Kết Hôn Với Vương Hãn Thảo Nguyên

Chương 5

Trước

Sau một hồi im lặng, Hoàng đế gắng gượng nở một nụ cười.

 

"Trẫm bây giờ chỉ có một ý thôi, ý đó chính là, đánh bọn chúng rồi thì đừng đánh trẫm nhé."

 

Việc này chẳng phải tiện tay sao?

 

"Của hồi môn mẫu hậu để lại cho ta, đã đến lúc trả lại rồi." Ta lên tiếng.

 

Hoàng đế giả ngu giả ngơ.

 

"Của hồi môn gì chứ, chẳng phải ngươi đã mang đi hết rồi sao?"

 

Ta hỏi vặn lại: "Ngươi muốn ta đánh ngươi bây giờ, hay là đánh ngươi lát nữa?"

 

Hoàng đế đại nộ: "Thọ An! Đây là thái độ con nói chuyện với phụ hoàng của con sao?"

 

Ta cười lạnh: "Ta nên có thái độ gì với ngươi?"

 

Cát Cách Mộc Đức kéo ta ra sau lưng, nhìn vị Hoàng đế tham hưởng lạc hơn hai mươi năm trên ngai vàng kia bằng ánh mắt nửa cười nửa không, đe dọa:

 

"Ngươi muốn ta phát binh bây giờ, hay là để sau này tính?"

 

Cơ mặt trên mặt Hoàng đế rung lên, ông ta cảm thấy nhục nhã vì mọi chuyện xảy ra trước mắt.

 

Thế nhưng nhiều năm qua ông ta chỉ biết hưởng lạc, dời chuyển quân phí khiến một quốc gia rỗng ruột bên trong, ông ta hoàn toàn không đủ sức chống trả.

 

Cát Cách Mộc Đức không kiên nhẫn nổi nữa, giơ chân đạp đổ một bàn tiệc, nghiêng đầu trừng mắt với Hoàng đế.

 

"Mẹ kiếp, lão tử không có thời gian tiêu tốn với ngươi, trả!"

 

Hoàng đế cuối cùng vẫn sợ: "Trả! Trả ngay! Không thiếu một xu! Người đâu, đi chuyển đồ tới ngay."

 

"Phụ hoàng!" Tư Mã Dao Hoa làm nũng gọi Hoàng đế một tiếng.

 

Hoàng đế nhìn nàng ta, chỉ thốt ra một câu: "Trẫm không muốn bị đánh."

 

Dù là bị ta tát, hay là bị hai mươi vạn đại quân Bắc Đình Hung Nô áp sát biên giới, ông ta đều không muốn cả.

 

Từ đầu đến cuối, ông ta mãi là một người chồng thất bại, một người cha thất bại, một vị hoàng đế thất bại.

 

Đêm đó, ta cùng Cát Cách Mộc Đức nghỉ tại cung điện lúc nhỏ ta từng ở cùng mẫu hậu.

 

Nghĩ cũng buồn cười, khi còn làm hoàng tử, phụ hoàng từng lấy lòng mẫu hậu ta, yêu chiều hết mực.

 

Đợi đến khi dựa vào thế lực gia tộc ngoại tổ để lên ngôi hoàng đế, liền bắt đầu lạnh nhạt với mẫu hậu.

 

Đến tận khi mẫu hậu bệnh mất, ông ta lại muốn phô trương tình cảm sâu đậm của mình, không lập hậu nữa.

 

Ta kể hết những chuyện này cho Cát Cách Mộc Đức nghe vào đêm đó.

 

Người đàn ông mà ngày thường ta chẳng hiểu nổi lối suy nghĩ này, sau khi nghe xong những lời ta kể, đã chọn cách ôm ta vào lòng.

 

Chàng nói: "Ta không giống với phụ hoàng của nàng."

 

Ta lặng im, không biết nói gì thêm.

 

"Nàng dùng tay đánh người, ta dùng chân đạp người, chúng ta cộng lại chính là tay chân phối hợp, đích thị là một cặp trời sinh." Cát Cách Mộc Đức nói tiếp.

 

Ta nhìn Cát Cách Mộc Đức, lại một lần nữa đặt ra câu hỏi mà ta đã hỏi đến mấy lần.

 

"Rốt cuộc tại sao chàng lại cưới ta?"

 

Cát Cách Mộc Đức dùng đôi cánh tay rắn chắc ôm chặt ta vào lòng: "Chuyện này khó đánh giá thật, chắc là do cách biệt nghề nghiệp nên ta chẳng biết nói sao cho phải, nhưng trái tim ta mách bảo rằng, cả đời này ta phải ở bên cạnh nàng."

 

Ta nhẹ nhàng mỉm cười: "Chàng còn nhớ ba điều ước định của chúng ta không? Chàng mới nói có hai điều, còn điều cuối cùng chưa nói đó."

 

"Vậy thì giờ bổ sung điều cuối cùng đây." Cát Cách Mộc Đức nói, "Hai người chúng ta phải luôn ở bên nhau, nàng chếc thì ta không sống, ta chếc thì nàng cũng không được phép gả cho huynh đệ của ta!"

 

"Vậy ta phải gả cho ai đây?" Ta cố ý trêu chọc hắn.

 

Cát Cách Mộc Đức nhìn ta đầy vẻ khổ sở, tự lầm bầm tính toán một hồi lâu, rồi mới dùng giọng điệu thương lượng nói với ta: "Hay là nàng chếc trước đi?"

 

Ta: "......"

 

Đúng là ta không nên trêu chọc hắn mà.

 

"Chàng chếc thì ta cũng chẳng sống nổi đâu." Ta ôm lấy thắt lưng Cát Cách Mộc Đức, vùi đầu vào lòng hắn, "Đa tạ chàng, phu quân."

 

Cát Cách Mộc Đức khựng lại một chút, rồi mới nói: "Ta tên là Cát Cách Mộc Đức."

 

"Ừm, ta biết mà."

 

10.

 

Ngày hôm sau, đội thân vệ của Cát Cách Mộc Đức xông thẳng vào phủ Ngụy gia, vừa vào cửa là bắt đầu khuân vác.

 

Chẳng cần biết có phải đồ của mẫu hậu ta hay không, tất cả đều bị dọn sạch.

 

"Đó là của ta! Đồ của ta chứ không phải của các người!" Tư Mã Dao Hoa đuổi theo một cái rương gào khóc.

 

Phủ Ngụy gia rối loạn cả lên, ai nấy đều cố cứu vãn lấy một chút tài sản.

 

Thế nhưng đám thân binh cao lớn khỏe mạnh kia đâu phải hạng ăn không ngồi rồi, bọn họ mất kiên nhẫn, chỉ dùng vai húc nhẹ một cái là cả đám người đã nhắn nhào xuống đất.

 

"Dù sao nàng và ta cũng có tình nghĩa bao năm, nàng nhất định phải làm đến bước tận diệt này sao?"

 

Ngụy Sí xông đến trước mặt ta, liếc nhìn Cát Cách Mộc Đức một cái rồi hạ thấp giọng thì thầm vào tai ta:

 

"Ta biết nàng oán ta vì ta thích Dao Hoa, nhưng giờ nàng đã ở trên đất Tấn rồi. Hãy bảo tên lính Hung Nô kia dừng tay đi, đến lúc đó ta sẽ sắp đặt người chặn đường nàng trên đường về Hung Nô, rồi nàng vào phủ làm bình thê của ta, cùng địa vị với Dao Hoa. Ta hứa với nàng, sẽ để nàng sinh con trước Dao Hoa để làm chỗ dựa cho nàng."

 

Ta thật sự bị mấy lời của Ngụy Sí làm cho buồn cười, giơ tay lên là tặng ngay cho hắn một cái tát.

 

"Sao ngươi vẫn chưa đi cho sói ăn đi!"

 

Cát Cách Mộc Đức tuy không nghe thấy lời Ngụy Sí vừa nói, nhưng thấy ta ra tay thì lập tức không chút do dự bồi thêm một cước.

 

"Ngươi lại làm nương tử của ta tức giận rồi!"

 

Tư Mã Dao Hoa ở bên cạnh gào khóc, nhưng cũng không dám lại gần xem Ngụy Sí ra sao nữa.

 

"Đi thôi, về nhà." Cát Cách Mộc Đức vươn tay về phía ta.

 

Ta đặt tay mình vào bàn tay Cát Cách Mộc Đức: "Được."

 

Con đường này ta đã đi lần thứ ba rồi.

 

Lần đầu tiên, đó là đường đi.

 

Còn bây giờ đối với ta, đó là đường về.

 

Ta ngồi trong xe ngựa vén rèm nhìn Cát Cách Mộc Đức đang cưỡi ngựa đi bên cạnh, trông hắn vẫn có chút già dặn, nhưng ta lại cứ thích dáng vẻ như vậy.

 

"Nàng thích ta." Cát Cách Mộc Đức đột nhiên quay đầu lại, chém đinh chặt sắt nói với ta, "Nàng cứ lén nhìn ta trong xe ngựa, nhất định là nàng thích ta rồi."

 

Ta khẽ mỉm cười gật đầu thừa nhận: "Ừm, chính là thích chàng đấy."

 

Mặt Cát Cách Mộc Đức chợt đỏ bừng: "V-vậy thì tốt."

 

Ta cười mà không nói, tiếp tục nằm bò bên cửa sổ nhìn Cát Cách Mộc Đức.

 

Cát Cách Mộc Đức cố làm ra vẻ bình tĩnh tiến lên phía trước, lát sau vẫn không nhịn được mà rướn người lại gần ta, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi ta.

 

"Ta cũng thích nàng."

 

11[Phiên ngoại]

 

Cái tên Cát Cách Mộc Đức này ta gọi suốt một năm vẫn thấy khá vướng miệng, nên thỉnh thoảng ta vẫn gọi hắn là phu quân.

 

Nhưng mỗi khi ta gọi Cát Cách Mộc Đức là phu quân, biểu cảm của hắn đều rất kỳ quặc.

 

"Ta thật sự không nhịn nổi nữa!" Cát Cách Mộc Đức nghiến răng bò dậy khỏi người ta, hét lớn một tiếng.

 

Ta ngơ ngác nhìn hắn: "Hửm?"

 

"Cát Cách Mộc Đức! Cát Cách Mộc Đức! Ta tên là Cát Cách Mộc Đức!" Cát Cách Mộc Đức tức giận cắn ta một cái, "Đừng gọi là phu quân nữa! Nàng gả cho ta! Chứ không phải gả cho ca ca ta!"

 

Ta ngẩn người ra một lúc: "Ca ca của chàng?"

 

Cát Cách Mộc Đức hừ lạnh: "Chính là vị Phu Quân Đại Thiền Vu mà nàng cứ nhớ mãi không quên ấy!"

 

Đột nhiên có thêm một vị Phu Quân Đại Thiền Vu luôn nhớ nhung mình, ta chỉ đành nói bằng giọng khàn đặc: "Ca ca chàng đặt tên khéo thật đấy."

 

Cát Cách Mộc Đức lại đè lên: "Nàng còn khen ông ta, đừng có khen ông ta! Khen ta này! Tên của ta mới là hay nhất!"

 

Thật tình ta đâu có khen ca ca của hắn.

 

Nhưng tiếp sau đó, ta nhất định phải khen Cát Cách Mộc Đức cho thật kỹ mới được.

 

Hôm sau tỉnh dậy, Cát Cách Mộc Đức biến mất tiêu, cả Bắc Vương Đình chẳng ai biết hắn chạy đi đâu.

 

Ngay lúc ta đang sốt ruột định tự mình ra ngoài tìm người.

 

Cát Cách Mộc Đức đã trở về, bị một gã đàn ông vạm vỡ kẹp trên lưng ngựa chở về.

 

Hắn đàn ông này còn to lớn hơn cả Cát Cách Mộc Đức, khoác trên mình lớp lông thú khiến hắn trông càng thêm uy vũ.

 

Hắn cưỡi ngựa đến trước mặt ta rồi dừng lại, nhìn xuống ta, sau đó ném Cát Cách Mộc Đức vào lòng ta rồi luyên thuyên một tràng dài với ta.

 

"Hắn nói gì thế?" Ta khó hiểu nhìn Cát Cách Mộc Đức.

 

Cát Cách Mộc Đức ôm lấy ta, vùi đầu vào ngực ta không nói gì.

 

Hắn không mở miệng cũng không sao, Tử Sam sẽ ra tay.

 

"Đệ muội à, nàng có thể tát hắn hai cái được không, sáng sớm tinh mơ đã cưỡi ngựa đến Vương Đình đòi hoán đổi tên tuổi với ta, tên tuổi mà cũng đổi được sao? Cứ ở đây gào thét loạn xạ.

 

Ta không muốn gặp lại hắn nữa, sau này nếu hắn còn giở trò đ.i.ê.n khùng thế này, nàng cứ tát hắn! Tát cho đến chếc! Nhưng tốt nhất nàng nên sinh cho hắn một đứa con trai kế thừa vương vị đi, nếu không nàng tát chếc hắn rồi thì phải cải giá cho ta thôi."

 

Đoạn trước, Cát Cách Mộc Đức vẫn vùi đầu vào lòng ta giả chếc.

 

Chỉ đến câu cuối cùng, Cát Cách Mộc Đức không nhịn được nữa, vác bổng ta lên chạy thẳng vào lều, tiện thể còn hét vọng về phía Đại Thiền Vu Phu Quân kia một câu.

 

Tử Sam cũng rất tận tâm phiên dịch câu đó cho ta: "Nằm mơ đi, đây là nương tử của ta... cẩn thận ta đá ngươi đấy!"

 

Mãi mới giải thích rõ ràng cho Cát Cách Mộc Đức hiểu sự khác biệt giữa "Phu quân" và "Phu Quân", chỉ là Cát Cách Mộc Đức vẫn chưa quen lắm.

 

Thế nhưng rất nhanh, sự ra đời của con cái cũng khiến Cát Cách Mộc Đức có thêm cách xưng hô mới.

 

Đứa đầu lòng của ta là một tiểu công chúa, lúc mới từ trong bụng ta chui ra, con bé bé tí xíu.

 

Hai bàn tay của Cát Cách Mộc Đức đã là tất cả thế giới của đứa nhỏ đó rồi.

 

"Ta đặt cho con bé một cái tên hay nhất thiên hạ." Cát Cách Mộc Đức cẩn thận đặt đứa bé bên cạnh ta.

 

"Tên là gì?" Ta hỏi.

 

Cát Cách Mộc Đức vẫn đầy tự hào như mọi khi: "Ta lấy một chữ trong tên nàng, cộng thêm tấm lòng của ta, thế nên con gái chúng ta tên là Ái Mã."

 

Về chuyện này, ta chỉ biết nói: "Chàng cứ chờ xem sau này nó lớn lên có tát chàng không thì biết."

 

Cát Cách Mộc Đức cười hì hì rướn người lại hôn ta: "Yêu nàng."

 

 

 

HẾT