về sau tôi và Chu Thành không đi chung một con đường, tuy rằng trước đây hắn là người đã dẫn tôi đến thành phố này, nhưng cuộc sống này là thuộc về riêng tôi.

Mặc dù cuộc sống không phải luôn ngập tràn những điều vui vẻ, nhưng phải sống tốt cuộc sống trước mắt mới là chuyện đúng đắn.

Trong khoảng thời gian này tôi bận rộn đến đầu tắt mặt tối, mặc dù ở cùng một nhà nhưng số lần tôi và Cao Vũ Ngang gặp mặt nhau chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, có lúc anh ấy vừa tan ca đêm về nhà thì tôi đã ra ngoài.

Nhưng trong vài lần cùng ăn cơm tối, tôi vẫn có thể được nếm thử tay nghề nấu ăn của anh.

Món cá chua ngọt Cao Vũ Ngang nấu không bị cháy nồi, sườn kho tàu thơm ngon mà không béo ngậy, canh cá tươi không bị mặn, ngon hơn gấp trăm lần so với những món mà tôi làm.

Một người đàn ông như vậy, rất khó khiến người ta không động lòng.

Vì thế, mỗi khi Cao Vũ Ngang trực ca đêm, tôi chăm chỉ dốc công tốn sức học nấu ăn, hy vọng có thể sớm tạo cho anh ấy một niềm vui bất ngờ.

Một tuần sau, cuối cùng tôi cũng nấu được một bữa cơm khá ưng ý: bông cải xanh xào, tôm om, kèm theo một nồi canh đậu hũ cá diếc.

Hôm nay là một ngày đặc biệt quan trọng - tôi nhận lương, chỉ tiếc là Cao Vũ Ngang lại phải đi trực ca đêm, vì đã hỏi trước, biết được anh ấy chưa ăn cơm tối, thế là tôi đóng gói phần cơm cho hai người, mang theo hộp giữ nhiệt, đi đến đồn cảnh sát Song Hà.

Đây đã là lần thứ ba tôi vào "đồn cảnh sát", lần đầu tiên là tự mình phạm tội, lần thứ hai là xém chút xảy ra chuyện nghiêm trọng, còn đây là lần thư thả nhất.

Nghĩ đến việc sắp gặp Cao Vũ Ngang, tôi bắt đầu cảm thấy phấn khích, sau đó lại hồi hộp, mong đợi anh cũng giống như mình.

Tôi có thể cảm nhận được sự dịu dàng, bao dung của anh ấy đối với tôi không phải chỉ đơn thuần là sự tử tế, tôi tin rằng, thi thoảng khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, thì anh ấy cũng sẽ nảy sinh rung động với tôi.

Khi bước vào cửa, như thể ông trời cũng ngầm sắp đặt cho tôi, tôi nhìn thấy Cao Vũ Ngang cũng đang từ bên trong đi ra.

Có thể do hôm nay tiết trời oi bức nên anh ấy không mặc áo khoác, ống tay áo sơ mi xắn lên, để lộ cánh tay rắn chắc, thu hút ánh nhìn của người khác.

Tôi đứng nhìn từ xa, bên cạnh anh có một cô gái xa lạ, có vẻ như trạc tuổi tôi, khuôn mặt nhỏ nhắn, tóc buộc kiểu đuôi ngựa xinh đẹp, cả chiều cao lẫn đôi chân thon dài giống như Cao Vũ Ngang.

Cũny chẳng biết tại sao, khi nhìn hai người sóng vai đi ra, trong đầu của tôi hiện ra hai chữ "xứng đôi", đáy lòng buồn man mác.

Là đồng nghiệp mới? Người báo án? Hay là bạn của Cao Vũ Ngang?

Tôi vô thức đi chậm lại, lại thấy cảnh sát Tiểu Lý và chị Trương cũng đi cùng hai người bọn họ, mọi người vui vẻ nói cười, rõ ràng chính là bầu không khí của người quen cũ.

Nỗi chua xót trong lòng dâng lên ngày càng nhiều.

Mãi cho đến khi tận mắy nhìn thấy Cao Vũ Ngang thân mật búng trán cô gái kia một cái, sự ghen tuông, do dự, tâm trí rối bời của tôi lập tức bùng phát.

Nghĩ đến đêm đó anh ấy búng trán tôi, đầu óc của tôi như sụp đổ, nghĩ đến lời nói thân mật của anh hôm ấy, trán tôi bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.

Cầm theo theo hộp giữ nhiệt trên tay, tôi đứng chôn chân tại chỗ, màn đêm bao trùm lấy tôi, thừa lúc không ai chú ý đêm, tôi quay đầu, bước nhanh ra khỏi sân, bỏ chạy trối chết.

... ... ...

[17]

Cao Vũ Ngang: [Em vừa mới tới đồn sao?]

Tôi chạy một mạch, mãi đến khi về đến nhà mới nhìn thấy tin nhắn của Cao Vũ Ngang, việc chạy nhanh khiến cơ thể bị chấn động, cộng với adrenaline tăng vọt, nhịp tim của tôi đập nhanh, não bộ trống rỗng.

Tôi do dự, trả lời lại: [Không ạ, có chuyện gì sao?]

Tin nhắn của anh càng khiến tim tôi đập nhanh hơn:

[Cứ tưởng em đến mang cơm cho tôi, hoá ra là bọn Tiểu Lý nhìn lầm.]

Tôi không trả lời, cũng không dám trả lời, cổ họng giống như bị nghẹn lại, rất khó chịu.

Một phút sau, Cao Vũ Ngang gọi đến

Lưỡng lự hết một lúc, tôi bắt máy, giọng nói nhẹ nhàng của anh ấy vang lên bên tai:

「 Sao em không trả lời tin nhắn của tôi, em đã ăn cơm chưa? 」

Tôi siết chặt tay cầm hộp giữ nhiệt, cố gắng điều chỉnh trạng thái:

「 Em chuẩn bị ăn. 」

Cao Vũ Ngang là một người vô cùng nhạy cảm, anh nghe được trong giọng tôi có gì đó không ổn, bèn hỏi:

「 Em sao vậy? 」

「 Em không sao. 」, do vừa chạy xong cả người đổ đầy mồ hôi, tay chân lạnh ngắt, nhưng vẫn cố giả vờ bình tĩnh, hỏi lại:「 Anh thì sao, đã ăn chưa?」

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười khẽ, trầm thấp, mang theo hơi thở của Cao Vũ Ngang:

「 Tôi chưa ăn, còn đang bận rộn kiếm tiền nuôi gia đình! 」

Cuộc điện thoại này không kéo dài quá lâu, lấy cớ bị đau đầu, tôi xin lỗi rồi vội vàng cúp máy.

Hộp giữ nhiệt vẫn còn nguyên, tôi không có cảm giác thèm ăn, thậm chí trong dạ dày còn thấy chua xót, cảnh tượng vừa rồi ở cửa đồn công an cứ lởn vởn trước mắt.

Hơn một tháng nay, tôi tự nhận bản thân hiểu rõ một người, cùng ở cùng nhau lâu ngày nên càng hiểu ý đối phương, có ấn tượn tốt với người kia, nhưng khi nhìn thấy Cao Vũ Ngang cũng đối xử thân mật với một người khác, thậm chí là còn hơn khi đối với tôi, lúc này lòng tin của tôi đã bị lung lay.

Tôi không dám chắc liệu Cao Vũ Ngang có thật sự có tâm tư giống như mình hay không, nếu như không có, vì sao lại luôn nói chuyện mập mờ, thỉnh thoảng còn buông lời trêu chọc tôi? Nhưng nếu có, vậy tại sao anh đối với người khác cũng dịu dàng như vậy?

Không thể tiếp tục nghĩ nữa, tôi nhốt mình trong phòng cả đêm, ttự kiểm điểm bản thân, có phải bởi vì gặp phải sự phản bội của Chu Thành cho nên nóng lòng nắm lấy một cọng rơm, quá phụ thuộc vào Cao Vũ Ngang, dẫn đến việc hiểu lầm lòng tốt của anh ấy.

Cả đêm ngủ không ngon giấc, đến khi tỉnh lại thì đã là giữa trưa ngày hôm sau, Cao Vũ Ngang đã ra ngoài.

Vẫn như mọi khi, trrên bàn là phần điểm tâm mà anh ấy đã chẩn bị, một phần sandwich cùng một chén cháo yến mạch đã nguội lạnh, cùng với giấy nhớ để lại:

[Bé heo lười, thức dậy thì nhớ hâm nóng rồi hãy ăn—— Vũ Ngang.]

Nét chữ xinh đẹp, cứng cáp có lực, khiến tôi như người mất hồn.

Trong lúc đang hâm cháo để chuẩn bị ăn thì Cao Vũ Ngang gọi điện thoại đến.

「 Không ngờ cô giáo Phương là người thích ngủ nướng đấy. 」

Anh hỏi tôi ăn sandwich chưa, có hâm nóng cháo yến mạch lên ăn không, lại hỏi mấy món mình làm có ngon không, sự quan tâm trong lời ngoài lời khiến tôi xúc động, níu chặt trái tim tôi.

「 Rất ngon. 」 , tôi cắn một miếng, trứng chiên mềm mềm, trượt vào trong miệng.

Cao Vũ Ngang cười khẽ, thấp giọng nói:

「 Nếu ngon như thế, vậy thì mỗi ngày tôi đều nấu cho em ăn, được không? 」

Mẩu bánh mì bị cắn dở nghẹn lại ở cổ họng, tôi nói không nên lời.

Ngay sau đó, anh lại khôi phục trở về giọng điệu bình thường:

「 Đúng rồi, hôm nay nếu có người kỳ lạ nào đến nhà chúng ta, em đừng tùy ý mở cửa, có việc thì gọi điện cho tôi. 」

Sau khi cúp máy, trong lòng cảm thấy khó chịu, tôi ăn không hết phần sandwich còn lại, bèn đứng dậy thu dọn, bỗng nhiên nghe thấy tiếng động phát ra từ ổ khóa vân tay, có người đang nhập mật mã.

Trực giác mách bảo tôi rằng giờ này Cao Vũ Ngang không thể về nhà được.

Giây tiếp theo, cánh cửa được mở ra, nhưng người đứng ở đó lại không phải chủ nhân của căn nhà này, mà là cô gái tối hôm qua đã có cử chỉ thân mật với Cao Vũ Ngang ở dưới lầu đồn cảnh sát, vô tình bị tôi bắt gặp.

Đối phương đột ngột mở cửa xông vào nhà khiến tôi bị giật mình, chiếc muỗng rơi xuống sàn, cả cô gái kia cũng giật mình theo

Quên mất cả việc nhặt chiếc muỗng, tôi đứng yên tại chỗ, lên tiếng hỏi:

「 Xin hỏi, cô là? 」

Cô ấy không trả lời mà chỉ đứng ở cửa đánh giá tôi, sau đó lại nhìn xung quanh căn nhà một lượt, cuối cùng dời tầm mắt sang bàn ăn, mỉm cười hỏi:

「 Cao Vũ Ngang làm cho chị à? 」

Tôi ngơ ngác gật đầu, hỏi lại:

「 Cô là ai? Đến... tìm Cao Vũ Ngang sao? 」

Cô gái kia cúi người mở tủ giày, lấy ra đôi dép dùng một lần, tự thay dép, sau đó bắt đầu đi quanh nhà kiểm tra một vòng.

Cử chỉ này vô cùng tự nhiên, giống như đây mới thực sự là chủ nhân của căn nhà này vậy.

Đối phương mở cửa tủ lạnh, lấy hộp kem chocolate ra, vừa mở hộp vừa lẩm nhẩm nói:

「 Ồ, trong tủ lạnh đều là món yêu thích của mình, biểu hiện không tệ nha! 」

Tôi định hỏi lại lần nữa, nhưng lại bị cô ấy hỏi ngược lại:

「 Vậy chị là...? 」

Cân nhắc ngữ điệu của mình, tôi đáp:

「 Tôi là bạn cùng nhà của Cao Vũ Ngang, đây là nhà của anh ấy, nếu cô tìm anh ấy có việc, bây giờ tôi sẽ gọi điện cho anh ấy... 」

「 Không cần không cần. 」, cô ấy xua xua tay, đắc ý cười tinh nghịch, đáp:「 Em chỉ tới xem một chút thôi, dù sao thì căn nhà này ban đầu cũng định để tên em mà! 」

Trong thoáng chốc, tôi bỗng cảm thấy rất khó xử, chỉ vài ba câu nói của cô gái này nhưng lại có thể khiến cho tôi vô cùng hỗn loạn.

Lời chưa kịp đến miệng, tôi không nhịn được bèn hỏi:

「 Xin hỏi cô là gì của Cao Vũ Ngang...? 」

「 Em? 」, cầm muỗng kem trong tay, cô ấy vung vẩy nó hai lần trên không trung, mỉm cười nói với tôi:

「 Em là tổ tông của anh ấy! 」

... ... ...

[18]

Tôi nắm chặt góc bàn, đầu ngón tay truyền đến cảm giác đau nhói.

「 Thật ngại quá, đã làm phiền giờ ăn của chị rồi, chị cứ tiếp tục đi nhé! 」

Sau khi cô gái kia ăn kem xong thì ném chiếc hộp rỗng vào trong thùng rác, vẽ nên một vòng cung hoàn mỹ trong không trung.

「 Cô phải đi sao? 」, trong lòng tôi cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng vẫn không thấy thoải mái, lồng ngực đau nhói.

「 Đúng vậy. 」, cô ấy mỉm cười với tôi, đôi chân thon dài sải bước đi ra cửa, đáp:「 Em đi tìm bạn trai của mình. 」

Cánh cửa đã đóng lại từ lâu, nhưng tôi vẫn đứng yên tại chỗ, không hề nhúc nhích.

Dưới chân như nặng thêm ngàn cân, trái tim bị một tảng đá lớn đè lên, khiến tôi không thể thở được.

Một màn công khai chủ quyền của cô gái ấy khiến tôi trở tay không kịp, nhưng tôi không cam tâm tình nguyện.

Tôi không muốn tin lòng tốt của Cao Vũ Ngang chỉ là đứng núi này trông núi nọ, không muốn xem mối quan hệ giữa mình và anh ấy suốt một tháng nay chỉ là sự ảo tưởng.

Trái tim của tôi treo lơ lửng, lập tức gọi điện cho Cao Vũ Ngang, hy vọng dù thế nào đi nữa thì vẫn muốn nghe được một lời giải thích từ anh, nhưng anh ấy lại không nghe máy, chuyện này càng khiến tôi thêm hoảng sợ.

Khi gọi đến bốn năm cuộc điện thoại nhưng vẫn không nhận được phản hồi, tín hiệu máy bận khiến tâm trí tôi rối bời, chút dũng khí vừa mới nảy sinh dần dần chìm xuống đáy biển, mãi cho đến khi biến thành một vũng nước tù đọng.

Tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu vì sự ảo tưởng của bản thân, lưỡng lự suy tính được hơn. Suy cho cùng, tôi và Cao Vũ Ngang chỉ là mối quan hệ tình cờ gặp gỡ, hà cớ gì lại tự phải hành hạ bản thân như thế này.

Đối với Cao Vũ Ngang, tôi nên biết ơn anh ấy, biết ơn anh vì đã cứu tôi từ đáy vực thất tình; biết ơn anh vì đã giúp tôi thoát khỏi bờ vực thất nghiệp, biết ơn anh vì đã cho tôi một nơi đi chốn về, biết ơn anh vì đã tặng cờ danh hiệu cho tôi, biết ơn anh vì đã bảo vệ tôi, giúp đỡ tôi, từng chút từng chút quan tâm tôi.

Có được sự dịu dàng này là quá đủ rồi, những thứ khác tôi không nên đòi hỏi thêm nữa.

Từ góc độ này, mọi chuyện gần như đã rõ, nếu như vẫn tiếp tục dây dưa thì cũng chẳng tốt đẹp gì.

Đảo mắt nhìn một lượt xung quanh căn nhà của Cao Vũ Ngang, trong lòng ngổn ngang cảm xúc, đáng ra ban đầu tôi không mặt dày dọn đến đây sống.

Tự nhốt mình trong phòng suốt cả buổi chiều, tôi thu dọn hành lý, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy chua xót.

Chưa đến hai tháng lại phải chuyển đi, tôi đã chuyển nhà hết ba lần, không biết cuộc sống không cố định này còn phải tiếp diễn đến bao giờ.

Trong khoảng thời gian này, Cao Vũ Ngang liên tục gọi điện đến, nhưng tôi không muốn nghe máy.

Lúc này tôi chỉ muốn được ở một mình, tâm trí rối bời, không biết phải đối mặt với anh ấy như thế nào, cũng không muốn áp đặt tình cảm đơn phương của mình lên anh, biến anh ấy thành một người đàn ông bội tình bạc nghĩa.

Nếu như Cao Vũ Ngang sớm đã có người trong lòng, vậy thì tôi càng phải tránh xa anh, cắt đứt quan hệ với anh càng sớm càng tốt.

[Cảm ơn anh vì đã chăm sóc em trong khoảng thời gian này, hai ngày nữa em sẽ về lấy hành lý. Tạm biệt—— Phương Nhiễm.]

Viết xong tờ giấy nhắn để lại, nhìn căn nhà lần cuối, sau đó tôi lặng lẽ rời đi. Thời gian mấy năm ở bên Chu Thành còn có thể quên, vậy thì khoảng thời gian vài tháng ở cùng Cao Vũ Ngang cũng sớm buông bỏ được thôi.

Lúc đến nhà Đường Hân, trùng hợp bạn trai cô ấy không có ở đây, tôi nhào vào lòng cô ấy, đem hết những nỗi buồn cất giấu bấy lâu trong lòng, vừa khóc vừa trút ra hết.

「 Có phải Cao Vũ Ngang đã bắt nạt cậu không? 」, đôi mắt của Đường Hân mở to, vẻ mặt nghiêm nghị, hỏi tôi.

「 Không có, nhưng có lẽ là tớ đã hiểu nhầm. 」

Tôi kể ngắt quãng cho cô ấy nghe những chuyện xảy ra trong suốt hai ngày qua, Đường Hân đập bàn, nói:

「 Để tớ lập tức gọi cho Cao Vũ Nhang, cậu ở đây khóc cả nửa ngày rồi, nếu không nói thì làm sao anh ta biết được! 」

Tôi sống chết ngăn cản không cho cô ấy gọi, chỉ kể cho cô ấy nghe những nỗi băn khoăn trăn trở của mình, Đường Hân cũng không thể làm gì được cho tôi.

「 Được rồi, dù sao hai ngày nay tớ cũng cãi nhau với bạn trai, tên khốn kia không chào hỏi tớ một tiếng đã... 」, Đường Hân lắc lắc cánh tay tôi, hai mắt sáng ngời.

「 Bỏ đi, đừng nghĩ đến nữa, đàn ông trên đời này đều là chóa. Đi thôi, hôm nay tớ với cậu đi uống một bữa, không say không về! 」

Trong quán bar, sau khi uống được hai ly, tôi bắt đầu ngà ngà say.

Mọi thứ trước mắt bắt đầu trôi bồng bềnh, hệt như ấn tượng tốt của mình về Cao Vũ Ngang, không thể nắm bắt, tốn công vô ích.

「 Rượu, quả thực là thứ tốt nhất. 」, tôi nâng ly, mỉm cười nhìn Đường Hân, nói:「 Lần trước tớ cũng uống say rồi gặp được Cao Vũ Ngang, chỉ tiếc là... 」

Đường Tâm bị tiếng cười của tôi dọa sợ, cô ấy lùi lại một bước, sau đó đột nhiên đứng lên, liên tục vẫy tay về phía sau lưng tôi.

「 Ở đây này! 」

Khi quay đầu nhìn lại, tôi thấy một nhóm người mặc thường phục, trông khá quen mắt, người đi đầu hình như là Cao Vũ Ngang, sắc mặt của anh ấy vô cùng nghiêm túc, chẳng phù hợp với ánh đèn mờ ảo và bầu không khí mơ hồ của quán bar chút nào.

Tiểu Lý vẫy vẫy tay với Đường Hân, sau đó quay sang nhìn tôi, cười nói:

「 Chị dâu, chị để tụi em tìm chị vất vả quá! 」

Sắc mặt của tôi trở nên khó coi, chất rượu sôi sục, bụng tôi bắt đầu cồn cào.

「 Sao... sao mọi người biết tôi ở đây? 」

Tôi quay sang nhìn Đường Hân, nhưng ánh mắt của cô ấy lảng tránh, ý cười không thể che giấu:

「 Cậu không cho tớ nghe điện thoại của đội trưởng Cao, nhưng anh ta nhắn tin đến... 」 , Đường Hân ngượng ngùng mỉm cười, còn không quên nháy mắt với người đứng sau tôi, bổ sung thêm:「 Không phải mọi người có chuyện để nói sao, dù sao thì cũng phải nên nói chuyện rõ ràng chứ, đúng không? 」

Tôi lại nhìn về phía Cao Vũ Ngang, trong tiếng nhạc ồn ào, anh ấy bước từng bước đi về phía tôi.

Tiểu Lý cũng tiến lên, giải thích:

「 Đội bọn em vừa chấp hành xong nhiệm vụ, chuẩn bị tan sở, nghe đội trưởng Cao nói đi bắt người, thế là bọn em lập tức đi theo anh ấy, hahaha... 」

「 Bắt... ai cơ? 」, trong lòng có một dự cảm, nhịp tim của tôi bất giác đập mạnh, những tiếng động ồn ào xung quanh như im bặt, bên tai chỉ còn nghe thấy mỗi giọng nói của Cao Vũ Ngang.

Ánh mắt của anh ấy chăm chú nhìn tôi, khuôn mặt không tươi cười trông rất đáng sợ, như thể sắp thẩm vấn một tên phạm nhân đào tẩu.

Anh nói:

「 Đến bắt một người gọi điện thoại thì không nhận, nhắn tin cũng không trả lời, đã vậy còn muốn bỏ nhà trốn đi. 」

... ... ...