Khắc Tên Em Lên Bia Mộ Của Anh

Chương 30: XẤP ẢNH

Nụ hôn này kéo dài, có chút vụng về, nhưng lại hòa hợp một cách bất ngờ.

Ý thức của Hà Ỷ Nguyệt như dòng nước, vô thức cuốn theo sự kiểm soát của Bùi Học Khiêm. Ngay cả việc bàn tay đang căng thẳng nắm chặt trước ngực bị anh móc lấy từ lúc nào, cô cũng chẳng hề hay biết. Cô để mặc anh tách lòng bàn tay đang siết chặt của mình ra, ấn nhẹ lên chiếc ghế da mềm mại, mười ngón tay đan chặt vào nhau.

Nụ hôn của anh ban đầu rất dịu dàng, mang tính dẫn dắt, khiến cô tự nguyện thả mình chìm vào một mạch nước ngầm êm ả, không chút gợn sóng. Thế nhưng sau khi đã ngập sâu, dòng nước ấy dần trở nên cuồn cuộn, giống như sự mạnh mẽ ẩn giấu dưới vẻ bề ngoài ôn hòa của anh vậy; sau sự dẫn dắt là một cuộc tấn công mang tính chiếm đoạt hơn.

Nhưng đối diện với cô, sự áp đảo của anh luôn có chừng mực.

Người đàn ông ấy có lý trí quá đỗi phong phú, luôn có thể kìm nén mọi cảm xúc mãnh liệt khó kiểm soát trước khi bờ đê sụp đổ, thu hồi dòng nước dữ, cho đến khi lùi về trước vạch ranh giới.

Thế là, trong dư vị của nụ hôn đó, Hà Ỷ Nguyệt đỏ bừng mặt, đầu óc choáng váng suốt cả quãng đường, cho đến khi xe dừng lại bên ngoài sân trước của căn nhà cũ.

Còn Bùi Học Khiêm——

Anh vẫn bình thản, ôn hòa và ung dung tự tại như vậy. Ngay cả chiếc kính gọng bạc cũng được đeo chuẩn xác không lệch một li trên sống mũi cao thẳng, phản chiếu ánh sáng lành lạnh. Cứ như thể tất cả những gì vừa xảy ra ở bãi đỗ xe của phim trường chỉ là một giấc mộng xuân của riêng Hà Ỷ Nguyệt.

Hà Ỷ Nguyệt chậm mất vài nhịp mới nhận ra điều này, rồi bỗng thấy hơi tức giận.

Trrong lòng cô, chú nai con đã nhảy loạn đến mức đâm đầu chết mất mấy con rồi —— sao anh có thể bình tĩnh đến thế được chứ?

Người đàn ông này vĩnh viễn không bao giờ biết mất kiểm soát hay thất thố là gì sao?

Khi Bùi Học Khiêm dừng xe và xoay người lại, anh liền nhìn thấy ánh nắng ban trưa hắt qua cửa kính xe, cô nhóc ở ghế phụ đang cúi gằm mặt, cắn môi với vẻ mặt có chút hờn dỗi.

“Lại sao thế, không vui à?” Bùi Học Khiêm tháo dây an toàn, hơi nghiêng người sang, khẽ nhéo cằm cô để cô thả bờ môi đang bị cắn đến trắng bệch ra, “Có không vui thế nào đi nữa, thì cũng đừng ngược đãi nó chứ.”

Hà Ỷ Nguyệt càng tức hơn.

Anh nghe xem, anh nghe mà xem, ngay cả cách anh dỗ dành cô cũng giống hệt như anh trai đang dỗ em gái!

“Em không muốn làm em gái của anh nữa!” Chẳng thèm suy nghĩ, Hà Ỷ Nguyệt thốt ra một câu đầy hờn dỗi và không đầu không đuôi.

Bên tai cô, ngón tay đang vén lọn tóc mai cho cô bỗng khựng lại.

Nhưng cũng chỉ trong một cái chớp mắt.

Bùi Học Khiêm bật cười khẽ, vẫn dung túng như cũ: “Tự dưng lại nói sảng cái gì thế.”

Hà Ỷ Nguyệt lại càng bực mình, gạt tay anh ra, cô ngẩng mặt lên: “Không phải là lén lút, mà là trước mặt tất cả mọi người, em đều không muốn làm em gái của anh nữa!”

Bùi Học Khiêm cụp mắt xuống.

Ban đầu Hà Ỷ Nguyệt không biết anh đang nhìn cái gì, nhìn theo ánh mắt của anh, cô mới phát hiện sau khi gạt tay anh ra thì mình vẫn chưa buông lại, lúc này còn đang nắm thật chặt.

Cô hoảng hốt định buông ra.

Nhưng người kia lại nhanh hơn một bước, cất giọng thản nhiên nhưng đầy ẩn ý: “Giờ này chắc bố đang ở nhà, vậy em cứ nắm tay anh thế này mà bước qua cổng, đi xuyên qua sân trước, rồi vào đến tận huyền quan nhé…”

Hà Ỷ Nguyệt cứng đờ người.

Chút tức giận kèm theo lòng dũng cảm vừa rồi giống như một quả bóng bay bị kim châm, “xì xì” một tiếng liền xẹp lép chẳng còn tăm hơi.

Đừng nói đến việc cô không thể tưởng tượng nổi trận lôi đình từ phía bố mình, chỉ riêng những người giúp việc trong nhà, như dì Trần sẽ nhìn cô bằng ánh mắt thế nào thôi…

Chỉ cần nghĩ đến là cô đã không chịu nổi rồi.

“…Đồ nhát gan.”

Hà Ỷ Nguyệt vừa rụt tay lại để che mặt, khựng lại một nhịp.

Nếu không phải tiếng nói này còn mang theo nụ cười bất lực đầy chiều chuộng, thì cô nhất định sẽ nghĩ là Lune lại nhảy ra chế giễu mình rồi. Chỉ tiếc là giọng nói này quá đỗi quen thuộc, nghe thật trầm thấp và có chút khàn trong không gian khép kín của xe ô tô, tiếng cười như rót mật vào tai, khiến Hà Ỷ Nguyệt muốn giả vờ không nghe thấy cũng không được.

Cô có chút bất mãn bỏ tay xuống, lườm anh: “Em không có nhát nhé, em chỉ là…”

“Sợ thì cứ trốn sau lưng anh.” Bùi Học Khiêm khẽ thở dài, xoa xoa đầu Hà Ỷ Nguyệt, “Ngày mà chuyện thật sự vỡ lở, anh sẽ bảo vệ em.”

Hà Ỷ Nguyệt rất muốn nói “Em chẳng thèm sợ”.

Nhưng sau khi nghe xong vế sau của Bùi Học Khiêm, tưởng tượng đến cảnh giông bão ngập trời của ngày đó trong tương lai, cô đến cả dũng cảm để mạnh miệng cũng bay biến.

Dù sao thì từ nhỏ đến lớn, Bùi Học Khiêm đã chứng kiến biết bao cảnh nhát chết không ai biết của cô rồi.

Cũng… không thiếu thêm một lần này.

Hà Ỷ Nguyệt ngoan ngoãn cúi đầu, thậm chí còn hơi cố ý dụi dụi vào lòng bàn tay anh: “Vâng.”

Bùi Học Khiêm hơi khựng lại, ngay sau đó bật cười trầm thấp, tựa như hiếm khi vui vẻ đến thế, trong giọng nói còn mang theo chút khàn khàn như trêu chọc: “Thế có còn cần anh làm anh trai nữa không?”

“…Có.” Hà Ỷ Nguyệt rất biết thời thế mà cân nhắc một chút, gật đầu thật mạnh.

Nụ cười của Bùi Học Khiêm càng rõ ràng hơn: “Lune à…”

Anh vừa cười vừa thở dài, nâng cằm cô gái nhỏ lên, một lần nữa đặt xuống một nụ hôn.

Có một câu nói mơ hồ bị nụ hôn làm cho vụn vỡ giữa bờ môi và kẽ răng, Hà Ỷ Nguyệt không nghe rõ.

Thực tế là, việc hôn người anh trai mà cô đã gọi suốt hai mươi bốn năm ngay trước cửa nhà đã đủ khiến cô hồn bay phách lạc, căng thẳng đến mức tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi. Một nụ hôn giống như đang chơi nhảy bungee lên xuống giữa vách đá, lúc thì trên thiên đường, lúc lại dưới địa ngục, cô hoàn toàn không còn tâm trí để để ý đến bất cứ điều gì khác.

Cuối cùng, cô lại mơ mơ màng màng, ý thức mơ hồ, “bay” qua sân trước như một hồn ma bóng quế, bước vào huyền quan của căn nhà cũ.

Vì có tật giật mình nên cô kiên quyết không cho Bùi Học Khiêm tiễn mình vào trong.

Lúc thay giày, lý trí mới trở lại một chút, Hà Ỷ Nguyệt có phần chật vật nhớ lại —— hình như lúc xuống xe, Bùi Học Khiêm có dặn dò cô một câu.

Là câu gì ấy nhỉ…

Lúc đó cô bị hôn đến choáng váng đầu óc, hoàn toàn chẳng lọt tai chữ nào cả.

Đáng ghét thật, quên mất không hỏi, tại sao kỹ năng hôn của Bùi Học Khiêm lại giỏi như vậy chứ? Hồi học đại học ở nước ngoài, rốt cuộc anh đã quen bao nhiêu cô bạn gái rồi?!

“— Ý Nguyệt về rồi đấy à?”

“……!!”

“Choảng!”

Hà Ỷ Nguyệt nép người sát vào bức tường của phòng để quần áo ngay cạnh huyền quan như một con thằn lằn.

Dì Trần vừa lên tiếng chào cũng bị phản ứng giật bắn mình dữ dội của cô làm cho giật thót: “Sao thế con? Dì làm con giật mình à?”

“Dạ… vừa rồi, vừa rồi con đang mải nghĩ vài chuyện nên bị mất tập trung ạ,” Hà Ỷ Nguyệt vừa vỗ vỗ vào lồng ngực để trấn tĩnh lại trái tim đang đập loạn, “Không trách dì đâu, dì Trần.”

“Thế thì con nghĩ ngợi cũng chăm chú quá rồi đấy, sợ đến mức mặt mũi trắng bệch ra… Ơ kìa? Ỷ Nguyệt,” Dì Trần vừa định quay người đi thì lại hiếu kỳ dừng bước, chỉ chỉ vào khóe miệng mình, “Son môi của con hình như hơi bị lem ra rồi kìa?”

“……!”

Hà Ỷ Nguyệt vừa mới hoàn hồn lại suýt chút nữa thì bay mất vía.

Theo bản năng, cô vội lấy tay che miệng, quay người soi vào chiếc gương ở huyền quan, “Chắc là vừa nãy ở bên ngoài con có uống chút đồ nước… nên không chú ý quệt phải thôi ạ…”

Không đợi dì Trần kịp thắc mắc thêm, Hà Ỷ Nguyệt vội vàng lảng sang chuyện khác: “Bố con đâu rồi ạ, ông có ở nhà không dì?”

Dì Trần chỉ tay lên tầng ba: “Đang ở trong phòng sách đấy. Hôm qua ông ấy đi dự lễ khai trương của con, lúc về tức tối ra mặt, chiều qua tự nhốt mình trong phòng suốt cả buổi. Tối đến con lại qua bên biệt thự Thanh Hồ không về nhà, dì nghe tiểu Lưu nói, đêm qua ông ấy cũng ngồi hậm hực mất nửa đêm đấy.”

“……”

Hà Ỷ Nguyệt sực nhớ ra rồi.

Trước lúc xuống xe, câu mà Bùi Học Khiêm dặn dò cô chính là chuyện này —— nghe nói hôm qua Lune đã công khai nói những lời khá nặng nề và quá đáng với bố trước mặt mọi người, khiến ông cực kỳ bẽ mặt, tức giận bỏ đi ngay tại trận. Bùi Học Khiêm dặn cô sau khi về nhà thì dọn dẹp bãi chiến trường mà Lune để lại, đừng có cãi nhau với bố.

Về đoạn này, rốt cuộc Lune đã nói những gì, tại sao bố lại tức giận đến thế, Hà Ỷ Nguyệt có nghĩ thế nào cũng không tài nào nhớ nổi.

Tóm lại là… phải đi dỗ dành người ta thôi.

“Dì Trần, dì có nấu canh không?” Cánh mũi Hà Ỷ Nguyệt khẽ phập phồng, cô híp mắt cười, “Con mang một bát lên phòng sách cho bố.”

Dì Trần bất lực: “Con đấy, chỉ giỏi mỗi bài này. Cũng may dì cứ nghĩ sáng nay con rời biệt thự vội vàng thế thì trưa sẽ không về nhà ăn cơm, nên mới cố tình hầm canh cho con, nhưng chắc phải mất tầm một tiếng nữa mới được…”

“Thế thì làm phiền dì Trần. Con lên lầu thay quần áo trước đã —— à đúng rồi, dì đừng nói với bố là con đã về nhé, lát nữa con qua tạo cho ông một bất ngờ!”

“Đừng có thành tạo kinh hãi là được.”

“Không có đâu mà.”

“……”

Một tiếng sau.

Hà Ỷ Nguyệt bưng khay thức ăn, rón rén bước lên tầng ba.

Gần như toàn bộ không gian tầng ba đều là khu vực riêng tư của Hà Đắc Bái, phòng sách cũng là nơi dùng riêng của ông. Không giống như Bùi Học Khiêm, từ nhỏ Hà Ỷ Nguyệt đã chẳng thích những cuốn sách chất đống khô khan, nơi này có cho tiền cô cũng không muốn bén mảng tới nửa bước. Thế nhưng hồi nhỏ, Hà Đắc Bái lại rất hay bế cô vào đây, đi quanh các giá sách, ân cần hỏi cô muốn đọc cuốn nào để bố đọc cho nghe.

Đã có vài lần Hà Ỷ Nguyệt bé bỏng tựa cằm lên vai bố, nhìn xuyên qua khe hở giữa các giá sách ra phía sau ông. Nhìn thấy trên hành lang dài bên ngoài cửa phòng sách, có một cậu thiếu niên đang đứng trơ trọi một mình trong ánh hoàng hôn buông xuống, cô luôn cảm thấy rất buồn.

Có lẽ là vì cô chưa từng thấy Hà Đắc Bái bế Bùi Học Khiêm bao giờ.

Vào năm 6 tuổi, trước khi biết được Bùi Học Khiêm không phải anh trai ruột của mình, cô đã dùng trái tim ngây ngô của một đứa trẻ để nhận ra một điều —— Bùi Học Khiêm không được bố yêu quý. Vì vậy, trong cái gia đình mà mọi thứ đều xoay quanh Hà Đắc Bái này, anh cũng không được bất kỳ ai yêu thích.

Trên thế giới này, dường như chỉ có anh trai là cô độc một mình.

“…… Nhân Khoa…… Hội đồng quản trị…… Tuần sau……”

Càng tiến lại gần phòng sách, từ cánh cửa khép hờ thấp thoáng truyền ra giọng nói của Hà Đắc Bái.

Hà Ỷ Nguyệt thu hồi dòng suy nghĩ, tò mò tiến lên phía trước.

Ghé mắt nhìn qua khe cửa khép hờ, cô quan sát vào bên trong —— Hà Đắc Bái đang tựa lưng vào chiếc ghế giám đốc trước bàn làm việc trong phòng sách, dường như đang họp video với ai đó.

“Chủ tịch Hà, tôi vẫn cảm thấy việc triệu tập Hội đồng quản trị để bỏ phiếu trong tuần này có phần hơi vội vàng về mặt thời gian, những yếu tố không xác định chưa được giải quyết còn quá nhiều. Đặc biệt là mấy vị cổ đông ở nước ngoài, mặc dù quyền đại diện bỏ phiếu của họ vẫn nằm trong thời hạn của thỏa thuận ủy quyền, nhưng lần hỏi ý kiến trước chúng ta vẫn chưa nhận được câu trả lời rõ ràng…”

Hà Đắc Bái không vui ngắt lời: “Càng kéo dài thì biến số càng nhiều. Mấy ngày trước Joel đã đánh tiếng rồi, nếu không có nghị quyết thì ông ta sẽ đi tìm người khác.”

Đối phương ngập ngừng: “Mục đích lần này của Quỹ đầu tư Trung Minh không rõ ràng, tôi vẫn cho rằng, họ tốn công tốn sức như vậy mà chỉ lấy chút lợi nhuận nhỏ là không phù hợp với phong cách thị trường từ trước đến nay của họ. Vạn nhất đây là mưu sự với hổ(*)… Chủ tịch Hà, hay là chúng ta nên cân nhắc lại chuyện hợp tác với họ?”

(*) Mưu sự với hổ: hợp tác với kẻ xấu/kẻ mạnh hơn để mưu cầu lợi ích, rất dễ bị phản phệ/phản bội)

“Rõ ràng gia tộc Cao Tác chỉ muốn tiến quân vào thị trường trong nước, cần tìm một kẻ có thế lực tại địa phương để hợp tác. Hơn nữa tôi và Quỹ đầu tư Trung Minh không oán không thù, họ việc gì phải gài bẫy tôi?”

“Nhưng đứng sau Trung Minh còn có một người khác…”

“Đủ rồi, chuyện này tôi đã quyết định, không cần phải bàn thêm nữa.” Giọng Hà Đắc Bái trầm xuống, lộ rõ vẻ không vui.

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, giọng điệu bất lực: “Chủ tịch Hà, chuyện này không chỉ có Tổng giám đốc Bùi phản đối, mà ngay cả trong nội bộ cấp cao của công ty cũng có những lời ra tiếng vào.”

“Sao hả, bọn họ bị Bùi Học Khiêm lôi kéo đi mất, cậu cũng muốn đi theo nó luôn à?” Hà Đắc Bái giận dữ quát lên.

“Tôi không có ý đó, thưa Chủ tịch Hà. Ý tôi là, mạo hiểm triệu tập Hội đồng quản trị vào thời điểm này để bãi nhiệm chức vụ Giám đốc điều hành của Tổng giám đốc Bùi, e rằng nhiều người sẽ nghĩ ngài muốn biến Nhân Khoa thành vương quốc độc tài của riêng mình…”

“Nhân Khoa vốn dĩ đã mang họ Hà! Làm gì có chuyện biến với không biến?! Bùi Học Khiêm mới làm Tổng giám đốc điều hành có vài năm mà bọn họ đã không còn nhận ra ai mới là chủ nhân thực sự rồi à?!”

Hà Đắc Bái tức giận đập mạnh xuống mặt bàn, dưới tiếng động chấn động ấy, ngoài cửa dường như cũng phát ra chút tiếng động khác thường.

Ông nhướng mày, xoay chiếc ghế lại nhưng không phát hiện ra điều gì bất thường.

Cùng lúc đó, người ở phía bên kia cuộc họp video đầy bất lực và cẩn thận dịu giọng xuống: “Chủ tịch Hà, tôi không có ý đó, chỉ là lo lắng việc bỏ phiếu vào lúc này sẽ bất lợi cho ngài. Chỉ cần hoãn lại hai tháng, loại bỏ hết những yếu tố không chắc chắn kia rồi mới triệu tập Hội đồng quản trị thì sẽ bảo hiểm hơn nhiều.”

“……”

Cơn giận bốc lên đầu dần bị sự đa nghi tạm thời đè xuống, Hà Đắc Bái cau mày, khẽ ho một tiếng: “Hai tháng thì lâu quá.”

Nhận thấy sự việc có chuyển biến, đối phương vội vàng nói: “Có thể nhanh hơn chút nữa, hai ngày tới tôi sẽ đích thân ra nước ngoài, tìm gặp mấy vị cổ đông kia để nói chuyện trực tiếp!”

Hà Đắc Bái nhíu mày đứng dậy: “Thôi được rồi, để tôi cân nhắc thêm xem sao.”

“……”

Cuộc họp video ngắt kết nối, Hà Đắc Bái đứng dậy đi ra phía ngoài phòng sách.

Cánh cửa khép hờ được kéo ra —— bên ngoài chẳng có một ai.

“Nghe nhầm sao?” Hà Đắc Bái hơi váng đầu, đưa tay day day giữa chân mày, vừa định quay người trở vào trong.

“Thưa ông Hà,” người giúp việc trong nhà vừa vặn từ cầu thang đi lên, trên tay cầm một chiếc túi giấy Kraft màu nâu, “Dưới nhà có người gửi tới một bưu kiện cho ông, có vẻ là chuyển phát nhanh trong thành phố.”

Hà Đắc Bái vốn định bảo người đó bóc ra rồi mang vào, nhưng lời đến cửa miệng, nhìn chiếc túi giấy mỏng dính như thể chỉ đựng tài liệu kia, ông lại thay đổi ý định.

“Đưa cho tôi đi.”

“Dạ!”

Mang theo chiếc túi giấy trở lại phòng sách, Hà Đắc Bái mở túi ra, dốc ngược thứ bên trong xuống.

Hướng về phía ánh sáng của chiếc đèn cây đặt sàn, Hà Đắc Bái đeo kính vào, nhíu mày nhìn chăm chú vài giây. Bỗng nhiên, đồng tử của ông co rút mạnh lại, hai mắt trợn trừng như muốn rách ra.

“…… Bùi… Học… Khiêm!!”

Bàn tay vì phẫn nộ tột cùng mà run rẩy buông lỏng, xấp đồ trên tay rơi lả tả xuống đầy đất ——

Đó là một xấp ảnh vừa mới rửa.

Bên trong khung cửa kính xe ô tô của những bức ảnh đó, người đàn ông trẻ tuổi hơi nghiêng người sang, đang say đắm hôn cô gái ngồi ở ghế phụ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn