Khép Lại 9 Năm Tình Cảm

Chương 2

“Cái váy ngắn thế kia mặc ra ngoài để cho ai ngắm vậy?”

“Trang điểm cũng đậm quá.”

“Tôi nhìn không thích chút nào.”

“Còn phần gò má sáng lấp lánh kia nữa, trông chẳng hợp mắt gì cả, sau này sống với Từ Phi mà ngày nào cũng như thế thì còn ra thể thống gì?”

Từng câu từng câu nối tiếp nhau.

Bà nói rất hăng, còn lòng tôi lại nguội dần.

Những ánh mắt tò mò xung quanh cũng bắt đầu dồn về phía chúng tôi.

Buổi tốt nghiệp mà tôi từng mong đợi suốt bốn năm, cuối cùng trong ký ức lại không còn tiếng cười hay cảm giác vui vẻ như ban đầu.

Thứ đọng lại rõ nhất chỉ là sự lúng túng và tủi thân của một cô gái trẻ không biết phải làm gì để tự bảo vệ mình.

Sau hôm ấy, Từ Phi nói rằng anh đã về nhà cãi nhau rất lớn với mẹ.

Anh tìm tôi, ôm tôi thật lâu, miệng liên tục xin lỗi.

Anh bảo mẹ mình một mình nuôi con bao năm rất vất vả, tính tình vì thế cũng mạnh mẽ và lời nói đôi khi hơi nặng.

Nhưng bà chỉ nói khó nghe thôi, lòng dạ không hề xấu.

Anh còn giải thích rằng lúc ấy quá nhiều người đứng xung quanh, nếu anh phản bác trực tiếp sẽ khiến mẹ mất mặt nên đành đợi sau khi về nhà mới nói chuyện.

Rồi anh lại khuyên tôi.

Người lớn có lúc diễn đạt vụng về, nghe không dễ chịu, nhưng biết đâu một vài điều cũng có phần đúng, coi như mình nghe để tham khảo.

Cuối cùng, anh hứa đến khi chúng tôi kết hôn, hai vợ chồng sẽ sống cuộc đời riêng.

Cánh cửa nhà đóng lại rồi thì chẳng ai có quyền can thiệp quá sâu nữa.

Lúc ấy tôi vừa lo công việc thực tập, vừa hồi hộp chờ xét lên nhân viên chính thức, đầu óc lúc nào cũng căng như dây đàn.

Tôi thực sự không còn tâm trí để tiếp tục tranh luận một chuyện khiến mình khó chịu.

Hơn nữa khi ấy còn trẻ, luôn nghĩ người lớn dù sao cũng là người lớn, mình cãi lại sẽ thành vô lễ.

Thế là một lần nhịn biến thành rất nhiều lần nhịn.

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

 

Từng chút, từng chút một.

Cho đến tận hôm nay.

Bây giờ quay đầu nhìn lại, tôi mới nhận ra năm đó mình không phải hiểu chuyện.

Tôi chỉ chưa biết cách đặt giới hạn cho người khác.

Tôi đã mềm lòng với tất cả mọi người, chỉ trừ chính mình.

Những năm sau đó tôi ít khi gặp trực tiếp mẹ Từ Phi nên mâu thuẫn giữa hai bên không nhiều đến mức bùng nổ.

Thế nhưng Từ Phi thỉnh thoảng vẫn nhẹ nhàng nhắc tôi rằng lễ Tết thì nên mua chút quà cho mẹ anh.

“Không cần quá đắt đâu.”

“Quà cáp quý ở tấm lòng mà.”

Có lần tôi nghe xong liền hỏi ngược lại.

“Vậy còn anh?”

“Anh đã chuẩn bị gì cho bố mẹ em chưa?”

Từ Phi nghe thế lập tức vui vẻ lấy từ túi ra vài tấm thẻ mua sắm do cơ quan phát, đặt xuống bàn đầy tự tin.

“Có đây.”

“Anh chuẩn bị từ lâu rồi.”



Sau khi tốt nghiệp, tôi vào làm cho một doanh nghiệp nước ngoài.

Còn Từ Phi mất hai năm ôn thi mới thuận lợi vào được một đơn vị nhà nước tại địa phương.

Thu nhập của anh không cao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Công việc cũng chẳng quá vất vả.

Bù lại, trong mắt nhiều người, đó là một vị trí đủ ổn định để yên tâm làm đến lâu dài.

Chỉ là kể từ ngày có được công việc ấy, Từ Phi dần trở nên khác với chàng trai tôi từng quen.

Có những hôm tôi tăng ca đến nửa đêm, cả người mệt rã rời mới về đến nhà, anh vẫn có thể ung dung buông vài câu nghe vừa như đùa vừa như châm chọc.

“Em cứ làm kiểu này đi.”

“Đến ba mươi lăm tuổi bị công ty đào thải rồi chẳng phải cuối cùng vẫn để anh nuôi sao?”

Có lúc anh còn nói.

“Lương anh bây giờ thấp hơn em thật.”

“Nhưng công việc của anh là nồi cơm sắt, không dễ mất.”

“Sau này phúc lợi còn nhiều, nói cho cùng vẫn ổn hơn công việc của em.”

Trước đây tôi chỉ nghe rồi bỏ qua.

Bây giờ nhớ lại, tôi mới dần nhận ra giọng điệu ấy rất giống một người khác.

Mẹ anh.

Ngay trong bữa ăn hôm hai nhà gặp mặt, bà đã nâng ly, nở một nụ cười tưởng như thân thiện nhưng từng câu lại khiến người nghe không thoải mái.

“Tiểu Phan này, công việc của cháu phải thường xuyên ra ngoài gặp khách đúng không?”

“Con gái cứ ngày nào cũng chạy tới chạy lui, gặp quá nhiều người bên ngoài thì cũng không được hay cho lắm.”

“Nếu có thể, bác thấy cháu nên cố thi vào một cơ quan nhà nước ổn định.”

“Sau này lấy chồng, sinh con rồi vừa nhàn vừa tiện chăm sóc gia đình.”

Nói đến đây, bà còn không quên nâng con trai mình lên.

“Từ Phi nhà bác từ nhỏ đã rất ưu tú.”

“Có không ít cô gái điều kiện tốt muốn quen nó.”

“Cháu cũng nên tranh thủ cố gắng thêm một chút, như thế hai đứa mới xứng đôi hơn.”

Tôi nhớ lại ánh mắt bà thường dùng để quan sát mình.

Rồi lại nhìn chiếc bao lì xì chỉ có 1.001 tệ trong tay.

Một suy nghĩ mà trước đây tôi luôn tránh né bỗng trở nên rõ đến lạ.

Hay là đừng cưới nữa.

Tôi ở bên Từ Phi từ năm hai mươi tuổi.

Đến năm hai mươi chín, vừa đúng chín năm.

Sự rung động non nớt thời thanh xuân, những ngày chỉ cần nhìn thấy nhau đã vui, từ lâu đã bị cuộc sống mài đi từng lớp mỏng.

Nếu không phải mẹ liên tục giục giã, có lẽ ngay cả tôi cũng chưa chắc đã muốn vội vàng bước vào hôn nhân.

Huống hồ bây giờ phía sau người đàn ông ấy còn có một người mẹ như Trương Xuân Quyên.

Tôi gần như có thể nhìn thấy trước cuộc sống của mình sau khi cưới.

Và bức tranh ấy chẳng hề khiến tôi thấy bình yên.



“Con nói cái gì?”

“Không cưới nữa?”

“Con muốn mẹ tức đến phát bệnh mới vừa lòng phải không?!”

Vừa nghe tôi nói muốn kết thúc với Từ Phi, mẹ tức giận đến mức ngồi mạnh xuống sofa.

Mẹ tôi cả đời rất coi trọng ánh mắt của người khác.