Một người đáng lẽ phải ở cách xa cô cả vạn cây số, lúc này lại đột ngột xuất hiện ngay trước cửa phòng khách sạn. Nghĩ thế nào thì cũng chỉ có hai khả năng, hoặc là cô sốt cao đến hỏng não, hoặc là cô đã hoàn toàn phát điên rồi.
Để xác nhận xem đây có phải là sự thật hay không, cô run run giơ tay về phía bóng hình ấy.
Khi ánh mắt lạnh lùng, đầy áp bức của Bùi Học Khiêm quét qua, Ô Phác Hạ đứng bên cạnh sợ đến mức chỉ muốn quay người, lấy đà chạy rồi nhảy phắt qua cửa sổ trốn đi cho rảnh nợ.
Nhưng sực nhớ ra đây là tầng cao mấy chục mét, cậu ta đành phải nhịn lại: “Chị… chị Ỷ Nguyệt, em chợt nhớ ra còn đĩa hoa quả chưa rửa, hai người cứ tự nhiên trò chuyện…”
Trong cái khó ló cái khôn, Ô Phác Hạ ôm chặt đĩa trái cây, phi thẳng vào phòng vệ sinh dành cho khách rồi dùng lực đóng sầm cửa lại, coi như bản thân chưa từng xuất hiện.
Tiếng đóng cửa rầm một cái đã đánh thức Hà Ỷ Nguyệt, bàn tay định chạm vào góc áo Bùi Học Khiêm cũng khựng lại giữa không trung.
Cô vẫn chưa hết bàng hoàng, nhưng sâu trong lòng, một niềm vui sướng không thể kìm nén đã trào dâng: “Chẳng phải anh đang đi công tác ở New York sao? Sao lại đột ngột về nước thế? Hơn nữa, sao anh biết em ở đây?”
“Hà Ỷ Nguyệt.”
Bùi Học Khiêm dời tầm mắt khỏi căn phòng bừa bộn phía sau cô, giọng nói khàn đặc, lộ rõ vẻ mệt mỏi rệu rã: “…Hóa ra trong mắt em, việc cầu cứu cũng có thể mang ra làm trò đùa à?”
Hà Ỷ Nguyệt ngớ người. Cô hoàn toàn không hiểu anh đang nói gì.
Thế nhưng điều đó không ngăn được cô cảm nhận được sự thất vọng và mệt mỏi tột cùng trong ánh mắt anh, trước khi bờ mi dài ấy khép hờ, cụp xuống.
Dứt lời, Bùi Học Khiêm liền nghiêng người, có ý định quay lưng bỏ đi.
“…Anh!” Tim Hà Ỷ Nguyệt thắt lại vì hoảng sợ. Không kịp suy nghĩ, cô lập tức đuổi theo, túm chặt lấy vạt áo sơ mi của Bùi Học Khiêm, nhưng lại sợ bấy nhiêu vẫn chưa đủ để giữ chân anh ———
Cô gái nhỏ lao tới từ phía sau, vòng tay ôm chặt lấy anh. Hai tay siết mạnh lấy vòng eo của người đàn ông, áp sát má vào tấm lưng rộng vững chãi.
Bùi Học Khiêm khựng người lại.
“Buông ra.” Anh nhíu mày, hơi cúi đầu nhìn bàn tay thanh mảnh đang khóa chặt trước bụng mình.
“Anh đừng đi, em biết lỗi rồi,” Hà Ỷ Nguyệt vừa uất ức vừa bướng bỉnh, dán chặt mặt ngay dưới xương bả vai góc cạnh của anh, sống chết không buông tay, “Em bị sốt, sốt suốt một ngày một đêm, đầu óc chẳng nhớ nổi cái gì cả, vậy mà anh còn mắng em…”
Ngón tay Bùi Học Khiêm định gỡ tay cô ra bỗng khựng lại một nhịp, vừa vặn đủ để đầu ngón tay anh chạm vào làn da cô. Quả thực rất nóng, nóng hơn nhiều so với nhiệt độ cơ thể bình thường của cô.
Và qua lớp vải sơ mi lụa mỏng manh sau lưng, cảm giác nóng rực như lửa đốt ấy càng truyền đến rõ ràng, chân thực hơn.
“Buông ra.” Vẫn là hai chữ ấy, nhưng lần này giọng điệu đã trầm xuống, mang theo vài phần thỏa hiệp, “…Anh không đi.”
Hà Ỷ Nguyệt chần chừ mất hai giây, có chút luyến tiếc. Cô từ từ, dò xét nới lỏng ngón tay, nhưng vẫn túm chặt lấy vạt áo sơ mi bên hông anh, giống như chỉ cần cô buông lỏng một chút là anh sẽ biến mất ngay lập tức.
Nhận ra chút tâm tư nhỏ nhặt này của cô, Bùi Học Khiêm xoay người lại đối diện với cô.
“Sốt đến mức này rồi mà còn dám mặc phong phanh thế này chạy ra ngoài?”
Lúc này Hà Ỷ Nguyệt mới muộn màng rùng mình một cái, lập tức đổ lỗi: “Còn chẳng phải tại anh dọa em sao.”
Bùi Học Khiêm khẽ thở dài một tiếng.
Hà Ỷ Nguyệt ngẩng đầu định nhìn anh, nhưng lại bị hương gỗ thanh lịch từ chiếc áo sơ mi của người đàn ông khi anh cúi người ùa vào cánh mũi. Cô đờ người tại chỗ, trái tim không khỏi xao động.
Hoàn toàn không nhận ra trong ánh mắt cận kề kia đang lộ rõ mười mươi tâm tư thiếu nữ thầm kín, Bùi Học Khiêm nhấc chiếc áo vest đang vắt trên cánh tay lên, khoác qua vai Hà Ỷ Nguyệt. Khi gấu áo rủ xuống, nó đã che khuất cả phần hông của cô.
Hà Ỷ Nguyệt còn chưa kịp cúi đầu nhìn thì đã bị Bùi Học Khiêm nắm lấy bàn tay vẫn đang túm áo anh, dắt ngược vào trong phòng.
Ngày cô bỏ nhà đi là thứ Bảy, cũng là lúc khách sạn đông khách nhất. Vì đến vội vã nên Hà Ỷ Nguyệt chỉ đặt được một phòng Executive Suite còn sót lại.
Căn phòng này lại nằm ở góc hành lang, có chiều sâu rất dài.
Quãng đường Bùi Học Khiêm dắt cô vào phòng ngủ đủ để Hà Ỷ Nguyệt ngắm nhìn bóng lưng anh đến ngẩn ngơ.
Lúc nãy vì quá sợ anh rời đi nên cô mới ôm chầm lấy anh mà không suy nghĩ gì. Giờ đây, nhìn bóng lưng cao lớn hơn mình rất nhiều, cô không tự chủ được mà nhớ lại những đường nét cơ bắp săn chắc, uyển chuyển dưới lớp áo sơ mi của anh. Thân hình cao ráo, dẻo dai ấy ngày thường luôn được giấu sau lớp áo sơ mi lịch lãm, nho nhã, trông chẳng lộ chút nào.
Cảm giác ôm thích thật đấy, lại muốn ôm tiếp quá. Ý nghĩ này vừa lóe lên đã bị Hà Ỷ Nguyệt tự sỉ vả trong lòng mấy bận.
Mở cửa phòng ngủ, Bùi Học Khiêm nhìn đống lộn xộn trên giường và dưới sàn nhà, đôi mày nhíu chặt.
Sắc mặt anh lạnh tanh, u ám liếc nhìn về phía phòng vệ sinh dành cho khách.
Ánh mắt ấy gần như là âm trầm, hung dữ, nếu để Hà Ỷ Nguyệt nhìn thấy thì chắc chắn cô sẽ bị dọa cho giật mình.
Đáng tiếc là Hà Ỷ Nguyệt hoàn toàn không hay biết, cô vẫn đang chăm chú dán mắt vào vòng eo của Bùi Học Khiêm.
Chậc… chân cũng dài thật đấy, được anh ấy bế lên chắc mình sợ độ cao mất? Chỉ tiếc là lần duy nhất cô có được vinh hạnh này thì lại say khướt đến mức bất tỉnh nhân sự, hoàn toàn không có một chút ký ức nào.
Nhưng với vóc dáng và gương mặt này…
Chẳng trách mỗi lần có tin tức tài chính về Bùi Học Khiêm, dưới phần bình luận lúc nào cũng có một hàng dài người hâm mộ xếp hàng đòi “gả”.
“Đang nhìn gì đấy?” Bùi Học Khiêm thu lại ánh nhìn, dường như cảm nhận được điều gì đó liền quay lại nhìn cô nhóc đang ngoan ngoãn như chim cút phía sau.
Má cô dường như còn đỏ hơn cả lúc ở ngoài hành lang.
“Dạ? Có nhìn gì đâu ạ.” Hà Ỷ Nguyệt có tật giật mình, vội vàng ngẩng mặt lên, đưa tay đỡ trán: “Chắc là chưa hạ sốt nên đầu óc cứ lơ mơ, quay cuồng ấy mà.”
Đúng vậy, có suy nghĩ phạm tội hay mơ mộng viển vông gì thì cứ đổ hết lên đầu cơn sốt là được!
Nghe vậy, Bùi Học Khiêm giơ tay, nhẹ nhàng gạt tay cô ra. Ngón tay thon dài, hơi lành lạnh áp lên trán cô.
Hà Ỷ Nguyệt khựng lại, nín thở theo bản năng.
Mà người đàn ông kia không hề hay biết, sau hai giây cảm nhận, anh khẽ cau mày, đôi mắt đen thẫm nhìn xuống áp lực: “Sốt bao lâu rồi? Đã đo nhiệt độ chưa? Uống thuốc hạ sốt chưa?”
Hà Ỷ Nguyệt đỏ mặt nhìn anh, ngập ngừng lắc đầu.
“…” Bùi Học Khiêm thở dài, ngón tay đang đặt trên trán cô khẽ co lại, gõ nhẹ vào đầu cô một cái: “Đừng bảo là sốt đến ngốc luôn rồi nhé.”
“?”
Hà Ỷ Nguyệt suýt chút nữa đã lộ bản chất mà nhe răng nanh với anh.
Nhưng còn chưa kịp làm vậy, cô đã bị Bùi Học Khiêm dắt đến bên giường, ấn vào trong chăn.
Sau khi đắp chăn cẩn thận cho cô, một tay Bùi Học Khiêm rút điện thoại ra gọi cho trợ lý đặc biệt đang đợi tin ở dưới lầu, bảo người đi mua thuốc hạ sốt và các nhu yếu phẩm y tế, tay còn lại bắt đầu dọn dẹp căn phòng bừa bộn.
Suốt quá trình đó, Hà Ỷ Nguyệt ngoan ngoãn như một học sinh tiểu học, rụt cổ trong chăn. Cô nhìn ánh mặt trời chiếu qua người anh, làm chiếc áo sơ mi trắng trở nên bán trong suốt, ẩn hiện đường nét cơ bụng săn chắc. Anh hết lần này đến lần khác cúi người, kiên nhẫn dọn dẹp phòng ốc giúp cô.
“Anh trai tốt như thế này, đáng lẽ phải để một mình tôi độc chiếm chứ, mắc mớ gì phải nhường cho kẻ khác?”
Bên tai bỗng vang lên một giọng nữ.
Hà Ỷ Nguyệt quay đầu lại, liền thấy Lune đang nằm bò ở cuối giường, hai tay ôm má, bộ dạng mê trai tột độ nhìn Bùi Học Khiêm.
Cô ta cười gian xảo quay sang hỏi: “Có phải cô đang nghĩ như thế không?”
Hà Ỷ Nguyệt không cảm xúc nhìn cô ta.
“Sao thế, chê tôi làm phiền cô à? Tôi chỉ có lòng tốt đến để nhắc nhở cô thôi mà,” Lune vẫn mặc bộ váy dáng dài kèm khăn choàng ấy, rướn người áp sát về phía cô, “Đừng quên rằng anh trai cô sắp là ‘chậu đã có bông’ rồi. Suýt nữa thì quên, chiếc áo sơ mi này… không phải là chiếc mà anh ấy cất giữ như báu vật đấy chứ?”
Dù biết thừa đây là một cái bẫy, Hà Ỷ Nguyệt vẫn không nhịn được mà liếc mắt nhìn theo.
“Ồ, hóa ra không phải à.” Lune cười đắc chí, nhưng giọng điệu cứ thế trầm xuống đầy u ám, “Nhưng sớm muộn gì cũng có một ngày, anh ấy sẽ nắm tay một người đàn bà khác bước vào lễ đường đám cưới. Họ sẽ ôm nhau, hôn nhau dưới lời chúc phúc của tất cả mọi người. Còn cô, đứa em gái hờ đáng thương của Bùi Học Khiêm à, hôm đó cô sẽ ở đâu nhỉ? Ngồi dưới hàng ghế khách mời, vừa cười vừa xé nát khăn ăn dưới gầm bàn; hay là đứng ngoài sảnh lễ đường, gào thét điên cuồng rồi bị bảo vệ tống cổ ra ngoài?”
Vào khoảnh khắc này, sự bất lực do cơn sốt cao đem lại ùa về như thác lũ.
Hà Ỷ Nguyệt mệt mỏi cúi đầu, kéo chăn che khuất tầm mắt.
“Xỳ,” Cô nghe thấy tiếng ai đó cười nhạo trong bóng tối, “Đồ nhát gan.”
Phải.
Hà Ỷ Nguyệt nhắm nghiền mắt nghĩ.
Bản chất cô vốn là một kẻ hèn nhát chỉ biết trốn tránh, nếu không thì cô đã chẳng quên sạch sành sanh những chuyện xảy ra vào năm 14 tuổi. Lại càng không có chuyện rõ ràng đã đồng ý trị liệu, vậy mà vẫn dung túng cho Lune hết lần này đến lần khác xuất hiện để đe dọa, ép cô phải lùi bước.
Đợi đến khi gối ôm, gối tựa và khăn trải giường được xếp chồng gọn gàng như núi trên ghế sofa; đống quần áo Hà Ỷ Nguyệt vứt bừa bãi hôm qua cũng được thu gom và gấp lại ngay ngắn một bên, Bùi Học Khiêm đảo mắt nhìn quanh phòng ngủ đã lấy lại vẻ phong quang sạch sẽ. Tiện tay, anh đặt những món đồ thu nhặt được trong lúc dọn dẹp lên tủ đầu giường của cô.
Chính là chiếc điện thoại mà Hà Ỷ Nguyệt tìm nửa ngày trời không thấy.
Màn hình vừa chạm vào liền sáng lên, hiển thị mười mấy cuộc gọi nhỡ đỏ chót.
Tên danh bạ chỉ lưu vỏn vẹn một chữ duy nhất.
“Bùi”.
Ánh mắt Bùi Học Khiêm trầm xuống đôi chút, nhưng cuối cùng anh không nói gì, đặt nó xuống rồi thu tay đứng dậy.
“Nằm một lát đi, đừng chạy lung tung.”
“Vâng.”
Tiếng đáp lí nhí truyền ra từ trong chăn.
Bùi Học Khiêm sải bước ra ngoài, đi thẳng tới huyền quan rồi mở cửa. Trợ lý Vương đang xách đồ đứng đợi sẵn bên ngoài, bên cạnh là vị quản lý khách sạn đang nơm nớp lo sợ, Hà Ỷ Nguyệt quả là biết cách phù sa không chảy ruộng ngoài, bỏ nhà ra đi cũng chọn đúng khách sạn thuộc tập đoàn nhà mình.
Nếu không phải vì vậy, thì dù có lịch sử quẹt thẻ, anh cũng khó lòng xác định được số phòng của cô ngay trong lần đầu tiên.
“Bùi tổng, tôi không biết là ———”
Bùi Học Khiêm giơ một tay lên ngắt lời đối phương: “Trong chuyện này ông không có gì sai sót cả, làm mất thời gian làm việc của ông rồi, xin lỗi.”
“Ấy đừng, Bùi tổng nói thế tội tôi quá, ngài có cần chúng tôi…” Vị quản lý càng thêm hoảng hốt.
Trợ lý Vương nhìn ra sự mệt mỏi của Bùi Học Khiêm, chủ động kéo vị quản lý lại, dắt về phía sảnh thang máy: “Bùi tổng còn chút việc riêng cần xử lý, nào, để tôi tiễn quản lý Đường.”
Không lâu sau, trợ lý Vương quay trở lại.
Bùi Học Khiêm phê duyệt và ký thêm vài văn kiện điện tử trên máy tính bảng, đồng thời dặn dò hướng giải quyết tiếp theo cho quy trình công việc vốn bị buộc phải gián đoạn. Cuối cùng, anh gập máy tính bảng lại, giao trả vào tay trợ lý Vương: “Cứ vậy đi, xe và tài xế cứ để lại, cậu về công ty trước. Có tình hình mới thì liên lạc với tôi.”
Trợ lý Vương vừa ghi chép vừa xác nhận lại: “Vậy còn phía New York?”
“Hướng đi mới đã được điều chỉnh và xác định xong, phần còn lại cứ giao cho nhóm mua bán và sáp nhập xử lý đi. Bản chất việc đó cũng chỉ là một đòn hỏa mù thôi.” Bùi Học Khiêm định quay người đi, đột nhiên nhớ ra điều gì, “Còn một việc nữa.”
Trợ lý Vương ngước đầu lên chờ lệnh.
Lại thấy Bùi Học Khiêm quay trở vào trong suite, gõ nhẹ lên cửa phòng vệ sinh dành cho khách.
Tiếng nước bên trong vụt tắt. Vài giây sau, Ô Phác Hạ ló đầu ra, nụ cười mang theo sự gượng gạo đầy đau khổ: “Anh Bùi…”
Nhìn rõ chiếc áo choàng tắm mà Ô Phác Hạ đang mặc, một tia kinh ngạc thoáng qua đáy mắt trợ lý Vương, anh ta theo bản năng nhìn sang Bùi Học Khiêm.
Nhưng người đàn ông kia vẫn mang vẻ trầm tĩnh, ôn hòa, và chính điều đó mới càng khiến người ta rợn tóc gáy.
“Tôi không có duyên kết giao bằng vai phải lứa với cậu Ô, không cần phải gọi như vậy,” Bùi Học Khiêm đuôi mắt lạnh lùng, nhưng vẫn kiềm chế trong ranh giới không thất lễ, “Kiểm tra lại điện thoại đi, rồi dẫn cậu Ô xuống lầu mở một phòng khác.”
Trợ lý Vương vội vàng thu hồi ánh mắt, cúi đầu: “Vâng, Bùi tổng.”
Ô Phác Hạ còn muốn đôi co thêm chút nữa, đáng tiếc vừa chạm phải ánh mắt của Bùi Học Khiêm liền lập tức rụt cổ lại, triệt để tắt đài.
Mắt thấy hai người họ bước ra khỏi huyền quan của căn suite.
Bùi Học Khiêm dừng lại một nhịp, cũng bước ra theo.
“Cậu Ô.”
“?” Ô Phác Hạ vội vã dừng bước, quay đầu lại.
“Có một câu này, tôi muốn nhắc nhở cậu.”
“Bùi… Bùi tổng cứ nói ạ.”
“Những gì Lune cho cậu, cậu cứ việc cầm lấy; còn những gì cô ấy không cho…”
Bùi Học Khiêm vịn tay lên cánh cửa, đứng ngược sáng. Anh khẽ nhếch môi như thể đang cười một cách dịu dàng, nhã nhặn, nhưng đôi mắt đen thẫm lại lạnh lẽo tựa đầm sâu không đáy: “Phiền cậu Ô giữ đúng bổn phận, đừng tơ tưởng đến những thứ vốn không thuộc về mình.”
Nụ cười trên mặt Ô Phác Hạ bỗng chốc cứng đờ: “Bùi tổng đây là đang đe dọa tôi sao?”
“Đe dọa?” Bùi Học Khiêm dường như khẽ bật cười một tiếng, anh hơi nghiêng người, “Nếu tôi không lầm thì cậu Ô đây đang theo học chuyên ngành Hội họa tại Học viện Thiết kế LD, sinh viên năm ba nhỉ.”
“Phải… phải, thì đã sao.”
“Nếu phía nhà trường biết được cậu đã gian lận nghiêm trọng trong hồ sơ nhập học của mình, họ sẽ làm thế nào?”
“…!!” Đồng tử của Ô Phác Hạ co rụt lại dữ dội.
Bùi Học Khiêm hơi nghiêng đầu, nụ cười trên môi từ từ thu lại sạch sẽ, chậm rãi nói: “Cái này mới được gọi là đe dọa.”
Dứt lời, anh liếc nhìn cậu ta bằng ánh mắt lạnh lùng, khinh miệt rồi quay người bước vào trong.
Rầm. Cửa phòng đóng sập lại.
Thân hình Ô Phác Hạ run lên bần bật, sắc mặt trong nháy mắt cắt không còn một giọt máu.
Trong phòng ngủ.
Hoàn toàn không hay biết “cậu bạn trai nhỏ” của mình vừa phải chịu đựng một trận tra tấn tâm lý kinh hoàng ngoài hành lang, Hà Ỷ Nguyệt bưng bát húp sạch chỗ cháo dinh dưỡng, đo xong nhiệt độ cơ thể liền ngoan ngoãn ngồi trên giường, ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang đứng trước rèm cửa.
“37.8°C, vẫn còn sốt nhẹ.” Bùi Học Khiêm cất nhiệt kế đi, “Mặc quần áo vào, anh đưa em về nhà dưỡng bệnh.”
“?” Đang giả vờ ngoan ngoãn được một nửa, Hà Ỷ Nguyệt lập tức cảnh giác ôm chặt lấy chăn, “Em không về nhà.”
Bùi Học Khiêm khựng lại: “Lune, nghe lời nào.”
“Nghe lời cái gì? Nghe lời vào công ty, hay nghe lời tranh giành quyền quản lý công ty với anh?” Hà Ỷ Nguyệt tức giận đến mức cắn chặt môi, “Anh thừa biết ý của bố là gì, vậy mà hết lần này đến lần khác cứ đẩy em về phía đó ——— Bùi Học Khiêm, anh không có tim à!”
Bùi Học Khiêm quỳ một gối, ngồi xổm xuống bên cạnh giường cô: “Lune, tin anh đi, chuyện em lo lắng sẽ không xảy ra đâu.”
“…Kẻ lừa đảo.” Hà Ỷ Nguyệt đỏ hoe mắt, quay mặt đi chỗ khác.
Bùi Học Khiêm cũng không định lý luận với một người bệnh đang phát sốt nữa.
“Thật sự không chịu tự đi đúng không?”
“Không đi! Không bao giờ ———”
Chữ “đi” thứ hai còn chưa kịp thốt ra, Hà Ỷ Nguyệt đã thét lên một tiếng kinh hãi, cả người cô đã bị Bùi Học Khiêm bế bổng ra khỏi chăn.
Anh lấy chiếc áo khoác dày quấn quanh người cô một vòng, lại lục ra một chiếc mũ đội lên đầu cô, kéo phần lưỡi trai xuống che kín khuôn mặt.
Trước mắt Hà Ỷ Nguyệt tối sầm: “? Anh làm cái gì thế hả??”
“Anh đang thực hiện nghĩa vụ cơ bản của một người anh trai,” Bùi Học Khiêm bế ngang cô lên, bình thản sải bước ra ngoài, “Ví dụ như, cưỡng chế bắt giữ cô em gái bỏ nhà đi bụi lại còn không chịu nghe lời.”
“!” Hà Ỷ Nguyệt tức nổ đom đóm mắt, lại đầy vẻ không thể tin nổi: “Anh?!”
Tuy nhiên, mọi sự kháng cự đều vô dụng. Hà Ỷ Nguyệt vẫn bị Bùi Học Khiêm ôm chặt trong lòng, đi thẳng từ thang máy xuống hầm gửi xe.
Tài xế riêng của Bùi Học Khiêm đã kính cẩn chờ đợi từ lâu. Thế nhưng, khi nhìn thấy ông chủ nhà mình bước ra khỏi khách sạn, trên tay lại nhét vào trong xe một cô gái nhỏ được bọc kín mít như bánh chưng, anh ta vẫn không khỏi giật mình một cái.
Đặc biệt là cô gái nhỏ kia còn bày ra bộ dạng ra sức vùng vẫy nhưng vùng vẫy không thoát.
Đây, đây là bắt cóc đấy à?
“Bùi Học Khiêm!!” Hà Ỷ Nguyệt cuối cùng cũng giãy giụa thoát được, một tay hất văng chiếc mũ trên đầu ra.
Bùi Học Khiêm vừa ngồi vào xe từ phía bên kia: “Lái xe đi.”
“Vâng, Bùi tổng.” Nhận ra Hà Ỷ Nguyệt, tài xế vội vàng nhấn ga.
Hà Ỷ Nguyệt tức đến mức muốn nhào qua cắn anh: “Em đã bảo là em không về nhà rồi! Anh có bắt em về cũng vô ích thôi! Em vẫn sẽ trốn đi tiếp cho xem!”
Mắt thấy cô nàng giống như một con mèo nhỏ phát điên, chẳng kiêng nể ai, giương nanh múa vuốt, nửa thân người như muốn trèo hẳn lên đùi mình.
Bùi Học Khiêm chỉ cảm thấy thái dương mình giật lên thình thịch.
Người đàn ông đưa một tay lên, khóa chặt gáy cô, ấn cô gái nhỏ vào dưới xương quai xanh của mình. Giữ nguyên tư thế đó hai giây, anh hơi nghiêng mặt, yết hầu góc cạnh trên chiếc cổ cao gầy khẽ lăn động. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nói mang theo tiếng cười vừa bất lực vừa tức giận đến khản cả đi.
“Có phải anh nuông chiều em quá rồi không. Nên mới khiến em vô pháp vô thiên như thế này?”
“…”
Khoảnh khắc bị ấn chặt vào lồng ngực anh, mặt Hà Ỷ Nguyệt đã đỏ bừng lên như tôm luộc, suýt chút nữa quên cả giãy giụa.
Cô cắn môi, giọng điệu yếu ớt hẳn đi nhưng vẫn cố chấp: “Em nhảy xe đấy.”
Bùi Học Khiêm tức đến bật cười.
Sau một hồi im lặng, anh ngước lên nhìn vào gương chiếu hậu, đối diện với ánh mắt dò xét của tài xế: “Đến khu đô thị tài chính mới.”
“……?” Hà Ỷ Nguyệt ngẩn ra, sau đó như nghĩ đến điều gì, cô kinh ngạc ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên.
Vừa vặn chạm phải ánh mắt đang lườm xuống của Bùi Học Khiêm.
Dường như là bị cô chọc tức, đáy mắt anh đen thẫm như dòng mực đậm, lại sâu thẳm đến mức khiến người ta nghẹt thở.
“Không về nhà, về nhà riêng của anh,” Bùi Học Khiêm như để bõ tức, dùng lực bóp nhẹ sau gáy cô một cái, “Như vậy đã vừa lòng chưa, đại tiểu thư của anh?”