Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng

Chương 8: Hết

Trước


Thẩm Tri Phi đưa tôi trở về nhà của anh.

Lúc tôi đang tắm rửa, anh chẳng hề kiêng dè gì mà đẩy cửa bước thẳng vào trong.

Tôi hoảng loạn vớ lấy quần áo che chắn cho bản thân.

Thế nhưng lại đổi lấy một câu trêu ghẹo đầy tinh nghịch.

"Đều là người yêu của nhau rồi, còn không cho ngắm sao?"

"Thế nếu chúng ta thực sự xảy ra chuyện gì đó, em biết phải làm sao bây giờ?"

Tôi ngượng ngùng đến mức đỏ ửng cả hai vành tai.

"Anh không chê bai sao? Không cảm thấy…… buồn nôn sao?"

Thẩm Tri Phi nghiêm túc nhìn tôi.

"Không hề."

"Nhưng anh nghĩ nói miệng thế này chắc em sẽ không tin đâu."

"Có muốn anh chứng minh cho em xem không?"

Dứt lời, Thẩm Tri Phi liền nắm lấy tay tôi.

Đặt lên một nơi trên cơ thể anh.

Cảm giác nóng bỏng rực người dọa cho tôi lập tức rụt tay về ngay tức khắc.

Gương mặt nóng bừng lên như muốn nổ tung.

Đến cả vùng cổ và trước ngực cũng nhuộm lên một tầng sắc hồng nhạt nhẽo.

Thẩm Tri Phi cái người này đúng thật là……

Lưu manh b**n th** mà!

"Bé cưng."

Giọng nói của Thẩm Tri Phi khàn đặc.

"Hôn một cái nhé?"

……

Đây chỉ là một câu hỏi mang tính chất thủ tục mà thôi.

Bởi vì tôi còn chưa kịp đưa ra câu trả lời.

Thẩm Tri Phi đã không thể chờ đợi thêm được nữa mà áp sát tới.

Nâng niu lấy gương mặt tôi.

Khi đôi môi ấm áp của anh phủ lên.

Tôi cảm giác trái tim mình trong phút chốc như được lấp đầy bởi một thứ gì đó.

Mềm nhũn, căng tràn.

Hóa ra cảm giác được một người yêu thương sâu sắc, lại có vị như thế này đây.

Thẩm Tri Phi hôn rất dùng lực.

Giống như muốn nuốt chửng lấy toàn bộ con người tôi vào bụng vậy.

Mãi cho đến khi tôi không thở nổi nữa, mới dùng sức đẩy mạnh anh ra.

"Dung tích phổi kém quá đi mất."

"Trước đây đi học môn thể dục chắc chưa từng đạt điểm trung bình đúng không?"

Không ngờ vào những lúc như thế này mà anh vẫn còn tâm trí để trêu chọc tôi cho bằng được.

Tôi lại dùng sức đánh mạnh vào người anh một cái.

"Là tại anh quá b**n th** thì có!"

Thẩm Tri Phi lại bế tôi lên giường, tiếp tục hôn một hồi lâu nữa.

Đang hôn say đắm, một giọt chất lỏng nóng hổi bỗng rơi xuống bên má tôi.

Là nước mắt.

Là nước mắt của Thẩm Tri Phi.

"Anh sao thế?"

Thẩm Tri Phi lúc ở bữa tiệc tối vừa rồi hung hãn đến mức khiến người ta vô thức muốn lùi bước tránh xa.

Lúc này đây lại giống như một chú cún lớn vô cùng bám người, cứ liên tục dụi dụi vào người chủ nhân.

Không nhận được sự yêu thương, vỗ về là sẽ khóc lóc om sòm lên ngay.

"Chỉ là cảm thấy, mọi chuyện không chân thực chút nào."

"Em có lại bỏ rơi anh nữa không?"

"Anh lại phải mất bao nhiêu thời gian nữa mới có thể tìm thấy em đây……"

"Bé cưng, em có đau không."

"Anh xót em lắm, xót lắm, xót lắm."

Tôi biết rõ.

Cảnh giới cao nhất của tình yêu chính là sự xót xa, thương cảm.

Tôi cũng đã thiết thân cảm nhận được thứ xúc cảm này rồi.

Tôi nâng lấy gương mặt của Thẩm Tri Phi, chủ động hôn đáp lại anh.

"Em sẽ không rời đi nữa đâu, em hứa đấy."

……

Tiếp theo sau đó, là một đêm hỗn loạn đầy tình tứ, mập mờ.

Tôi còn mở khóa thêm một thuộc tính đặc biệt nữa của Thẩm Tri Phi.

Anh thuộc kiểu người……

Vừa khóc lóc, vừa dỗ dành, nhưng tuyệt đối sẽ không chịu dừng lại đâu.

Đúng thật là, tốt, lắm, cơ, mà!


Năm thứ hai tôi ở bên cạnh Thẩm Tri Phi.

Tập đoàn Ninh thị phá sản.

Tôi không biết trong chuyện này có sự nhúng tay của Thẩm Tri Phi hay không.

Nhưng những điều đó chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa rồi.

Dù sao cái nơi đó, cũng chưa từng là nơi tôi có thể gọi bằng hai tiếng "nhà mình".

Sự thiên vị, thờ ơ, chán ghét suốt hai mươi mấy năm trời qua.

Tôi từng khóc lóc om sòm, từng sụp đổ đau đớn.

Nhưng lại chẳng thể thay đổi được dù chỉ một chút mảy may.

Thế nên tôi đã hoàn toàn chấp nhận cái sự thật rằng, ngay từ khi lọt lòng tôi đã không phải là một đứa trẻ được chào đón rồi.

……

Sau này, nghe nói Ninh Thừa Diệu không gánh nổi tiền học phí.

Nên đã bỏ học giữa chừng để đi làm thuê kiếm sống.

Lúc làm nhân viên phục vụ kiếm tiền, cậu ta lọt vào mắt xanh của một người đàn ông giàu có.

Trong lúc phản kháng, cậu ta bị người ta rạch nát khuôn mặt.

Hoàn toàn hủy dung rồi.

Còn có thêm rất nhiều những tin tức bát quái vụn vặt khác nữa.

Nhưng tôi đều không mảy may bận tâm.

Tôi ôm lấy Thẩm Tri Phi đang ở bên cạnh, rúc sâu gương mặt của mình vào trong hõm cổ của anh thêm chút nữa.

Quãng đời còn lại về sau, tầng mây đen âm u từng bao phủ ngay trên đỉnh đầu tôi bấy lâu nay.

Chung quy lại vẫn hoàn toàn tiêu tan sạch sẽ rồi.

END.