Khi Mặt Trời Lặn

Chương 14: Đêm không yên tĩnh

Màn đêm buông xuống, không khí trở nên nặng nề và ngột ngạt hơn bao giờ hết. Đinh Hoàng Nam cùng với Lê Minh Tuấn và Nguyễn Thị Hương ngồi trong một căn phòng nhỏ, ánh đèn mờ ảo như đang phản chiếu những mối lo lắng trong lòng họ. Đêm nay không chỉ là một đêm bình thường; nó hứa hẹn sẽ là một cuộc chiến sinh tử.

“Có tiếng động,” Tuấn thì thầm, tai anh căng lên như một con thú hoang. Hương và Nam đều im lặng, lắng nghe tiếng bước chân lạo xạo bên ngoài. Một cơn gió lạnh lướt qua, mang theo hơi thở của cái ác đang ập đến.

“Chúng ta phải chuẩn bị,” Nam lên tiếng, giọng anh chắc nịch. “Nếu Huy và đồng bọn tìm thấy chúng ta ở đây, sẽ không có chỗ cho sự thương xót.” Anh nhìn vào mắt Hương, thấy sự kiên quyết trong đôi mắt cô, nhưng cũng không thể không nhận ra sự sợ hãi đang lẩn khuất phía sau.

“Chúng ta không thể đứng đây chờ đợi,” Hương nói, sự sắc sảo trong giọng nói không thể che giấu nổi. “Chúng ta phải tìm cách thoát ra hoặc đối đầu trực tiếp.”

Nam gật đầu, lòng anh nặng trĩu với quyết định này. “Tuấn, anh có thể giữ cửa không? Hương và tôi sẽ kiểm tra xung quanh.”

Tuấn khẽ nhún vai, gương mặt vạm vỡ của anh hiện rõ sự quyết tâm. “Tôi sẽ không để bất kỳ ai vào đây.”

Nam và Hương nhẹ nhàng tiến ra cửa, trái tim họ đập mạnh trong lồng ngực. Ánh đèn chiếu sáng một phần hành lang, nhưng những bóng tối vẫn dày đặc, như thể đang chờ đợi cơ hội để nuốt chửng họ.

“Đừng để bị bắt,” Nam cảnh báo, lòng anh dâng trào nỗi lo lắng. Hương gật đầu, đôi mắt cô rực sáng như một ngọn đuốc trong đêm tối.

Họ đi dọc theo hành lang, mỗi bước đi như kéo dài mãi mãi. Bỗng, một tiếng động mạnh vang lên, khiến cả hai dừng lại. Hương nhìn Nam, sợ hãi hiện rõ trên gương mặt cô. “Chúng ta không thể quay lại.”

“Chúng ta phải đi tiếp,” Nam thì thầm, không để nỗi sợ làm chùn bước. Họ tiếp tục tiến về phía trước, cho đến khi thấy một cánh cửa nhỏ hé mở. Ánh sáng le lói từ bên trong như một mời gọi đầy bí ẩn.

“Cửa này có thể dẫn đến nơi an toàn,” Hương nói, nhưng Nam vẫn có chút do dự. Anh không thể quên những gì đã xảy ra trước đó. Huy và đồng bọn không phải là những kẻ dễ đối phó. Nhưng họ không còn lựa chọn nào khác.

Cả hai bước vào căn phòng, ánh sáng mạnh hơn khiến họ nheo mắt. Đập vào mắt họ là một bàn làm việc bừa bộn, những tài liệu rải rác khắp nơi. “Có thể đây là nơi Huy cất giấu thông tin,” Nam suy đoán.

“Chúng ta phải tìm kiếm thật nhanh,” Hương nhấn mạnh, tay cô bắt đầu lục tìm các tài liệu. Nam cũng không ngần ngại, anh lật từng tờ giấy, hy vọng tìm được một manh mối nào đó có thể giúp họ thoát khỏi tình huống nguy hiểm này.

“Có gì không?” Hương hỏi, ánh mắt vẫn dán chặt vào những dòng chữ.

“Chưa có gì… nhưng tôi cảm thấy như có ai đó đang theo dõi chúng ta,” Nam nói, cảm giác như có một cái bóng lẩn khuất phía sau lưng.Chưa kịp trả lời, cửa phòng bỗng nhiên bị đẩy mạnh. Nam và Hương quay lại, thấy Tuấn đứng đó, mặt anh tái đi. “Họ đang đến! Chúng ta không còn thời gian!”

“Chạy!” Nam quát lên, không do dự. Cả ba nhanh chóng lao ra khỏi phòng, hướng về phía cầu thang thoát hiểm. Nhưng khi họ vừa bước ra, một nhóm người xuất hiện, khuôn mặt lạnh lùng của Trần Quốc Huy dẫn đầu.

“Hóa ra các người đang trốn ở đây,” Huy cười khẩy, ánh mắt hắn sắc lạnh như dao. “Đừng nghĩ các người có thể thoát.”

Nam cảm thấy một cơn giận dữ dâng trào. “Chúng tôi sẽ không để anh thoải mái như vậy!”

“Thật đáng tiếc,” Huy nói, giọng điệu đầy thách thức. “Tôi không có thời gian để chơi trò mèo vờn chuột. Các người đã đi quá xa rồi.”

Huy ra hiệu cho đồng bọn, và trong giây lát, Nam hiểu rằng họ đã bị bao vây. Hắn không chỉ muốn bắt họ, mà còn muốn kết thúc mọi thứ ngay tại đây.

“Chạy!” Tuấn gầm lên, nhưng Nam đã kịp phản ứng. Anh kéo Hương và Tuấn lao vào một lối đi hẹp, nơi không có ánh sáng, nhưng là nơi duy nhất có thể giúp họ thoát khỏi cơn thịnh nộ của Huy.

Họ chạy trong bóng tối, trái tim đập loạn nhịp. Nam cảm thấy hơi thở nóng hổi của kẻ thù phía sau, nhưng anh không thể dừng lại. Họ cần phải sống sót, phải tìm ra sự thật.

“Đừng dừng lại!” Hương hét lên, giọng cô lấp đầy không gian tăm tối. Nam không biết mình đã chạy được bao lâu, chỉ biết rằng họ không thể để Huy và đồng bọn bắt kịp.

Cuối cùng, họ dừng lại bên một cánh cửa khác, đầy mồ hôi và thở hồng hộc. “Có lẽ đây là lối ra,” Nam nói, tay anh vặn nắm cửa. Nhưng khi cánh cửa mở ra, một ánh sáng chói mắt chiếu vào, khiến họ phải nhắm mắt lại.

“Đi!” Tuấn hối thúc, và cả ba lao vào ánh sáng, không biết điều gì đang chờ đợi họ bên ngoài.

Khi bước ra, họ nhận ra mình đã ở một khu vực hoàn toàn khác, xa lạ nhưng cũng đầy nguy hiểm. Những con phố vắng vẻ, bóng đen lướt qua, như thể Eldoria đang chờ đón họ với những bí mật chưa được giải mã.

“Chúng ta không thể dừng lại,” Nam thở hổn hển, lòng anh đầy quyết tâm. “Sự thật đang ở rất gần, nhưng chúng ta phải sống sót trước đã.”

Họ nhìn nhau, hiểu rằng đêm nay sẽ không bao giờ kết thúc trong yên tĩnh. Mỗi giây trôi qua đều mang theo sự căng thẳng, và cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối chỉ mới bắt đầu.

truyenfull,truyenfull vn