Mượn cớ sinh bệnh, Hà Ỷ Nguyệt đã ăn vạ ở phòng ngủ của Bùi Học Khiêm suốt hai ngày liền.
Đáng tiếc là Bùi Học Khiêm không hề về nhà thêm lần nào nữa.
Khi dì Trần mang đồ ăn sáng vào phòng khách của gian phòng ngoài, Hà Ỷ Nguyệt đang ôm đầu gối thu mình trên chiếc ghế giám đốc, lười biếng lật xem xấp báo cáo tài chính xếp cao ngất ngưỡng trên bàn, đây mới chỉ là một xấp nhỏ cô tiện tay rút ra từ một ngăn trên kệ sách phía sau. Tính ra cả một ngăn dài đó chứa không biết bao nhiêu là công ty, cả trong nước lẫn ngoài nước, được phân loại rõ ràng, nhiều như biển cả mênh mông.
“Ỷ Nguyệt, ngày thường cậu Bùi không cho ai đụng vào kệ sách này đâu.” Dì Trần nhìn thấy cảnh đó liền vội vàng đặt đồ ăn sáng xuống. Tình trạng bừa bãi ngổn ngang trên bàn làm việc khiến dì ái ngại bước lên phía trước, định nói lại thôi.
Hà Ỷ Nguyệt lật sang một trang khác, mắt không thèm ngước lên: “Anh trai cháu có về hỏi thì cứ bảo là cháu bày ra.”
“Cái con bé này thật là.”
Dì Trần biết không thể ngăn cản được cô nên bất lực lắc đầu, quay lại bày biện đồ ăn sáng trên bàn.
Những người giúp việc đã ở trong nhà nhiều năm sớm đã quen với việc Bùi Học Khiêm cưng chiều Hà Ỷ Nguyệt vô điều kiện đến mức nào, chuyện này chẳng có gì lạ lẫm nữa.
“Ỷ Nguyệt, ăn sáng thôi.” Dì Trần bày xong khăn trải bàn cùng bát đĩa tách đũa, quay người lại nhắc nhở Hà Ỷ Nguyệt.
“Vâng, cháu ra ngay đây.” Hà Ỷ Nguyệt để mặc xấp báo cáo trải ra trên bàn, chán nản nhảy xuống khỏi ghế, vừa đi tới vừa lầm bầm chê bai, “Mấy cái thứ khô khan thế này, sao anh ấy có thể đọc chúng như một sở thích lúc rảnh rỗi được nhỉ? Quả nhiên hai mươi mốt tuổi đã lấy được bằng Thạc sĩ kép, thiên tài ở cấp độ này đều b**n th** thật sự.”
Dì Trần mỉm cười: “Con còn từng gặp ai giống như anh trai con nữa sao?”
“Dĩ nhiên rồi, người cháu thích cũng rất cừ khôi đấy nhé,” Hà Ỷ Nguyệt đi vòng qua trước ghế sofa, ngồi bệt xuống tấm thảm, “Người sau này kết hôn với cháu, kiểu gì cũng không thể kém hơn anh trai cháu được!”
“Anh trai và chồng sao có thể đem ra so sánh với nhau được chứ?” Dì Trần ngẩn người, sau đó trêu chọc cô, “Con đấy, chẳng khác gì đứa cháu gái nhỏ của dì, suốt ngày toàn là những suy nghĩ kỳ quái.”
“…Kỳ quái chỗ nào chứ.”
Hà Ỷ Nguyệt dùng thìa chọc chọc vào bát cháo, không tự chủ được mà nhíu mày, cúi gằm mặt xuống.
[Anh ơi, anh sẽ kết hôn với Hàng Tư Văn chứ?]
[…]
[Đừng nghĩ nhiều, lo nghỉ ngơi cho tốt.]
“Cái gì mà đừng nghĩ nhiều chứ,” Hà Ỷ Nguyệt lẩm bẩm, “Anh ấy nói cái kiểu đấy mới càng làm người ta phải nghĩ nhiều có biết không?”
“Hửm?” Dì Trần quay người lại.
“Dạ không có gì,” Hà Ỷ Nguyệt hỏi, “Anh trai cháu trước đây cũng thế ạ, cứ hai ba ngày không về nhà sao?”
“Hai ba ngày còn là ít đấy,” Dì Trần dịu giọng giải thích, “Cậu Bùi bây giờ hiếm khi về bên nhà cũ này ở lắm, chỉ có mỗi lúc ông Hà từ nơi điều dưỡng trở về thì cậu ấy mới về nhà chào hỏi một tiếng.”
Hà Ỷ Nguyệt ngậm thìa, đôi mắt chợt sáng lên: “Nên là lần này là vì cháu đúng không ạ?”
“Dĩ nhiên là thế rồi.”
Chú chim công nhỏ kiêu ngạo ngay lập tức vểnh cao đuôi, dựng đứng lông mao, lòng đầy mãn nguyện bắt đầu ăn uống.
Chỉ tiếc là niềm vui chẳng kéo dài được bao lâu.
“Thế sao tự dưng lại không về nữa rồi?” Hà Ỷ Nguyệt hỏi, “Bình thường anh ấy ở đâu ạ?”
“Ngày thường chắc là cậu ấy ở căn hộ cao cấp bên khu CBD cho gần công ty. Đó là nhà riêng của cậu Bùi, vị trí cụ thể thì dì cũng không rõ lắm.” Dì Trần nhớ lại, “Trước hoặc sau chuyến công tác, hoặc thỉnh thoảng có thời gian rảnh rỗi, cậu ấy sẽ đến biệt thự nghỉ dưỡng ở Thanh Hồ vùng ngoại ô ở lại một đêm.”
Hà Ỷ Nguyệt vừa cắn thìa vừa bắt đầu suy nghĩ về khả năng có người đẹp trong lầu vàng được giấu kín ở căn hộ lớn vùng CBD hay biệt thự nghỉ dưỡng kia hay không.
Dì Trần vẫn đang tiếp tục nói: “Mà nhắc mới nhớ, tối qua cậu Bùi còn bảo trợ lý về lấy quần áo, nghe nói là đi công tác ngoại tỉnh ba ngày đấy.”
“Hả?” Chiếc thìa rơi rớt xuống bát, “Anh ấy lại đi công tác nữa rồi á?!”
“Chuyện ở công ty nhiều, cậu Bùi bận rộn mà, cũng không thể lúc nào cũng ở nhà bầu bạn với con được.”
“…………”
Chực chờ ôm cây đợi thỏ, kết quả thỏ khôn có tận ba hang.
Hà Ỷ Nguyệt bực bội đặt mạnh chiếc thìa xuống, chống tay vào bàn đứng phắt dậy: “Cháu có phải trẻ con đâu, ai thèm anh ấy bầu bạn chứ? Bộ chỉ có mình anh ấy bận chắc, cháu cũng rất bận có được không?”
“Ơ này, Ỷ Nguyệt, cơm còn chưa ăn xong mà —”
“Không ăn nữa!”
Hà Ỷ Nguyệt chạy phắt về phòng ngủ, cầm điện thoại lên bấm số gọi đi: “Ô Phác Hạ! Mang theo quà cáp đi, tôi muốn đi tìm cái lão nặn đất sét kia!”
–
Đại tiểu thư vĩnh viễn là kiểu nghĩ đến cái gì là phải làm cái đó ngay lập tức.
Thế là, buổi sáng cô còn đang ở trong khu rừng thép ngập tràn ánh đèn xanh đỏ rượu chè say đắm, buổi chiều đã có mặt tại một vùng nông thôn hẻo lánh bao bọc bởi những dãy núi trập trùng cách đó 300 cây số.
Ô Phác Hạ dám bảo đảm, đế chiếc giày cao gót tôn quý của cô chủ Hà cả đời này chưa từng dính phải loại bùn đất nông thôn cứ giẫm một bước là lún một hố sau cơn mưa thế này, lại càng chưa từng thấy cái hố to đùng giữa đường ở lối vào làng có thể khiến chiếc xe thể thao gầm siêu thấp trị giá bảy chữ số của cô trực tiếp chết máy tại chỗ.
“Rốt cuộc là vị chuyên gia kia có tính cách lập dị, cổ quái đến mức nào mới mở studio ở cái xó xỉnh thâm sơn cùng cốc này chứ?” Hà Ỷ Nguyệt túm vạt chiếc áo khoác măng tô bằng nhung đen của mình, kiễng gót chân, di chuyển từng bước một với cái nhíu mày như thể đang đi qua bãi mìn, cuối cùng cũng đứng được lên phần phiến đá nhô cao ở hai bên cây cầu đá.
Cô thở phào nhẹ nhõm, xoay lưng lại.
Cây cầu đá ở nông thôn không giống như những kiến trúc cảnh quan đã mất đi công năng vốn có ở thành phố, nó chủ yếu đề cao sự đơn giản và thực dụng, cây cầu mà Hà Ỷ Nguyệt đang đứng thậm chí còn không có cả lan can, hai bên chỉ có một đoạn gờ đá hình vòm cao hơn mặt đường khoảng hai ba mươi phân, tác dụng duy nhất là để ngăn xe cộ không vì lỡ tay lái mà lao thẳng xuống dưới cầu.
Đối với người đi bộ, chút chướng ngại vật này rõ ràng chỉ để làm cảnh.
Đặc biệt là khi Hà Ỷ Nguyệt đang đi đôi giày cao gót đế đỏ có phần gót mỏng manh, phía trên là đôi bắp chân trắng ngần, thon dài, và trên nữa là chiếc áo khoác măng tô bằng nhung dáng dài bao bọc lấy toàn bộ cơ thể, càng làm nổi bật khuôn mặt tinh tế chỉ nhỏ bằng bàn tay của cô.
Kết hợp với dòng nước lũ cuồn cuộn chảy xiết dưới chân cầu sau trận mưa đêm qua, nhìn kiểu gì cũng thấy một cảm giác chênh vênh, nguy hiểm rình rập.
Ô Phác Hạ kiểm tra xong tình trạng xe, vừa thẳng lưng dậy đã nhìn thấy một màn khiến cậu ta thót cả tim gan như thế này.
“Hà —” Suýt chút nữa là gọi thẳng tên húy của bà chủ, Ô Phác Hạ kìm lại, “…Chị, bộ chị cứ nhất thiết phải đứng cao như thế mới chịu được à?”
Hà Ỷ Nguyệt như thể không nghe thấy, cô kiễng mũi chân hỏi: “Xe có lái ra được không?”
“Được, nhưng phải có người giúp đẩy một tay.” Ô Phác Hạ nhìn chằm chằm vào đôi giày cao gót của cô.
“Nhìn tôi làm gì,” Hà Ỷ Nguyệt lùi lại một bước, lườm cậu ta đầy vô lý, “Cậu không nghĩ là tôi sẽ đẩy xe cho cậu đấy chứ?”
“Chị đừng…”
Ô Phác Hạ nhìn mà mí mắt giật liên hồi, hai tay chắp lại cầu xin, chỉ sợ vị tiểu thư này sẩy chân một cái là lao thẳng xuống dưới cầu đá: “Chị, coi như em xin chị, chị đi xuống trước đi, đừng đứng ở đó nữa không được sao?”
“Không được nha.”
Hà Ỷ Nguyệt nghiêng người, co chân trái gập ra sau, khoe phần đế giày cao gót màu đỏ tươi có vẽ hoa hồng mạ vàng cho cậu ta xem: “Sẽ bị bẩn mất.”
“…”
Mí mắt Ô Phác Hạ đã giật đến mức muốn tê dại luôn rồi.
Thế nhưng như thể nhìn thấu được cảm xúc của cậu ta, Hà Ỷ Nguyệt vốn đang nhíu mày bỗng bật cười, bày ra dáng vẻ như vừa bẫy được người khác: “Đùa cậu chút thôi, tôi vào trong hỏi xem studio của vị chuyên gia gốm Quân kia ở vị trí nào trong làng trước, cậu ở đây mà đợi người ta giúp đẩy xe đi.”
Cô phóng tầm mắt nhìn về con đường dẫn vào làng ở phía xa, rồi quay lại bảo: “Làng này kiểu gì cũng có xe ra vào, xe của chúng ta chắn lối ở đây rồi, họ muốn vào làng thì tự khắc cũng sẽ giúp cậu đẩy xe thôi.”
Nói xong, cô chẳng thèm đợi Ô Phác Hạ, xoay người một cái, men theo gờ đá nhô lên sát thành cầu, nhảy tót chân sáo băng qua cây cầu đá ở lối vào làng.
Ô Phác Hạ dõi mắt nhìn theo cho đến khi Hà Ỷ Nguyệt hạ cánh an toàn xuống bên kia cầu mới dám đặt cái mớ tâm tư đang treo ngược cành cây của mình xuống. Cậu ta ở bên này căng thẳng đến mức nín thở, còn cái bóng lưng kia thì lại ung dung tự tại biết bao.
Ở bên cô lâu ngày rồi mới phát hiện ra, trên người Hà Ỷ Nguyệt vừa có một sự ngây thơ đến mức chẳng màng thế sự, lại vừa có một sự tàn nhẫn đến mức ngay cả cái chết cũng không sợ.
Mâu thuẫn đến cực điểm, ngược lại lại tạo thành một thứ sức hút chí mạng.
“Dừng lại đi, Ô Phác Hạ,” Chàng thiếu niên thở dài một tiếng, đôi chân dài vắt chéo, tựa lưng vào mui xe thể thao. Cậu ta ngửa đầu nhìn mặt trời, khẽ nheo mắt tự tẩy não chính mình, “Làm cái nghề này của tụi mình, tối kỵ nhất là phải lòng khách hàng. Chuyện quan trọng hơn cả bán nghệ không bán thân, chính là bán nghệ không bán tim…”
Ở một diễn biến khác.
Hoàn toàn không biết mình vừa làm lung lay trái tim của một cậu chàng sinh viên đại học phơi phới thanh xuân, Hà Ỷ Nguyệt đang giống như đang nhảy múa ba-lê, túm vạt áo, cẩn thận từng li từng tí bước qua mặt đường bùn đất hằn rõ vệt bánh xe, đi về phía một tiệm tạp hóa nhỏ cách lối vào làng không xa.
Lúc này đã là giữa trưa, khói bếp từ các nhà đã lảng bảng bay lên, ngoài lối vào làng chẳng có mấy bóng người.
Thỉnh thoảng có vài bóng dáng ra vào tiệm tạp hóa, đa phần cũng là trước bữa cơm chợt nhớ ra thiếu chút củi gạo mắm muối gì đó. Có điều, những người đi ngang qua đây không sót một ai, hễ nhìn thấy Hà Ỷ Nguyệt là lại đăm đắm ngắm nhìn cô từ đầu đến chân một hồi lâu, thậm chí đi được ba bước còn ngoảnh đầu lại nhìn một cái.
Trước đây Hà Ỷ Nguyệt vốn đã quen với việc làm tâm điểm của sự chú ý, nhưng cô hiếm khi phải trải qua những cái nhìn chằm chằm trực diện, tr*n tr** không chút che giấu như thế này, cô không khỏi khựng bước, đưa tay sờ lên má.
— Chẳng lẽ trên mặt mình bị bắn vết bùn rồi sao?
Hà Ỷ Nguyệt vội vàng dáo dác tìm kiếm xung quanh, tiếc là ở cái nơi này không thể đào đâu ra một tấm kính cửa sổ sạch sẽ để soi gương được. Tìm kiếm vô vọng, cô đành ngậm ngùi khóa mục tiêu vào chiếc xe jeep đang đỗ ở phía đối diện tiệm tạp hóa.
Túm vạt áo khoác dời bước qua vài cái hố bùn do mặt đường lồi lõm để lại, Hà Ỷ Nguyệt gian nan nhích đến bên cạnh cửa kính xe.
Nương theo bóng phản chiếu trên lớp kính cửa xe, Hà Ỷ Nguyệt xoay khuôn mặt mình một góc 180 độ, rồi lại ghé sát vào nhìn cho thật kỹ, rõ ràng là chẳng có vết bẩn nào cả, thậm chí độ cong của từng sợi tóc đều tinh tế và tự nhiên đến mức vừa vặn hoàn hảo.
Thế thì rốt cuộc bọn họ đang nhìn cái gì chứ??
Trong ảnh phản chiếu trên cửa kính xe, cô gái có lớp trang điểm tinh tế như không nhuốm chút bụi trần khẽ nhíu đôi chân mày, theo quán tính cắn nhẹ vào làn môi mọng.
Nếu Ô Phác Hạ ở đây, cậu ta sẽ thừa hiểu đây chính là điềm báo cho thấy Hà Ỷ Nguyệt đang nổi giận.
Thế nhưng, còn chưa đợi Hà Ỷ Nguyệt kịp đứng thẳng người dậy, ngay trước chóp mũi cô, cách khoảng mười mấy phân, lớp kính cửa chiếc xe jeep mà cô đang dùng làm gương soi bỗng nhiên từ từ hạ xuống.
Hà Ỷ Nguyệt ngẩn người.
Thứ đầu tiên đập vào mắt cô là một cái đầu húi cua nhuộm màu xanh dương, đang quay nửa lưng về phía cửa sổ xe. Người đó đang cúi người lấy đồ ở phía ghế sau, không nhìn rõ ngũ quan, nhưng khung xương sọ trông rất thẳng và chuẩn, xem chừng rất hợp để làm người mẫu vẽ phác thảo.
Có điều cái đầu lông xanh này… xanh đến mức…
Rất chất phác, rất đậm mùi quê mùa.
Hà Ỷ Nguyệt vừa mới nghĩ xong thì người đàn ông trong xe đã xoay người lại. Vừa ngẩng mắt lên, hai người không hẹn mà gặp, va phải ánh mắt của nhau.
Rõ ràng là cả hai đều vô cùng bất ngờ —
Người trong xe bất ngờ là vì anh đã cố tình để lại cho cô đủ thời gian để rời đi trong ngượng ngùng, thế nhưng cô gái đang túm chiếc áo khoác đắt tiền, kiễng gót chân, trông tinh tế đến mức quý phái, hoàn toàn lạc quẻ với ngôi làng này lại không hề có ý định rời đi.
Còn Hà Ỷ Nguyệt bất ngờ là vì, dưới cái mái đầu xanh chất phác kia, hóa ra lại là một gương mặt khá là đẹp trai.
Ừm… đôi mắt, hay là sống mũi, có chỗ nào đó nhìn hơi giống Bùi Học Khiêm nhỉ.
“Đôi mắt đấy.” Lune chẳng biết đã tựa vào cạnh chiếc xe jeep từ lúc nào, cô ta cũng chẳng màng đến mấy vệt bùn bẩn thỉu bắn lên người mình, vừa thổi bong bóng kẹo cao su vừa giơ tay ra hiệu trước mắt Hà Ỷ Nguyệt, “Cô nhìn đường nét đôi mắt xem, giống biết bao? Kiểu của họ chắc gọi là mắt đào hoa nhỉ? Lăng nhăng nhất luôn! Tôi thấy anh trai cô cũng thế đấy. Nếu không thì sao anh ta lại chẳng thèm nói cho cô biết rốt cuộc có kết hôn với Hàng Tư Văn hay không chứ?”
“…………”
Hà Ỷ Nguyệt cắn môi mạnh hơn một chút, hàng mi dài rủ xuống chớp chớp.
Chỉ là nghĩ đến việc cứ mỗi bận bản thân nảy sinh dao động là Lune lại xuất hiện, xem ra lời bác sĩ Triệu Mạnh Sinh nói không sai, cô quả thực đã gắn liền cơn ác mộng của mình với Bùi Học Khiêm, người đầu tiên cứu mạng cô.
Giống như một kẻ hèn nhát, vô năng đi giận cá chém thớt vậy.
“Thưa cô,” Người đàn ông trong xe rốt cuộc cũng nhíu mày lên tiếng, “Cô có chuyện gì không?”
“Không có chuyện gì thì không được đứng ở đây à? Chỗ này là mảnh đất anh bao trọn gói rồi chắc?” Những lúc Hà Ỷ Nguyệt nổi cáu, cái miệng của cô bao giờ cũng nhanh hơn cái não, đợi đến khi cô nhớ ra mình vừa đi cà khịa người ta thì cũng đã quá muộn màng rồi.
Chân mày của anh chàng tóc xanh trong xe jeep lại càng nhíu chặt hơn.
Hà Ỷ Nguyệt khẽ phồng má, khi ngẩng đầu lên lần nữa, cô đã đổi sang một nụ cười ngoan ngoãn vô hại, ngữ điệu cũng dịu giọng đi đôi chút: “Tôi muốn hỏi thăm một chút, trong làng các anh có vị chuyên gia nào tên là Tả…”
Cô bị vấp lời một nhịp, cố gắng nhớ lại cái tên mình vừa lướt mắt qua hôm kia trong vô định, “Ồ, chuyên gia Tả Tuấn Sơn đúng không?”
Người đàn ông im lặng hai giây, từ từ nhướng mày: “Chuyên gia?”
“Phải, tầm bốn mươi, năm mươi tuổi, nung gốm Quân…” Hà Ỷ Nguyệt ngẫm nghĩ một lát, đối diện với cái mái đầu xanh chất phác trông có vẻ học vấn không cao này, cô liền tinh ý đổi sang một cách nói dân dã, gần gũi hơn, “Kẻ nặn đất sét ấy.”
Người đàn ông cúi đầu bật cười khẩy một tiếng.
Hà Ỷ Nguyệt: ?
Chuyện này có gì buồn cười lắm sao?
“Tôi biết rồi, cô cứ đi thẳng theo con đường này, đi đến tận cuối đường, rồi rẽ sang hướng Tây,” ngón tay đang tựa trên vô lăng từ tư thế cong chuyển sang duỗi thẳng, những vết chai mỏng phủ trên cạnh đốt ngón tay thon dài của anh, anh thong thả bồi thêm câu cuối cùng, “Đi đến tận cùng phía Tây, đầu làng chính là chỗ đó.”
Hà Ỷ Nguyệt thu lại tầm mắt từ phía xa: “Ra vậy, cảm ơn anh nhé.”
“Không khách sáo.”
Trước cửa kính xe jeep, bóng lưng của cô gái đi xa dần, cho đến khi biến mất dưới con dốc cao của con đường.
Cánh cửa bên ghế phụ được kéo ra. Một cậu nhóc dáng người nhỏ thó nhanh như cắt nhảy tót lên xe:
“Anh Tuấn Sơn, nghe dì Trâu bảo vừa mới có một cô gái ở thành phố đi ngang qua, mơn mởn trông y như minh tinh trên tivi ấy, đẹp cực kỳ luôn! Anh có nhìn thấy không?”
“Thấy rồi.” Tả Tuấn Sơn nổ máy xe.
“Ơ? Đâu cơ? Người đâu rồi ạ??”
“Đi về phía Tây rồi.” Chiếc xe jeep vào số, đầu xe bẻ lái hướng về phía Đông.
“Hả… Thế thì không nhìn thấy nữa rồi. Chẳng biết là họ hàng nhà ai, mà chẳng có ai nhận ra cả.” Cậu nhóc đầy tiếc nuối, qua hai giây vẫn không cam lòng hỏi tiếp, “Cô ấy đẹp lắm hả anh? Thật sự giống như lời dì Trâu nói ạ??”
Đốt ngón tay phủ lớp chai mỏng lười biếng gõ gõ lên vô lăng.
“Đẹp, như người từ trên trời rơi xuống ấy,”
Người đàn ông liếc nhìn kính chiếu hậu, nơi con dốc cao từ lâu đã chẳng còn bóng dáng ai, “Cái tính khí cũng như từ trên trời rơi xuống vậy.”
[Lời tác giả]
Chuông báo đ*ng t*nh địch của Bùi tổng nổ inh ỏi suốt ba phút [vung tay]