Cedric nằm trên mặt đất, cơ thể anh đẫm máu, hơi thở yếu ớt. Ánh sáng từ cuộc chiến giữa Aric và Malakar dần mờ đi, nhưng sự tĩnh lặng này lại làm tăng thêm sự lo lắng của Elara. Cô quỳ xuống bên Cedric, đôi tay run rẩy khi cố gắng kiểm tra vết thương trên cơ thể anh.
“Cậu… cậu không thể bỏ chúng tôi,” Elara nức nở. “Cậu phải sống!”
Cedric mở mắt, cố gắng mỉm cười dù cơn đau khiến anh không thể thở sâu. “Đừng lo… ta vẫn còn đây…” Giọng nói của anh khàn khàn, nhưng ánh mắt vẫn đầy quyết tâm.
Mira đứng bên cạnh, đôi mắt cô sáng lên khi một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu. “Có thể… có thể có một cách,” cô nói, giọng điệu đầy hy vọng. “Tôi đã nghe về một lời nguyền cổ xưa, một lời nguyền có thể chữa trị cho những người bị thương nặng.”
“Lời nguyền đó là gì?” Aric hỏi, sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt.
“Chúng ta cần tìm một viên ngọc thiên nhiên, được bảo vệ bởi những cây cổ thụ trong rừng sâu. Chỉ khi nào có được nó, Cedric mới có cơ hội sống sót,” Mira giải thích, đôi tay cô nắm chặt lại, biểu hiện sự quyết tâm.
“Ta sẽ đi!” Aric nói ngay lập tức. “Không thể chờ đợi thêm.”
“Cậu không thể đi một mình,” Elara phản đối. “Chúng ta cần phải cùng nhau, không thể để bất kỳ ai lại phía sau.”
“Đúng vậy,” Cedric thì thào, mặc dù sức lực của anh đã cạn kiệt. “Các bạn không được mạo hiểm… chỉ cần tìm được viên ngọc…”
Aric đặt tay lên vai Cedric, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để cậu lại. Đó là lời hứa.”
Mira nhanh chóng dẫn đường, trong khi Elara sử dụng phép thuật để tạo ra ánh sáng, giúp nhóm tìm lối đi trong bóng tối. Những âm thanh của khu rừng bao quanh họ như đang thì thầm, như thể đang theo dõi từng bước chân của họ.
Khi họ tiến sâu vào rừng, một cảm giác kỳ lạ bao trùm. Những cây cổ thụ cao lớn như những người gác cổng, bảo vệ điều gì đó quý giá. “Chúng ta gần đến nơi rồi,” Mira thì thầm, đôi mắt sáng lấp lánh.“Cẩn thận,” Aric nói, cảm nhận được sự hiện diện của điều gì đó không ổn.
Đột nhiên, một tiếng gầm vang lên từ phía trước. Một sinh vật khổng lồ, với đôi mắt đỏ rực, xuất hiện từ bóng tối. Nó là một con quái thú, giữ vai trò bảo vệ viên ngọc.
“Không thể để nó ngăn cản chúng ta!” Aric gầm lên, sức mạnh từ rồng lại trỗi dậy trong anh.
“Để tôi!” Elara nói, giơ tay lên, tạo ra một bức tường ánh sáng. “Chúng ta phải đánh bại nó!”
Cedric, mặc dù đau đớn, vẫn cố gắng đứng dậy. “Tôi sẽ không để các bạn chiến đấu một mình!” Anh cầm lấy búa chiến, sự kiên cường ánh lên trong đôi mắt.
“Cùng nhau!” Aric hô lớn, và cả nhóm lao vào cuộc chiến. Mỗi người đều phát huy sức mạnh của riêng mình. Elara điều khiển ánh sáng, Mira tạo ra những bùa chú, trong khi Cedric dùng sức mạnh của mình để tấn công con quái thú.
Cuộc chiến diễn ra khốc liệt, tiếng gầm rú của con quái thú hòa cùng tiếng gầm của những cú đánh mạnh mẽ. Mồ hôi và máu đổ xuống, nhưng quyết tâm không bao giờ tắt.
Cuối cùng, Aric cảm nhận được sức mạnh từ rồng trong lòng. “Hãy cho tôi sức mạnh!” anh kêu gọi, và ánh sáng từ viên ngọc thiên nhiên bắt đầu tỏa ra.
“Chúng ta sẽ không thua!” Cedric gầm lên, dồn sức vào cú đánh cuối cùng.
Khi con quái thú gục ngã, một ánh sáng rực rỡ bùng nổ, và viên ngọc thiên nhiên xuất hiện, lấp lánh trong không gian. Aric nhanh chóng nhặt nó lên, cảm nhận sức mạnh kỳ diệu từ nó.
“Chúng ta đã làm được!” Elara reo lên, nhưng không ai biết rằng bóng tối vẫn đang rình rập, và lời nguyền cổ xưa mà họ sắp phải đối mặt còn ẩn chứa nhiều điều bí ẩn hơn họ tưởng.
Họ vội vàng quay lại, nhưng trong lòng mỗi người đều có một nỗi lo âu. Cedric cần được cứu chữa, và điều gì đang chờ đợi họ ở phía trước?