Khóa Chặt Trái Tim Anh - Băng Kỳ Lâm Tiểu Thư

Chương 2

[5]

Nước mắt của tôi ngừng rơi, lời nói của Cao Vũ Ngang cũng dễ nghe hệt như giọng nói của anh ta vậy, khiến tôi ngượng đến đỏ hết cả mặt.

Tôi cúi đầu, nói:

「 Đội trưởng Cao, anh đừng đùa em nữa. 」

Lúc này, chị Trương ở bên cạnh bắt đầu phụ họa thêm:

「 Đúng đó, Tiểu Phương. Đội trưởng của tụi chị thật sự không tồi đâu, chỉ mới 28 tuổi đã được thăng chức làm đội trưởng; tuổi trẻ đầy hứa hẹn; hơn nữa lại còn rất điển trai; là người thành phố, có nhà có xe; điểm mấu chốt là giữa hai người đã từng... 」

「 Khụ! 」, Cao Vũ Ngang ho khan một tiếng, cắt ngang lời chào hàng nhiệt tình của chị Trương.

「 Làm gì đến mức đấy, em chỉ muốn an ủi cô ấy thôi mà, sao chị càng nói càng đi xa vậy? 」

Quả nhiên mọi thứ đều là giả, tôi đang ảo tưởng cái gì vậy? Ở một thành phố xa lạ, không một ai thực sự yêu tôi cả.

Hốc mắt của tôi ửng đỏ, đưa mắt nhìn hai vị đồng chí cảnh sát đang đùa giỡn trước mặt mình, nói cảm ơn họ:

「 Cảm ơn chị Trương, đội trưởng Cao, cảm ơn hai người vì đã sẵn lòng nghe em tâm sự. Em... em đã thấy ổn hơn rồi, thật đấy. 」

Cao Vũ Ngang híp mắt nhìn tôi, nói:

「 Lớn rồi mà còn khóc nhè hệt như con nít, chậc, trông em cũng xinh xắn đáng yêu mà, tại sao lại phải tự làm khổ bản thân mình như vậy, chắc chắn em sẽ gặp được người tốt hơn thôi. 」

「 Chắc chắn rồi, đội trưởng Cao của tụi chị là hàng limited đấy! 」, chị Trương mỉm cười, nắm chặt tay của tôi, lòng bàn tay của chị ấy rất ấm áp.

Những câu nói đùa là giả, nhưng sự quan tâm là thật.

Hóa ra trên đời này vẫn còn có người đối xử tốt với tôi.

Cao Vũ Ngang đứng lên rồi nói:

「 Bây giờ em đã có thể về nhà được chưa? Chúng tôi vẫn còn ca trực, tôi gọi taxi cho em nhé? 」

「 Em... 」, tôi mím mím môi, chậm rãi đưa ra một yêu cầu:

「 Em sợ hai người họ vẫn còn ở nhà, em có thể ở đây đợi đến sáng rồi mới đi được không ạ? Mọi người cứ đi làm việc của mình đi, em chỉ ngồi yên ở đây thôi, đảm bảo sẽ không gây thêm phiền phức cho mọi người đâu. 」

Cuối cùng, tôi đạt được ý nguyện, ở lại phòng hòa giải thêm mấy tiếng nữa. Vốn dĩ còn tưởng rằng mình sẽ ôm tâm trạng buồn bực chán nản ngồi bơ vơ đến tận sáng, nhưng sau đó lại bị cơn buồn ngủ đánh gục, thế là tôi nằm gục trên bàn rồi ngủ thiếp đi.

6 giờ 30 phút sáng, đồng hồ báo thức reo lên, lúc này khi tôi ngẩng đầu lên lần nữa, trên tay xuất hiện thêm một phần sữa đậu nành và bánh bao khoai lang tím.

Sữa đậu nành ấm nóng, bánh bao khoai lang tím thì ngọt, khiến tôi không kiềm được nước mắt, đúng là không có tiền đồ gì cả.

Nhưng tôi biết mình nên lấy lại tinh thần, sau khi lấp đầy dạ dày, rửa mặt thật sạch sẽ, tôi tạm biệt chị Trương và đội trưởng Cao rồi ra về.

Không nhìn thấy Cao Vũ Ngang ở bàn đội trưởng, chị Trương ở bên cạnh ngáp ngắn ngáp dài, đưa tay nhéo mặt của tôi rồi nói:

「 Được rồi, đi thôi! 」

Tôi gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy cảm kích nói:

「 Chị Trương, em có thể ôm chị một cái được không? 」

Đột nhiên phía sau lưng truyền đến giọng nói của Cao Vũ Ngang, anh ta nói:

「 Sao em cứ thích ôm người khác quá vậy? 」

Tôi quay đầu lại nhìn Cao Vũ Ngang, dáng người của anh ta cao lớn rắn rỏi, bây giờ đã thay sang trang phục ngày thường, đầu đội nón lưỡi trai, đứng tựa người vào khung cửa nhìn tôi.

Vẫn là khuôn mặt điển trai đó, khóe miệng treo lửng lơ nụ cười nửa chính nửa tà, khiến tôi bất chợt cảm thấy khó hiểu.

Có lẽ do thức suốt một đêm, giọng của Cao Vũ Ngang vừa khàn khàn mang theo vẻ lười biếng, nói:

「 Đứng ngây ra đó làm gì? Đi thôi, tôi đưa em về. 」

... ... ...

[6]

「 Chị dâu, chị chuẩn bị đi ạ? 」

「 Chị dâu đi thong thả, chú ý an toàn nhé! 」

「 Lần sau lại ghé chơi nha chị dâu! 」

「 Chị dâu thường xuyên đến chơi! 」

. . .

Giữa những tiếng gọi "chị dâu" nhiệt tình, hai mắt của tôi mở to vì kinh ngạc, trốn phía sau balo của Cao Vũ Ngang rồi ra khỏi đồn cảnh sát Song Hà.

「 Đội trưởng Cao, chuyện vừa rồi... là sao vậy? 」

Tôi nắm chặt góc áo, nép người bên cạnh Cao Vũ Ngang, miễn cưỡng đi song song với anh ta.

Cả người của Cao Vũ Ngang toát lên một khí chất mạnh mẽ, cho dù là có đang mặc trang phục ngày thường vẫn không giấu được khí chất mạnh mẽ, đã vậy dáng người của anh ta lại cao hơn tôi cả một cái đầu, thoạt hình qua trông tôi vừa nhỏ bé lại đáng thương.

Tôi sợ sệt rụt rè người đi bên cạnh bên Cao Vũ Ngang, bộ dạng hệt như một phạm nhân đang trên đường bị áp giải về đồn.

Nhưng chắc có lẽ tôi không làm chuyện gì xấu đâu nhỉ? Tối qua uống nhiều quá, thực sự chẳng nhớ được chuyện gì cả.

「 Đừng để ý đến, bọn họ chỉ là một đám ngốc thích bày trò đùa giỡn thôi. 」, Cao Vũ Ngang bước chậm lại, quay lại nhìn tôi, hỏi:

「 Em là cố vấn của Đại học nào? 」

Tôi không dám sơ suất, vội đáp ngay:

「 Đại học B ạ. 」

Dường như Cao Vũ Ngang cảm thấy hứng thú, hỏi tiếp:

「 Ồ? Khoa nào vậy? 」

Tôi tiếp tục nói:

「 Khoa Điện. 」

Anh ta lại truy hỏi:

「 Trợ giảng cho sinh viên năm mấy? 」

Tôi không nhịn được mà ngẩng đầu lên nhìn Cao Vũ Ngang, đáp:

「 Năm nhất... Đội trưởng Cao, ý anh đây là muốn điều tra hộ khẩu hay sao? Rốt cuộc thì em đã phạm phải tội gì... 」

Nếu như không nhìn nhầm thì qua ánh mắt của Cao Vũ Ngang, tôi cảm nhận được dường như anh ta đang trầm ngâm suy nghĩ điều gì đó, khóe miệng khẽ nhếch lên.

[Ting ting ting——]

Tiếng chuông báo thức lúc 7 giờ đột ngột vang lên, cắt ngang câu hỏi của tôi.

Khi cúi đầu để tắt báo thức, lúc này tôi mới thấy có hơn cả chục cuộc gọi nhỡ lẫn mấy chục tin nhắn mới.

Cố ý phớt lờ mấy tin quấy rầy của đôi mèo mả gà đồng kia, tôi thấy trong nhóm lớp đều có thông báo mới, lúc định mở ra xem thì bất ngờ nhận được một cuộc gọi từ Đường Hân.

「 Chúc mừng sinh nhật cô giáo Phương, sinh nhật hôm qua của cậu thế nào? Có mệt không? Hehe! Hôm nay tớ để cho cậu nghỉ thêm một ngày nữa nhé? Mỗi năm mới có được một ngày, đằng nào thì tớ vẫn ổn, có thể thay cậu trực thêm một ngày! 」

Giọng nói vui vẻ của Đường Hân ở đầu dây bên kia truyền đến, nhưng nó giống như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim của tôi.

Đường Hân là một trong những đồng nghiệp có mối quan hệ tốt với tôi, hiện cũng đang làm cố vấn ở khoa Điện, phụ trách sinh viên năm ba. Tối hôm qua cô ấy chính là đồng nghiệp tốt bụng đã đồng ý đổi ca trực với tôi.

「 Cảm ơn cậu, Đường Hân. 」, khôi phục lại được tâm trạng, tôi thấp giọng nói.

「 Tớ đang trên đường đến trường, lát nữa gặp mặt rồi nói chuyện tiếp nhé. 」

Sau khi cúp máy, những thông báo về tin nhắn nhóm vẫn liên tục hiện lên, tôi lần lượt mở lên xem, kết quả tinh thần lại bị đả kích thêm lần nữa.

Nhóm học sinh [8 giờ sáng] đồng loạt gửi cho tôi một tin nhắn:

[Chúc mừng sinh nhật cô Phương.] cùng với icon bánh sinh nhật khiến tôi thấy chói mắt.

Sự thật thì tối hôm qua, thậm chí đến một miếng bánh kem tôi còn chưa được ăn thử.

「 Em nói xem liệu đây có phải là sự trùng hợp không. 」, giọng nói trầm thấp của Cao Vũ Ngang vang lên trên đỉnh đầu của tôi, anh ta nói.

「 Tôi cũng từng là sinh viên Đại học B khoa Điện, khóa 13. 」

Tôi ngẩng đầu lên, cảm nhận được đôi mắt của mình lại ngân ngấn nước, rõ ràng là vẫn có người quan tâm đến tôi, nhưng tại sao tôi vẫn cảm thấy tủi thân kia chứ.

「 Trùng hợp thật nhỉ, ahahaha... 」, tôi cố gắng gượng cười nhưng hốc mắt thì vẫn ửng đỏ, cảm thấy có lẽ bộ dạng của bản thân lúc này chắc có lẽ khó nhìn lắm đây.

「 Những sinh viên từng học ở khoa Điện đều là thiên thần sao ạ? 」

Những giọt nước mắt cứ thế mà lăn dài trên mặt tôi, tôi vừa mỉm cười vừa lấy mu bàn tay gắng sức lau thật mạnh nước mắt, nhưng càng lau thì nước mắt lại càng rơi nhiều hơn.

「 Không phải em cũng giống vậy sao? 」, Cao Vũ Ngang nhanh chóng lấy một túi khăn giấy từ trong balo ra, rút ra một tờ rồi lau nước mắt cho tôi, nói.

「 Sao lại khóc nữa rồi? 」

「 Nhưng ở khoa chúng tôi không có ai hay khóc nhè như em đâu. 」

Cao Vũ Ngang càng muốn trêu tôi, tôi lại càng không kiềm được nước mắt.

Chẳng lẽ sự khác biệt giữa người với người trên đời này lại lớn đến thế sao? Có người có thể khiến tôi rơi xuống địa ngục chỉ trong một đêm, nhưng cũng có người có trái tim ấm áp và ngập tràn yêu thương hệt như thiên thần.

Động tác giúp tôi lau nước mắt của Cao Vũ Ngang vô cùng dịu dàng, tựa như đã quen thuộc với việc tôi dễ rơi nước mắt như vậy, không những vậy còn liên tục nói những lời để an ủi tôi.

「 Tôi thực sự sợ em rồi, làm ơn đừng khóc nữa được không? Thử nhìn xem, em cũng được rất nhiều người quý mến mà, hãy tiếp tục ở lại khoa Điện đi, em xứng đáng trở thành một cố vấn ở Đại học B! 」

Giọng điệu trêu đùa của anh ta cuối cùng cũng khiến tôi bật cười, không tiếp tục khóc nữa.

Tôi ngượng ngùng lấy tờ khăn giấy từ trong tay của Cao Vũ Ngang, nhưng lại không cẩn thận mà chạm vào những đầu ngón tay của đối phương, ấm áp, kèm theo một chút thô ráp.

Tôi đỏ mặt nói:

「 Cảm ơn anh, đội trưởng Cao. Anh đúng là một người tốt. 」

... ... ...

Cao Vũ Ngang bỏ tay xuống, nhưng sau đó lại cúi người, chăm chú nhìn tôi rồi nói:

「Này, sao lại phát thẻ người tốt cho tôi sớm thế? Lúc em bắt nạt tôi cũng đâu thấy nói cảm ơn gì đâu?」

「Không phải, em không có...」

Đợi đã, bắt nạt gì cơ?

Cẩn thận cân nhắc ngữ điệu của mình, tôi ngập ngừng thăm dò:

「Chẳng lẽ tối qua em đã làm hành động gì quá đáng với anh sao ạ?」

Vẻ mặt của Cao Vũ Ngang trở nên vô cùng phấn khích, anh ta híp mắt nhìn tôi một lúc lâu, nhưng không chịu nói lời nào.

Bị người khác nhìn chăm chăm như thế khiến tôi nổi hết cả da gà da vịt, tôi lên tiếng hỏi:

「Chuyện đó... em thực sự không nhớ gì cả. Đội trưởng Cao, anh cứ nói cho em biết đi, nếu là lỗi của em thì em sẽ xin lỗi anh, được không ạ?」

「Vậy e là... em phải mời tôi ăn cơm rồi.」, cuối cùng thì Cao Vũ Ngang cũng đã chịu mở miệng.

Anh ta đứng thẳng người, tiếp tục chậm rãi sải bước về phía trước, ánh mắt nhìn thẳng trước mặt, không quay lại nhìn tôi.

「Vốn dĩ tôi cũng không muốn nói đâu.」

「Tiểu Phương, mặc dù hôm qua em nhiều lần đẩy ngã tôi xuống đất, sau đó còn cưỡng hôn tôi, nhưng tôi vẫn muốn nói với em một câu: Chúc mừng sinh nhật.」

[7]

Tôi không nhớ mình đã về nhà bằng cách nào, chỉ nhớ được sau khi nghe Cao Vũ Ngang nói mấy câu đấy thì suốt cả quãng đường đi tôi không dám ngẩng đầu lên thêm lần nào nữa.

Trước kia khi đọc mấy câu chuyện cười trên mạng, tôi luôn thấy đồng cảm với mấy sự cố xấu hổ của người khác, giờ thì hay rồi, tôi thành công trở thành người từng trải qua tình huống muốn đội quần nhất, vừa bị bẽ mặt, đã vậy còn bị đưa đến đồn cảnh sát nữa.

Điều duy nhất khiến tâm trạng của tôi vui trở lại là sáng nay khi trở về nhà, không còn phải nhìn thấy khuôn mặt của người khiến mình thấy chán ghét - Ngụy Vi Vi.

Có điều tôi chưa nghĩ ra cách làm thế nào để đối diện với hai người bọn họ, và còn cả việc mở lời yêu cầu con nhỏ đấy phải chuyển ra ngoài sống.

Tôi vội vã chạy đến trường, khi vừa đặt chân vào văn phòng thì nghe thấy tiếng của Đường Hân trò chuyện với mấy em sinh viên, có lẽ là chuyện về kỳ thi tuần trước.

Sau khi các em ấy đi rồi, lúc này trong văn phòng chỉ còn lại hai chúng tôi, tôi lập tức nhào vào vòng tay của Đường Hân, không kiềm được mà rơi nước mắt thêm lần nữa.

Tôi không đếm được rốt cuộc mình đã khóc bao nhiêu lần, nhưng cho dù có khóc thêm bao nhiêu lần nữa thì cũng không bằng khoảng thời gian mà tôi và Chu Thành từng ở bên nhau.

Cho đến khi tôi không còn đủ sức để khóc nữa, Đường Hân vẫn còn năng lượng để tiếp tục mắng:

「Đôi mèo mả gà đồng không biết xấu hổ. Đừng để tớ bắt gặp được, bằng không tớ sẽ cho chúng chết không được mồ yên mả đẹp.」

Cô ấy siết chặt bả vai của tôi, vẻ mặt đầy lo lắng, hỏi:

「Cô bé đáng thương này, vậy suốt cả đêm hôm qua cậu làm gì? Lẽ ra lúc ấy cậu nên gọi cho tớ chứ!」

Khi nhắc đến chuyện tối hôm qua, đột nhiên tôi lại muốn khóc nữa, mặc niệm cho tình huống xấu hổ đến đội quần của bản thân.

「Ừm, tối qua tớ,」, tôi sờ sờ chóp mũi của mình, trong lòng cảm thấy chột dạ, nói:

「Tớ uống khá nhiều, nên không nhớ rõ lắm...」

Đường Hân nhéo gò má của tôi, dặn dò:

「Nhìn quầng thâm dưới mắt của cậu kìa, về sau đừng uống rượu giải sầu một mình nữa, có chuyện gì thì cứ đến tìm tớ!」

Không nhắc lại thì thôi, khi vừa nhắc đến thì tôi lại chìm vào hồi tưởng, cố gắng nhớ lại những chi tiết chuyện đã xảy ra tối hôm qua.

Khuôn mặt điển trai của một người đàn ông xa lạ lúc mờ lúc rõ hiện lên trước mặt tôi; cơ ngực rộng và rắn chắc hệt như một bức tường; hơi thở nóng ẩm phả bên tai tôi; vòng tay kiên định lại ấm áp; dường như môi còn cảm nhận được một cảm giác kỳ lạ; mềm mại, mang theo một cảm giác râu lởm chởm đâm vào...

Tôi còn nghĩ đó chỉ là một giấc mơ.

「Hai ngày nữa sẽ có buổi tuyên truyền an toàn... Này, Phương Nhiễm, cậu có nghe không vậy?」, Đường Hân vẫy vẫy tay trước mặt tôi, lấy lại sự chú ý của tôi.

「Hả? À, cậu nói lại lần nữa đi, ngại quá lúc nãy tớ mất tập trung...」

Lúc này đã gần giữa trưa, Chu Thành gọi cho tôi thêm mấy cuộc nữa nhưng tôi không bắt máy, thậm chí còn muốn chặn hắn ta luôn.

Canteen trưa thứ Tư không bán món tôi thích ăn, tôi cùng Đường Hân đi ăn món lẩu Ma Lạt Thang* ở quán đối diện cổng phía đông của trường như thường lệ, trùng hợp lại thấy Chu Thành ở cửa ra vào.

(*) Ma lạt thang (麻辣烫) là món lẩu đường phố phổ biến tại Trung Quốc có nguồn gốc từ Tứ Xuyên, điểm khác chính là giống với món lẩu khu vực phía Bắc Trung Quốc hơn. (theo Wikipedia.)

Không gặp thì tốt, nhưng khoảnh khắc khi nhìn thấy khuôn mặt đấy, những ấm ức, xui xẻo, nhục nhã lẫn đau buồn đồng loạt ập đến tâm trí của tôi.

Không nhớ thời gian cùng tôi đón sinh nhật, thế nhưng lại nhớ chuyện mỗi thứ Tư tôi sẽ đến cửa đông để ăn lẩu cay, vừa nực cười vừa mỉa mai.

「Tiểu Nhiễm, em có thể nghe anh giải thích được không?」, Chu Thành đi về phía tôi, vẻ mặt của hắn ta tiều tụy, lên tiếng hỏi.

「Đừng nói nhảm nữa.」, Đường Hân đứng chắn giữa tôi và Chu Thành, nói:

「Anh có thể xéo đi được rồi đấy!」

「Cô!」

Dường như Chu Thành không ngờ được một Đường Hân luôn cười đùa, thích đùa giỡn nay lại mắng người, nhất thời khiến hắn ta trợn mắt há hốc miệng.

Đột nhiên có một giọng nói vang lên cách đó không xa, phá vỡ cuộc chạm mặt giữa ba người chúng tôi.

「Chị dâu! Trùng hợp thật nha, chúng ta lại gặp nhau nữa rồi!」

「Chào chị dâu!」

「Đúng là duyên phận sắp đặt rồi chị dâu ơi!」

. . .

Là anh trai cảnh sát đã mang sữa nóng cho tôi tối hôm qua, phía sau anh ta còn có thêm mấy người đồng nghiệp đang mặc thường phục.

Mà người đi phía trước trùng hợp lại là Cao Vũ Ngang, lúc này đang bị một nhóm người vây quanh, bọn họ nhiệt tình luôn miệng gọi "chị dâu", từng bước đẩy anh ta về phía tôi.

[8]

「Quay về đi, anh cũng thấy rồi đấy, tôi còn có việc.」

Nói xong, tôi kéo Đường Hân đi về phía nhóm người của Cao Vũ Ngang.

Lúc này tôi không để tâm đến sắc mặt khó coi của Chu Thành, cũng không muốn nhìn thấy nữa.

「Là đội trưởng Cao và cảnh sát Lý đúng không?」, Đường Hân bước lên trước mặt tôi, chìa tay ra trước mặt Cao Vũ Ngang.

Sau đó cô ấy quay đầu lại, nhướng mày nhìn tôi, lại còn có ánh mắt mập mờ kia nữa, như thể như muốn nói với tôi: "Mau thành thật khai báo đi."

Cố gắng đè nén cảm giác xấu hổ trong lòng, tôi cũng lên tiếng phụ họa theo:

「Chào đội trưởng Cao, chào cảnh sát Lý, chào mọi người.」

Cao Vũ Ngang lịch thiệp bắt tay Đường Hân, nói:

「Xin chào, cô giáo Đường. Đúng lúc chúng tôi không có nhiệm vụ nên đến sớm để khảo sát địa điểm. Buổi tuyên truyền an toàn đòi hỏi phải chuẩn bị trước một số vật dụng.」

Sau đó ánh mắt của anh ta dừng lại trên mặt tôi, mỉm cười nói tiếp:

「Trùng hợp thật, cô giáo Phương, cô cũng ở đây.」

Radar hóng hớt của Đường Hân lập tức được kích hoạt, cô ấy hỏi:

「Ơ kìa, hình như đội trưởng Cao rất quen thuộc với cô giáo Phương của chúng tôi nhỉ?」

Cậu nói đúng rồi đó, rất quen thuộc, chính là cái kiểu từng ôm, hôn nhau rồi cùng qua đêm, có điều là ở đồn cảnh sát thôi.

「À thì, chúng tớ chỉ vừa mới quen biết thôi... không thân lắm đâu.」, tôi hoảng hốt, chắc có lẽ không phải là do đói bụng đâu nhỉ.

Khi ngẩng đầu nhìn lên, tôi nhìn thấy đội trưởng Cao, cảnh sát Lý mang sữa nóng cho tôi, lẫn những đồng chí cảnh sát kia đều cố gắng nhịn cười, đúng là không có mắt nhìn.

Nhìn thấy bộ dạng không có tiền đồ của tôi, Đường Tâm đành phải lập tức lên tiếng giải vây:

「Mọi người đến sớm vậy, đã ăn gì chưa? Hay là chúng ta cùng đi ăn nhé?」

「Cảm ơn cô giáo Đường, tụi em đã ăn trưa rồi.」, cảnh sát Lý cười vui vẻ nói:

「Em còn thắc mắc tại sao đội trưởng Cao lại yêu cầu tụi em đến đây sớm vậy, thì ra là do chị dâu cũng ở đây hahahahaha...」

「Được rồi, cô giáo Phương da mặt mỏng lắm, cậu đừng nói nhảm nữa.」, Cao Vũ Ngang chậm rãi nói.

「Không khéo lại dọa cô ấy khóc nữa bây giờ!」

Người này xấu tính thật, bề ngoài thì giống như đang nói giúp tôi, nhưng ngữ điệu lại mang theo sự bông đùa, khiến cho mặt tôi bất giác mà đỏ bừng.

Bữa trưa hôm nay vô cùng náo nhiệt, trong quán lẩu nhỏ chật kín người, bên ngoài cửa quán có một nhóm cảnh sát trẻ tuổi đẹp trai mặc thường phục đang đứng xếp hai hàng bên ngoài cửa.

Trong bữa ăn, tôi kể lại đầu đuôi mọi chuyện đã xảy ra tối hôm qua cho Đường Hân nghe.

Quả nhiên, sau khi nghe xong, cô ấy đứng ngồi không yên, vội hỏi:

「Một người đàn ông tốt như vậy, tại sao cậu không nhanh chóng giữ lấy?! Lập tức cho tên Chu Thành cuốn gói xéo luôn đi!」

Những lời nói của Đường Hân tôi nghe xong thì chỉ để chúng sang một bên.

「Tớ thực sự đã không còn vương vấn Chu Thành nữa, nhưng cũng không thể nào nhanh như vậy được, còn chuyện này để về sau rồi nói tiếp đi.」

Sau khi ra khỏi quán lẩu, tôi không còn thấy bóng dáng của Cao Vũ Ngang đâu cả.

「Đội trưởng Cao đã đưa mọi người đi làm nhiệm vụ rồi, phân phó cho chúng tôi ở lại đây để hỗ trợ hai cô.」

Thì ra là vậy, nhưng không hiểu sao trong lòng của tôi lại cảm thấy có chút mất mát.

Sau đó, ba đồng chí cảnh sát theo chúng tôi quay trở lại trường, vào hội trường lớn.

Mọi người làm việc chăm chỉ suốt cả buổi chiều, cuối cùng cũng hoàn thiện những vật dụng chi tiết cho buổi tuyên truyền sắp tới.

Lúc này tôi mới biết đại học B nằm trong khu vực thuộc thẩm quyền quản lý của đồn cảnh sát Song Hà, thế nhưng tại sao trước đây tôi chưa từng gặp qua bọn họ, cũng chưa từng gặp qua... Cao Vũ Ngang?

Sau khi tiễn nhóm lãnh đạo đến thị sát, lúc này tôi đang chuyên tâm sắp xếp lại số văn kiện, không chú ý đến phía sau đang có người chậm rãi tiến về phía của mình, mãi cho đến khi có một thứ gì đó lành lạnh chạm vào cánh tay của tôi, khiến tôi giật mình.

Khi quay người lại, khuôn mặt điển trai đang mỉm cười của Cao Vũ Ngang xuất hiện trước mặt tôi, mà "thủ phạm" vừa nãy khiến tôi bị giật mình lại chính là một ly trà sữa lạnh.

「Các anh em đã vất vả rồi.」

Cao Vũ Ngang phân phát trà sữa cho mọi người xong, sau đó mới đưa một ly cho tôi, giống như là cố ý vậy.

Tôi cẩn thận nhận lấy, lúc vừa định nói cảm ơn thì lại nghe thấy giọng điệu trêu đùa của anh ta:

「 Đã nói đồng ý mời tôi đi ăn rồi mà? Sao lại thành tôi mời em rồi. 」