Khi Gió Thổi

Chương 14: Tìm ra sự thật

Huyền Trang đứng vững, ánh mắt không rời khỏi Quốc Huy. Không khí xung quanh vẫn còn căng thẳng sau trận chiến vừa qua, nhưng cô biết rằng đây chưa phải là lúc để lơi lỏng. Cơn bão vừa qua đã mang lại cho họ sức mạnh, nhưng cũng khiến Quốc Huy trở nên điên cuồng hơn.

“Các cậu có thấy không?” Quốc Huy cười nhạt, “Sức mạnh của ta không chỉ đến từ bản thân, mà còn từ những kẻ yếu đuối như các ngươi.” Hắn giơ tay, ánh sáng từ bàn tay hắn dần dần phát ra, tạo thành một vòng tròn năng lượng xung quanh mình. “Ta sẽ không để các ngươi cản trở kế hoạch của ta!”

“Chúng ta sẽ ngăn cản ngươi!” Anh Khoa gầm lên, cơ bắp anh căng ra, sẵn sàng cho một cuộc chiến mới. “Chúng ta đã đứng lên cùng nhau, không ai có thể đánh bại chúng ta!”

Huyền Trang cảm nhận sự kiên định trong từng lời của Anh Khoa. Cô quay sang nhìn nhóm bạn, thấy ánh mắt họ tràn đầy quyết tâm. Hạ Vy đã hồi phục, và sự mạnh mẽ của cô ấy như một ngọn lửa thắp sáng thêm sức mạnh cho cả nhóm.

“Chúng ta cần phải tìm ra bí mật của hắn,” Huyền Trang nói, “Có thể có điều gì đó mà hắn đang giấu kín.”

“Đúng vậy,” Hạ Vy đồng tình. “Mình có thể cảm nhận được suy nghĩ của hắn, nhưng hắn đang cố gắng che giấu. Chúng ta phải tấn công vào điểm yếu của hắn.”

“Nhưng làm thế nào?” Minh Tuấn hỏi, ánh mắt đầy lo lắng. “Hắn mạnh quá.”

“Chúng ta phải phối hợp,” Huyền Trang quyết định. “Hạ Vy, cậu cố gắng tìm ra điểm yếu của hắn, trong khi chúng ta tạo ra một đợt tấn công để khiến hắn phân tâm.”

Hạ Vy gật đầu, nhắm mắt lại một lần nữa. “Mình sẽ cố gắng,” cô thì thầm.

“Được rồi, bắt đầu thôi!” Huyền Trang ra lệnh, và cả nhóm lập tức hành động. Huyền Trang khơi dậy sức mạnh gió, tạo ra những luồng gió mạnh mẽ, trong khi Anh Khoa và Minh Tuấn đứng sẵn sàng để hỗ trợ.

Quốc Huy cảm thấy áp lực từ cuộc tấn công. Hắn nhíu mày, cố gắng củng cố năng lượng quanh mình. “Các ngươi nghĩ rằng những trò hề này có thể làm ta sợ sao?” Hắn quát lớn.

“Chúng ta không sợ!” Minh Tuấn đáp lại, sức mạnh từ những bước chân của anh như một cơn sóng, tiến về phía Quốc Huy.

Huyền Trang cảm nhận được sức mạnh từ cả nhóm, và cô cùng tạo ra một cơn lốc mạnh mẽ, nhắm thẳng vào Quốc Huy. Cơn gió cuốn đi mọi thứ xung quanh, nhưng Quốc Huy vẫn đứng vững.

“Đủ rồi!” Hắn hét lên, giơ tay tạo ra một bức tường năng lượng, ngăn chặn cơn gió. “Ta sẽ không để các ngươi thắng dễ dàng như vậy!”

Huyền Trang cảm thấy sự nỗ lực của mình như bị chặn lại, nhưng cô không từ bỏ. “Hạ Vy, cậu có thấy gì không?” cô hỏi.

“Chưa, nhưng mình sắp có rồi!” Hạ Vy đáp, đôi mày nhíu lại. “Cố gắng giữ hắn lại!”

“Chúng ta cần phải kết hợp sức mạnh!” Anh Khoa kêu lên. “Huyền Trang, hãy phối hợp cùng mình!”

Cả nhóm nhanh chóng điều chỉnh lại chiến thuật. Huyền Trang tập trung vào việc tạo ra một cơn bão nhỏ, trong khi Minh Tuấn cung cấp năng lượng cho cả nhóm. Hạ Vy tiếp tục đọc suy nghĩ của Quốc Huy, và mọi thứ bắt đầu trở nên rõ ràng hơn.

“Mình cảm nhận được hắn đang lên kế hoạch cho một đòn tấn công mạnh mẽ,” Hạ Vy nói, “Hắn sẽ không ngần ngại ra tay nếu chúng ta không cẩn thận.”“Chúng ta phải hành động nhanh chóng!” Huyền Trang quyết định. “Hãy tạo ra một vòng tròn năng lượng quanh hắn, giữ hắn lại!”

Nhóm bạn nhanh chóng di chuyển, tạo ra một vòng tròn xung quanh Quốc Huy. Huyền Trang điều khiển gió để tạo thành một lớp bảo vệ, trong khi Minh Tuấn và Anh Khoa sẵn sàng tấn công.

Quốc Huy cảm thấy sức ép từ mọi phía, và sự tự tin của hắn dần tan biến. “Không… không thể nào!” Hắn thốt lên, cố gắng chống cự.

“Chúng ta đã đứng lên cùng nhau!” Huyền Trang hét lớn, sức mạnh từ nhóm bạn như một cơn bão cuốn lấy Quốc Huy, khiến hắn không còn đường thoát.

Khi cơn bão đạt đến đỉnh điểm, Huyền Trang cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Một luồng gió mạnh mẽ hơn từ bên trong nhóm bạn dâng lên, và cô biết rằng đây chính là thời điểm quyết định.

“Mọi người, sẵn sàng chưa?” Huyền Trang hỏi, lòng tràn đầy nhiệt huyết.

“Luôn sẵn sàng!” cả nhóm đồng thanh đáp lại.

“Thả sức mạnh của chúng ta vào một đòn tấn công cuối cùng!” Huyền Trang kêu lên.

Cơn bão xung quanh họ bùng lên, và từng luồng năng lượng từ mỗi người hòa quyện lại, tạo thành một sức mạnh không thể cản nổi. Huyền Trang cảm thấy mình như một phần của cơn gió, và khi tất cả cùng nhau gào thét, họ đã sẵn sàng để đối mặt với Quốc Huy.

“Đi nào!” Huyền Trang hô to, và nhóm bạn lao về phía Quốc Huy, sức mạnh của họ như một cơn lốc không thể ngăn cản.

Quốc Huy nhận ra rằng mình đã không còn kiểm soát được tình hình. Hắn lùi lại, nhưng không còn đường thoát. “Các ngươi… sẽ phải trả giá!” Hắn quát lên, nhưng giọng nói đã không còn tự tin như trước.

Cả nhóm quyết tâm lao tới, và cơn bão bùng nổ. Ánh sáng và gió hòa quyện, tạo ra một sức mạnh khủng khiếp. Huyền Trang cảm nhận được sự kết nối giữa tất cả mọi người, và cô biết rằng họ sẽ chiến thắng.

Nhưng ngay khi họ chuẩn bị tấn công, một tiếng nổ vang lên. Một làn sóng năng lượng mạnh mẽ từ Quốc Huy ập đến, tách họ ra. Huyền Trang cảm thấy mình bị cuốn đi, và mọi thứ xung quanh bỗng chốc trở nên mờ mịt.

“Không!” Cô thét lên, nhưng đã quá muộn.

Khi ánh sáng tan đi, Huyền Trang thấy mình đứng giữa một khoảng không gian khác. Quốc Huy không còn ở đó. Cô quay lại, nhưng nhóm bạn đã biến mất. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cô.

“Cái gì vừa xảy ra?” Huyền Trang tự hỏi, lòng đầy lo lắng.

Trong khoảnh khắc, cô hiểu rằng cuộc chiến chưa kết thúc. Quốc Huy không chỉ mạnh mẽ, mà hắn còn có những bí mật mà họ chưa khám phá ra. Cô phải tìm ra cách để tập hợp nhóm bạn và đối mặt với hắn một lần nữa.

Huyền Trang hít một hơi thật sâu, quyết tâm không để mình bị khuất phục. “Mình sẽ tìm ra sự thật,” cô tự nhủ, “Và không gì có thể ngăn cản mình.”