Nghe anh ta dọa thế, tôi lại càng hào hứng, lập tức xoay người một cái, ngồi cưỡi ngay trên eo anh ta, khóa c.h.ặ.t hai cổ tay anh ta rồi ép ngược lên đỉnh đầu. Anh ta cũng chẳng buồn kháng cự, cứ để mặc cho tôi muốn làm gì thì làm.
"Báo cảnh sát? Được thôi, anh báo đi." Tôi buông tay anh ta ra, chộp lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường rồi ném thẳng vào n.g.ự.c anh ta.
Cú ném khiến chân mày anh ta phải nhíu lại một chút.
Lúc này anh ta mới thực sự tỉnh táo hẳn, lên tiếng nghi vấn: "Úc Hoành? Là nhân vật Úc Hoành mà tôi đang nghĩ tới sao?"
Tôi lật người ngồi sang một bên, kéo chăn che kín nửa thân dưới, sau đó ra vẻ b.úng tay một cái thật kêu. Đèn trong phòng ngủ lập tức sáng trưng.
"Úc Hoành tôi chính là con quỷ kiêu hùng và có thực lực định giang sơn nhất ở cõi quỷ đấy nhé." Nói thật, câu này ở Quỷ giới thì có trọng lượng lắm, chứ ở cái nơi này nghe chẳng khác nào mấy đứa trẻ trâu đang ra vẻ cả. Nhưng may mà tôi cũng có chút bản lĩnh thật sự.
Văn Từ Cố cũng ngồi dậy, mái tóc anh ta hơi rối, không còn vẻ gọn gàng tươm tất như thường ngày, trông dịu dàng hơn rất nhiều, không còn cái cảm giác xa cách ngàn dặm nữa. Biểu cảm của anh ta có vẻ rất ngạc nhiên, nhưng trong sự ngạc nhiên đó lại mang theo vài phần bình tĩnh.
Tôi bảo: "Anh là người thông minh, chắc chắn đã nhận ra những điểm bất thường trong khoảng thời gian qua rồi."
Gương mặt góc cạnh của Văn Từ Cố hiện lên vẻ thấu hiểu, anh ta gật đầu hỏi: "Nhưng sao cậu lại..."
"Lại xuyên đến nơi này chứ gì?" Tôi cướp lời, "Làm sao tôi biết được? Ngược lại là anh đấy, sao tự dưng lại nhìn thấy tôi?"
Người đàn ông lắc đầu: "Vừa rồi tự dưng bị đè nặng, lại nghe thấy tiếng cậu nói, có lẽ cũng cùng một nguyên lý với việc cậu đột ngột xuất hiện ở đây thôi."
Tôi đáp: "Ý anh là đều hoang đường như nhau?"
Tôi nhàn nhạt liếc anh ta một cái: "Dạo này tôi sẽ cùng ăn cùng ở cùng ngủ với anh. Yên tâm đi, tôi không thèm chê bai anh đâu, cũng chẳng vô cớ kiếm chuyện với anh làm gì. Nếu anh gặp rắc rối, tôi cũng sẽ ra tay giải quyết giúp."
"Có điều anh phải vắt óc nghĩ cách đưa tôi về lại Thế giới cũ đi, tôi không thèm ở lại cái xó này đâu. Anh biết rõ mà, tôi đã phải nếm trải bao nhiêu sóng gió, vượt qua bao nhiêu hiểm nguy mới leo lên được cái ghế đại lão Quỷ giới, tuyệt đối không thể ở nơi này mà dưỡng già được."
Văn Từ Cố: "..."
Thế là hai đứa tôi đã thống nhất xong xuôi. Văn Từ Cố tìm cho tôi một bộ đồ ngủ. Tôi chẳng thèm do dự, lập tức thay ngay: "Này người anh em, đồ của anh hơi rộng quá rồi đấy."
Văn Từ Cố: "Cứ mặc tạm đi."
Tôi nhún vai. Dưới tầm mắt của anh ta, tôi thản nhiên thay bộ đồ ngủ vào, chất vải mềm mại thoải mái vô cùng, tôi thích rồi đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chui tọt vào trong chăn, tôi vỗ vỗ xuống nệm, vẫy gọi Văn Từ Cố: "Lại đây ngủ đi này, anh cũng sạch sẽ đấy, tôi không ngại ngủ chung với anh đâu."
Văn Từ Cố: "..." Biểu cảm trên mặt anh ta bỗng trở nên vô cùng vi diệu.
Anh ta vài lần định nói rồi lại thôi, cuối cùng vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng dửng dưng rồi nằm xuống giường. Chỉ là khi anh ta bảo con quỷ bên cạnh tắt đèn hộ, tôi b.úng tay liên tục mấy cái liền mà đèn vẫn sáng trưng.
Tôi: "... Ờ thì, nói thật lòng với anh một câu nhé, cái kết cấu đèn nhà anh phức tạp quá, tôi quên mất cách tắt thế nào rồi."
Thật ra chỉ đơn giản là do quỷ lực của tôi không đủ, không thể điều khiển được vật thể từ xa mà thôi. Nhưng tôi không thể để lộ sự yếu thế của mình được, bằng không lỡ anh ta nắm thóp được tôi thì sao?
Người bên cạnh "ừm" một tiếng, sau đó nói một câu tiếng Anh, cuối cùng chốt lại bằng hai chữ "tắt đèn". Đèn liền tắt phụt.
Tôi: "..."
Mẹ kiếp! Lại để anh ta chiếm hết hào quang rồi.
6.
Sáng sớm hôm sau, tôi bị thức giấc bởi một cú va đập cực mạnh.
Cả người tôi đột ngột rơi vào trạng thái mất trọng lượng, ngay sau đó là một cú va chạm kịch liệt làm tôi phải hừ nhẹ một tiếng. Đến khi mở bừng mắt ra, tôi mới phát hiện mình đang được Văn Từ Cố ôm c.h.ặ.t trong lòng ngay giữa phòng bếp, gương mặt anh ta cũng đầy vẻ chấn kinh, "Tôi vừa mới vào bếp, không phải cậu đang ngủ sao? Sao tự dưng lại... lao sầm vào lòng tôi thế này?"
Tôi nằm rũ rượi trong n.g.ự.c anh ta, hoàn toàn câm nín. Đây chính là cái giá của việc không thể rời xa anh ta đấy. Hiện tại toàn thân tôi bủn nằn bủn bủn, so với lúc cố tình bay lơ lửng thì bây giờ tôi càng không thể tự khống chế được bản thân mình.
Đặc biệt là sau khi anh ta có thể chạm được vào tôi, tôi chỉ biết ra sức ôm lấy cổ anh ta để rướn người lên. Chật vật mãi mới đứng vững được, tôi uể oải lên tiếng: "Khó nói lắm."
Văn Từ Cố nhíu mày, nắm c.h.ặ.t cánh tay tôi đẩy ra, sầm mặt xuống: "Úc Hoành, tôi không phải kẻ ngốc. Cậu giấu tôi quá nhiều thứ, nếu cậu không nói thật, tôi sẽ đuổi cậu ra ngoài."
Tôi đang không có sức, đành phải vịnh tay lên thành tủ bên cạnh, lườm anh ta cháy mắt: "Anh đuổi tôi thử xem, tôi lại đột ngột rớt uỵch lên người anh như vừa rồi đấy."
Văn Từ Cố trầm ngâm suy nghĩ rồi lập tức tìm ra đáp án: "Cậu không thể rời tôi quá xa."
Biểu cảm trên mặt tôi vô cùng khó coi, nhưng cũng không thể phủ nhận.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
"Báo cảnh sát? Được thôi, anh báo đi." Tôi buông tay anh ta ra, chộp lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường rồi ném thẳng vào n.g.ự.c anh ta.
Cú ném khiến chân mày anh ta phải nhíu lại một chút.
Lúc này anh ta mới thực sự tỉnh táo hẳn, lên tiếng nghi vấn: "Úc Hoành? Là nhân vật Úc Hoành mà tôi đang nghĩ tới sao?"
Tôi lật người ngồi sang một bên, kéo chăn che kín nửa thân dưới, sau đó ra vẻ b.úng tay một cái thật kêu. Đèn trong phòng ngủ lập tức sáng trưng.
"Úc Hoành tôi chính là con quỷ kiêu hùng và có thực lực định giang sơn nhất ở cõi quỷ đấy nhé." Nói thật, câu này ở Quỷ giới thì có trọng lượng lắm, chứ ở cái nơi này nghe chẳng khác nào mấy đứa trẻ trâu đang ra vẻ cả. Nhưng may mà tôi cũng có chút bản lĩnh thật sự.
Văn Từ Cố cũng ngồi dậy, mái tóc anh ta hơi rối, không còn vẻ gọn gàng tươm tất như thường ngày, trông dịu dàng hơn rất nhiều, không còn cái cảm giác xa cách ngàn dặm nữa. Biểu cảm của anh ta có vẻ rất ngạc nhiên, nhưng trong sự ngạc nhiên đó lại mang theo vài phần bình tĩnh.
Tôi bảo: "Anh là người thông minh, chắc chắn đã nhận ra những điểm bất thường trong khoảng thời gian qua rồi."
Gương mặt góc cạnh của Văn Từ Cố hiện lên vẻ thấu hiểu, anh ta gật đầu hỏi: "Nhưng sao cậu lại..."
"Lại xuyên đến nơi này chứ gì?" Tôi cướp lời, "Làm sao tôi biết được? Ngược lại là anh đấy, sao tự dưng lại nhìn thấy tôi?"
Người đàn ông lắc đầu: "Vừa rồi tự dưng bị đè nặng, lại nghe thấy tiếng cậu nói, có lẽ cũng cùng một nguyên lý với việc cậu đột ngột xuất hiện ở đây thôi."
Tôi đáp: "Ý anh là đều hoang đường như nhau?"
Tôi nhàn nhạt liếc anh ta một cái: "Dạo này tôi sẽ cùng ăn cùng ở cùng ngủ với anh. Yên tâm đi, tôi không thèm chê bai anh đâu, cũng chẳng vô cớ kiếm chuyện với anh làm gì. Nếu anh gặp rắc rối, tôi cũng sẽ ra tay giải quyết giúp."
"Có điều anh phải vắt óc nghĩ cách đưa tôi về lại Thế giới cũ đi, tôi không thèm ở lại cái xó này đâu. Anh biết rõ mà, tôi đã phải nếm trải bao nhiêu sóng gió, vượt qua bao nhiêu hiểm nguy mới leo lên được cái ghế đại lão Quỷ giới, tuyệt đối không thể ở nơi này mà dưỡng già được."
Văn Từ Cố: "..."
Thế là hai đứa tôi đã thống nhất xong xuôi. Văn Từ Cố tìm cho tôi một bộ đồ ngủ. Tôi chẳng thèm do dự, lập tức thay ngay: "Này người anh em, đồ của anh hơi rộng quá rồi đấy."
Văn Từ Cố: "Cứ mặc tạm đi."
Tôi nhún vai. Dưới tầm mắt của anh ta, tôi thản nhiên thay bộ đồ ngủ vào, chất vải mềm mại thoải mái vô cùng, tôi thích rồi đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chui tọt vào trong chăn, tôi vỗ vỗ xuống nệm, vẫy gọi Văn Từ Cố: "Lại đây ngủ đi này, anh cũng sạch sẽ đấy, tôi không ngại ngủ chung với anh đâu."
Văn Từ Cố: "..." Biểu cảm trên mặt anh ta bỗng trở nên vô cùng vi diệu.
Anh ta vài lần định nói rồi lại thôi, cuối cùng vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng dửng dưng rồi nằm xuống giường. Chỉ là khi anh ta bảo con quỷ bên cạnh tắt đèn hộ, tôi b.úng tay liên tục mấy cái liền mà đèn vẫn sáng trưng.
Tôi: "... Ờ thì, nói thật lòng với anh một câu nhé, cái kết cấu đèn nhà anh phức tạp quá, tôi quên mất cách tắt thế nào rồi."
Thật ra chỉ đơn giản là do quỷ lực của tôi không đủ, không thể điều khiển được vật thể từ xa mà thôi. Nhưng tôi không thể để lộ sự yếu thế của mình được, bằng không lỡ anh ta nắm thóp được tôi thì sao?
Người bên cạnh "ừm" một tiếng, sau đó nói một câu tiếng Anh, cuối cùng chốt lại bằng hai chữ "tắt đèn". Đèn liền tắt phụt.
Tôi: "..."
Mẹ kiếp! Lại để anh ta chiếm hết hào quang rồi.
6.
Sáng sớm hôm sau, tôi bị thức giấc bởi một cú va đập cực mạnh.
Cả người tôi đột ngột rơi vào trạng thái mất trọng lượng, ngay sau đó là một cú va chạm kịch liệt làm tôi phải hừ nhẹ một tiếng. Đến khi mở bừng mắt ra, tôi mới phát hiện mình đang được Văn Từ Cố ôm c.h.ặ.t trong lòng ngay giữa phòng bếp, gương mặt anh ta cũng đầy vẻ chấn kinh, "Tôi vừa mới vào bếp, không phải cậu đang ngủ sao? Sao tự dưng lại... lao sầm vào lòng tôi thế này?"
Tôi nằm rũ rượi trong n.g.ự.c anh ta, hoàn toàn câm nín. Đây chính là cái giá của việc không thể rời xa anh ta đấy. Hiện tại toàn thân tôi bủn nằn bủn bủn, so với lúc cố tình bay lơ lửng thì bây giờ tôi càng không thể tự khống chế được bản thân mình.
Đặc biệt là sau khi anh ta có thể chạm được vào tôi, tôi chỉ biết ra sức ôm lấy cổ anh ta để rướn người lên. Chật vật mãi mới đứng vững được, tôi uể oải lên tiếng: "Khó nói lắm."
Văn Từ Cố nhíu mày, nắm c.h.ặ.t cánh tay tôi đẩy ra, sầm mặt xuống: "Úc Hoành, tôi không phải kẻ ngốc. Cậu giấu tôi quá nhiều thứ, nếu cậu không nói thật, tôi sẽ đuổi cậu ra ngoài."
Tôi đang không có sức, đành phải vịnh tay lên thành tủ bên cạnh, lườm anh ta cháy mắt: "Anh đuổi tôi thử xem, tôi lại đột ngột rớt uỵch lên người anh như vừa rồi đấy."
Văn Từ Cố trầm ngâm suy nghĩ rồi lập tức tìm ra đáp án: "Cậu không thể rời tôi quá xa."
Biểu cảm trên mặt tôi vô cùng khó coi, nhưng cũng không thể phủ nhận.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương