(3.
Lời nàng ta nói từng câu từng chữ như đâm vào tim, ta vô thức siết chặt chuỗi hạt trên cổ tay mình.
Xem ra từ đầu đến cuối hắn chưa từng tin ta sẽ đi hòa thân, điều này đủ để chứng minh rằng, trong lòng hắn, ta chẳng có lấy một chút trọng lượng nào.
Ta nâng chén rượu uống cạn, muốn đập nát cả hai hạt bồ đề cuối cùng kia.
Nghĩ đến việc dường như ngoài hai hạt châu này ra, chẳng còn bất cứ dấu vết nào chứng minh hắn từng tồn tại, chén rượu vừa nâng lên lại hạ xuống.
Ta thu lại chuỗi hạt trong tay áo, nghiêm mặt nói: "Cho dù là trò cười, cũng không đến lượt ngươi cười nhạo bản cung. Muội muội vẫn nên lo liệu cho hôn sự của mình đi thì hơn."
Phu quân tương lai của nàng ta là Chu thị lang, một kẻ nổi danh trăng hoa, nàng ta bèn nắm chặt lấy ống tay áo không nói thêm lời nào.
Ta không buồn để ý đến nàng ta nữa, đầu óc ta choáng váng vô cùng, chỉ muốn đứng dậy rời đi.
Trên đường hồi cung, ta bị Tống Thừa Trạch, thứ tử của Thừa tướng, dẫn theo một đám con em thế gia chặn lại.
"Nương tử có phải là vũ cơ mới tới của Diệu Âm Các không? Dáng vẻ yêu kiều như vậy, có thể múa một khúc cho tiểu sinh xem được chăng?"
Bước chân ta lảo đảo, hất tay kẻ đang túm lấy ống tay áo mình ra: "Lá gan thật lớn! Bản cung là Ngọc Ninh công chúa, ngươi sao dám vô lễ như vậy!"
Tống Thừa Trạch nghe vậy như thể vừa nghe thấy chuyện nực cười nhất trên đời, cùng đám người xung quanh cười nhạo lên.
"Công chúa? Có công chúa nào lại say khướt đi lại trong hành lang điện phụ, cử chỉ hành động lại hồ mị như thế này không?"
Họ chưa từng gặp ta, lễ cập kê hôm nay chỉ có nữ quyến của quan lại mới được tham dự.
Kẻ đứng sau hắn là Khâu Cư Chính, công tử nhà Công bộ Thượng thư, cũng hùa theo cười cợt.
"Nói không chừng đúng là Ngọc Ninh công chúa thật đấy, dù sao Ngọc Ninh công chúa ngay cả hòa thượng cũng không tha, tính tình ph*ng đ*ng như thế cũng dễ hiểu thôi."
"Khâu huynh nói có lý, xem ra người đúng là công chúa, tại hạ xin thất lễ."
Tống Thừa Trạch lùi lại một bước. Ta vốn không muốn dây dưa với bọn chúng, nhưng hắn lại từng bước ép sát.
"Công chúa điện hạ, bọn huynh đệ chúng ta phong lưu phóng khoáng, so với gã hòa thượng gỗ đá kia thú vị hơn nhiều, chi bằng cùng chúng ta thưởng thức cảnh đẹp đêm nay?"
"Cút đi!" Ta nghiến răng trừng hắn, hắn lại không có ý định tránh đường.
"Công chúa việc gì phải giả vờ trinh tiết? Người rõ ràng đang tịch mịch lắm, ta đây là đang giúp người mà."
Đám con em thế gia xung quanh hùa theo ồn ào, những lời dơ bẩn lọt vào tai, nhưng vì say rượu, toàn thân ta mềm nhũn, không sao đẩy được đám người đang vây quanh mình ra.
Đúng lúc giằng co, cuối hành lang truyền đến tiếng bước chân.
Ta ngước nhìn, bộ y phục tăng nhân trắng muốt đập vào mắt, là Vô Trần.
Chuỗi hạt trên tay hắn đang xoay chuyển, ánh mắt hắn nhìn ta lạnh lẽo như đóng băng, đó là sự chán ghét không hề che giấu.
Ta chợt tỉnh táo lại đôi chút, vùng vẫy muốn hất Tống Thừa Trạch ra.
Tống Thừa Trạch cố ý ôm vai ta: "Vô Trần đại sư đến đúng lúc lắm, công chúa đang bàn với bọn ta cách cùng hưởng đêm xuân đây."
Ánh mắt Vô Trần rơi trên bàn tay đang ôm vai ta, rồi lướt qua mái tóc tán loạn cùng y phục xộc xệch của ta, giọng điệu băng giá: "Công chúa tự trọng."
"Bần tăng từng tưởng công chúa chỉ là tính tình nghịch ngợm đôi chút, nhưng nay xem ra là bần tăng nhìn lầm người rồi."
Hắn cau mày dừng lại một chút: "Công chúa đã không biết giữ thân như thế, từ nay về sau đừng nhắc tới bần tăng dù chỉ nửa lời."
Vô Trần chẳng thèm liếc mắt nhìn ta thêm lần nào nữa, chắp tay niệm một tiếng "A Di Đà Phật", xoay người rời đi, bóng dáng khuất hẳn nơi cuối hành lang, không hề ngoảnh đầu lại.
Ta bật cười đau đớn, từ đầu đến cuối, hắn chẳng hỏi ta lấy một lời xem ta có cam tâm hay không.
Có lẽ trong mắt hắn, ta chính là loại người không biết liêm sỉ, lả lơi đê tiện đến thế.
Giờ cũng là lúc, phải khoét hắn ra khỏi lòng mình triệt để.
Nước mắt rơi trên khóe mi, ta đột ngột giơ tay, bứt đứt hai hạt bồ đề cuối cùng trên cổ tay, ném mạnh xuống đất.
Từ nay về sau, ta sẽ không còn chút niệm tưởng nào về y nữa.
Tống Thừa Trạch và đám người kia bị hành động đột ngột của ta làm cho hoảng sợ, ngẩn ngơ đứng tại chỗ.
Ta lau khô nước mắt, ngước nhìn bọn chúng: "Còn dám ngăn cản bản cung, bản cung sẽ tâu lên hoàng huynh, trị tội bất kính của các ngươi."
Chúng theo bản năng lùi lại một bước, ta phất tay rời đi, không còn ai dám tiến lên cản đường nữa.
(4)
Hoàng huynh nghe kể lại chuyện ở lễ cập kê, liền trừng phạt nghiêm khắc đám người Tống Thừa Trạch, đánh mỗi kẻ hai mươi trượng, biếm chúng tới vùng đất khổ hàn, còn phạt cha chúng ba tháng bổng lộc để bù đắp cho ta.
"Ngọc Ninh, đều tại trẫm không bảo vệ tốt cho muội, để muội phải chịu uất ức lớn thế này."
Ta cười nhạt, chắp tay hành lễ với người: "Hoàng huynh bận việc triều chính, là Ngọc Ninh không biết suy nghĩ, Ngọc Ninh đã lớn rồi, sẽ không còn như trước đây mà làm người phiền lòng nữa."
"Để giữ vững an nguy biên cương, Ngọc Ninh xin được hòa thân sớm ngày, rời khỏi kinh thành."
Người gật đầu, dường như rất hài lòng với câu trả lời này.
Hoàng huynh trước đây luôn miệng nói chúng ta là m.á.u mủ cùng cha cùng mẹ, ta là người thân cận nhất với người trên thế gian này.
Vậy mà người không chỉ lén hạ dược ta và Vô Trần, còn dẫn theo mấy vị thân vương xông vào tẩm điện, khiến ta mang tiếng danh tiết lả lơi.
Đêm đó ta bị làm nhục, lại vừa vặn không một cung nhân nào ở gần, ngay cả thị vệ tuần tra cũng không thấy bóng dáng.
Sau khi tỉnh táo lại, ta mới hiểu ra, đây là hoàng huynh đang dồn ta vào đường cùng.
Ép thân muội muội đi hòa thân khó tránh khỏi bị sử sách chê trách, còn nếu không có cách nào chống lại Hung Nô, thì chỉ đành hy sinh nữ tử để cầu hòa.
Người muốn ta biết rằng, giờ đây mặt mũi đã mất sạch, kinh thành này đã không còn chỗ dung thân, hòa thân chính là lối thoát duy nhất.
Ngày hòa thân định vào một tháng sau, hoàng huynh để ban thưởng cho việc ta chủ động hòa thân, đã ban thêm phong hiệu là "Hòa Thạc".
Người sắp xếp cho Thận Thân vương - ngũ thúc của ta - chủ trì việc hòa thân, từ vật phẩm hồi môn đến việc sắp xếp tùy tùng, ngũ thúc đều tự tay lo liệu.
Ta tỏ vẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện. Ngày cập kê, hoàng huynh ban riêng cho ta một tòa công chúa phủ, ta đóng cửa không tiếp khách, ngày ngày ở phủ học tập phong tục và ngôn ngữ Hung Nô.
Sứ thần Hung Nô có gửi tới một cuộn tranh và một thanh loan đao.
"Công chúa điện hạ là vương phi tương lai, vương thượng đặc biệt dặn thần mang bức họa này và thanh đao này tặng cho vương phi. Vương phi vì nghĩ cho dân chúng hai nước mà nhận lời hòa thân, thực sự là đại nghĩa."
"Vương thượng của chúng ta cũng là nam tử hảo hán nhất trên thảo nguyên, vô cùng xứng đôi với vương phi."
Người ta thường bảo người Hung Nô vóc dáng thấp lùn cường tráng, mặt rộng mũi to, dung mạo thô kệch.
Thế nên mặc cho hắn nói hoa mỹ thế nào, ta chỉ sai cung nữ nhận lấy bức tranh rồi đặt sang một bên, chẳng hề mở ra nhìn lấy một lần.
Thanh loan đao kia thì có chút thú vị, kích thước vừa vặn với vóc người của ta, trên vỏ đao khảm một viên đá màu xanh hình trăng khuyết, trông rất đẹp mắt.