Kiều Tư Hành có chút bất ngờ, nét mặt hơi thiếu tự nhiên.
Trọng Vũ không cho anh cơ hội để phản ứng thêm, chỉ buông một câu "Anh bận đi nhé" rồi kết thúc cuộc chạm mắt từ xa chỉ vỏn vẹn mười giây này.
Kiều Tư Hành đã quá quen với tác phong này của cô.
Những cuộc gọi video của họ chưa bao giờ kéo dài quá ba phút.
Trọng Vũ là cô gái mà anh không tài nào hiểu thấu.
Khi cô muốn chủ động, trên lưỡi câu sẽ gắn thứ mồi hấp dẫn nhất, còn khi muốn lùi bước, cô lại lập tức biến thành người theo chủ nghĩa ăn chay.
Phần lớn thời gian, cô đều rất nhạt nhẽo. Điềm tĩnh, lý trí và lạnh lùng.
Ngay cả lần đầu tiên hỏi anh có muốn hôn và lên giường không, trong mắt cô cũng chỉ lóe lên sự khao khát tìm tòi về "t*nh d*c".
Kiều Tư Hành đã mất mười năm để chấp nhận sự thật rằng mình là một kẻ "mộ cường" (thích những người tài giỏi, xuất chúng hơn mình).
Cũng chính vì điều này, Trọng Vũ luôn chiếm một vị trí vô cùng đặc biệt trong trái tim anh.
Lần hội ngộ này có chút khác biệt.
Có lẽ là vì cuối cùng cả hai cũng ở chung một thành phố, lại hoặc có lẽ vì tuổi tác và vốn sống đã đạt đến độ chín muồi.
Anh đang cố gắng xóa bỏ ấn tượng định kiến về một kẻ lãng tử trong lòng cô, còn cô cũng có ý biến "t*nh d*c" thành điều kiện xếp sau trong mối quan hệ này.
Bọn họ như thể có sự thấu hiểu ngầm, thực ra hai người rất tâm đầu ý hợp, hoàn toàn có thể tiến xa hơn.
Nghĩ đến đây, cõi lòng Kiều Tư Hành trở nên sáng tỏ hơn nhiều.
Anh mở ngăn kéo bàn làm việc, hộp thuốc Ngưu Hoàng Thượng Thanh vẫn nằm ngoan ngoãn trong đó.
Anh bất giác mỉm cười.
Cô đúng là thú vị thật, một mặt bắt anh kiêng khem d*c v*ng, mặt khác lại chạy đến nhà anh tắm rửa.
Bây giờ lại còn buông một câu "Chúc mừng năm mới" đầy mờ ám.
"Chúc mừng năm mới", liệu có mang nghĩa "Mối quan hệ của chúng ta có thể tiến thêm một bước" không?
Ngày mai bắt đầu kỳ nghỉ, nếu không phải ra sân bay đón chị họ rồi đưa chị ấy về Nghê Thành, anh nhất định sẽ bay sang Hồng Kông tìm cô.
Tối mùng Hai Tết, Trọng Vũ hạ cánh xuống Nghê Thành.
Những năm đầu sau khi gia đình gặp biến cố, cô không còn chỗ ở cố định tại quê nhà nữa, mỗi lần về đều thuê khách sạn.
Hôm sau đến nhà bác cả, anh họ giả mù sa mưa nói: "Nhà mình đâu phải không có chỗ ở, em cần gì phải tiêu tiền hoang phí thế."
Bác gái và chị dâu họ hùa theo bên cạnh. Bà nội chỉ nhìn cô chằm chằm từ trên xuống dưới, chẳng thèm nói một lời quan tâm hỏi han nào.
Trọng Vũ nhanh chóng đi thẳng vào vấn đề chính, bàn bạc với bác cả về chi phí đưa bà nội vào viện dưỡng lão.
Bác gái đỡ lời: "Chuyện này là thế này, mười mấy năm bố cháu ra nước ngoài, bà nội vẫn luôn do nhà bác chăm sóc, ông nội cũng là do nhà bác phụng dưỡng lúc cuối đời..."
Bà ta nói được một nửa, liếc nhìn sắc mặt con trai rồi im bặt.
Gia đình này mang tâm tư gì, Trọng Vũ thừa biết.
Cô lấy từ trong túi xách ra một bản sao kê chuyển khoản ngân hàng đã in sẵn, chậm rãi lên tiếng: "Hai ông bà do nhà bác chăm sóc là thật, nhưng từ hồi cháu học năm hai đại học, năm nào bố cháu cũng gửi cho bác cả năm vạn tệ. Ngoài ra ông nội còn có lương hưu, mỗi tháng bốn ngàn rưỡi, lĩnh cho đến lúc ông mất năm bảy mươi ba tuổi. Mười ba năm, bảy mươi vạn, số tiền đó đều giao hết cho nhà bác. Nếu đã muốn tính toán, vậy thì chúng ta cứ tính cho rõ ràng từng khoản một."
Trước khi đến, Trọng Vũ đã đoán trước được viễn cảnh này.
Quả nhiên, nhà năm người này lập tức bắt đầu diễn một vở kịch rập khuôn.
Người sắm vai ác vẫn là bà nội, bà ta lớn tiếng kể lể sự bất hiếu của bố Trọng Vũ và thói máu lạnh của cô.
Bác gái và chị dâu họ thì than vãn sống ở cái nhà này chẳng dễ dàng gì.
Bác cả lúc nào cũng chỉ cau mày im lặng.
Còn anh họ diễn sâu nhất, lời thoại thốt ra ngập tràn tình thân: Đều là người một nhà, cần gì phải tính toán chi li.
Nghe bà nội mỉa mai mình mồm mép tép nhảy, tinh ranh xảo quyệt, vẻ mặt và cõi lòng Trọng Vũ đều bình thản đến lạ. Những lời của người khác cô càng không để vào tai.
Lúc rời đi, cô thông báo cho gia đình này phương án mà cô có thể chấp nhận: Chi phí cho bà vào viện dưỡng lão, bố cô và bác cả mỗi người chịu một nửa.
Bác cả lúc này mới lên tiếng: "Món nợ nhà cháu trả xong từ lâu rồi, giờ thu nhập của cháu cao như thế, bố cháu một năm cũng kiếm được ba bốn mươi vạn. Hai bố con ôm khư khư chừng ấy tiền để làm gì cơ chứ."
Trọng Vũ không đáp.
Cô sớm đã biết, nói lý lẽ với cái nhà này là một việc vô cùng ngu xuẩn.
Năm đó sau khi mẹ mất, để trả nợ, bố cô phải sang châu Phi làm thuê, đành gửi gắm cô con gái đang học cấp ba cho gia đình này chăm sóc. Cô ở nhà bác cả chưa đầy một tháng, bà nội đã mượn cớ bảo cô ra ngoài thuê trọ. Cô đồng ý dọn đi, nhưng không đòi lại khoản sinh hoạt phí mà bố đã chuyển cho họ.
Trong lòng cô, ngay từ lúc đó, cô đã chẳng còn chút quan hệ nào với gia đình này nữa rồi.
Tết năm nay, Kiều Tư Hành và chị họ đều về Nghê Thành. Khách khứa đông đúc, tiệc tùng liên miên, mãi đến mùng Bốn anh mới rảnh rỗi tụ tập với nhóm bạn thân hồi cấp ba.
Mọi người hẹn đi đánh bóng rổ, địa điểm chốt tại nhà thi đấu đối diện trường cũ.
Đỗ xe xong, anh ghé vào một tiệm nhỏ bên ngoài nhà thi đấu trước.
Đây là một tiệm tạp hóa bán đồ thể thao và văn phòng phẩm, có bán cả thuốc lá, rượu và nước giải khát.
Kiều Tư Hành bước vào tiệm, thấy quầy thu ngân không có ai liền gọi vọng về phía cửa sau: "Dì Lý có nhà không ạ?"
Một lát sau, Trọng Vũ thò đầu ra từ chiếc ghế lười ngoài sân sau.
Thấy Kiều Tư Hành, cô đưa tay dụi dụi mắt: "Sao anh lại tới đây?"
Kiều Tư Hành còn kinh ngạc hơn cả cô, và cũng muốn hỏi câu này hơn ai hết. Kể từ khi tốt nghiệp, anh chưa từng gặp lại cô ở Nghê Thành.
Dạo gần đây họ liên lạc rất thường xuyên, cô biết anh sẽ về quê nhưng lại giấu nhẹm chuyện mình cũng về, thực sự là hơi quá đáng.
Anh lạnh mặt đánh giá đôi mắt còn ngái ngủ của Trọng Vũ, giọng bực dọc: "Báo cáo lịch trình với tôi một tiếng khó khăn đến thế sao?"
Trọng Vũ hơi ngơ ngác, không đáp.
Người dì Lý trong miệng Kiều Tư Hành là bà chủ của tiệm tạp hóa này, tên là Lý Thanh Ngọc.
Dì mở tiệm này mười mấy năm rồi, quan hệ với học sinh khá tốt. Đồng thời, dì cũng là chủ nhà trọ của Trọng Vũ thời cấp ba.
Năm xưa Trọng Vũ không có người thân chăm sóc, lủi thủi ra thuê trọ một mình. Với tâm lý như đang đầu tư vào cổ phiếu tiềm năng, suốt ba năm trời, dì Lý vô cùng quan tâm chiếu cố cô.
Hôm nay Trọng Vũ đặc biệt đến thăm dì.
Trùng hợp dì Lý có việc phải ra ngoài, Trọng Vũ liền ở lại trông tiệm giúp. Trưa vắng khách, cô ra ghế lười sau sân tắm nắng, chẳng ngờ lại ngủ quên mất, còn nằm mơ nữa chứ.
Sự xuất hiện đột ngột của Kiều Tư Hành đã phá vỡ giấc mộng của cô, khiến tâm trí cô lúc này vẫn còn đang rối bời.
Kiều Tư Hành bước đến trước mặt Trọng Vũ, bóng anh đổ ập xuống người cô. Anh mặc chiếc áo dạ tối màu, ngược sáng khiến hàng chân mày và ánh mắt trông vô cùng lạnh lùng, tỏa ra một luồng khí thế bức người.
Trọng Vũ ngồi dậy, giành trước lúc anh cất lời, khẽ khàng nói: "Tôi vừa nằm mơ. Mơ thấy hồi cấp ba, anh và đám bạn cởi bỏ đồng phục, mặc cơ giáp vào định đi giải cứu thế giới."
Dáng vẻ cô lúc thốt ra những lời này mang chút ngây ngô không hề hợp với tuổi. Kiều Tư Hành hơi sững người, hỏi: "Thế trong mơ em đang làm gì?"
Trọng Vũ đứng lên khỏi ghế: "Khi đó tôi đâu phải là bạn của anh, nên tôi chỉ là một người qua đường đứng xem thôi."
Kiều Tư Hành cao 1m85, Trọng Vũ thấp hơn anh một cái đầu, vóc dáng anh hoàn toàn trở thành tấm rèm che nắng cho cô.
Anh ngẫm nghĩ về câu nói của Trọng Vũ.
Viễn cảnh cô vẽ ra đậm chất hoang tưởng, anh có thể tưởng tượng ra bộ dạng của cô trong giấc mơ đó: chắc chắn là cô đang đeo tai nghe với vẻ mặt chẳng mảy may quan tâm đến thế sự, điềm nhiên ngồi yên tại chỗ, chẳng buồn xem bọn anh diễn trò anh hùng rơm.
Đúng lúc này, trước cửa tiệm vang lên một giọng nữ trong trẻo nũng nịu. Cũng giống Kiều Tư Hành, cô gái này đến tìm dì Lý.
Kiều Tư Hành nghe ra giọng ai, hất cằm ra hiệu với Trọng Vũ.
Trọng Vũ phản ứng vô cùng ung dung, nối gót anh bước vào tiệm.
Hề Nhiễm đang nghịch ngợm tượng mèo thần tài trên quầy thu ngân, những ngón tay thon thả gõ nhịp liên tục.
Thấy Kiều Tư Hành, đôi bốt da nhỏ xinh của cô nàng lập tức chạy bình bịch tới. Vừa định giơ tay khoác lên cổ Kiều Tư Hành thì khóe mắt cô nàng liếc thấy bóng người nấp sau lưng anh chàng cao kều này. Đôi mắt xinh đẹp tức thì đờ đẫn.
"Trọng Vũ?"
Trọng Vũ nở một nụ cười rạng rỡ điểm mười nhìn Hề Nhiễm: "Lâu rồi không gặp."
Ánh mắt Hề Nhiễm dán chặt lên mặt cô, như thể đang nhìn một sinh vật lạ nào đó. Chăm chú nhìn phải đến hơn chục giây, cô nàng mới hé miệng.
Cô nàng hỏi Trọng Vũ: "Cậu chui từ xó nào ra thế?"
Trọng Vũ bước tới hai bước, cười hỏi ngược lại: "Cậu nghĩ tôi nên chui từ đâu ra?"
Kiều Tư Hành lùi lại một bước, tựa vào tủ đông xem kịch vui.
Hề Nhiễm hừ nhẹ một tiếng, lườm Trọng Vũ: "Sao cậu vẫn đáng ghét y như xưa thế!"
Kiều Tư Hành đứng thẳng lưng dậy, nhìn Trọng Vũ.
Chỉ thấy ánh mắt cô cong cong, nụ cười dịu dàng như gió xuân: "Hề Nhiễm, cậu vẫn đáng yêu như vậy."
Hề Nhiễm xinh đẹp, tính cách thẳng thắn, gia cảnh lại sung túc, từ nhỏ đến lớn toàn là người khác chủ động kết bạn với cô nàng.
Không ngờ năm mười sáu tuổi lại đụng độ Trọng Vũ, khiến cô nàng nếm đủ mọi đắng cay trong tình bạn.
Trọng Vũ là kẻ độc hành, rõ ràng cùng đi vệ sinh nhưng bước ra thì chẳng bao giờ đứng đợi cô nàng, là con quái vật độc mồm độc miệng, mới giảng bài cho cô nàng được hai lần đã nói thẳng là "kèm cậu học đúng là lãng phí thời gian"; là tảng băng trôi kiên cố, thà mua ba bộ đồng phục mặc thay đổi chứ kiên quyết từ chối quần áo mới do cô nàng tặng.
Một người bạn không thể chinh phục thành công, cảm giác găm hoài trong lòng chẳng hề kém cạnh gì mối tình đơn phương khắc cốt ghi tâm với một thiếu niên nào đó.
Trọng Vũ vẫn luôn là chấp niệm trong lòng Hề Nhiễm.
Hề Nhiễm nhớ sinh nhật Trọng Vũ là ngày 7 tháng 6, tính ra bây giờ cô cũng là một người phụ nữ hai mươi bảy tuổi rồi.
Người phụ nữ hai mươi bảy tuổi đứng trước mặt cô nàng lúc này, cái vẻ thanh cao ngạo mạn kia có lẽ đã thu liễm được khoảng một phần ba, nhưng đôi mắt tĩnh lặng như mặt nước giếng kia vẫn chứa đầy sự thần bí.
Đại tiểu thư khẽ hừ một tiếng, hàng mi chớp chớp, rõ ràng vẫn mang đầy hứng thú với Trọng Vũ.
Cô nàng lấy điện thoại ra: "Chúng ta kết bạn WeChat đi."
Điện thoại của Trọng Vũ đang để ngoài ghế lười ở sân sau. Cô ngoảnh sang nhìn Kiều Tư Hành nãy giờ vẫn đang chầu chực xem kịch: "Anh gửi WeChat của tôi cho Hề Nhiễm đi."
Kiều Tư Hành lấy điện thoại ra làm theo.
Hề Nhiễm bĩu môi, khoanh tay trước ngực đánh giá hai người: "Hai người thân nhau lắm à?"
Trọng Vũ đáp: "Vừa mới kết bạn thôi."
Trong mắt đám bạn học, quá khứ Kiều Tư Hành và Trọng Vũ không phải là bạn bè, sau này cũng chẳng hề có liên hệ.
Họ là những đối thủ cạnh tranh luôn soi mói thứ hạng của nhau, từng tranh giành suất đi thi học sinh giỏi. Tính cách hai người lại khác nhau một trời một vực: một người quan hệ rộng rãi, đào hoa vây quanh nườm nượp; người kia lại quen thói lủi thủi một mình, là đóa hoa trên núi cao xa cách khó gần nức tiếng.
Hai kẻ như vậy sinh ra từ trường đã triệt tiêu lẫn nhau rồi.
Hề Nhiễm trừng đôi mắt to tròn lấp lánh nhìn Trọng Vũ: "Vậy cậu xóa cậu ta đi, cậu không được làm bạn với cậu ta."
"Sao lại thế?" Kiều Tư Hành thấy khó hiểu vô cùng.
Hề Nhiễm lườm anh: "Đây là chuyện giữa tôi và cậu ấy."
Ngày trước, Hề Nhiễm đã từng tìm vô vàn lý do để bào chữa cho sự lạnh nhạt của Trọng Vũ, ví dụ như học sinh xuất sắc thì phải dồn sức vào học hành nên không có thời gian kết bạn; hay ví dụ như tài chính eo hẹp nên không muốn giao du. Về sau có người đâm thủng màn sương mù này, khiến cô nàng tin rằng nguyên nhân Trọng Vũ không muốn kết bạn với mình là vì đầu óc cô nàng trống rỗng, nói chuyện nhạt nhẽo.
Nếu bây giờ Trọng Vũ và Kiều Tư Hành trở thành bạn bè, thì chẳng khác nào đang làm bằng chứng chứng minh cho điều đó, nói lên rằng Trọng Vũ chỉ thích kết giao với người thông minh.
Suy nghĩ của Hề Nhiễm thực ra chẳng có gì phức tạp.
Kiều Tư Hành chưa từng chán ghét sự kiêu ngạo, điêu ngoa của Hề Nhiễm.
Đại tiểu thư trông có vẻ lắm bạn bè, nhưng số người tri kỷ thì đếm trên đầu ngón tay. Cô nàng có phần ngang bướng, lại hơi chậm tiêu, nhưng trái tim lại vô cùng trong sáng. Cô nàng biết điều gì là tốt nhất, nên mới mang chấp niệm với Trọng Vũ nhiều năm như vậy.
Anh nghe Trọng Vũ trêu chọc Hề Nhiễm: "Cậu nhiều bạn thế cơ mà, bớt bám riết lấy tôi đi."
Đại tiểu thư tức giận trợn trừng mắt: "Cậu kiêu ngạo cái gì chứ!"
Anh xoa xoa mũi. Con gái đúng là sinh vật khiến người ta đau đầu.
Buổi đi chơi hôm nay do Hề Nhiễm khởi xướng, cô nàng rủ Trọng Vũ cùng đến nhà thi đấu.
Trọng Vũ lấy lý do phải trông quán giúp dì Lý để từ chối.
Hề Nhiễm cảm thấy ngày rộng tháng dài, bèn khoác tay Kiều Tư Hành rời đi.
Trọng Vũ nghe thấy hai người họ bắt đầu đấu khẩu với nhau...
Kiều Tư Hành nhíu mày hỏi: "Bạn trai cậu đâu rồi?"
Hề Nhiễm vặn lại: "Đứa nào cơ? Chia tay lâu rồi."
Kiều Tư Hành hất tay cô nàng ra: "Vậy cậu cũng không được tùy tiện chiếm tiện nghi của tôi."
Hề Nhiễm: "Ây da, diễn trò trai tơ thuần khiết gì thế không biết. Vừa mới thi đại học xong trên cổ đã có dấu dâu tây rồi, đừng tưởng tôi không biết cậu là cái ngữ gì!"
Trước khi hiểu rõ thế nào là tình yêu đích thực, Hề Nhiễm luôn treo tên những chàng trai xuất sắc nhất trên cửa miệng. Đến mức mọi người đều đinh ninh rằng cô nàng thích Kiều Tư Hành.
Trọng Vũ cũng từng hiểu lầm trong suốt một thời gian dài. Tình bạn của họ vì thế mà bị gián đoạn.
Trọng Vũ không ghét Hề Nhiễm chút nào, cô cũng biết câu nói đáng ghét kia của Hề Nhiễm chỉ là lời trái lương tâm.
Cùng với sự trưởng thành và tâm thế thay đổi, ngoảnh nhìn lại chuyện thuở thiếu thời, cảm giác nuối tiếc dường như lấn át cả sự hoài niệm.
Cô tuyệt đối không phải là động vật máu lạnh, chiếc váy xinh đẹp mà Hề Nhiễm nhét nghẽn vào tay cô năm đó, mười năm rồi cô vẫn chưa từng vứt đi.
Một lát sau, Trọng Vũ nhận được tin nhắn của Kiều Tư Hành.
Kiều Tư Hành: [Em nói xem, nếu Hề Nhiễm biết mấy thứ bừa bãi trên cổ tôi năm xưa đều là do em g*m c*n, cô nàng sẽ có phản ứng gì?]
Trọng Vũ cảm thấy tim mình bỗng chốc đập thình thịch.
Thế nhưng sắc mặt vẫn hết sức bình tĩnh mà trả lời: [Tôi cũng tò mò lắm, hay là anh thử xem sao.]