Cuộc chiến đã bắt đầu, và cả nhóm như một cơn bão cuốn đi giữa không gian hỗn loạn. Huyền Trang cảm nhận được sức mạnh từ gió, nhưng sự lo lắng trong lòng cô không ngừng gia tăng. Quốc Huy và Thúy Linh không chỉ là những đối thủ mà còn là những mối đe dọa đáng sợ, với những âm mưu lẩn khuất.
“Đừng để chúng chiếm ưu thế!” Anh Khoa gầm lên, đẩy một kẻ thù ra xa. Sức mạnh của anh gia tăng, nhưng áp lực cũng không ngừng tăng lên. Anh luôn cảm thấy trách nhiệm bảo vệ các bạn, nhưng giờ đây, ngay cả sự tự tin của anh cũng bắt đầu rạn nứt.
“Cẩn thận!” Huyền Trang hét lên khi thấy một bóng người lao tới Minh Tuấn. Cô tập trung, gió từ tay cô thổi mạnh, tạo thành một vách ngăn bảo vệ bạn mình. “Không được để ai bị thương!”
“Cảm ơn!” Minh Tuấn nói, ánh mắt đầy quyết tâm. Anh tập trung hồi phục năng lượng cho cả nhóm. Cảm giác căng thẳng khiến anh không thể chần chừ, bởi mọi thứ đang diễn ra quá nhanh.
Hạ Vy đứng bên cạnh, đôi mắt cô lấp lánh một cách kỳ lạ. “Tôi cảm nhận được sự hoảng loạn trong lòng chúng,” cô nói, giọng điệu vừa trầm tĩnh vừa mạnh mẽ. “Họ đang sợ hãi.”
“Hãy lợi dụng điều đó!” Huyền Trang đáp, cảm thấy một nguồn năng lượng mới. Cô thả lỏng, để cơn gió tự do chạy qua tay, như một lời nhắc nhở về sức mạnh mà cô đang nắm giữ.
Bất ngờ, một tiếng nổ lớn vang lên. Một trong những bức tường năng lượng của Quốc Huy bị phá vỡ. Huyền Trang quay lại, thấy một kẻ thù đang nhắm thẳng vào Anh Khoa. “Khoa!” cô kêu lên, nhưng đã quá muộn.
“Để tôi!” Anh Khoa gầm lên, lao về phía kẻ tấn công, nhưng ánh mắt hắn rực lửa đầy thách thức. Huyền Trang cảm thấy một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Cô không thể để mọi thứ kết thúc như vậy.
“Khoa!” Minh Tuấn hét lên, nhưng anh đã quá muộn. Một cú đấm mạnh mẽ từ kẻ thù đã đánh trúng Anh Khoa, khiến anh ngã xuống đất. Mọi thứ như ngừng lại. Huyền Trang cảm thấy tim mình thắt lại.
“Không!” cô gào lên, chạy tới bên Anh Khoa. “Khoa! Dậy đi!”
Anh Khoa nằm đó, mặt anh tái nhợt. Huyền Trang cảm thấy một dòng nước mắt chảy xuống má. “Không, không thể như vậy!” Cô không thể tin vào mắt mình. Nỗi đau lan tỏa khắp cơ thể, như gió lạnh xâm chiếm tâm hồn cô.
“Phải cứu anh ấy!” Minh Tuấn đứng bên cạnh, ánh mắt kiên quyết. “Tôi có thể hồi phục sức mạnh cho anh ấy, nhưng tôi cần thời gian!”
“Đừng làm mất thời gian!” Huyền Trang hét lên, đôi tay cô siết chặt. “Tôi sẽ bảo vệ anh ấy!”
Hạ Vy cũng chạy tới, cô đặt tay lên vai Anh Khoa. “Tôi sẽ giúp anh ấy giữ vững tâm trí,” cô nói, nhưng giọng cô cũng run rẩy. Nỗi sợ hãi đang bao trùm cả nhóm.
“Chúng ta không thể để điều này xảy ra!” Huyền Trang quát lên, cảm giác bất lực và đau khổ tràn ngập. “Tôi sẽ không để mất một người bạn nữa!”Quốc Huy đứng ở một bên, cười nhạo. “Ngươi sẽ phải trả giá cho sự yếu đuối này, Huyền Trang. Chẳng có ai cứu được đâu!” Hắn tiến lại gần, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá.
“Chúng ta sẽ không từ bỏ!” Minh Tuấn kêu lên, tập trung năng lượng vào đôi tay. Huyền Trang cảm thấy có điều gì đó đang thay đổi trong không khí, một sức mạnh mới đang trỗi dậy.
“Cùng nhau!” cô hét lên. “Hãy tạo ra một sức mạnh không thể ngăn cản!”
Cả nhóm đặt tay lên nhau, cảm nhận sức mạnh từ nhau. Gió bắt đầu xoáy quanh, tạo thành một cơn bão nhỏ. “Chúng ta sẽ chiến đấu!” Huyền Trang nói, cảm thấy sức mạnh từ những người bạn bên cạnh.
Quốc Huy nhìn họ, sự tự mãn trong ánh mắt hắn đã biến mất. “Không thể nào!” Hắn quát, nhưng Huyền Trang đã sẵn sàng. Cơn gió mạnh mẽ từ tay cô thổi tới, như một lời tuyên chiến.
“Chúng ta sẽ không chịu thua!” Huyền Trang hét lên, rồi lao về phía Quốc Huy, gió vây quanh cô như một lá chắn. Mọi thứ trở nên rối loạn, nhưng trong lòng cô chỉ có một điều duy nhất: bảo vệ những người mình yêu thương.
Nhưng ngay khi cô chuẩn bị tấn công, một tiếng nổ lớn vang lên, làm rung chuyển cả không gian. Huyền Trang cảm thấy một cơn gió mạnh ập tới, và trước mắt cô, một bóng dáng quen thuộc lao ra.
“Không!” Huyền Trang kêu lên, nhưng đã quá muộn. Anh Khoa, với tất cả sức mạnh còn lại, đã đẩy cô ra, để bảo vệ nhóm.
“Chạy đi!” Anh Khoa hét lên, nhưng giọng anh đã yếu đi. Huyền Trang cảm thấy một cơn sóng đau đớn dâng lên trong lòng. Cô không thể tin rằng anh đã hy sinh vì họ.
“Không!” Minh Tuấn gào lên, nước mắt lăn dài trên má. Huyền Trang quỳ xuống bên cạnh Anh Khoa, nắm chặt tay anh.
“Chúng ta sẽ không quên anh,” cô thầm thì, trái tim cô như vỡ vụn. “Chúng ta sẽ chiến đấu vì anh.”
Nhưng giữa nỗi đau, một ý chí mới trỗi dậy trong lòng họ. Huyền Trang và Minh Tuấn nhìn nhau, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta sẽ trả thù cho Khoa!” Huyền Trang nói, gió quanh họ bắt đầu xoáy mạnh hơn, như một lời thề không thể phá vỡ.
Quốc Huy nhìn thấy sự quyết tâm trong mắt họ, hắn cảm thấy lo sợ. “Không! Không thể nào!” hắn quát, nhưng Huyền Trang đã sẵn sàng.
“Chúng ta sẽ không từ bỏ!” cô hét lên, và cơn bão mạnh mẽ từ tay cô bắt đầu xoáy lên. Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, và Huyền Trang sẽ không để mất thêm ai nữa.