
Giới thiệu nội dung
Trần Thanh Bách của giờ đây đã có kiều thê để ôm ấp, nàng ta tóc đen như mây, dáng người uyển chuyển, đôi môi đỏ mọng như ngọc, khiến người ta vừa nhìn đã thấy thương yêu.
"Chữ của Uyên Nhi tiểu thư đẹp thật đấy."
Trịnh Uyên Nhi che miệng cười khẽ, thấy Trần Thanh Bách bước vào liền dính lấy huynh ấy, nũng nịu đòi huynh ấy viết một bức đối phụ họa.
Ta đứng ngoài mọi sự trêu đùa náo nhiệt đó, đang dùng nước sôi tráng bát đĩa hết lần này đến lần khác, đôi bàn tay dường như đã hoàn toàn mất đi tri giác.
Nhiều năm trước, chỉ cần ra ngoài dùng bữa, Thanh Bách đều tỉ mỉ tráng rửa đũa bát cho ta, rửa một lần chưa đủ còn phải rửa lần hai, sau đó dùng khăn lụa thêu chỉ vàng lau lại thật sạch sẽ.