Kẻ Thù Giả Tưởng - Hạ Nặc Đa Cát

Chương 8: Tận hưởng sự mất lý trí của cô

Hề Nhiễm say mềm như một cục đất nặn, không dính lấy Trọng Vũ thì lại bám chặt lấy Kiều Tư Hành.

Hai con người tỉnh táo phải dỗ dành như dỗ trẻ con để hỏi địa chỉ nhà mới của cô nàng, nhưng câu trả lời nhận được lại rối tung rối mù. Hết cách, Trọng Vũ đành phải đưa cô nàng về phòng khách sạn của mình.

Vừa vào cửa, sắp xếp ổn thỏa cho Hề Nhiễm xong, Trọng Vũ liền nói với Kiều Tư Hành: "Anh về đi."

Kiều Tư Hành chẳng hề có ý định rời đi. Anh vắt chiếc áo khoác vừa cởi lên chiếc ghế dài cạnh cửa sổ, tiện tay cầm vài tờ rơi trên bàn lên xem. Thấy đó là tài liệu về viện dưỡng lão ở địa phương, anh cất giọng hỏi: "Bố em bây giờ vẫn ở châu Phi sao?"

Trọng Vũ không muốn dông dài chuyện nhà cửa với anh. Thấy người này không chịu đi, cô liền bảo: "Vậy anh trông Hề Nhiễm nhé, tôi đi tắm."

Cửa trượt của phòng tắm không có khóa, lúc chuẩn bị c** q**n áo Trọng Vũ mới nhận ra điều này. Nhưng cô vẫn quyết định mặc kệ.

Khi vừa cởi đến chỉ còn chiếc áo lót mặc trong và nội y, cánh cửa đột nhiên xê dịch. Trọng Vũ khựng tay lại một thoáng, sau đó cô khoanh tay trước ngực, tựa lưng vào bồn rửa mặt, nhếch đuôi mắt nhìn kẻ đột nhập chẳng chút ga lăng kia.

Kiều Tư Hành đưa tay ra sau lưng đóng cửa lại, tựa người vào cánh cửa, ánh mắt đảo từ dưới lên trên đánh giá cơ thể Trọng Vũ. Đôi chân trần thẳng tắp, chiếc q**n l*t màu xanh nhạt, vòng một đẫy đà cùng tấm lưng mỏng manh được chiếc áo mặc trong màu xám tôn lên những đường cong quyến rũ. Cổ áo hơi rộng, để lộ ra mép dây áo lót. Mái tóc búi cao tùy ý, vài sợi tóc tơ lòa xòa vương bên tai và sau gáy. Cô đang thở rất khẽ, nửa thân trên phập phồng nhẹ nhàng.

Dáng vẻ này còn k*ch th*ch thị giác hơn cả việc c** s*ch sành sanh.

Khoảnh khắc Kiều Tư Hành bước lại gần, anh tháo luôn chiếc đồng hồ trên tay mình ra.

Thấy động tác xắn tay áo của anh, Trọng Vũ theo bản năng siết chặt cánh tay đang khoanh trước ngực.

Bóng anh đổ ập xuống, những khớp ngón tay cứng cáp sượt qua ngay trước ngực cô khiến cô cứng đờ trong tích tắc. Nhưng anh lại chỉ nắm lấy cổ tay đang giấu dưới cánh tay của cô.

Trọng Vũ rũ mắt, ánh nhìn ghim chặt vào v*m ng*c anh như muốn xuyên thủng một lỗ.

Kiều Tư Hành khống chế bàn tay Trọng Vũ, để đầu ngón tay cô chạm vào viền cổ áo rồi nhẹ nhàng kéo xuống. Lớp vải màu xanh nhạt lộ ra, quả nhiên là mặc nguyên một bộ đồng màu.

Hề Nhiễm vẫn đang ở ngay bên ngoài, Trọng Vũ rất muốn biết trong hoàn cảnh hạn chế này, anh còn có thể giở ra trò mèo gì nữa. Rất nhanh, trên cổ tay đang bị anh kìm kẹp liền được đeo thêm chiếc đồng hồ của anh.

Khi chỉ số nhịp tim hiện lên trên mặt đồng hồ, Kiều Tư Hành đưa cho cô xem: "121."

"124, 127..." Anh vân vê đầu ngón tay áp út của cô, khẽ cười trầm thấp: "Vấn đề về tim mạch thì tôi không giải quyết được đâu nhé."

Trọng Vũ cố gắng chuyển dời cảm xúc, trong đầu xẹt ngang qua một cái tên. Móng tay không đủ sắc nhọn thuận theo tâm trạng dao động mà cào mạnh một cái vào lòng bàn tay anh.

Chỉ số nhịp tim dừng lại ở con số 130.

Cô tháo chiếc đồng hồ ra đeo lại lên tay Kiều Tư Hành, khẽ giọng nói: "Để tôi xem của anh nào."

Vậy mà mới có 102, thế này thì sao có thể thỏa mãn được sự hiếu thắng của cô. Thế là cô đẩy anh lùi ra một bước, cởi phăng chiếc áo xám mỏng manh trên người xuống.

"Bây giờ là bao nhiêu rồi?" Cô hỏi.

Ánh mắt Kiều Tư Hành dán chặt vào hai mảnh vải màu xanh nhạt, làn da căng mịn dưới ánh đèn vàng ấm áp tỏa ra vầng sáng tinh tế.

"Không quan trọng." Anh chẳng thèm cúi xuống nhìn mặt đồng hồ.

Trọng Vũ tự nhìn, vừa nhích qua 110. Cô không chịu thua nhếch mép, vòng tay ra sau lưng cởi chốt khóa.

Kiều Tư Hành cảm thấy một phần cơ thể mình đã rướn hẳn về phía trước, giọng nói cũng trở nên trầm khàn: "Chỉ để phân thắng bại mà chịu thiệt thòi lớn thế cơ à?"

"Không thiệt." Trọng Vũ xoay người đối diện với tấm gương, tự chiêm ngưỡng cơ thể mình, rồi dùng ánh mắt mềm mại ướt át nhìn thẳng vào mắt anh qua gương: "Anh đâu phải là người ngoài."

"145 rồi, tôi thua."

Người trong gương phô bày trọn vẹn mặt trước không sót một mảnh vải, nhưng ở khoảng cách gần ngay trước mắt anh lại là tấm lưng trần và vòng ba mượt mà. Kiều Tư Hành cảm thấy mình không thể tiếp tục nhìn thêm được nữa.

Trọng Vũ rất hài lòng với kết quả này. Cô nhấc chân cởi luôn mảnh vải màu xanh bên dưới rồi bước vào buồng tắm. Một nhúm đen mờ ảo vụt qua trong tầm mắt.

Kiều Tư Hành chửi thề trong lòng.

Giá như có nút bấm xóa sổ Hề Nhiễm đang nằm ngoài kia ngay lập tức thì tốt biết mấy. Giờ phút này nếu không rời khỏi phòng tắm, anh sẽ phải gánh chịu thêm muôn vàn sự tra tấn. Anh mang tâm trạng vỡ vụn của một kẻ đang bị đùa giỡn.

Hơi nước bốc lên mù mịt trên mặt kính, bóng dáng người đang thong thả tắm gội dần trở nên nhạt nhòa. Anh vặn vòi nước bắt đầu rửa tay. Nước lạnh ngấm vào các khớp ngón tay và cẳng tay, nhưng nhịp tim cũng chỉ hạ xuống mức 120 là cùng.

Khi Trọng Vũ bước ra khỏi cửa kính, Kiều Tư Hành liền lấy một chiếc khăn tắm trùm kín lên đầu cô. Cô kiên nhẫn lau khô từng giọt nước trên người, sau đó từ tốn thoa kem dưỡng thể. Trong suốt quá trình đó, Kiều Tư Hành vẫn luôn đứng ngay bên cạnh.

Khi bước ra ngoài, người đàn ông luôn tự xưng là có định lực vững vàng ấy đã nốc cạn một lon coca lấy từ trong tủ lạnh.

Hề Nhiễm nằm dang tay dang chân thành hình chữ Đại ngủ say sưa trên chiếc giường hai mét. Trọng Vũ bước tới sờ trán cô nàng, mọi thứ đều bình thường. Cô đứng lặng bên mép giường, đăm đăm nhìn khuôn mặt Hề Nhiễm hồi lâu.

Kiều Tư Hành cau mày hỏi: "Em đang nhìn gì thế?"

Cô nhẹ giọng đáp: "Cô gái xinh đẹp nhất lớp chúng ta, hai mươi tám tuổi rồi mà vẫn đẹp nhất."

Kiều Tư Hành hoài nghi có phải lúc đi tắm não cô bị úng nước rồi không. Anh hỏi: "Có muốn uống thêm một ly không?"

Trọng Vũ gọi rượu vang của khách sạn, giá cả không hề rẻ, được tặng kèm một đĩa trái cây và đồ nhắm bày biện tinh xảo. Hai người tỏ vẻ bất cần, ngồi bệt xuống bậc thềm cạnh cửa sổ sát đất ở phòng ngoài, kéo luôn tấm khăn trải trên bàn trà xuống để bày ly rượu và đồ ăn.

Kiều Tư Hành quay lại chủ đề lúc nãy: "Bố em vẫn chưa về nước sao?"

Trọng Vũ gật đầu: "Tôi không muốn bàn chuyện gia đình."

Kiều Tư Hành thầm nghĩ, nếu ông ngoại cô cũng đã qua đời, thì người thân của cô nay chỉ còn lại mỗi mình bố. Vậy xấp tài liệu về viện dưỡng lão kia là để chuẩn bị cho bà nội cô sao? Lý Thanh Ngọc từng kể, suốt ba năm cô ra ngoài thuê trọ, bà nội cô chưa từng đến thăm lấy một lần. Với tính cách của cô, những kẻ máu mủ tình thâm nhưng bạc bẽo vô tình chắc chắn sẽ chẳng được cô để trong lòng. Việc cô quay lại Nghê Thành có lẽ chỉ là sự lựa chọn bất đắc dĩ.

Hai người nhắc đến Trịnh Hảo, nói về chuyện cô gái lương thiện, sống cảm tính này sắp tới bệnh viện l*m t*nh nguyện viên.

Kiều Tư Hành thuận miệng nói: "Bây giờ bạn bè cũ liên lạc với tôi phần lớn là vì muốn khám chữa bệnh. Em tìm tôi là vì đồng nghiệp, còn hai năm trước, Giang Trừng Nguyệt tìm tôi là vì ông nội cô ấy. Ông cô ấy bị u nguyên bào thần kinh đệm ác tính trong sọ, chẳng bao lâu sau thì người mất."

Trọng Vũ đang nhấm nháp khoai tây chiên phô mai, khi ba chữ "u thần kinh đệm" lọt vào tai, cọng khoai tây trên môi cô khựng lại. Cô ngập ngừng một thoáng rồi hỏi: "U thần kinh đệm, có phải là loại khối u thường có ranh giới rất mờ nhạt, nó xâm lấn vào mô não giống như rễ cây, mắt thường rất khó phân biệt được đâu là mô bình thường, đâu là mô bị ung thư hóa đúng không?"

Cô nhớ lúc làm video hoạt hình đã từng đọc các ca phẫu thuật liên quan đến bệnh này.

Kiều Tư Hành không đáp lời. Anh dùng ánh mắt dò xét, lặng lẽ nhìn chằm chằm Trọng Vũ.

Trọng Vũ hỏi: "Sao thế?"

Kiều Tư Hành khẽ cười: "Cái tên Giang Trừng Nguyệt này, rốt cuộc là ai đang cố lảng tránh đây?"

"Tôi phải lảng tránh cô ấy để làm gì?" Trọng Vũ cảm thấy nực cười, trong sự hoang đường bèn bồi thêm một câu: "Cái hồi hai người yêu đương bọ xít ấy, tôi còn chẳng buồn nói với anh thêm nửa lời cơ."

"Suốt ba năm cấp ba lúc nào em chẳng hiếm khi hé răng với tôi, không cần phải cố tình nhấn mạnh chuyện đó đâu." Kiều Tư Hành cụng ly với cô, "Vội vã muốn vạch rõ ranh giới đến vậy sao?"

Trọng Vũ cười khẩy: "Tôi có gì mà phải vạch rõ ranh giới?"

Nếu đây là lúc cô đang mất bình tĩnh, thì Kiều Tư Hành nhất định phải nhân cơ hội này mà tận hưởng. Anh nhìn thẳng vào mặt cô, dùng giọng điệu cực kỳ bâng quơ nói: "Nếu không phải sau kỳ thi đại học em nhảy vào nẫng tay trên, nói không chừng bây giờ tôi và Giang Trừng Nguyệt đã kết hôn rồi đấy."

Trong lòng Trọng Vũ quả thực như đang bơm căng một quả bóng bay, và câu nói này của anh lại vừa khéo như một mũi kim đâm phập vào đó. Vậy cô có nên nổ tung không?

Cô đặt ly rượu trên tay xuống, dang rộng hai tay ôm chầm lấy anh. Cô dùng sức ngấu nghiến đôi môi anh, đẩy hương vị cồn pha lẫn trái cây ngọt ngào vào trong khoang miệng anh.

Lại thêm một lần nằm ngoài dự liệu. Cô đã quá lâu rồi không mang đến cho anh sự bất ngờ "mất lý trí" thế này. Anh phải tận hưởng cho thỏa sự bốc đồng này của cô mới được. Đầu lưỡi của Kiều Tư Hành cũng vội vã như chính tâm trạng của anh lúc này, bàn tay cũng cuồng nhiệt s* s**ng.

Anh đã hơn bảy trăm ngày chưa hôn ai. Người ăn chay trường kỳ đột nhiên ngửi thấy mùi thịt thì sẽ hệt như một con sói đói. Huống hồ chi ban nãy trong phòng tắm, anh đã được xem trước "thực đơn" rồi.

Nhận được sự đáp trả mãnh liệt từ Kiều Tư Hành, Trọng Vũ siết chặt lấy đầu anh. Bên tai Kiều Tư Hành vang lên hơi thở mềm mỏng nũng nịu, đôi môi Trọng Vũ cọ sát từng nhịp vào vành tai anh, hệt như một mị yêu đang lẩm nhẩm niệm chú.

Anh vừa định hùa theo cái ôm cuồng nhiệt của cô thì con yêu tinh này lại đột nhiên chậm nhịp lại, cất giọng kiêu ngạo: "Loại đàn ông không chịu nổi nửa điểm cám dỗ như anh ấy mà, có kết hôn thì sớm muộn gì cũng ly hôn thôi. Tiểu Giang là một cô gái thông minh và tử tế, nếu đúng như anh nói, hai người không thành là do tôi, vậy biết đâu cô ấy còn phải cảm ơn tôi vì đã gánh thay cô ấy một kiếp nạn cũng nên."

Đứt phanh đột ngột cộng thêm một đòn giáng thẳng xuống đầu, trái tim Kiều Tư Hành nháy mắt rơi tõm xuống hầm băng.

Anh chợt thấy Trọng Vũ vô cùng xa lạ. Đôi môi cô tẩm đầy kịch độc, trái tim thì bọc lớp vỏ dày cộm cứng ngắc, bao nhiêu đó đã đủ thành V* kh* h*t nh*n rồi, thế mà ông trời còn ban phát cho cô một cái đầu thông minh xảo quyệt vô cùng. Thế này thì bảo anh chiếm thế thượng phong kiểu gì?

Buông cổ Kiều Tư Hành ra, Trọng Vũ chỉnh lại lớp áo xộc xệch trước ngực. Cô chẳng thèm liếc anh lấy một cái, bưng ly rượu lên tự mình nhấp một ngụm. Lúc Kiều Tư Hành giằng lấy ly rượu khỏi tay, cô có chút luống cuống ngước lên nhìn anh. Lưng cô bị ép sát vào tấm kính lạnh ngắt, ánh mắt lại trống rỗng hư vô, chiếc cúc áo ngủ va vào vỏ chai rượu vang lên những tiếng lách cách.

Cưỡng hôn là cái thú vui bốc đồng của tuổi đôi mươi, giờ phút này Kiều Tư Hành chỉ muốn để lại dấu vết ở những n** m*m m** hơn. Ngay khi một bên ướt đẫm, Trọng Vũ đã cào một đường đáp trả lên lưng Kiều Tư Hành.

Đúng lúc này, từ trong phòng ngủ vang lên tiếng rên hừ hừ của Hề Nhiễm. Cô nàng gắt: "Trọng Vũ, cậu lăn qua đây cho tôi!"

Kiều Tư Hành dừng động tác, giả mù sa mưa giúp Trọng Vũ chỉnh lại cổ áo: "Ngày mai mua cho em bộ mới."

Tuy bị cô dùng lời cay độc đả thương có khiến anh hơi khó chịu, nhưng tối nay nhìn cũng đã nhìn rồi, hôn cũng đã hôn rồi, sự kìm nén suốt một khoảng thời gian dài nay đã được giải tỏa mười phần trăm, anh một chút cũng không thấy thiệt.

Hai chân Trọng Vũ đã tê rần, cô giữ nguyên tư thế cứng đờ với vẻ mặt khó chịu. Cô hất văng cánh tay đang đưa tới của Kiều Tư Hành ra, bị anh kéo đứng dậy rồi lại dùng sức đẩy mạnh anh ra xa.

Sao người này có thể mặt dày vô sỉ đến thế chứ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn