Kẻ Thù Giả Tưởng - Hạ Nặc Đa Cát

Chương 42: Em đối xử với anh thật sự quá tệ

Vào giữa mùa hè, Trọng Vũ tháp tùng đội ngũ nghiên cứu và phát triển (R&D) đến Thâm Quyến tham gia một hội nghị trong ngành.

Ở mảng kỹ thuật học thuật, nhiều nhóm phát triển engine liên tục gửi các bài báo khoa học cấp sản xuất đến những hội nghị hàng đầu. Trọng Vũ cũng cùng đồng nghiệp trong nhóm nghiên cứu lên bục chia sẻ về các giải pháp kỹ thuật thực tế và trình diễn công nghệ thời gian thực.

Tỷ lệ bài báo được nhận tại các hội nghị này chỉ vỏn vẹn 20%, được chọn đăng một bài đã là điểm nhấn cực mạnh cho bản hồ sơ năng lực. Hiện tại, kinh phí của nhóm rất dồi dào, Trọng Vũ dành trọn tâm sức hai tháng qua cho mảng nghiên cứu.

Thực tế thì cô chẳng mấy mặn mà với công việc này.

Tại hội nghị, cô tình cờ gặp lại vài người bạn cũ chung trường đại học. Tối đến mọi người rủ nhau đi ăn, Trịnh Minh Lãng cũng từ Thượng Hải bay đến tham dự và góp vui trong bữa tiệc.

Một người bạn cũ hỏi thăm tình hình gần đây của Trọng Vũ, biết cô đang tập trung "cày" bài báo khoa học thì tỏ ra khá ngạc nhiên.

Trọng Vũ cười trừ, tự giễu mình đang gió chiều nào theo chiều nấy.

Tan tiệc, do nhóm của Trọng Vũ và Trịnh Minh Lãng ở cùng một khách sạn, lại gần nơi ăn uống nên hai người tản bộ về chung.

Suốt dọc đường cả hai chẳng ai nói với ai câu nào.

Mãi đến khi bước vào thang máy khách sạn, Trịnh Minh Lãng mới lên tiếng: "Em và cậu ấy... dạo này vẫn ổn chứ?"

Chẳng hiểu sao, cái tên Kiều Tư Hành lại khiến anh ấy khó mở lời đến vậy.

Trọng Vũ hơi sững lại một giây, sau đó mỉm cười gật đầu.

Trịnh Minh Lãng khựng lại, cũng khẽ gật đầu. Thấy thang máy sắp đến tầng của cô, anh ấy cất giọng nói khẽ: "Vậy... tạm biệt em."

"Tạm biệt."

"Đợi đã..." Trịnh Minh Lãng thở hắt ra, ấn giữ nút mở cửa thang máy, ánh mắt chân thành nhìn cô: "Em không phải là người gió chiều nào theo chiều nấy đâu, đừng nói về bản thân như vậy. Em làm việc gì cũng xuất sắc, quan trọng là em có muốn làm hay không thôi."

Trọng Vũ khẽ ngẫm nghĩ câu nói này, rồi nở một nụ cười rạng rỡ: "Cảm ơn anh."

Kiều Tư Hành và Chu Tuần duy trì lịch hẹn đánh bóng rổ vào mỗi tối thứ Tư hàng tuần.

Đang lúc nghỉ giữa hiệp tối nay, điện thoại của Chu Tuần báo có thông báo từ camera an ninh, Trứng Cuộn nghịch ngợm đã phá nát chậu hoa anh ấy mới trồng.

Dạo này anh ấy quý hoa như mạng, không nhịn được phải than phiền: "Cậu và Trọng Vũ có nhận ra là dạo này phần lớn thời gian Thịt Bao và Trứng Cuộn đều do tôi chăm sóc không hả."

"..." Kiều Tư Hành cứng họng, gượng gạo vỗ vỗ vai Chu Tuần: "Đợi Trọng Vũ đi công tác về tôi sẽ rầy cô ấy, tính tình gì ngộ thật, sao mà có mới nới cũ quá trời."

"Tôi là 'mới' à?" Chu Tuần thấy khó hiểu. Anh ấy rõ ràng còn 'cũ' hơn cả Thịt Bao cơ mà.

Kiều Tư Hành thấy tên này chuyên gia có mấy câu nói chặn họng người khác, cười giả lả đáp trả: "Hề Nhiễm cũng thuộc dạng có mới nới cũ đấy, cô ấy lại đổi bạn trai rồi."

Chu Tuần tự động bỏ qua cái tên này, bình thản tiếp lời: "Trịnh Minh Lãng cũng đi công tác ở Thâm Quyến đấy."

"..."

Tắm rửa xong xuôi, Trọng Vũ pha cho mình một tách trà, bật một bộ phim hoạt hình lên, thong thả tận hưởng buổi tối một mình.

Mới xem được năm phút, Kiều Tư Hành đã gọi video tới.

"Hi, buổi tối vui vẻ." Trọng Vũ lười biếng luồn tay vuốt lại mái tóc sau gáy.

Ánh mắt Kiều Tư Hành quét từ đỉnh đầu Trọng Vũ xuống phần cổ áo khoét hơi sâu của cô: "Đi công tác không mang đồ ngủ nào kín đáo hơn được à? Cứ phải mặc váy ngủ mới được?"

Trọng Vũ lườm tên này một cái: "Em thích mang gì thì mang, quản rộng thế."

Trên đường về nhà, Kiều Tư Hành đã nghĩ nát óc xem phải hỏi thế nào để bản thân trông vừa rộng lượng lại vừa giữ được thể diện. Vừa nghe câu này, anh lập tức ném phong độ quý ông ra sau đầu, cười khẩy: "Em có chuyện gì muốn khai báo với anh không?"

"Khai báo chuyện gì?"

"Tự mình nghĩ đi."

Trọng Vũ chợt nhớ ra hôm nay là thứ Tư, cười khẩy một tiếng, hỏi vặn lại: "Có phải anh lại nói gì đắc tội với học trưởng Chu, nên anh ấy mới cố ý tiết lộ cho anh biết Trịnh Minh Lãng cũng đến Thâm Quyến để chọc tức anh đúng không?"

Chu Tuần vốn đâu phải kiểu người thích ngồi lê đôi mách.

Bị vạch trần, Kiều Tư Hành cau mày: "Đang nghĩ mình thông minh lắm chứ gì, em đúng là chẳng có tí thành ý nào cả."

"Tự giác báo cáo thì gọi là có thành ý à?"

"Nhưng vẫn hơn là để anh nghe từ miệng người khác."

"Vậy rốt cuộc anh coi trọng sĩ diện hơn hay coi trọng lòng chung thủy của em hơn?"

"Anh coi trọng cả hai."

"Thẳng thắn ghê nhỉ." Trọng Vũ không nhịn được phải vỗ tay tán thưởng.

"Lúc nào anh chả thẳng thắn." Kiều Tư Hành cười mỉa mai: "Nói đi, em nói với Trịnh Minh Lãng được mấy câu rồi?"

Trọng Vũ thế mà lại bắt đầu xòe ngón tay ra đếm thật, cuối cùng giơ ngón tay thành hình số 8: "Trong đó năm câu là: Xin chào, đi thôi với tạm biệt."

"Đi thôi? Đi đâu? Hai người cùng nhau đi đâu hả?"

"Không nói cho anh biết."

"Em đúng là đồ tệ bạc!" Giọng ai đó đã bắt đầu mang theo vẻ hậm hực.

Trọng Vũ cố nhịn cười trong bụng, thấy anh xù lông lên đáng yêu quá đỗi.

Ánh mắt Kiều Tư Hành toát ra luồng khí lạnh: "Với cái thái độ này của em, đợi đến lúc về thì em chết chắc, biết chưa?"

"Chết kiểu gì? Bên trên hay bên dưới, đằng sau hay bên hông?" Trọng Vũ nằm nhoài trên giường, chống cằm nhìn người đàn ông trong màn hình, nở một nụ cười lả lơi kiều diễm: "Cái này thì không gọi là đe dọa đâu nhé."

Kiều Tư Hành thoáng thấy cảnh xuân lấp ló dưới xương quai xanh của cô, vội vàng quay mặt đi chỗ khác: "Về đây không được phép chạm vào anh!"

"Ồ, được thôi." Trọng Vũ cắn cắn môi.

"Em làm gì đấy?" Anh thấy đôi mắt cô như đang phóng điện, sao cô có thể lẳng lơ thế cơ chứ!

"Em làm gì cơ?" Trọng Vũ lại chớp chớp mắt.

"Em thật là..."

Tối nay Kiều Tư Hành đánh bóng rổ đã mệt lử rồi, không muốn mỏi tay thêm vì mấy chuyện "tự xử" nữa, dặn dò cô một câu không được mở cửa cho bất kỳ ai rồi tắt bụp video.

Trọng Vũ cảm thấy lực kiềm chế của anh chàng này thật sự quá kém, liền gửi một bức ảnh selfie sang trêu anh.

Kiều Tư Hành: [Có giỏi thì cởi ra.]

Trọng Vũ: [Bị khóa nick đấy.]

Kiều Tư Hành: [Đồ nhát gan.]

Máy bay bị hoãn chuyến, mãi đến mười một giờ đêm hôm sau Trọng Vũ mới hạ cánh. Kiều Tư Hành trực ca đêm, theo kế hoạch ban đầu là cô sẽ về nhà mình.

Lúc taxi đi ngang qua khu vực nhà anh, cô lại đổi ý, nhờ bác tài quay đầu xe về phía khu chung cư của anh.

Mở cửa bước vào, trên tủ giày có đặt một bó hoa tulip bong bóng chocolate tươi rói, không có thiệp đi kèm.

Đi đến bàn ăn, trên bàn trống trơn, nhưng khi mở tủ lạnh ra, bên trong có sẵn món bò sốt cà chua đã nấu xong, rau xanh đã rửa sạch sẽ, mì tươi và một ly nước ổi hồng ướp lạnh.

Ban ngày Trọng Vũ kêu thèm ăn mì bò sốt cà chua, bác sĩ Kiều chẳng buồn đáp lời cô.

Đúng là người đàn ông khẩu xà tâm Phật.

Nhưng sao anh lại chắc mẩm là tối nay cô sẽ đổi ý đến đây nhỉ?

Sáng sớm hôm sau, Kiều Tư Hành bước vào nhà, thấy vị trí bó hoa không hề xê dịch. Anh đi nhanh tới phòng ăn, bàn ăn và bếp cũng chẳng có gì thay đổi.

Mở tủ lạnh ra, rau xanh, mì và nước ổi đều đã không cánh mà bay, thịt bò cũng chỉ còn lại một nửa.

Lông mày anh lập tức nhảy nhót tung tăng, cô nàng xấu xa kia cuối cùng cũng đến rồi.

Anh làm ra vẻ điềm nhiên, thong thả đi tắm.

Lên lầu, nhìn thấy Trọng Vũ đang ngủ ngon lành trên giường, anh cố nhịn khao khát muốn hôn cô, lạnh lùng nằm xuống phía bên kia, cách cô một khoảng khá xa.

Năm phút sau, Kiều Tư Hành đang giả vờ ngủ bỗng cảm thấy người bên cạnh cựa quậy, quay đầu lại nhìn, quần áo trên người cô đã không còn mảnh nào.

Anh lập tức nhắm mắt, quay mặt vào tường, coi như không nhìn thấy gì.

Trọng Vũ thò mũi chân sang trước... (Bị TG gõ gậy)

Trọng Vũ hôn lên lưng Kiều Tư Hành... (Bị TG gõ gậy)

Trọng Vũ quay lưng lại ngồi xuống... (Bị TG gõ gậy)

"Khinh thường ai đấy, đủ dài mà."

Sau gáy Trọng Vũ... (Bị TG gõ gậy.)

Nằm xuống... (Bị TG gõ gậy)

Khi dòng mật ngọt tuôn trào, trần nhà trước mắt Trọng Vũ như đang quay cuồng.

Hôm nay lại được cô "chén" sạch sẽ rồi.

Sau khi tháo áo mưa ra, Trọng Vũ cố ý liếc nhìn một cái.

Kiều Tư Hành trừng mắt nhìn cô: "Nhìn cái gì mà nhìn."

...

"Anh ra nhiều hơn, suýt chút nữa là phải giặt ga giường rồi."

Hai người tắm rửa qua loa cùng nhau.

Kiều Tư Hành thực sự phải đi ngủ bù, còn Trọng Vũ thì đã ngủ đủ giấc. Cô bèn ôm laptop ngồi bên cạnh, vừa lạch cạch gõ phím, vừa nhìn anh từ từ say giấc.

Khi Kiều Tư Hành tỉnh dậy, người bên cạnh đã đi đâu mất, màn hình laptop đang hướng thẳng về phía anh.

Anh với tay bật sáng màn hình, một đoạn phim hoạt hình ngắn hiện ra.

Bối cảnh là một thế giới mang đậm màu sắc tương lai, thành phố bị thống trị bởi đủ loại mảnh vỡ rác thải công nghệ mới, ví dụ như chip điện tử, cánh quạt của máy bay không người lái bỏ đi, linh kiện của robot gia dụng...

Hai con người duy nhất còn sót lại chỉ là những linh hồn trôi dạt, một linh hồn trú ngụ trong đóa hoa duy nhất còn sót lại trên Trái Đất, linh hồn kia lại nương tựa vào một mặt trăng nhân tạo nhỏ bé bay quanh đóa hoa.

Mặt trăng và hoa trò chuyện với nhau:

"Q này, cậu còn hương thơm không? Thôi bỏ đi, chúng ta làm gì còn khứu giác nữa."

"Thế cậu còn nhớ mùi hương của tớ không? Mùi hương nguyên bản của tớ ấy."

"Đương nhiên rồi, tớ sẽ luôn nhớ mãi." ...

Cuối đoạn phim ngắn, người ngoài hành tinh mang công nghệ mới đến, đóa hoa héo tàn, ngay tại vị trí đó mọc lên một cây xanh tươi tốt, mặt trăng nhân tạo bị ném vào vũ trụ bao la, trở thành một hành tinh cô độc.

Tín hiệu được kết nối, hai người lại trò chuyện:

"Này, tớ biến thành cái cây rồi! Chắc tớ sẽ vững chãi hơn đấy."

"Ừ, nhưng hình như tớ không nhìn thấy cậu nữa rồi."

"Tớ nhìn thấy cậu mà, cậu ở vị trí cách rất xa phía trên đỉnh đầu tớ."

"Ban ngày cũng nhìn thấy được sao?"

"Lúc nào tớ cũng có thể nhìn thấy cậu."

"Oa, tớ hình như cũng nhìn thấy cậu rồi, sao rễ cây của cậu lại quấn quanh một trái tim màu đỏ thế kia."

"Đúng rồi, tớ đang cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ của nó đây này."

"Trái tim của ai thế?"

"Đồ ngốc, của cậu đấy, cậu bỏ quên trái tim mình ở Trái Đất rồi."

"Ồ, vậy cậu giữ gìn nó cẩn thận giúp tớ nhé."

"Z, cậu còn quay lại không?"

"Có lẽ có. Cậu muốn tớ quay lại không?"

"Nói thừa! Tớ lúc nào cũng đợi cậu!" ...

Nhà sản xuất phim hoạt hình: Trọng Vũ.

Kịch bản, phân cảnh, animation, lên màu, dựng phim lồng nhạc, mọi công đoạn đều do một tay cô độc lập hoàn thành.

Thời gian sản xuất là hai năm trước.

Lúc Kiều Tư Hành đi xuống lầu, Trọng Vũ đang nói chuyện điện thoại với bố.

Cô đứng trong căn phòng làm việc nhỏ, giọng nói rất khẽ.

Rất hiếm khi thấy cô gọi điện thoại với bố, thi thoảng nói vài câu, không phải chuyện công việc thì cũng là tin tức trong ngành.

Nghe thấy tiếng động, Trọng Vũ nghiêng đầu nhìn Kiều Tư Hành đang đứng ngoài cửa, rồi nói với bố: "Vậy bố bận đi nhé, con cúp máy đây."

Bố cô lại nói thêm câu gì đó, cô ngập ngừng "vâng" một tiếng.

Khi ánh mắt cô lia về phía Kiều Tư Hành, vẻ mặt thoáng chút đắn đo, trăn trở.

Kiều Tư Hành hỏi: "Sao thế?"

Trọng Vũ buông điện thoại xuống, tay chống cằm: "Mấy ngày họp ở Thâm Quyến, ngày nào em cũng ngủ gật."

Các ông lớn công nghệ luân phiên nhau chia sẻ những tiến bộ cốt lõi của các engine tự phát triển. Một kẻ chẳng xác định rõ trọng tâm công việc như cô, nghe xong như thể đã quên mất mình là dân kỹ thuật.

Mấy tháng nay, Kiều Tư Hành đã lờ mờ nhận ra cô không còn tìm thấy đam mê và động lực trong công việc nữa. Đối với một người bẩm sinh đã có chí cầu tiến và tính mục đích cực cao như cô, thì đây chính là lúc cô đang bước vào thời kỳ cạn kiệt thiên phú.

Anh nói với thiên tài nhỏ của mình: "Có suy nghĩ gì, em cứ nói thẳng với anh."

Trọng Vũ cũng không vòng vo nữa, nói thẳng thừng: "Em muốn đi học làm phim hoạt hình."

"Học ở đâu?"

"Gobelins, Paris." Trọng Vũ nhìn thẳng vào mắt Kiều Tư Hành, "Đến mùa đông mới bắt đầu nhận hồ sơ, tuy mảng kỹ thuật có đôi chút liên quan, nhưng dù sao vẫn bị tính là học trái ngành. Với khả năng hiện tại của em, dù có bắt tay vào chuẩn bị ngay từ bây giờ, thì tỷ lệ đỗ cũng chỉ khoảng ba mươi phần trăm. Nhưng mà, em vẫn muốn thử xem sao."

"Chắc chắn em sẽ đỗ." Kiều Tư Hành rũ mắt, "Em làm gì cũng sẽ thành công thôi."

Trọng Vũ đứng dậy bước đến sát bên anh: "Một mình tự đưa ra quyết định là một hành vi rất ích kỷ. Trước kia em quen sống đơn độc rồi, muốn làm gì thì làm, nhưng bây giờ không thể như thế nữa. Đối với em, anh rất quan trọng, nên em bắt buộc phải cân nhắc đến suy nghĩ của anh."

Miệng thì nói là cân nhắc suy nghĩ của anh, nhưng thái độ lại vô cùng kiên định.

Đây chính là cô mà.

Kiều Tư Hành dịu dàng nói: "Vậy em có biết, anh ngày càng thích em hơn, ngày càng không thể rời xa em không. Cùng chung sống dưới một mái nhà không chỉ mang đến những cọ xát, mà tình cảm của chúng ta cũng đang dần ổn định. Anh nói thẳng nhé, anh không chịu nổi cảnh yêu xa đâu. Bây giờ một ngày không nhìn thấy em là cả người anh bứt rứt khó chịu rồi."

"Thế..."

Đột nhiên, Kiều Tư Hành ấn vai Trọng Vũ xoay người cô lại. Anh cầm lấy giấy bút trên bàn làm việc: "Đã ý kiến không đồng nhất, vậy thì cứ giao quyền quyết định cho số phận đi. Chúng ta... bốc thăm."

Khi hai viên giấy cuộn tròn xuất hiện trước mặt, Trọng Vũ nhìn ánh mắt của Kiều Tư Hành, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi căng thẳng chưa từng có.

Thi đại học cô không căng thẳng, nụ hôn đầu cô không căng thẳng, lần phỏng vấn đầu tiên cô không căng thẳng, chiến tranh lạnh mấy năm trời rồi lù lù xuất hiện ở bệnh viện tìm anh, cô cũng không hề căng thẳng...

Thế mà lúc này đây, cô lại căng thẳng đến mức không sao kiềm chế nổi.

Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào viên giấy, bề ngoài cô có vẻ dứt khoát, nhưng thực chất trong tim như có hai tiểu nhân đang choảng nhau kịch liệt.

Cô chợt nhớ lại câu nói của anh vào năm tốt nghiệp đó.

"Tôi là bác sĩ nội trú, tôi không thể rời khỏi Thượng Hải được, nếu không tại sao tôi cứ khăng khăng bắt em đến Thượng Hải! Chúng ta cứ không ở cùng một thành phố mãi thế này, tình cảm phải duy trì làm sao?"

Cô căng thẳng đến mức nhắm nghiền hai mắt lại.

Kiều Tư Hành nhìn hàng mi rung rẩy của cô, nặn ra một nụ cười nhạt: "Từ bao giờ em lại trở nên hèn nhát thế này."

Giây tiếp theo, Trọng Vũ mở viên giấy ra, bên trong chễm chệ một chữ to đùng được viết bằng mực đen: ĐI.

Kiều Tư Hành nhún vai: "Được rồi, anh nghe theo sự an bài của Thượng đế. Thượng đế luôn thiên vị em, cho em làm thiên tài, lại còn ban cho em một kẻ phụ thuộc trung thành tuyệt đối. Vậy nên, em đi đi."

Trọng Vũ kiễng chân ôm chầm lấy cổ người đàn ông này, ôm thật chặt.

Một tháng sau.

Giờ nghỉ trưa lúc đi ăn cơm, Trịnh Hảo càu nhàu một câu, than phiền tháng này "bà dì" lại ghé muộn, chắc chắn là do công việc bận rộn, tinh thần căng thẳng quá nên mới thế.

Trọng Vũ sững người, vội vàng lấy điện thoại ra kiểm tra lịch sinh lý của mình. Cô cũng bị trễ rồi, trễ hẳn bốn ngày!

Kỳ kinh nguyệt của cô vốn luôn đều tăm tắp, lúc này cô hoảng loạn như kiến bò chảo nóng, nhắn tin trách móc ai đó xối xả: [Dạo trước có phải có một lần anh không dùng bao đúng không??? Chính là hôm ở trong phòng làm việc ấy... Em bị trễ kinh rồi!!!!! Có phải anh cố tình không???? Anh vốn dĩ đâu có muốn em đi Pháp!]

Kiều Tư Hành: [Em đang nói cái gì đấy? Làm gì có lần nào anh không dùng bao! Anh cố tình cái gì cơ?]

Trọng Vũ: [Em bị trễ kinh rồi!]

Kiều Tư Hành: [Em nghi ngờ anh à? Em lập tức lăn đến bệnh viện cho anh ngay!]

Đỡ tốn tiền mua que thử thai, Kiều Tư Hành lôi tuột cô đến thẳng khoa Phụ sản để khám thai sớm.

Bác sĩ phòng khám mỉm cười hỏi Kiều Tư Hành: "Bác sĩ Kiều sắp có tin vui rồi à?"

Người đàn ông mặt lạnh như tiền, không nặn nổi một nụ cười, lạnh lùng đáp: "Đây là đang tiến hành quá trình tìm kiếm bằng chứng khoa học."

Trọng Vũ bị sự căng thẳng làm cho mất trí, nãy giờ mặt nặng mày nhẹ với Kiều Tư Hành. Trí nhớ của cô thực ra khá mơ hồ, chỉ là có cảm giác lần đó tên này quá đỗi cuồng nhiệt, hình như có một khoảnh khắc không dùng biện pháp an toàn, nhưng chi tiết cụ thể thì quên sạch bách rồi.

Lúc chờ kết quả, Kiều Tư Hành không hé răng nói với Trọng Vũ nửa lời.

Đến khi kết quả có, rõ ràng anh đọc hiểu rành rọt, nhưng vẫn nằng nặc đòi mang cho chuyên gia xem.

"Không có thai đâu, kỳ kinh nguyệt bị trễ có thể là do dạo này nội tiết tố bị rối loạn thôi." Nữ bác sĩ dịu dàng lại trêu Kiều Tư Hành: "Lần này chưa trúng đích cũng đừng buồn, hai người còn trẻ mà, cứ tiếp tục cố gắng đợi duyên tới."

Trên đường về nhà, Trọng Vũ vừa hối hận vừa thấy ngượng ngùng vô cùng.

Trong lúc cuống cuồng, quả thực cô đã thốt ra mấy lời làm tổn thương người khác quá mức.

Bầu không khí u ám của Kiều Tư Hành kéo dài mãi cho đến khi bước vào cửa nhà.

Anh đi thẳng vào thư phòng, ngoắc tay gọi Trọng Vũ: "Vào đây."

"Làm gì?" Trọng Vũ chột dạ vô cùng.

Vào đến nơi mới thấy, Kiều Tư Hành đổ hai viên giấy vo tròn từ trong hộp cắm bút ra, mở toang cả hai.

Trên hai viên giấy ấy, chỉ có duy nhất một chữ: ĐI.

Mặt Trọng Vũ bỗng chốc nóng ran, căn bản không dám nhìn thẳng vào mắt Kiều Tư Hành.

Để che giấu lỗi lầm của mình, cô lầm bầm khe khẽ: "Lắm mưu nhiều kế gớm, còn giữ cả mấy cục giấy này lại cơ đấy."

Kiều Tư Hành quay lưng lại, hít một hơi thật sâu đầy nặng nề.

Chẳng thể giấu nổi sống mũi cay xè, giọng anh hơi nghẹn lại, buồn bã nói: "Em đối xử với anh thật sự quá tệ."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn