Trứng Cuộn nằm cuộn tròn trong vali của Trọng Vũ, mở to đôi mắt tròn xoe nhìn cô đi qua đi lại cất đồ vào trong.
Trọng Vũ vỗ nhẹ lên đầu nó, chỉ tay về phía người đàn ông đang loay hoay nấu ăn trong bếp: "Bây giờ mày thích anh ấy nhất còn gì, sau này anh ấy sẽ chăm sóc hai đứa bay."
Kiều Tư Hành nghe tiếng liền ngoảnh lại. Trứng Cuộn vẫn đang nhìn Trọng Vũ đầy nghiêm túc, xem ra cái đồ mê trai bỏ chủ này đến thời khắc quan trọng vẫn còn nặng tình lắm.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, nó liền nhảy phóc ra khỏi vali, lững thững đi tới nhảy tót lên đảo bếp, lăn ra ăn vạ bên cạnh anh.
"Thực dụng thật đấy." Anh đưa tay gãi cằm Trứng Cuộn, nhìn sang Trọng Vũ, "Trứng Cuộn có phải là có nét giống em không?"
Trọng Vũ hỏi: "Giống em cái gì?"
"Giống em ở cái nết vô tâm vô tính, lạnh lùng tàn nhẫn, nhưng lại..." Kiều Tư Hành ngập ngừng.
"Nhưng lại làm sao?"
"Nhưng lại không nhịn được mà thèm khát cơ thể anh."
Lúc nói câu này, vẻ mặt Kiều Tư Hành cực kỳ đứng đắn. Trọng Vũ vốn đã miễn nhiễm với thói này của anh từ lâu, thậm chí còn gật gù hùa theo: "Anh nói đúng."
Ai đó hừ nhẹ: "Để anh xem ngày mai đi rồi em tính sao."
"Không sao, lúc nào thèm em sẽ lập tức bay về."
"Anh sẽ từ chối tiếp khách."
Trọng Vũ thầm nghĩ: Câu này tự anh có tin nổi không?
Cô bước vào bếp ngó thử, chà, mùi chanh nồng nặc. Cô lên tiếng hỏi: "Bữa cơm chia tay anh định nấu món gì thế?"
"Cơm chia tay gì chứ, nghe xui xẻo chết đi được." Kiều Tư Hành đọc thực đơn hôm nay: "Cá chua ngọt Tây Hồ, canh bò nấu chua, tôm sốt chanh..."
"Toàn món chua loét thế này, phản chiếu đúng tâm trạng của anh bây giờ à?"
"Nếu nấu đúng theo tâm trạng của anh, thì đáng lẽ phải cho em uống thuốc Bắc cơ."
"Trong lòng anh đắng ngắt thế cơ à?" Trọng Vũ v**t v* cơ ngực anh rồi khẽ véo một cái, "Đợi ăn xong em rạch ra xem thử nhé."
Các món ăn chua chua ngọt ngọt được dọn lên bàn, Trọng Vũ chụp một tấm ảnh làm kỷ niệm. Hơn nửa năm nay, trong điện thoại của cô đã lưu vô số bức ảnh chụp những bữa cơm nhà của hai người.
Ngày thường công việc bận rộn, việc cùng nhau ăn sáng thì không khó, nhưng để ăn chung bữa tối lại vô cùng xa xỉ. Một tuần phải ăn chung một bữa cơm tử tế ở nhà là quy định do Kiều Tư Hành đặt ra.
Cứ đến ngày này, anh đều bắt Trọng Vũ phải gọi món từ trước. Dù là món Á hay món Âu, chỉ cần cô muốn ăn, dù chưa từng nấu bao giờ anh cũng sẽ dốc lòng đi học cách làm.
Cũng may anh là người có năng khiếu, với anh mà nói, nấu ăn còn dễ hơn làm phẫu thuật nhiều.
Hiện tại, món Trọng Vũ thích nhất là bò hầm cà chua và gà nấu kem nấm do chính tay anh làm, gần như tháng nào cô cũng phải đưa vào thực đơn.
Vậy mà hôm nay lại chẳng có hai món đó. Vị đầu bếp kiêu ngạo tuyên bố, làm thế là để ai đó nhớ nhung mà chịu về sớm một chút.
Lúc dùng bữa, bên ngoài gió giật từng cơn, báo hiệu một trận mưa rào sắp ập đến.
Kiều Tư Hành định đi bật thêm vài ngọn đèn, nhưng Trọng Vũ bảo để đèn mờ mờ một chút cho có không khí, rồi tiện tay thắp luôn ngọn nến thơm mùi lá cà chua.
"Em có nhớ có một lần vào giờ tự học buổi sáng, ngoài trời cũng mưa to gió lớn thế này, trong lớp còn bị mất điện không." Kiều Tư Hành nhớ lại.
Trọng Vũ lắc đầu: "Hồi lớp mấy?"
"Học kỳ một năm lớp Mười hai, sắp đến kỳ nghỉ đông ấy. Hôm đó hình như em bị đau bụng kinh."
Trọng Vũ chợt nhớ mang máng, nghi hoặc hỏi: "Sao anh biết em đau bụng kinh?"
"Lúc sáng sớm bước vào lớp, anh thấy em đi lấy nước nóng ở cây nước phía sau."
Hôm đó cây nước bị hỏng, Trọng Vũ không lấy được nước nóng nên đành quay về chỗ ngồi. Cô giáo tiếng Anh bước vào, yêu cầu cô chép bài luận tiếng Anh trong bài thi cuối kỳ lên bảng để cả lớp tham khảo.
Đúng lúc này, Kiều Tư Hành đứng phắt dậy dõng dạc nói: "Em thấy bài lần này em viết tốt hơn bạn ấy, cô cho em một cơ hội để thể hiện đi ạ."
"Em viết cũng tốt đấy, nhưng dùng quá nhiều từ vựng hiếm gặp, diễn đạt lại hoa mỹ rườm rà, để các bạn học theo thì không mang lại nhiều giá trị lắm."
"Vậy để em chép thay bạn ấy cho ạ, em cao không cần phải kiễng chân, nhân tiện để em được học hỏi sâu sắc kỹ năng viết lách của học thần luôn."
Cô giáo tiếng Anh lườm anh một cái, cạn lời nói: "Vậy em lên chép đi, anh sào kều."
Kiều Tư Hành mới chép được một nửa thì bên ngoài mây đen kéo đến tối sầm lại, ngay sau đó điện trong lớp cũng phụt tắt.
Vài phút sau, thầy chủ nhiệm lớp đi kiểm tra, báo với cô giáo tiếng Anh rằng đường dây điện bị hỏng, thợ điện đang khẩn trương sửa chữa.
Kiều Tư Hành làm mặt nghiêm túc nói với thầy chủ nhiệm: "Cây nước lớp em cũng bị hỏng rồi ạ, thầy có thể cho người đến sửa luôn được không? Trời lạnh thế này mà không có nước nóng thì bất tiện lắm ạ."
Thầy chủ nhiệm trừng mắt nhìn anh: "Chỗ nào cũng thấy mặt cậu! Cây nước hỏng thì bảo lớp phó đời sống xuống phòng hậu cần mà báo, nói với tôi làm gì, định bảo tôi sửa cho cậu chắc? Kiều Tư Hành, đừng có cậy thành tích tốt rồi suốt ngày lo chuyện bao đồng. Đuôi vểnh cao quá, có ngày ngã sấp mặt đấy."
...
Trọng Vũ nghe xong thì ôm bụng cười ngặt nghẽo: "Sao đến mấy câu đó anh cũng nhớ rõ từng chữ thế hả."
Kiều Tư Hành hừ lạnh: "Anh đâu có chậm tiêu như em, cũng chẳng não cá vàng bằng em. Cái người như em ấy, đúng là chẳng có tí trái tim nào cả."
Trọng Vũ lên tiếng bào chữa cho mình: "Ai mà biết được anh giúp em chép bài là vì muốn khoe chữ đẹp chứ."
"Vậy chuyện cái cây nước, có phải em lại định nói là chắc anh quan tâm đến mấy bạn nữ khác chứ gì." Kiều Tư Hành phi một tiếng, "Đúng là đồ vô tâm vô tính."
"Lúc thì bảo em vô tâm vô tính, lúc lại mắng em là đồ máu lạnh vô tình, rốt cuộc là em có trái tim hay không có trái tim đây." Trọng Vũ nhét một viên kẹo vị bưởi vào miệng Kiều Tư Hành, "Lúc em đi lấy nước nóng đâu có biết là anh đang nhìn trộm. Lần đó hiếm hoi điểm tiếng Anh của em cao hơn anh, em còn tưởng anh ấm ức trong lòng nên cố tình chọc ngoáy em cơ. Ai mà biết lúc đó anh đã để ý em rồi chứ, tóm lại là em chẳng cảm nhận được tí xíu nào luôn."
Thực ra chính Kiều Tư Hành cũng khó mà tin nổi. Tại sao có thiện cảm với người khác anh đều có thể bày tỏ ngay lập tức, nhưng với Trọng Vũ, cô lại khiến một kẻ vô tư hướng ngoại như anh học được thế nào là giữ kẽ, hướng nội và âm thầm vặn xoắn trong góc tối.
Thậm chí còn cẩn trọng đến mức hễ lỡ chạm mắt là phải lập tức quay đi chỗ khác.
Khoảnh khắc giật lấy bài thi từ tay cô, trong đầu anh chỉ lảng vảng duy nhất một ý nghĩ: Lúc tôi lên bảng chép bài, cậu tốt nhất là nên nhìn tôi thêm vài lần đấy.
Bóng lưng của anh cũng đẹp trai lắm chứ bộ.
Trí tuệ không mị hoặc được cô, thì nhan sắc và vóc dáng kiểu gì chẳng có thứ chiếm ưu thế.
Viên kẹo vị bưởi trong miệng bắt đầu lan tỏa hương vị chua chua ngọt ngọt.
Khi viên kẹo trong miệng hai người đã tan chảy hoàn toàn, bên ngoài cửa sổ, cơn mưa rào cũng ập xuống.
Họ rúc vào nhau trên ghế sô pha, bắt đầu trao nhau một nụ hôn thật đỗi dịu dàng.
Kiều Tư Hành vờn quanh đường viền môi Trọng Vũ, m*n tr*n, m*t mát đỉnh môi và đầu lưỡi cô. Lưỡi anh như một chú cá nhỏ, thỏa sức bơi lội trong khoang miệng cô để tìm kiếm chút dư vị ngọt ngào cuối cùng của viên kẹo bưởi.
Vốn dĩ Trọng Vũ định đàn thêm một bản nhạc nữa cho Kiều Tư Hành nghe. Nhưng mới dạo được vài nốt, bắt gặp ánh mắt vừa ngây thơ lại vừa gợi tình của người đàn ông này, tay cô bất giác rời khỏi phím đàn, không kiềm chế nổi mà nâng lấy khuôn mặt anh.
Cô thì thầm: "Đừng nhìn em như thế."
"Tại sao? Phát hiện ra anh không nỡ xa em, nên em cũng mềm lòng rồi à?"
Trọng Vũ một lần nữa nuốt trọn hơi thở của Kiều Tư Hành. Cô chẳng cần dịu dàng, cũng chẳng buồn giữ kẽ nữa.
Đối với cô, sự cuồng nhiệt mới là cách bày tỏ rõ ràng nhất.
Quần áo.................................... (Cảnh nóng bị Tấn Giang gõ gậy.)
Cô đẩy Kiều Tư Hành........................ (Cảnh nóng bị Tấn Giang gõ gậy.)
Khi hai người cùng nhau....................................... cùng chìm đắm trong tiếng mưa rơi tầm tã.
.......................................................................................... (Cảnh nóng bị Tấn Giang gõ gậy.)
Trên mặt đàn piano màu đen bóng, Trọng Vũ nhìn thấy bóng dáng hai người đang quấn chặt lấy nhau.
Là...... (Cảnh nóng bị Tấn Giang gõ gậy.)
Trong cơn mê đắm, cô vươn tay ra, vô tình nhấn xuống hai phím đàn......
Tiếng đàn vừa vang lên, Kiều Tư Hành đã...... Đôi tay cô............ vang lên hai âm tiết rung động lòng người trên phím đàn. (Cảnh nóng bị Tấn Giang gõ gậy.)
Nặng nề...... (Cảnh nóng bị Tấn Giang gõ gậy.)
Hòa cùng nhịp điệu của cơn mưa lớn không ngừng...... (Cảnh nóng bị Tấn Giang gõ gậy.)
Khi đôi môi một lần nữa tìm đến nhau............ (Cảnh nóng bị Tấn Giang gõ gậy.)
"Đừng đi nữa, đi rồi là không được ăn thịt anh đâu đấy."
"Được, thế thì em phải ăn thật no rồi mới đi."