Khi Rồng Thức Tỉnh

Chương 18: Đối Mặt Với Garrick

Aric đứng trên đỉnh đồi, nơi mà ánh sáng cuối cùng của mặt trời dần tắt. Không khí lạnh lẽo khiến anh cảm thấy rùng mình. Dưới chân đồi, Garrick đã chờ sẵn, bộ giáp tối màu của hắn lấp lánh trong ánh lửa từ những đống lửa xung quanh. Ánh mắt Aric lạnh lùng, nhưng trong lòng anh dâng lên nỗi hoài nghi. Liệu có còn một phần nào đó của tình bạn giữa họ, hay tất cả đã bị che lấp bởi sự phản bội?

“Aric,” Garrick lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại chứa đầy sự mỉa mai. “Cuối cùng cũng đến lúc chúng ta gặp lại nhau. Ngươi không còn là đứa trẻ yếu đuối nữa.”

“Và ngươi không còn là người bạn mà ta từng tin tưởng,” Aric đáp, lòng trĩu nặng. “Tại sao? Tại sao lại làm điều này?”

Garrick cười khẩy, không chút dấu hiệu ăn năn. “Bạn bè chỉ là những kẻ ngốc nghếch, Aric. Quyền lực mới là điều duy nhất đáng giá. Ngươi sẽ hiểu khi đã trải nghiệm nó.”

“Ngươi đã phản bội tất cả để theo đuổi sức mạnh,” Aric nói, từng chữ như một mũi dao đâm vào lòng Garrick. “Nhưng ta sẽ không để ngươi tiếp tục làm điều đó. Ta sẽ bảo vệ những gì còn lại.”

“Bảo vệ?” Garrick lặp lại, tiếng cười của hắn vang lên như một tiếng sấm. “Ngươi thật ngây thơ. Những gì ngươi bảo vệ sẽ sớm trở thành tro tàn.”

Aric không còn thời gian để tranh cãi. Hắn đã chọn con đường này, và giờ đây, họ buộc phải chiến đấu. “Hãy sẵn sàng,” Aric nói, ánh lửa trong tay bùng lên, như một lời thách thức.

Trận chiến bắt đầu. Aric lao về phía Garrick, sức mạnh từ ngọn lửa trong lòng anh dâng trào. Garrick vung kiếm, đôi mắt lạnh lẽo như băng giá, nhưng Aric không chùn bước. Hai người va chạm, tiếng thép va vào nhau vang lên trong không khí, như những hồi chuông báo hiệu cho cuộc chiến không thể tránh khỏi.

“Ngươi đã từng là bạn của ta!” Aric thét lên, nỗi đau trong lòng anh như một ngọn lửa không thể dập tắt. “Tại sao lại trở thành kẻ thù?”

“Bạn bè?” Garrick lặp lại, ánh mắt hắn sáng lên với sự khinh bỉ. “Tình bạn không có chỗ trong thế giới này. Ngươi nên biết điều đó.”

Aric cảm thấy tức giận trào dâng, nhưng anh cũng cảm thấy một nỗi buồn sâu thẳm. Họ đã từng cùng nhau cười, cùng nhau chiến đấu. Giờ đây, tất cả đã tan biến như làn khói. “Ta sẽ không để ngươi hủy hoại mọi thứ!” Aric gầm lên, sức mạnh từ viên ngọc trong tay anh bùng nổ, tạo thành một cơn sóng lửa mạnh mẽ.

Garrick khẽ tránh sang một bên, nhưng không đủ nhanh. Cơn sóng lửa quét qua, khiến hắn lùi lại. “Đáng tiếc,” hắn nói, giọng điệu vẫn bình thản. “Ngươi đã không học được điều gì từ quá khứ.”

“Tôi đã học được,” Aric đáp, “rằng tôi không thể để người khác quyết định số phận của mình.”

Hai người tiếp tục giao tranh, sức mạnh và kỹ năng của họ tương đương. Nhưng mỗi đòn đánh của Aric đều mang theo nỗi đau và sự phản bội. “Tại sao lại chọn con đường này?” Aric hỏi, trong khi cố gắng tìm ra điểm yếu của Garrick.

“Bởi vì ta không sợ hãi,” Garrick đáp, đôi mắt hắn ánh lên sự quyết tâm. “Ta không ngại phản bội để đạt được những gì ta muốn.”“Ngươi chỉ là một kẻ hèn nhát,” Aric nói, giọng anh vang lên đầy kiên quyết. “Ngươi không thể đánh bại ta bằng sự phản bội.”

Cuộc chiến diễn ra ác liệt, nhưng giữa những đòn đánh, Aric không ngừng suy nghĩ về những kỷ niệm đẹp giữa họ. Những buổi tập luyện, những trận chiến bên nhau, những giấc mơ về một tương lai tươi sáng. Tất cả giờ đây chỉ còn là ký ức đau thương.

Garrick lao vào, kiếm của hắn chém mạnh về phía Aric. Anh phản ứng kịp thời, né tránh và đáp trả bằng một cú đá mạnh mẽ, khiến Garrick lảo đảo. “Ngươi không thể quên đi tình bạn của chúng ta!” Aric gào lên, trong lòng anh tràn đầy quyết tâm. “Ta sẽ không để ngươi gục ngã trong bóng tối!”

“Đừng mơ!” Garrick thét lên, lao về phía Aric với tốc độ đáng kinh ngạc. Hắn biết rằng chỉ cần một sai lầm là mọi thứ sẽ chấm dứt.

Nhưng Aric không thể để điều đó xảy ra. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sức mạnh từ những con rồng cổ đại trong máu mình, và bùng nổ. “Ta sẽ không để ngươi phá hủy tất cả!” anh hét lớn, ánh lửa từ tay anh bùng lên như một ngọn núi lửa, tỏa sáng giữa đêm tối.

Garrick dừng lại, ánh mắt hoảng loạn khi thấy sức mạnh đang dâng trào. “Ngươi không thể kiểm soát nó!” hắn kêu lên, nhưng đã quá muộn. Aric đã quyết tâm.

Cơn sóng lửa lao về phía Garrick, như một cơn bão táp cuốn trôi mọi thứ. Hắn gầm lên, nhưng không thể thoát khỏi. Ánh sáng chói lòa khiến mọi thứ xung quanh như ngừng lại. Aric cảm thấy sức mạnh của mình như chưa bao giờ mạnh mẽ đến thế.

Khi cơn lửa tắt dần, Aric đứng đó, thở hổn hển, lòng đầy hy vọng và sợ hãi. Garrick nằm dưới đất, ánh mắt hắn tràn đầy sự kinh hoàng. “Ngươi... không thể giết ta,” hắn nói, giọng yếu ớt.

“Ta không muốn giết ngươi,” Aric đáp, lòng trĩu nặng. “Nhưng nếu ngươi tiếp tục con đường này, ta sẽ không còn lựa chọn nào khác.”

“Ta sẽ trở lại,” Garrick thề, ánh mắt hắn như một con rắn độc. “Ngươi sẽ hối hận.”

Aric cảm thấy một nỗi lo lắng dâng lên trong lòng. Hắn đã từng là bạn của anh, nhưng giờ đây, chỉ còn lại sự hận thù. “Ta sẽ sẵn sàng,” Aric nói, ánh mắt kiên định. “Ngươi không thể thoát khỏi con đường này.”

Trận chiến đã kết thúc, nhưng nỗi lo lắng về tương lai vẫn còn đó. Aric nhìn về phía xa, nơi ánh sáng yếu ớt của mặt trời dần tắt. Anh biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Những thế lực bóng tối vẫn còn đó, và Garrick sẽ không dễ dàng từ bỏ.

“Chúng ta phải chuẩn bị,” Aric nói với bản thân, lòng quyết tâm cháy bỏng. “Không có gì là chắc chắn, nhưng ta sẽ chiến đấu vì những gì ta yêu thương.”

Hành trình của họ vẫn còn dài, và những thử thách mới đang chờ đợi phía trước. Aric cảm nhận được một cơn gió lạnh lẽo lướt qua, như một lời nhắc nhở rằng bóng tối vẫn chưa hoàn toàn bị đánh bại. Anh quay lại, nhìn về phía Elara, Cedric và Mira, những người bạn đồng hành đã cùng anh vượt qua bao khó khăn.

“Chúng ta sẽ không từ bỏ,” Aric thề, lòng anh tràn đầy sức mạnh. “Chúng ta sẽ chiến đấu cho đến cùng.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn