Khi Gió Thổi

Chương 16: Đột phá công nghệ

Nguyễn Văn Phúc ngồi trong phòng thí nghiệm nhỏ, nơi ánh sáng mờ ảo từ màn hình máy tính phản chiếu lên gương mặt gầy gò của anh. Những dòng mã lệnh chạy liên tục, không ngừng nghỉ. Hắn đang cố gắng tạo ra một phần mềm mới, thứ có thể giúp nhóm bạn của Huyền Trang theo dõi và phá hủy các thiết bị mà Quốc Huy đang sử dụng để thao túng tâm trí những “Gió”.

“Phúc, cậu có chắc rằng phần mềm này sẽ hoạt động không?” Huyền Trang hỏi, ánh mắt đầy hy vọng.

“Chắc chắn rồi. Nếu tôi có thể kết nối nó với hệ thống giám sát, chúng ta có thể phát hiện ra bất kỳ hoạt động nào của hắn,” Phúc trả lời, giọng nói tự tin hơn hẳn.

“Vậy hãy nhanh lên. Chúng ta không còn nhiều thời gian,” Minh Tuấn thúc giục, ánh mắt không rời khỏi màn hình.

“Để tôi thử một lần nữa,” Phúc nhấn phím, ánh sáng trên màn hình lập tức chuyển sang màu xanh lá, biểu hiện của sự thành công. “Được rồi! Nó đã hoạt động!”

“Xuất sắc!” Huyền Trang nói, nụ cười nở trên môi. “Chúng ta có thể bắt đầu lên kế hoạch cho cuộc tấn công.”

Hạ Vy ngồi bên cạnh, lật giở những tài liệu về Quốc Huy và tổ chức của hắn. “Theo thông tin tôi thu thập được, hắn đang có một cuộc họp quan trọng vào tối nay. Đó là cơ hội tốt để chúng ta hành động.”

“Chúng ta cần một kế hoạch chi tiết,” Anh Khoa nói, ánh mắt nghiêm túc. “Nếu không, mọi thứ sẽ đổ bể.”

“Đúng vậy. Chúng ta sẽ chia thành hai nhóm,” Huyền Trang đề xuất. “Một nhóm sẽ theo dõi cuộc họp, trong khi nhóm còn lại sẽ tìm cách phá hủy thiết bị của hắn.”

“Và ai sẽ ở lại với Phúc?” Minh Tuấn hỏi.

“Để tôi ở lại với Phúc,” Hạ Vy lên tiếng. “Tôi có thể giúp cậu ấy điều chỉnh phần mềm, trong khi mọi người đi hành động.”

“Vậy thì quyết định như vậy đi,” Huyền Trang khẳng định. “Chúng ta phải làm cho Quốc Huy không kịp trở tay.”

Khi bầu không khí trở nên căng thẳng, mọi người nhanh chóng chuẩn bị cho kế hoạch. Huyền Trang không khỏi lo lắng, nhưng cô biết rằng họ đã chuẩn bị kỹ lưỡng. Mỗi người đều có vai trò riêng, và việc họ cùng nhau chiến đấu là điều quan trọng nhất.

“Chúng ta sẽ gặp nhau ở điểm hẹn sau khi hoàn thành nhiệm vụ,” Anh Khoa nhấn mạnh. “Hãy cẩn thận.”

Khi nhóm tách ra, Huyền Trang cảm nhận được sự hồi hộp trong từng bước đi. Cô đưa tay lên, cảm nhận những cơn gió nhẹ nhàng xung quanh. “Hãy giúp chúng ta,” cô thì thầm.

Cuộc họp của Quốc Huy diễn ra tại một tòa nhà cao tầng, nơi ánh sáng neon sáng rực rỡ. Huyền Trang cùng Minh Tuấn lén lút tiếp cận gần hơn. Họ ẩn nấp sau một chiếc xe ô tô, quan sát những người ra vào.

“Đã có thông tin gì chưa?” Minh Tuấn hỏi.

“Chưa. Nhưng tôi cảm thấy hắn đang âm thầm chuẩn bị cho một kế hoạch lớn,” Huyền Trang trả lời, ánh mắt không rời khỏi cửa ra vào.

Ngay lúc đó, một bóng người quen thuộc xuất hiện. Đó là Lâm Thúy Linh, một trong những tay sai của Quốc Huy. Huyền Trang cảm thấy trong lòng dâng lên một cơn sóng giận dữ. “Chúng ta phải ngăn chặn cô ta,” cô nói.

“Chờ đã, có thể chúng ta không cần phải làm vậy,” Minh Tuấn ngăn lại. “Nếu cô ta không biết chúng ta ở đây, có thể chúng ta sẽ nghe được thông tin quan trọng.”

Huyền Trang gật đầu, quyết định chờ đợi. Một lúc sau, Thúy Linh bước vào tòa nhà. Huyền Trang cảm nhận được một cơn gió mạnh từ tay mình, như thể đang thúc giục cô hành động. “Chúng ta phải vào trong,” cô nói.

“Được rồi, nhưng phải cẩn thận,” Minh Tuấn đáp.

Hai người nhẹ nhàng di chuyển vào trong tòa nhà, nơi có ánh sáng rực rỡ và âm thanh ồn ào. Huyền Trang nín thở, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Họ tìm một vị trí an toàn, lắng nghe những cuộc hội thoại xung quanh.“Quốc Huy đang có một kế hoạch lớn để thu thập thêm các Gió,” một giọng nói vang lên.

“Chúng ta phải nhanh chóng hành động trước khi hắn thực hiện,” một người khác nói.

Huyền Trang cảm thấy sự căng thẳng gia tăng. “Chúng ta phải tìm cách phá hủy những thiết bị của hắn,” cô thì thầm.

“Có ai biết chúng ở đâu không?” Minh Tuấn hỏi.

“Có thể là tầng trên cùng. Đó là nơi hắn thường làm việc,” Huyền Trang suy đoán.

“Hãy lên đó thôi!” Minh Tuấn gật đầu.

Họ nhanh chóng di chuyển lên các tầng, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Khi tới tầng cuối, một cánh cửa lớn hiện ra. Huyền Trang và Minh Tuấn nhìn nhau, quyết định xông vào.

Cánh cửa mở ra, ánh sáng chói lòa từ các thiết bị công nghệ hiện đại chiếu rọi. Quốc Huy đứng giữa phòng, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía họ. “Cuối cùng cũng gặp được các ngươi,” hắn nói, nụ cười mỉm đầy khiêu khích.

“Chúng ta sẽ không để mày thực hiện âm mưu của mình!” Huyền Trang gầm lên.

“Chúng mày đã quá muộn màng,” Quốc Huy đáp, vung tay lên, ra lệnh cho những tay sai xung quanh.

Trong khoảnh khắc, Huyền Trang cảm nhận được sức mạnh từ gió. Cô chuẩn bị tạo ra một cơn bão nhỏ, nhưng Quốc Huy đã nhanh chóng thao túng tâm trí của những tay sai, khiến họ lao vào tấn công.

“Chạy đi!” Minh Tuấn hét lên, cùng Huyền Trang chạy lùi lại.

Cuộc chiến nổ ra, mọi thứ trở nên hỗn loạn. Huyền Trang cố gắng điều khiển gió để bảo vệ mình và Minh Tuấn, nhưng sự thao túng của Quốc Huy khiến mọi thứ trở nên khó khăn. “Chúng ta phải tìm cách hạ hắn!” Huyền Trang thét lên.

Khi cuộc chiến diễn ra, Huyền Trang cảm thấy một cơn gió mạnh từ tay mình, như thể đang kêu gọi sức mạnh bên trong. Cô nhắm mắt, tập trung, và những cơn gió bắt đầu cuộn trào, tạo ra một vòng bảo vệ xung quanh họ.

“Làm đi, Huyền Trang!” Minh Tuấn cổ vũ, giọng nói tràn đầy quyết tâm.

Huyền Trang mở mắt, cảm nhận sức mạnh đang dâng trào. “Ta sẽ không để hắn thắng!” cô hét lên, và cơn bão bắt đầu hình thành.

Nhưng trong giây phút đó, một bóng đen xuất hiện từ phía sau. Thúy Linh, với nụ cười quái dị, đã tạo ra một ảo giác khiến Huyền Trang không thể phân biệt đâu là thực đâu là giả.

“Ngươi nghĩ mình có thể đánh bại chúng ta sao?” Thúy Linh cười, ánh mắt đầy mưu mô.

Sự hỗn loạn tiếp tục lan rộng, và Huyền Trang cảm thấy sức mạnh của mình bị cản trở. “Không!” cô thét lên, nhưng mọi thứ đã trở nên quá muộn.

“Chúng ta không thể thất bại!” Minh Tuấn kêu lên, cố gắng giữ vững tinh thần.

Nhưng trong lòng Huyền Trang, sự lo lắng đang dâng cao. Họ đã đến đây với quyết tâm, nhưng giờ đây, mọi thứ đang trượt khỏi tầm tay. Cô cần một kế hoạch mới, và thời gian không còn nhiều.

“Phúc!” cô thầm gọi. “Hãy giúp chúng ta!”

Trong bóng tối, một tia hy vọng le lói. Cuộc chiến chưa kết thúc, và họ sẽ không từ bỏ.