Vừa mở cửa nhà ra liền phát hiện người đã hại mình ngủ không ngon, ăn không yên suốt hai ngày qua bỗng nhiên xuất hiện ngay ngoài cửa nhà ——
Trong khoảng thời gian Hà Ỷ Nguyệt bàng hoàng đến mức mất hồn mất vía ấy, có một nửa là cô đang hoài nghi chứng ảo giác của mình lại cuộn trào quay trở lại, mà còn đổi sang một hình tượng khác.
Cho đến khi điện thoại của cô bị Bùi Học Khiêm giật lấy.
“Em đang đợi ai.”
Giọng điệu của ảo giác chắc là không trầm lạnh và âm u đến mức này đâu.
Cho nên đây là người thật.
Hôm đó đã bắt nạt cô đến mức độ ấy rồi còn chưa đủ, Bùi Học Khiêm vậy mà lại giống như một con quỷ đòi mạng, đuổi tới tận cửa nhà cô rồi.
Ký ức không đúng lúc bỗng chốc ùa về, phản ứng đầu tiên của Hà Ỷ Nguyệt là kéo cánh cửa, muốn nhốt người đàn ông này ở bên ngoài.
Đáng tiếc là Bùi Học Khiêm quá đỗi thấu hiểu cô, đến mức cô vừa mới dời mắt, thân trên nghiêng về phía trước, còn chưa kịp chạm vào tay nắm cửa, cánh cửa chống trộm đã bị người đàn ông đó dùng một tay đẩy mạnh, ghim chặt một cách nặng nề lên mảng tường ngoài cũ kỹ.
Khoảng cách gang tấc từ đầu ngón tay đến cánh cửa bỗng chốc trở nên xa tầm với.
Hà Ỷ Nguyệt sững sờ một chút, nương theo bóng tối đang chắn trước mắt mình mà ngước mắt lên.
Các đốt ngón tay đang chống giữ cánh cửa chống trộm thon dài, lóng tay siết chặt, từng đường gân cốt nổi lên một cách sắc nét và rõ ràng, âm thầm tuyên cáo một loại cảm xúc đang chực chờ bùng nổ.
“Nói,” Ánh mắt Bùi Học Khiêm sâu hoắm không thấy đáy, “Em đang đợi ai.”
Anh càng như vậy, Hà Ỷ Nguyệt lại càng không muốn trả lời.
“Tôi đợi ai thì có liên quan gì đến anh không?” Ký ức cách đây không lâu vẫn còn rõ mồn một trước mắt, Hà Ỷ Nguyệt vừa thẹn quá hóa giận vừa oán hận ngoảnh mặt đi chỗ khác, không muốn nhìn anh, “Hơn nữa làm sao anh biết tôi sống ở đây…… Anh điều tra tôi à?”
“Mỗi một khoản tài sản cố định lẫn tài sản lưu động của nhà họ Hà tôi đều nắm rõ như lòng bàn tay —— còn em,” Bùi Học Khiêm cụp mắt, vừa giống như đang bức ép nhìn cô vừa giống như tự giễu, “Hà Ỷ Nguyệt, tôi có cần phải điều tra em không? Trên thế giới này, liệu còn có bất kỳ một ai thấu hiểu em hơn tôi nữa không?”
Hà Ỷ Nguyệt nghẹn lời.
Trớ trêu thay, đây lại là câu nói cô không có cách nào phản bác lại nhất.
Từ nhỏ đến lớn, Bùi Học Khiêm đối với những chuyện liên quan đến cô có thể nói là việc gì cũng đích thân làm lấy. Anh nắm bắt một cách rõ ràng, hiểu từng sở thích và khuynh hướng của cô trong mỗi một chi tiết nhỏ nhặt, thậm chí có thể nói là còn hiểu cô hơn cả chính bản thân cô.
“Phải, anh hiểu tôi nhất……”
Hà Ỷ Nguyệt nghiến răng ngẩng khuôn mặt lên, đuôi mắt ửng hồng, “Nhưng mà như vậy thì đã sao chứ? Anh đã lợi dụng sự thấu hiểu dành cho tôi như thế nào, chẳng lẽ chính anh đã quên rồi sao?”
Rõ ràng là xô muốn nở một nụ cười mỉa mai, thế nhưng lại quá mức uất ức. Người từng v**t v*, xoa dịu mọi uất ức của cô từ nhỏ đến lớn lại chính là người đem đến cho cô sự đả kích và uất ức lớn nhất trong cuộc đời này. Đến mức ngay cả khi hiểu rõ mọi đạo lý, biết anh báo thù cho bố mẹ là điều hiển nhiên, biết cô và bố cô mắc nợ anh……
Thế nhưng cõi lòng vẫn uất ức đến mức không thể tự thoát ra được.
“Đêm đó tôi đã nói với em rồi,” Bùi Học Khiêm trầm giọng, “Là Hà Đắc Bái ép tôi, tôi không có con đường nào khác.”
“Anh đừng có nhắc đến bố tôi!”
Thần kinh của Hà Ỷ Nguyệt trở nên nhạy cảm mà cao giọng lên, đôi vành mắt đỏ hoe lườm anh: “Bùi Học Khiêm, chúng ta đã không còn bất kỳ mối quan hệ nào nữa rồi. Vốn dĩ là không nên có. Hai mươi tư năm trước đó cứ coi như là tôi đã mơ một giấc mơ đi, được không? Bây giờ giấc mộng đã tỉnh, chúng ta ai nấy trở về vị trí và thế giới của riêng mình, từ nay về sau đều đừng gặp lại nữa ——”
“Hà Ỷ Nguyệt.”
Anh lạnh lùng ngắt lời cô, “Câu nói đó tôi không muốn nghe lại lần thứ hai đâu.”
Hà Ỷ Nguyệt bị ngữ khí của anh làm cho khiếp sợ, khi hoàn hồn lại thì càng tức đến mức dở khóc dở cười. Đến tận bây giờ, cô vẫn sợ hãi một cách bản năng mỗi khi nghe thấy anh tức giận.
Hai mươi tư năm là toàn bộ cuộc đời của cô cho đến nay, những vết hằn sâu đậm để lại bên trong đó không thể nào xóa nhòa trong một sớm một chiều được.
Càng như vậy, cô lại càng căm ghét chính bản thân mình.
Tại sao lại không thể triệt để hạ quyết tâm, đoạn tuyệt hết thảy những tình cảm trong quá khứ chứ?
“Anh có muốn nghe hay không thì cũng chẳng liên quan gì đến tôi.” Hà Ỷ Nguyệt ép bản thân phải nhìn thẳng vào anh với khuôn mặt vô cảm, “Bây giờ anh vừa không phải là anh trai tôi, càng không phải là bạn trai tôi. Theo lý mà nói chúng ta được tính là kẻ thù, cùng lắm thì cũng chỉ là người dưng nước lã. Anh đã không còn tư cách hỏi han đến chuyện của tôi nữa rồi.”
Cô duỗi cánh tay hướng ra phía ngoài, thậm chí không muốn nhìn anh thêm một cái nào nữa: “Đây là nhà của tôi, mời anh rời đi cho.”
“…… Được.”
Cơn sóng dữ cuộn trào bỗng chốc được đè ép xuống trong tích tắc.
Bùi Học Khiêm rủ mắt, lùi lại nửa bước về phía sau, tông giọng bình thản đến mức quỷ dị.
Hà Ỷ Nguyệt đang định thở phào nhẹ nhõm một hơi, giơ tay nắm lấy tay cầm cửa, vừa chuẩn bị đóng cửa lại.
“Lune, nếu đã như vậy, chính em cũng đang ép tôi đấy thôi.”
Bàn tay của Bùi Học Khiêm đột ngột bắt lấy cổ tay cô. Trong lúc Hà Ỷ Nguyệt còn đang ngơ ngác, anh dùng lực kéo mạnh một phát, sau đó cúi người bế thốc cô lên theo chiều dọc, đi thẳng vào trong nhà.
Mọi thứ trước mắt bỗng chốc đảo lộn cả lên, thứ dao động trong tầm mắt cô biến thành phần xương bả vai hơi lộ ra một cách sắc sảo dưới lớp áo sơ mi đen của Bùi Học Khiêm, mỗi bước đi của anh đều nện lên làm mạn sườn cô đau nhói.
Hà Ỷ Nguyệt nghệch mặt ra mất vài giây mới phản ứng lại được.
“Bùi Học Khiêm! Anh muốn làm cái gì thế hả!”
“Đêm đó tôi đã phạm phải một sai lầm, chính là không nên mủi lòng.” Bùi Học Khiêm đứng trong phòng khách hai giây, tìm được phòng ngủ liền sải bước đi thẳng vào, “Bây giờ tôi đến để bù đắp cho sai lầm của chính mình đây.”
“Anh điên rồi…… Anh lại uống rượu nữa đúng không —— Có phải anh bị ngộ độc cồn luôn rồi không?!”
Hà Ỷ Nguyệt giãy giụa, vung chân đá cồm cộp vào người anh, thúc trúng vào vùng bụng dưới rắn chắc của anh, thế nhưng lại bị một bàn tay của Bùi Học Khiêm tóm chặt lấy khoeo chân, khóa áp đảo hoàn toàn.
Bịch.
Mông cô là nơi chạm giường trước, ngay vào lúc cô suýt chút nữa tưởng rằng bản thân sẽ bị ngã đến chấn thương sọ não, thì có một lòng bàn tay đã đỡ lấy sau gáy cô, gánh chịu giúp cô phần lực nặng nề nhất.
Vẫn còn biết tạo lực giảm chấn cho cô, thế thì chứng tỏ vẫn còn lý trí, vẫn còn cứu được……
Hà Ỷ Nguyệt giãy giụa không lại, trong lòng đang hoảng loạn tính toán thì ngước mắt lên, vừa vặn đối diện với ánh mắt của Bùi Học Khiêm đang khom người, một bên gối quỳ trên giường.
Và rồi cô không dám chắc nữa.
Ánh mắt này của anh, rõ ràng còn điên cuồng hơn cả cái đêm hai ngày trước gấp bội.
Còn chưa đợi cô kịp phản ứng thêm, Bùi Học Khiêm đã khóa chặt hai cổ tay cô đè ép xuống. Chiếc giường đơn cũ kỹ không chịu nổi trọng lực của hai người trưởng thành, phát ra một tiếng “két kẹt” kéo dài.
“Sợ rồi à?” Dừng lại ở khoảng cách gang tấc, Bùi Học Khiêm dường như nhìn ra sự co rúm của cô.
Hà Ỷ Nguyệt ưỡn cổ, vừa định mạnh miệng.
Bùi Học Khiêm liền cúi đầu, thừa cơ hôn miết lên chiếc cổ thon thả, trắng ngần đang để lộ ra của cô: “Sợ là đúng rồi.”
Vào khoảnh khắc nụ hôn kia biến thành một cú cắn mang theo ác ý, Hà Ỷ Nguyệt đã không nhịn nổi mà phát ra một tiếng hừ nhẹ mang theo bản năng.
Bùi Học Khiêm chỉ vài ba đường cơ bản đã lột phăng chiếc tạp dề hình chú thỏ trên người cô ra, khuôn mặt chú thỏ nhăn nhúm đầy uất ức thành một cục, bị anh lót xuống dưới thắt lưng sau của cô.
Vào cái giây phút trọng tâm đột ngột rời khỏi mặt giường, tiếng chuông cảnh báo trong tâm trí trống rỗng của Hà Ỷ Nguyệt liền gióng lên một hồi bùng nổ, chói tai.
Hình như…… có gì đó không đúng lắm……
Hà Ỷ Nguyệt há miệng, định cao giọng: “Cứu ——”
“Không sao đâu, em có thể hét với âm lượng lớn nhất.” Bùi Học Khiêm thong thả cởi chiếc cúc trên cùng của áo sơ mi, “Cửa ngoài tôi không đóng, tốt nhất là có thể để cho người qua đường, và cả hàng xóm của em nữa, nghe thấy thật rõ ràng âm thanh lẫn phản ứng của em ở trên giường.”
Hà Ỷ Nguyệt đột ngột ngậm chặt miệng, mím chặt môi, tức tối đến cực điểm mà hạ thấp giọng lườm anh: “Anh đừng có mà đe dọa tôi, Bùi Học Khiêm, anh nghĩ cho kỹ đi, bây giờ tôi chẳng có gì cả nên chẳng sợ cái gì hết, nhưng anh thì khác, anh ——”
“Cuộc đời của tôi vốn dĩ đã là một đống hoang tàn đổ nát rồi, Lune.”
Động tác giãy giụa của Hà Ỷ Nguyệt bỗng chốc khựng lại, ngước mắt nhìn anh.
Mà Bùi Học Khiêm cũng cúi thấp người xuống vào đúng khoảnh khắc này, trán tựa vào trán cô. Ánh mắt ấy sâu hoắm đến mức hồn bay phách lạc, như muốn nuốt chửng toàn bộ con người cô vào trong: “Tôi chẳng cần bất cứ thứ gì cả, ngoại trừ em.”
“……”
Hà Ỷ Nguyệt biết rõ vào khoảnh khắc ấy cô đã dao động dữ dội đến mức nào, ngay cả hình bóng của cô phản chiếu nơi đáy mắt anh cũng đang run rẩy.
Thế nhưng lý trí đã cảnh cáo cô không biết bao nhiêu lần.
Cô sẽ không bị anh lừa gạt thêm lần nào nữa đâu.
“Em không tin tôi.” Nhìn thấy thần tình của cô, Bùi Học Khiêm đã biết được câu trả lời rồi.
Anh khẽ nhếch khóe môi, thứ đó thậm chí khó có thể gọi là một nụ cười, “Không sao cả. Em không cần phải tin.”
Chiếc cà vạt vừa tháo xuống được tròng vào cổ tay cô, Hà Ỷ Nguyệt chỉ kịp hoảng hốt liếc nhìn l*n đ*nh đầu một cái.
Xoạt ——
Nút thắt cà vạt siết chặt, khóa chết hai cổ tay cô lại với nhau.
Đầu còn lại bị anh nắm gọn trong lòng bàn tay, quấn quanh xương mu bàn tay hết vòng này đến vòng khác, cuối cùng lèn chặt đến mức da thịt áp sát.
“Hòn đảo nhỏ mà tôi gửi Đinh Vọng Ưu tới đó, em nhìn thấy rồi chứ, có thích không?” Bùi Học Khiêm hỏi cô với tông giọng không chút gợn sóng.
“…!” Hà Ỷ Nguyệt thu hồi ánh mắt từ trên đỉnh đầu về, kinh hoàng nhìn anh, “Anh quả nhiên thực sự muốn nhốt tôi vào cái bệnh viện tâm thần đó ——”
Chân mày Bùi Học Khiêm khẽ giật một cái, giống như đang nhẫn nhịn điều gì đó, anh đau đớn cười khàn nhìn cô: “Hà Ỷ Nguyệt, em chính là nghĩ về tôi như thế sao? Suốt hai mươi tư năm qua…… những điều tốt đẹp anh trai dành cho em, tất thảy đều đem đi cho chó ăn hết rồi à?”
Thế nhưng dưới sự hoảng loạn, Hà Ỷ Nguyệt đã bắt đầu giãy giụa một cách kịch liệt, căn bản không lọt tai ý tứ trong lời nói của anh: “Tôi không đi đâu ——”
“Không, tôi sẽ đưa em đi, và rồi cả đời này chúng ta cũng không quay lại đây nữa,” Bùi Học Khiêm siết chặt chiếc cà vạt, sự ác ý đau đớn đến cực điểm đã xé toạc vẻ bình thản nơi đáy mắt anh, áp chế lấy cô một cách gần như dữ tợn, “Tôi đã mua một căn nhà ven biển trên hòn đảo đó, tôi sẽ dùng một sợi xích thật mảnh để khóa em lại trong phòng ngủ, mỗi ngày chúng ta chẳng làm gì cả, chỉ làm duy nhất một chuyện.”
Các đốt ngón tay thon dài của anh xòe ra, phủ lên tà váy của cô, chậm rãi siết lại.
“Hết lần này đến lần khác, chỉ có tôi chiếm đoạt em.”
“Cho đến chết mới thôi.”
“……”
Hà Ỷ Nguyệt đờ người ra đó, bất động.
Một chút cũng không dám động đậy.
Bây giờ cô không mảy may nghi ngờ việc Bùi Học Khiêm muốn hại cô nữa rồi, cô nghi ngờ anh bị điên thật rồi.
Thế nhưng dứt lời, các đốt ngón tay của người đàn ông đó liền vuốt xuôi xuống dưới, sắp chạm vào gấu váy cô rồi.
“Khoan đã khoan đã khoan đã……!”
Sợ đến mức nghệch mặt ra nên rốt cuộc không thể dùng đến chiêu khóc lóc cầu xin, Hà Ỷ Nguyệt chỉ có thể cuống cuồng đạp phanh: “Tôi, tôi sai rồi —— Thật đấy, tôi khai, tôi khai hết sạch.”
Động tác của Bùi Học Khiêm dừng lại.
…… Có tác dụng!
Hà Ỷ Nguyệt giống như vừa chộp được chiếc cọc cứu mạng cuối cùng vậy, Cô không thèm nghi ngờ gì nữa, chỉ riêng cái ánh mắt vừa rồi của Bùi Học Khiêm, rõ ràng là đang định đè chết cô trên giường mà.
Cái chiếc giường đơn đáng chết này đã kêu lên thảm thiết đến mức kia rồi mà anh vẫn coi như điếc! Giày vò thêm lúc nữa là giường sập luôn cho xem!
Cô quyết không thể chết vì bị Bùi Học Khiêm…… địa điểm lại còn là trên đống đổ nát của chiếc giường.
Đến lúc đó bác sĩ pháp y sẽ có biểu cảm và phản ứng như thế nào chứ, sự trong sạch của cô đến kiếp sau cũng không gột rửa nổi mất!
Trong vài giây ngắn ngủi, trong tâm trí Hà Ỷ Nguyệt đã lướt qua biết bao nhiêu là suy nghĩ.
Cho đến khi Bùi Học Khiêm lên tiếng: “Em muốn khai cái gì.”
“Anh, chẳng phải anh hỏi tôi là ai sắp đến sao?” Hà Ỷ Nguyệt vắt óc suy nghĩ mà khóc không ra nước mắt, “Tôi nói cho anh biết, nói hết cho anh biết.”
“Không cần, tôi không muốn biết nữa.”
Bùi Học Khiêm rủ mắt, “Đợi anh ta nhìn thấy rồi, tự khắc sẽ biết điều mà rời đi. Mà sau ngày hôm nay, em cũng sẽ không gặp lại những tên bạn tr——”
Két kẹt……
Cánh cửa phòng cũ kỹ phát ra một âm điệu quỷ dị như thể bị đau răng.
Hai bóng hình đang đè chồng lên nhau trên chiếc giường đơn khựng lại.
Bùi Học Khiêm theo bản năng siết chặt gáy Hà Ỷ Nguyệt, giấu khuôn mặt cô vào trong lồng ngực mình một chút, sau đó mới nhíu mày ngoảnh đầu nhìn lại.
Nơi cửa phòng ngủ, Vệ Giai Nam đang đứng đó với vẻ luống cuống tay chân, đưa ngón tay chỉ ngược ra phía sau.
“Chuyện đó, cửa bên ngoài đang mở, nên tôi tự đi thẳng vào luôn……”
Dưới ánh mắt đầy tính uy h**p, áp đảo của Bùi Học Khiêm.
Cô nàng ngượng ngùng lùi lại một bước về phía sau, nở một nụ cười gượng gạo: “Có phải tôi…… đến không đúng lúc lắm không?”
[Lời tác giả]
Nguyệt Bảo: Đúng! Lúc! Lắm! Luôn! Chị em cây khế của mình ơi!!!