Trong đại sảnh tiệc.
Sau khi cố giữ vẻ bình tĩnh đi một vòng quanh hội trường, lúc quay trở lại bên cạnh Hà Đắc Bái, Triệu Tuyền Minh vẫn không giấu nổi vẻ sốt ruột hiện rõ trên gương mặt: “Cháu tìm khắp rồi, nhưng không thấy cô Hà ở đây.”
“Không có trong hội trường thì còn có thể đi đâu?” Hà Đắc Bái cau mày, đột nhiên quay đầu nhìn anh ta, “Vừa rồi cậu đã nói gì với con bé?”
Ánh mắt của Triệu Tuyền Minh đảo quanh theo bản năng, chột dạ khựng lại.
“Cũng, cũng không có gì, chỉ xã giao vài câu thôi…”
“Không nhắc đến chuyện tối nay tôi định công bố chứ?”
“…”
Không chịu nổi ánh mắt sắc bén như có thể nhìn thấu lòng người của con cáo già Hà Đắc Bái, mồ hôi trên trán Triệu Tuyền Minh rịn ra, anh ta cúi đầu thú nhận: “Cháu thật sự không ngờ Tổng giám đốc Bùi lại chưa hề nói với cô Hà mục đích của bữa tiệc tối nay. Cháu lỡ miệng, nói hớ mất.”
“Đến cả Bùi Học Khiêm còn có thể nhịn không nói, vậy mà cậu…”
Hà Đắc Bái vừa giận vừa bất lực thở dài: “Cậu có biết A Nguyệt với anh trai nó từ nhỏ đã rất thân thiết không? Con bé luôn dựa dẫm vào anh mình, cũng không muốn vì chuyện công ty mà xảy ra mâu thuẫn với anh. Nếu biết trước sự thật, trước khi tôi chính thức tuyên bố, nó chỉ cần tìm một chỗ trốn là xong!”
“Xin lỗi chú Hà, cháu thật sự không nghĩ nhiều như vậy.”
Dù sao Triệu Tuyền Minh vẫn là người ngoài, Hà Đắc Bái cũng không tiện trách mắng quá nặng: “Thôi được rồi, cậu gọi cho quản lý khách sạn trước, hỏi xem A Nguyệt có rời khỏi đại sảnh hay chưa.”
“Vâng.”
Đến gần góc phòng, Triệu Tuyền Minh chợt nhớ ra điều gì, bèn giữ một nhân viên phục vụ đang đứng cạnh bàn tiệc lại: “Vừa rồi cậu có thấy cô Hà không?”
Nhân viên phục vụ sửng sốt rồi gật đầu, chỉ về phía tháp rượu champagne trên chiếc bàn dài dùng để chuẩn bị đồ ăn: “Khoảng ba đến năm phút trước, cô Hà đứng ở đây uống liền mấy ly rượu, sau đó đi thẳng ra ngoài.”
“Ra ngoài? Cô ấy đi bằng cửa nào?”
“Đằng kia.” Cậu ta đưa tay chỉ, “Ra khỏi cửa đó rồi rẽ vào hành lang. Sau đó thì tôi không thấy nữa.”
Trong lúc hai người đang nói chuyện, Hà Đắc Bái cũng bước tới. Nghe xong, hàng mày ông lập tức nhíu chặt.
“Chú Hà?” Triệu Tuyền Minh dè dặt lên tiếng.
Hà Đắc Bái hoàn hồn, gương mặt lạnh như nước: “Nó đang trốn rồi, gọi một đội bảo vệ đi theo tôi, lục soát hết mấy tầng này. Trước khi bữa tiệc kết thúc, nhất định phải đưa nó về đây.”
“…”
Trước khi rời khỏi đại sảnh, Triệu Tuyền Minh ngoái đầu nhìn lại chiếc bàn dài.
Vài chiếc ly rỗng nằm nghiêng ngả, trên thành ly còn lưu lại những dấu son môi đỏ thắm. Những giọt nước trong suốt đọng trên mặt kính, chực chờ rơi xuống. Tựa như nước mắt của một mỹ nhân.
—-
“…Em lại say rồi?”
Sự điềm tĩnh vốn có của Bùi Học Khiêm gần như tan vỡ trong hoàn cảnh này. Nhờ cố gắng giữ lại chút lý trí cuối cùng, anh mới nhận ra trên người Hà Ỷ Nguyệt nồng đượm hương rượu trái cây.
“Ai bảo em say?” Cô gái chống người ngồi dậy, vẻ mặt đầy bất mãn. Bàn tay xuyên qua lớp áo sơ mi mỏng, nhẹ nhàng đặt lên cơ bụng rắn chắc của anh, “Tửu lượng của Hà Ỷ Nguyệt rất kém nhưng tửu lượng của Lune thì rất tốt mà.”
Mấy lời mang theo men say ấy, trong tai Bùi Học Khiêm chỉ là những câu nói nhảm của người đã uống quá chén.
Bàn tay đang nghịch ngợm trên ngực anh cũng nhanh chóng bị anh giữ lấy, gộp cả hai cổ tay vào cùng một bàn tay rồi siết chặt. Ngay sau đó, Bùi Học Khiêm xoay người, dễ dàng khống chế cô xuống dưới. Dù trong căn phòng tối đến mức khó nhìn rõ mọi thứ, cũng không thể che giấu được sự lạnh lẽo trong giọng nói của anh: “Em uống bao nhiêu?”
“Đâu phải em uống, là Hà Ỷ Nguyệt uống” Cô chẳng hề chống cự, chỉ cười khúc khích, “Chắc năm, sáu, bảy, tám ly gì đó.”
“…”
Lồng ngực người đàn ông phập phồng dữ dội một lần.
Nhưng cuối cùng anh vẫn cố nén cơn giận.
Sau một lát im lặng, Bùi Học Khiêm nắm hai tay Hà Ỷ Nguyệt kéo cô đứng dậy. Thế nhưng không biết là cố ý hay vì say thật nên đứng không vững, vừa đứng lên cô đã loạng choạng ngã nhào vào lòng anh.
Cùng lúc đó, chiếc giá đèn phía sau tấm rèm cũng bị cô vô tình hất đổ.
Trong bóng tối, đủ thứ đồ vật lách cách rơi xuống sàn, tạo thành một tràng âm thanh hỗn loạn.
“Lune…”
Lời cảnh cáo của Bùi Học Khiêm còn chưa kịp thốt ra thì bị tiếng bước chân đột ngột dừng lại ngoài hành lang cắt ngang.
“Có ai ở trong phòng tạo hình không?”
Bên trong căn phòng lập tức chìm vào tĩnh lặng.
Kim loại trên tay nắm cửa bị người bên ngoài ấn xuống ngay lúc cất tiếng hỏi. Tiếng lò xo bị nén vang lên rất khẽ, nhưng trong nháy mắt lại như kéo căng từng sợi thần kinh trong đầu Bùi Học Khiêm.
Không kịp nghĩ ngợi, anh lập tức buông cổ tay Hà Ỷ Nguyệt, một tay giữ sau gáy cô, ép cô nép vào lòng mình.
Nếu người ngoài bất ngờ mở cửa, bật đèn xông vào, thì thứ duy nhất anh có thể che giấu ngay lập tức chỉ có khuôn mặt của Hà Ỷ Nguyệt.
“Cạch.” Tay nắm cửa bị ép xuống hết cỡ.
Ngay sau đó, tiếng lò xo bị ổ khóa chặn lại truyền đến.
Nhận ra điều gì, Bùi Học Khiêm khẽ nhíu mày, cúi đầu nhìn.
Cô gái đúng lúc ngẩng khuôn mặt lên khỏi trước ngực chiếc áo sơ mi trắng như tuyết của anh, hai tay vừa được buông ra đã vòng ôm lấy eo anh. Khóe mắt cong cong như một chú cáo nhỏ vừa thực hiện được trò tinh quái: “Anh đừng sợ mà. Lúc em vào đã khóa cửa rồi.”
Hà Ỷ Nguyệt nói hoàn toàn không hề hạ giọng, khiến mí mắt Bùi Học Khiêm giật mạnh.
Quả nhiên, người phục vụ bên ngoài lập tức cảnh giác. Bước chân vừa định rời đi lại quay trở lại: “Ai đấy? Ai ở trong?”
“…”
Ánh mắt Bùi Học Khiêm trầm xuống.
Nếu lúc này bị chặn ngay trong phòng, rồi đối phương còn gọi thêm người tới, với tình cảnh trước mắt, cho dù là anh cũng khó mà giải thích rõ ràng.
Đến khi đó, chỉ riêng những lời đàm tiếu ở Bắc Thành cũng đủ nhấn chìm cô rồi.
“Hà Ỷ Nguyệt, nếu em còn không biết chừng mực như thế…”
“Hử?”
Dù chỉ là lời quở trách được cố ý hạ thấp giọng, thì vẫn là quở trách.
Đôi mày thanh tú của Hà Ỷ Nguyệt lập tức dựng lên đầy bất mãn.
Nhưng còn chưa kịp mở miệng, Bùi Học Khiêm đã như đoán trước, giơ tay bịt kín môi cô, chặn mọi âm thanh lại.
“Là tôi.”
Bùi Học Khiêm nghiêng người về phía cánh cửa, lên tiếng trước để tránh người bên ngoài hành động thiếu suy nghĩ.
Giọng nói trầm thấp, bình tĩnh, không gợn chút cảm xúc.
Người phục vụ bên ngoài quả nhiên dừng lại, dù không nhận ra ngay là ai, nhưng chỉ nghe giọng thôi cũng đủ để biết người trong phòng tuyệt đối không phải kẻ khả nghi.
“Thưa ngài? Ngài có cần chúng tôi hỗ trợ gì không?”
Người phục vụ đứng ngoài cửa, lịch sự dò hỏi.
Vài giây trôi qua, bên trong cánh cửa dường như vang lên vài tiếng sột soạt như có người đang giằng co.
Ánh mắt người phục vụ khẽ thay đổi, quả nhiên anh không nghe nhầm, trong phòng rõ ràng có một nam một nữ.
Đúng lúc anh định hỏi thêm—
“Tách.”
Ổ khóa bên trong được mở, một, hai giây sau, cánh cửa hé ra một nửa.
Người phục vụ ngẩng đầu lên.
Đập vào mắt anh là gương mặt quen thuộc của người đàn ông đang từ phía sau cánh cửa nhìn xuống. Sắc mặt anh ta lập tức biến đổi, vội cúi đầu: “Xin, xin lỗi, Tổng giám đốc Bùi! Tôi không biết là ngài ở bên trong…”
Theo phản xạ, ánh mắt anh vô tình lướt xuống chiếc áo sơ mi của đối phương.
Trên nền vải trắng đã xuất hiện vô số vệt son đỏ đậm nhạt khác nhau, rải rác từ trước ngực xuống bụng, rồi khuất hẳn vào bên trong ve áo vest dài.
“Bây giờ thì cậu biết rồi.” Giọng Bùi Học Khiêm vẫn ôn hòa như cũ: “Còn chưa đi sao?”
Người phục vụ theo bản năng ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của Bùi Học Khiêm.
Rõ ràng người đàn ông vẫn đang mỉm cười, nhưng sự u tối sâu trong đáy mắt lại khiến tim anh lạnh toát, bất giác run lên.
“Xin… xin lỗi! Tôi đi ngay! Làm phiền ngài rồi!” Anh ta không dám nhìn thêm lấy một lần, liên tục cúi đầu xin lỗi rồi lùi về sau, gần như chạy trốn khỏi hành lang.
Phía sau anh.
Qua khe cửa vẫn còn hé mở, một bàn tay trắng nõn, thon dài bỗng từ phía sau chiếc áo vest của người đàn ông vòng lên ôm lấy eo anh.
Bộ móng sơn đỏ rực, điểm xuyết những hạt nhũ bạc lấp lánh.
“Rầm!”
Mu bàn tay nổi gân xanh của Bùi Học Khiêm dùng sức đóng sầm cửa lại, tiếng động ấy cũng nuốt chửng tiếng gọi đầy nhẫn nhịn vừa bật ra khỏi môi anh.
“Lune…”
Ngay giây tiếp theo, anh siết lấy cổ tay mảnh khảnh của cô gái, mạnh mẽ ghim trở lại cánh cửa phía sau.
Lần này anh không hề nương tay.
Cổ tay Hà Ỷ Nguyệt va mạnh vào mặt gỗ, đau buốt, hốc mắt cô lập tức đỏ hoe, một tầng hơi nước nhanh chóng dâng đầy nơi khóe mắt.
Dưới ánh đèn vừa được bật sáng trở lại trong phòng, ánh mắt của Bùi Học Khiêm vừa chạm đến hàng lệ long lanh nơi khóe mắt cô thì cảm xúc trên gương mặt anh đã lập tức được thu lại.
Chỉ là sự kiềm chế ấy còn chưa kéo dài nổi hai giây.
“Em còn tưởng anh trai là người lãnh cảm cơ.” Dù mắt vẫn còn ngân ngấn nước, Hà Ỷ Nguyệt lại như vừa phát hiện ra một vùng đất mới. Cô ngẩng khuôn mặt lên, nụ cười rực rỡ như hoa nở, “Hóa ra… không phải nhỉ?”
“——!”
Bàn tay còn lại của cô đang lần theo chiếc khóa thắt lưng bằng kim loại của anh để trượt xuống thấp hơn, lập tức bị Bùi Học Khiêm dùng sức mạnh hơn kéo ngược trở lại.
Lần này, lực mạnh đến mức cả cánh cửa phía sau cũng rung lên.
Nhưng Hà Ỷ Nguyệt lại chẳng thấy đau bao nhiêu.
Cô ngẩng đầu nhìn lên.
Những ngón tay thon dài của Bùi Học Khiêm đang siết chặt cổ tay cô. Mu bàn tay anh hướng ra ngoài, che chắn phía trước, nên dù va mạnh đến đâu, người chịu đau cũng là anh.
“Hà Ỷ Nguyệt.” Bùi Học Khiêm áp sát người cô, giọng nói khàn thấp như bị đè nén đến cực hạn, “Rốt cuộc em là say hay là phát điên rồi? Em còn biết anh là ai không? Em có biết mình đang làm gì không?”
“…”
Nụ cười trên gương mặt cô gái khựng lại trong thoáng chốc.
Chỉ ngắn ngủi đến mức tưởng như ảo giác, cô chớp mắt, những cảm xúc đau đớn gần như tràn khỏi đáy mắt cũng theo đó mà tan biến. Khi ngước lên nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm đang cúi xuống của anh, cô lại cười: “Ôi, bị anh phát hiện rồi, đúng là anh trai hiểu Lune nhất.”
Cơ quai hàm của Bùi Học Khiêm siết chặt đến mức gò má khẽ run.
Đúng lúc ấy, chiếc điện thoại trong túi áo vest của anh rung lên.
Một tay vẫn giữ chặt hai cổ tay cô, tay kia anh lấy điện thoại ra.
Chỉ vừa nhìn thấy tên người gọi, hàng mày anh đã nhíu lại.
Im lặng hai giây, Bùi Học Khiêm buông cổ tay Hà Ỷ Nguyệt. Không chờ cô kịp phản ứng, anh đã giữ lấy cằm rồi bịt kín môi cô, ép cả người cô trở lại cánh cửa.
Hà Ỷ Nguyệt: “?”
Cuộc gọi được kết nối ngay sau đó, giọng anh vẫn điềm đạm, lễ độ như thường, “Bố.”
Đồng tử của cô gái chợt co lại, nụ cười trên môi cùng ánh mắt đều lạnh đi trong tích tắc.
“Vâng, con đang ở phòng tạo hình thay quần áo.” Không biết đầu dây bên kia nói gì, Bùi Học Khiêm liếc nhìn Hà Ỷ Nguyệt một cái, “Có chút việc nên chậm trễ. A Nguyệt sao? Vâng, không cần phiền mọi người tiếp tục tìm nữa. Con vừa gặp em ấy.”
“Đúng vậy, em ấy uống say rồi. Con để em ấy nghỉ tạm ở đây.”
Cô gái vốn đã cúi đầu bỗng khẽ động.
Hàng mi run lên rất nhẹ, rồi…
“!”
Những ngón tay đang che trên môi cô bỗng khựng lại, Bùi Học Khiêm lập tức ngước mắt.
Sự kinh ngạc xen lẫn nặng nề chỉ thoáng lướt qua gương mặt anh. Đáng tiếc, khả năng che giấu cảm xúc của người đàn ông này quá mức hoàn hảo. Chỉ trong nháy mắt, mọi dấu vết đã biến mất, khiến Hà Ỷ Nguyệt không kịp nhìn rõ liệu ngoài kinh ngạc ra còn có cảm xúc nào khác hay không.
Hà Ỷ Nguyệt đầy tiếc nuối rụt chiếc đầu lưỡi vừa lén chạm vào đầu ngón tay anh trở lại sau hàm răng.
“Được, con sẽ ở đây cùng em ấy chờ bố.”
Cuộc gọi kết thúc.
Bùi Học Khiêm rũ mắt suy nghĩ vài giây, ngón tay anh lướt qua màn hình, gọi thêm một cuộc điện thoại khác.
“Có việc cần phiền cô.” Giọng nói bình tĩnh nhưng lạnh lẽo, “Đến phòng tạo hình ngay.”
Lần này Hà Ỷ Nguyệt còn chưa kịp giở trò, Bùi Học Khiêm đã buông tay khỏi môi cô, nhưng lập tức nói trước: “Đến ghế sofa nằm giả vờ ngủ, đêm nay đừng tỉnh lại nữa.”
Cô gái ngẩn người, rồi cười: “Anh trai đang nói gì vậy? Lune nghe không hiểu.”
“Không sao, chỉ cần em hiểu câu tiếp theo là đủ.”
Bùi Học Khiêm chặn cô gái đang định chạy trốn vào sát góc tường, anh cúi thấp người. Hàng mi dài phủ xuống, để lại một vùng bóng tối nặng nề trong đôi mắt sâu thẳm.
“Nếu em còn tiếp tục không biết điểm dừng, anh đảm bảo, từ nay về sau, chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.”
“…………”
Nụ cười trên gương mặt Hà Ỷ Nguyệt như vỡ vụn từng mảnh.
—
Một phút sau.
Ngoài hành lang trước phòng tạo hình.
Bùi Học Khiêm dựa vào bức tường cạnh cửa, nghe tiếng bước chân đang đến gần rồi ngẩng đầu lên.
“Bố.”
“A Nguyệt ở trong đó sao?” Hà Đắc Bái bước đi vội vã, phía sau là Triệu Tuyền Minh, “Con bé không xảy ra chuyện gì chứ? Con gặp nó ở đâu…”
Nhưng khi đến gần, ánh mắt Hà Đắc Bái chợt dừng lại trên chiếc áo sơ mi trắng của Bùi Học Khiêm.
Ở mép ve áo vest khép hờ lộ ra nửa dấu son môi đỏ thẫm vẫn chưa được che kín.
Bước chân ông lập tức khựng lại.
Ngay trước khi một suy nghĩ kinh hãi như sét đánh ngang đầu kịp hình thành—
“Ơ? Bác Hà, mọi người cũng ở đây sao?”
Từ đầu bên kia hành lang, một giọng nữ trong trẻo pha lẫn ý cười đầy ngạc nhiên vang lên.
Hà Đắc Bái và Triệu Tuyền Minh đồng thời quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.
Hàng Tư Văn dừng lại bên cạnh Bùi Học Khiêm, hơi ngượng ngùng khoác lấy cánh tay anh: “Vừa nãy cháu vào phòng vệ sinh dặm lại lớp trang điểm. Có chuyện gì vậy ạ? Sao mọi người lại đứng hết ở đây?”
“…” Ánh mắt Hà Đắc Bái lướt qua lớp son môi còn nguyên vẹn trên môi cô, nhưng không nói gì, chỉ hỏi: “A Nguyệt vẫn ở trong chứ?”
“Vâng, thưa bố.”
Bùi Học Khiêm nghiêng người, hơi cúi đầu ghé sát tai Hàng Tư Văn, nhỏ giọng giải thích điều gì đó.
Những từ ngắt quãng như “va phải”, “Lune say rượu”, “ngủ thiếp đi”… lần lượt lọt vào tai Hà Đắc Bái.
Nỗi lo cuối cùng còn sót lại trong lòng ông cũng theo đó tan biến: “Tôi vào xem con bé.”
“Bên trong hơi bừa bộn, bố cẩn thận.” Bùi Học Khiêm mở cửa phía sau.
Hà Đắc Bái vừa định bước vào thì khựng lại, liếc nhìn Bùi Học Khiêm và Hàng Tư Văn.
Bùi Học Khiêm bình thản nói: “Lune không vui, lúc vào phòng đã làm đổ vài thứ.”
“Ra là vậy.”
Hà Đắc Bái gật đầu rồi đi vào.
Theo thói quen, Triệu Tuyền Minh cũng định bước theo, nhưng một bóng người cao lớn chắn ngay trước mặt. Anh dừng chân, ngẩng đầu lên.
“Em gái tôi lúc ngủ không được đẹp lắm, anh Triệu cứ chờ ở ngoài thì hơn.”
Bùi Học Khiêm buông tay xuống, thần sắc điềm tĩnh. Dù ở thời khắc này, khí chất vẫn đoan chính, lịch thiệp đến mức không tìm ra nổi một khuyết điểm.
“Được, tôi nghe theo ý Tổng giám đốc Bùi.”
Triệu Tuyền Minh cố nén vẻ khó chịu trong ánh mắt, ánh nhìn của anh đảo qua giữa hai người, cuối cùng dừng trên chiếc áo sơ mi trắng của Bùi Học Khiêm.
Những dấu son môi đỏ rải rác trên nền vải trắng càng nhìn càng chói mắt, càng mập mờ ám muội.
“Tôi từng nghe nói Tổng giám đốc Bùi sống ngay thẳng, giữ mình trong sạch, chưa từng dính vào bất kỳ tin đồn tình ái nào…Không ngờ lại phóng khoáng đến vậy, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.”
Bùi Học Khiêm như không hề nghe ra ý châm chọc trong lời anh ta, ánh mắt lơ đãng lướt vào trong phòng một cái, anh hờ hững đáp: “Anh Triệu quá khen rồi.”
Khóe môi Triệu Tuyền Minh giật mạnh, suýt nữa không giữ nổi nụ cười.
Anh vừa định mở miệng nói tiếp.
Thì đúng lúc ấy, Hà Đắc Bái từ trong phòng bước ra, cau mày: “Sao A Nguyệt lại uống nhiều đến thế? Ngủ mê man gọi cũng chẳng tỉnh.”
Triệu Tuyền Minh lập tức thu lại vẻ mặt: “Xin lỗi chú Hà, là cháu…”
“Tối nay Lune say quá, bố, để con đưa em ấy về nhà nghỉ ngơi” Bùi Học Khiêm cất lời.
Hà Đắc Bái nhướng mày, liếc sang Hàng Tư Văn: “Đã cố tình gọi cô Hàng đến đây vì con, con không định ở lại tiếp cô ấy sao?”
“Ôi bác Hà hiểu lầm rồi.” Hàng Tư Văn lập tức cười nói, “Tối nay là cháu nghe nói bác tổ chức tiệc nên lén chạy đến, định tạo bất ngờ cho Học Khiêm, anh ấy hoàn toàn không biết trước.”
Hà Đắc Bái quay sang nhìn Bùi Học Khiêm: “Thật vậy?”
“Vâng.”
Từ gương mặt bình tĩnh không chút dao động của Bùi Học Khiêm, Hà Đắc Bái không đọc được bất kỳ điều gì. Ông im lặng một lát rồi sắc mặt dịu xuống: “Bố còn tưởng con lớn rồi, cứng cáp rồi, chuyện gì cũng học được thói tiền trảm hậu tấu.”
Nụ cười của Hàng Tư Văn cứng lại trong thoáng chốc, đáy mắt thoáng hiện tia giận dữ.
Nhưng khi lặng lẽ nhìn sang Bùi Học Khiêm bên cạnh, người đàn ông đứng giữa vùng sáng tối giao nhau, gương mặt tuấn tú lạnh nhạt như núi xa chìm trong màn sương chiều, tĩnh lặng, khó dò, khó đoán.
Hà Đắc Bái lên tiếng: “Tuyền Minh, tối nay ta không thể rời khỏi bữa tiệc, cậu đi cùng đưa A Nguyệt về nhà đi. Nhớ chăm sóc con bé cẩn thận.”
“Vâng, chú Hà.” Triệu Tuyền Minh mỉm cười đáp, “Cháu nhất định sẽ chăm sóc Kỷ Nguyệt chu đáo.”
“…”
Triệu Tuyền Minh đứng nhìn Hà Đắc Bái quay trở lại đại sảnh.
Đợi bóng dáng ông khuất hẳn sau khúc ngoặt, anh ta mới xoay người lại, đúng lúc đối diện với Bùi Học Khiêm đang bế Hà Ỷ Nguyệt từ trong phòng bước ra.
Áo vest của Bùi Học Khiêm phủ lên người cô gái chỉ mặc chiếc váy trễ vai. Mà Hà Ỷ Nguyệt ngoan ngoãn tựa vào ngực anh, ngủ say yên bình, hoàn toàn không giống người vừa mới khiến cả căn phòng phía sau trở nên bừa bộn.
Chỉ là, sau khi cởi áo vest, những dấu son môi đỏ thẫm trên chiếc sơ mi trắng của Bùi Học Khiêm càng hiện rõ hơn.
Triệu Tuyền Minh liếc nhìn căn phòng ngổn ngang phía sau, cười như không cười: “Tổng giám đốc Bùi sẽ không phải là tự mình gây ra chuyện, làm căn phòng thành thế này rồi lại đổ hết lên đầu em gái mình đấy chứ?”
“Chuyện báo cáo kiểm định chất lượng sản phẩm mới của chi nhánh Đằng Khách bị làm giả, có vẻ đã xử lý xong rồi.” Bùi Học Khiêm chỉ nhàn nhạt liếc anh ta, “Nếu tôi là anh Triệu, thay vì quan tâm chuyện nhà người khác, tôi sẽ lo giá cổ phiếu của Đằng Khách sau khi thị trường mở cửa vào ngày mai hơn.”
“…!”
Nụ cười trên mặt Triệu Tuyền Minh cứng đờ.
Gương mặt tối sầm, anh ta cũng nhớ đến lời cảnh cáo của cha mình trước khi ra khỏi nhà sáng nay. Cuối cùng chỉ đành cố ép mình hạ thấp tư thế, đưa tay ra: “Để tôi bế cô Hà…”
Bùi Học Khiêm nghiêng người rất nhẹ, chỉ trong gang tấc đã tránh khỏi bàn tay của Triệu Tuyền Minh.
Anh bế Hà Ỷ Nguyệt đi thẳng về phía cuối hành lang.
“Em gái tôi, không cần làm phiền anh Triệu bận tâm.”
“…”
Bàn tay đưa ra hụt của Triệu Tuyền Minh từ từ siết chặt thành nắm đấm.
Hàng Tư Văn nhìn anh ta bằng ánh mắt đầy thương hại, rồi vội bước nhanh theo sau. Có thể đúng lúc gặp phải thời điểm tâm trạng Bùi Học Khiêm tệ đến mức chẳng buồn đeo lớp mặt nạ ôn hòa thường ngày đúng là kiểu xui xẻo hiếm có một trong vạn người.
Chiếc xe đến đón Hà Ỷ Nguyệt đã chờ sẵn ở lối ra thang máy tầng hầm bãi đỗ xe của khách sạn.
Bùi Học Khiêm cẩn thận đặt cô vào hàng ghế sau, người tài xế vừa xuống xe định giúp một tay, nhưng từ đầu đến cuối còn chưa kịp chạm vào vạt váy của Hà Ỷ Nguyệt: “Đưa cô ấy về biệt thự nhà cũ.”
Người tài xế đứng phía sau hỏi: “Còn ngài Bùi có về cùng không?”
“Tôi phải đưa cô Hàng về, không tiện…”
Lời từ chối vừa ra đến miệng…
Đúng lúc Bùi Học Khiêm đang khom người chuẩn bị lùi khỏi xe, bỗng khựng lại.
Trong khoang xe tối mờ mà cả hai người đứng bên ngoài đều không thể nhìn thấy, cô gái đang ngủ say vẫn không hề mở mắt, thế nhưng những ngón tay lại khẽ siết lấy cổ áo Bùi Học Khiêm, giống như đang khó chịu vì men rượu, cô khẽ trở mình. Đôi môi đỏ mềm lướt nhẹ qua đường quai hàm của anh.
Giọng nói nhỏ đến mức gần như chỉ còn là hơi thở.
“Anh trai, chuyện đêm đó ba năm trước, em nhớ hết rồi.”
“…!”
Cả người Bùi Học Khiêm cứng đờ.
Vài giây sau, anh lặng lẽ bước ra khỏi xe, đôi mày lạnh lẽo, sắc mặt trầm xuống đến cực điểm.
Anh đưa chìa khóa chiếc xe riêng của mình cho người tài xế, “Tôi sẽ tự đưa con bé về. Cậu lái xe của tôi, đưa cô Hàng về nhà.”
“…Hả??” Người tài xế ngơ ngác đứng sững tại chỗ.
Hàng Tư Văn nhìn theo chiếc xe với ánh mắt đầy suy tư.
Chiếc sedan nhanh chóng lao lên làn đường, tăng tốc rồi biến mất ở cuối con đường.
–
Hà Ỷ Nguyệt có một giấc mơ rất hỗn loạn cũng rất kỳ lạ.
Cô mơ thấy Lune chui vào cơ thể mình.
Khi tỉnh dậy, ánh nắng đã tràn ngập khắp căn phòng, đầu óc cô nặng trĩu vì cơn say, toàn thân đau nhức như vừa bị ai đánh một trận, không có chỗ nào là không ê ẩm.
“Á, có chuyện gì vậy…”
Hà Ỷ Nguyệt vừa ngáp vừa chống người ngồi dậy, đôi mắt còn ngái ngủ từ từ mở ra.
Nhưng cánh tay vừa duỗi thẳng bỗng khựng lại.
“…Anh?”
Ở phía đối diện chiếc giường.
Trên chiếc sofa đôi.
Bùi Học Khiêm ngồi đó, hiếm khi nào quần áo anh lại có nếp nhăn như lúc này. Mái tóc đen cũng hơi rối, chưa được chỉnh tề. Ngay cả khi nghe thấy tiếng động rồi ngước mắt nhìn sang, dưới mí mắt trắng lạnh của anh vẫn hiện rõ một quầng thâm nhàn nhạt.
Giống như anh đã ngồi đây canh chừng cô suốt cả đêm, chưa từng chợp mắt.
Hà Ỷ Nguyệt mơ màng túm chặt chăn, đầu óc rối như tơ vò, “Anh, sao anh lại ở trong phòng em…”
“Chuyện đêm đó ba năm trước.” Yết hầu Bùi Học Khiêm khẽ chuyển động, giọng nói trầm thấp, khàn đặc: “Em nhớ lại từ khi nào?”
“Ba năm trước?”
Hà Ỷ Nguyệt càng thêm ngơ ngác, “Ba năm trước, có xảy ra chuyện gì sao?”
Bùi Học Khiêm: “……?”
[Lời tác giả]
Tội nghiệp Tổng giám đốc Bùi.
Rõ ràng người bị cô em gái hết lần này đến lần khác trêu chọc, xơ múi, vậy mà còn phải hết lòng che giấu, bảo vệ cô ấy.
Đã thức trắng cả một đêm, sáng ra còn nghe cô em vô tư hỏi: “Ba năm trước có chuyện gì xảy ra sao?”
Bảo sao anh ấy tức đến mức suýt ngất. 🐶