Ngày sinh nhật Trọng Vũ, Trịnh Hảo mua một bó hoa nhỏ tinh tế và một chiếc bánh kem bốn inch xinh xắn, lặng lẽ đặt lên bàn làm việc của cô.
Lúc rảnh rỗi, Trọng Vũ mở tấm thiệp trên bó hoa ra, Trịnh Hảo gọi cô là "Chị Tiểu Vũ ngoài lạnh trong nóng, miệng cứng lòng mềm, trí tuệ siêu phàm, thích chơi hệ thuần ái".
Cô nhíu mày nhét tấm thiệp vào ngăn kéo, rút vài cành hoa ra c*m v** bình, dự định bữa trưa sẽ giải quyết luôn chiếc bánh kem nhỏ này.
Trước khi ăn, cô chụp một tấm selfie với chiếc bánh gửi cho Hề Nhiễm. Chiếc váy sơ mi cô đang mặc chính là quà sinh nhật Hề Nhiễm gửi đến mấy hôm trước.
Hề Nhiễm rất chu đáo, cố tình chọn kiểu dáng công sở, tư tâm là muốn cô mặc nó thường xuyên.
Giờ nghỉ trưa, bố gửi cho Trọng Vũ một phong bao lì xì 8888 tệ chúc mừng sinh nhật. Lần này, cô nhận lấy không chút do dự.
Cô đang học cách thản nhiên đón nhận sự quan tâm của bố.
Chấp nhận cũng là một cách bày tỏ. Trước mặt người thân thiết nhất, thậm chí chẳng cần phải khách sáo nói tiếng cảm ơn.
Giống như việc cô đã quen với sự "quấy rối" của Kiều Tư Hành, và Kiều Tư Hành cũng đã quen với những cái "trắng mắt" lườm nguýt của cô.
Tám giờ sáng Kiều Tư Hành đã vào phòng mổ.
Tối qua anh tự trói mình lại để hiến dâng cho nhân vật chính của bữa tiệc, nhưng cô nể tình sáng nay anh có ca phẫu thuật, nên vừa qua mười hai giờ đêm, nghe xong lời chúc mừng sinh nhật là thả anh ra ngay.
Anh định tối nay sẽ bù đắp lại tấm lòng, có lẽ có thể chơi trò gì đó k*ch th*ch hơn một chút.
Còn một chuyện nữa khiến anh đau đầu, ngày mai là mùng 8 tháng 6, là ngày kỷ niệm tình yêu trong lòng anh. Anh muốn ăn mừng ngày này thật hoành tráng.
Kẻ máu lạnh vô tình nào đó lại chẳng thèm tôn trọng cái cảm giác nghi thức của anh, bảo hôn nhau một cái thì kỷ niệm cái nỗi gì, trong lời nói dường như lại đang nghi ngờ đó rốt cuộc có phải là nụ hôn đầu của anh hay không.
Anh bảo không tin thì thôi.
Trong lòng cô mọc thêm vài cái gai nhọn cũng tốt, cái dáng vẻ âm thầm tính toán so đo của cô rất sống động, rất đáng yêu, coi như cũng là một loại thú vị.
Trước giờ tan làm, tin nhắn quấy rối của Kiều Tư Hành báo danh đúng giờ.
Trọng Vũ đang ở phòng họp, thấy là hình ảnh nên không mở ra xem. Tan họp mới lén lút mở ra, quả nhiên, cái tên này lại làm càn rồi.
Anh ta lại rảnh rỗi đến mức vẽ cảnh ân ái mờ ám của hai người vào sổ nhật ký công việc cá nhân.
Thần kinh!
Dưới xương quai xanh của Trọng Vũ có một nốt ruồi nhỏ, anh còn vẽ nốt ruồi đó thành hình trái tim.
Tại sao có những người lúc không yêu đương thì cực kỳ bình thường, thậm chí có thể tỏ ra cao ngạo lạnh lùng, học cách kiềm chế, nhưng một khi bước vào một mối quan hệ thân mật xác định, trái tim lại như bùng lên ngọn lửa hoang dã không bao giờ tắt, lúc nào cũng có thể làm ra mấy hành động lẳng lơ như vậy.
Yêu càng sâu bám càng chặt thì có phải sẽ càng nhanh nhạt phai không?
Đây là đề tài mới mà Trọng Vũ muốn nghiên cứu.
Trịnh Hảo đi tới hỏi Trọng Vũ tối nay có kế hoạch gì.
Trọng Vũ nhớ lại lời hứa trước đó, quyết định chính thức dẫn Kiều Tư Hành đi ăn một bữa với Trịnh Hảo.
Mặc dù Trịnh Hảo l*m t*nh nguyện viên ở khoa Ngoại thần kinh, thỉnh thoảng có chạm mặt Kiều Tư Hành, nhưng đổi thân phận để đi ăn cùng nhau chắc hẳn là cảm giác nghi thức mà cả hai người này đều đang mong đợi.
Kiều Tư Hành nhận được lời mời ăn tối, cảm thấy thật là không dễ dàng gì, người phụ nữ lạnh lùng kia cuối cùng cũng chịu đưa anh đi ra mắt bạn bè cô một cách chính thức.
Lúc đến nhà hàng, hai cô gái đang chụm đầu xem điện thoại. Anh vòng ra sau lưng Trọng Vũ, tự nhiên như không cúi người cọ cọ vào đầu cô, lại véo má cô một cái.
"Chào cô, Trịnh Hảo." Nhân tiện ung dung chào hỏi Trịnh Hảo - người anh vừa gặp mặt dịp cuối tuần.
Trọng Vũ vẫn đang tập làm quen với những cử chỉ thân mật ở nơi công cộng, bị Trịnh Hảo ném cho một ánh mắt "nhìn đến ngây người", cô càng thấy ngượng ngùng, nửa bên mặt nóng ran.
Sáng nay dậy mắt hơi khô nên cô đeo kính gọng mảnh. Ánh mắt sắc lẹm đi kèm với ánh sáng lạnh phản chiếu qua tròng kính chiếu thẳng vào mặt Kiều Tư Hành, ý bảo "Anh có thể tém tém lại một chút được không".
Kiều Tư Hành biết sai nhưng không sửa, chỉ thấy cô vừa dữ dằn vừa gợi cảm.
Trịnh Hảo thực sự không nhịn nổi sự tò mò, liền ném hết những ẩn tình không cạy được từ miệng Trọng Vũ sang cho Kiều Tư Hành.
Ví dụ như.
"Cái giai đoạn tôi làm phẫu thuật ấy, tâm lý hai người lúc gặp nhau là thế nào?"
"Lúc anh bảo với đồng nghiệp trong khoa chị Trọng Vũ là bạn gái anh, hai người đã tiến triển đến mức nào rồi?"
Lại ví dụ như...
"Chị Trọng Vũ có phải siêu khó theo đuổi không anh?"
"Chị ấy lúc ở trước mặt anh có khác với lúc ở trước mặt người ngoài không?"
Và một đòn chí mạng.
"Nhìn anh hoàn toàn không giống kiểu người sẽ chơi trò yêu thầm đâu, sao anh lại thuần ái thế, vậy mà có thể yêu thầm một cô gái tận mười năm! Anh siêu thật đấy!"
Đầu Trọng Vũ đau nhức. Đây là áp lực mà nhân vật chính của ngày sinh nhật phải chịu đựng sao?
Cô thậm chí còn hơi không dám nhìn thẳng vào mắt Kiều Tư Hành. Rõ ràng tên này vẫn luôn rất kiên nhẫn nghe Trịnh Hảo nói, trên mặt cũng không lộ ra vẻ quá bất ngờ hay tức giận, nhưng cô cứ thấy bầu không khí thật kỳ dị, thật khiến người ta bất an.
Trong lòng Kiều Tư Hành nảy ra vô số dấu chấm hỏi, nhưng anh tự cho mình là người rộng lượng, có diễn cũng phải diễn cho trót đến hết bữa cơm.
Anh chân thành và vô cùng tinh tế trả lời từng câu hỏi của Trịnh Hảo.
Giai đoạn Trịnh Hảo làm phẫu thuật, hai người họ đang mập mờ thăm dò đối phương.
Lúc anh tuyên bố với cả khoa Trọng Vũ là bạn gái mình, là giai đoạn anh đã hạ quyết tâm phải biến cô thành bạn gái thật sự nhưng Trọng Vũ vẫn thờ ơ không chút động lòng.
Trọng Vũ cực kỳ, cực kỳ, cực kỳ, cực kỳ khó theo đuổi, độ khó chắc phải ngang ngửa cấp độ địa ngục.
Trọng Vũ quả thực ở trước mặt anh rất khác so với lúc ở trước mặt người ngoài, nhưng chi tiết cụ thể thì không tiện tiết lộ.
Còn về chuyện yêu thầm, anh giải thích thế này.
Động lòng có lẽ là vào học kỳ một năm lớp mười, cô gái không hay cười đứng nhất kỳ thi khảo sát ấy, sau giờ tự học buổi tối lại gục mặt xuống bàn học lén lút rơi nước mắt một mình. Nhưng lúc đó tuổi còn quá nhỏ, cảm nhận về tình cảm vẫn còn mơ hồ, anh chưa nhìn rõ được trái tim mình.
Xác định được mình có thiện cảm là bắt nguồn từ một lần lo lắng, sau khi thấy cô bị bong gân được đưa đến phòng y tế, anh chơi bóng rổ cứ phân tâm mãi, hậu quả là bị một nam sinh to khỏe tông trúng trán. Rõ ràng là đau muốn chết, nhưng trong lòng lại rất vui, vì cuối cùng cũng có cớ để danh chính ngôn thuận đến phòng y tế xem tình hình của cô.
Những khoảnh khắc rung động khác thì nhiều vô kể: Thấy tên cô chễm chệ trên bảng vàng thành tích, thấy cô viết một lèo đáp án chính xác lên bảng đen trong giờ Toán và Lý, biết tin cô đạt giải kỳ thi Olympic, phát hiện cô mạnh miệng bảo không thích xem con trai đánh bóng rổ nhưng lại xuất hiện ở hàng ghế đầu trên khán đài, lần đầu tiên nghe cô thở dài vì bị tụt xuống hạng hai, lần đầu tiên thấy cô lấy bút gõ đầu, lần đầu tiên thấy cô mặc chiếc váy màu trắng...
Nếu chuyện yêu thầm xảy ra với một người tỏa nắng và tự tin, thì điều đó chỉ chứng minh một điều: anh đã trúng tiếng sét ái tình với một người tự tin hơn anh, chói mắt hơn anh, nội tâm mạnh mẽ và vững vàng hơn anh.
Đứng trước một cô gái như vậy, sự tự tin của anh sẽ tan rã chỉ sau một đòn.
Và phương thức công lược duy nhất cần đến sự sủng ái của Thượng đế.
Khi Thượng đế thổi qua một cơn gió xuân, trút xuống một trận mưa rào, một chút mềm lòng và ướt át rơi vào trái tim cô gái, cô chỉ cần dịu dàng quay đầu lại một chút, cho dù chỉ là ném cho anh một ánh nhìn đầy kiềm chế, anh cũng có thể lập tức rực cháy ý chí chiến đấu mà dốc sức đuổi theo.
Chỉ bằng một câu "Chúc mừng năm mới" chủ động từ cô, anh đã có thể tự vẽ ra cả một đại dương tình yêu xanh thẳm, đây chính là uy lực từ sự chủ động của một cô gái lạnh lùng.
Rõ ràng "Chúc mừng năm mới" đối với anh, cũng chỉ là một câu chúc bình thường được gửi hàng loạt mà thôi.
Trịnh Hảo nghe đến say sưa, đây đều là những chi tiết mà Trọng Vũ chưa bao giờ kể tới.
Trong góc nhìn của Kiều Tư Hành, Trọng Vũ hoàn toàn là một người khác.
Góc nhìn thực sự là một thứ vô cùng kỳ diệu.
Kiều Tư Hành kể được một nửa, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt Trọng Vũ.
Cô thật sự phải cảm tạ hôm nay mình đã đeo kính gọng, lớp tròng kính mỏng manh này có thể giúp cô che đậy đi đôi mắt rõ ràng là đang rung động nhưng lại cứ cố làm ra vẻ bình thản dửng dưng.
Kể xong, anh nâng ly thủy tinh lên cụng vào ly rượu của Trọng Vũ: "Chúc mừng sinh nhật nhé nhân vật chính. Nếu anh có nói sai chỗ nào, thì xin em cứ nể mặt anh, lát nữa về đến nhà rồi hẵng phê bình chỉ giáo từng việc một."
Trong lòng Trọng Vũ hít một hơi thật sâu, nở nụ cười ngọt ngào: "Kể hay lắm, cứ như đang nghe kể chuyện ấy, có tài ăn nói thế này mà không đi làm luật sư thì phí quá."
"Thế thì thà làm bác sĩ còn hơn. Chứ làm luật sư thật, luyện được cái võ mồm rồi, em làm sao mà cãi thắng anh được nữa." Kiều Tư Hành uống cạn ly rượu, "Anh quen thua rồi, nếu mà thắng thật, chắc anh chẳng biết dỗ dành em kiểu gì."
Trịnh Hảo nghe hai người đấu võ mồm, trong lòng không ngừng gào thét kêu cứu.
Bữa cơm này mau kết thúc thôi. Cô ấy cần tiêu hóa thực sự quá nhiều thứ, dạ dày không đủ sức chứa để ăn tiếp nữa.
Cô ấy đâu biết rằng, trong lòng hai người này cũng đang tích tụ rất nhiều, rất nhiều chuyện cần thời gian để tiêu hóa.
Về đến nhà, cửa vừa đóng lại, mặt nạ quý ông của ai đó đã bị chính tay anh tháo xuống đập nát.
"Giỏi lắm Trọng Vũ, một người chưa bao giờ thèm nói dối vì giữ thể diện mà cũng có thể đổi trắng thay đen trước mặt bạn thân cơ đấy..."
"Thế cái đống chi tiết anh yêu thầm tôi mà anh kể lể thâm tình dạt dào với Trịnh Hảo, toàn là diễn kịch hết hả?" Trọng Vũ quăng mạnh túi xách và điện thoại lên tủ giày, "Tôi biết ngay là anh diễn mà, anh đúng là con nghiện diễn xuất. Tôi thấy anh chẳng nên học y cũng chẳng nên học luật, anh nên đi học diễn xuất ấy, làm một nam diễn viên bình hoa di động, đi theo con đường 'làm mình làm mẩy' quen thuộc nhất của anh, nói không chừng bây giờ anh đang nổi đình nổi đám rồi, lúc đó thì chẳng đến mức phải đứng đây so đo dăm ba cái lòng tự tôn tuổi dậy thì với tôi đâu."
"Em yên tâm, anh mà làm diễn viên thì chắc chắn không phải bình hoa, anh khẳng định đi theo phái thực lực." Kiều Tư Hành nắm lấy tay Trọng Vũ, trợn mắt trừng cô, "Hai đứa mình ai mới là người hay làm mình làm mẩy hả? Tối nay anh có câu nào không nể mặt em không? Anh chỉ chất vấn em đúng một câu về chuyện em bảo anh yêu thầm em, em có cần phải mới châm lửa đã bốc cháy, tát nước theo mưa sỉ nhục anh một trận không? Anh nói cho em biết, nếu năm đó anh thi vào trường Sân khấu Điện ảnh thì một trăm phần trăm cũng đậu, em cứ ở đó mà ăn mừng vì anh không đi thi đi. Anh mà đậu thật ấy à, giờ này làm gì có chỗ cho em xen vào, em cứ ngồi trước tivi mà ngắm cái khuôn mặt đẹp trai của anh rồi lén lút rơi nước mắt hối hận đi!"
"Mặt anh dày thật đấy! Được vài người khen đẹp trai là anh tưởng mình là món ngon vật lạ chắc. Cái nhan sắc này của anh cũng chỉ xếp vào dạng tàm tạm trong giới người thường thôi, cùng lắm là điểm vớt! Tôi rơi nước mắt á? Có quỷ mới khóc vì anh!"
Trọng Vũ hất tay Kiều Tư Hành ra, đùng đùng tức giận đi vào nhà vệ sinh.
Kiều Tư Hành sải bước đuổi theo, vòng tay qua cổ cô từ phía sau: "Ồ, lúc giận dỗi thì mặt anh chỉ được có sáu mươi điểm thôi à, sao cái lúc ở trên giường em sướng muốn chết đi sống lại không thấy em nói thế? Cái lúc em r*n r* bảo mắt anh đẹp chết đi được, mũi anh sao mà cao thế, còn bảo lưỡi anh có mùi thơm nữa cơ mà..."
"Anh ngậm miệng lại đi!" Trọng Vũ vung tay thoát khỏi gọng kìm của Kiều Tư Hành, quay người lại bịt mồm anh, dùng sức đẩy mạnh anh vào bức tường ngoài hành lang. Cô kiễng chân, cười khẩy nhìn vào mắt anh: "Những lời nói lúc d*c v*ng xông lên não mà anh cũng tin à? Ngây thơ chết đi được! Tôi còn khen kỹ thuật của anh đứng nhất nữa cơ, anh cũng tin chắc? Tối qua tôi có l*n đ*nh đâu, tôi giả vờ đấy, anh nhìn không ra à?"
Chỉ một câu nói cuối cùng này cũng đủ để Kiều Tư Hành thấy mình nên gọi xe cấp cứu rồi. Anh bị ánh mắt vô tình của người phụ nữ này đâm đến mức hoa mắt chóng mặt.
Nhìn cái miệng lưỡi xảo quyệt của cô đóng đóng mở mở, trái tim anh như sắp nổ tung, lập tức cúi đầu ngấu nghiến lấy đôi môi cô.
Hương rượu vang đỏ nồng nàn còn đọng lại trên đầu lưỡi cả hai thoắt cái lan tỏa. Khoảnh khoắc hơi thở bị nuốt trọn, lưng Trọng Vũ là nơi đầu tiên mất đi sức lực.
Chưa kịp phản kháng, bàn tay và đôi môi của Kiều Tư Hành đã đồng thời ra oai. Trong khoang miệng nhấc lên một trận mưa dông bão giật... khiến cô nửa muốn đẩy ra nửa lại nghênh đón...
"Còn nói hươu nói vượn nữa không?" Kiều Tư Hành cắn mạnh vào vành tai cô... "Ướt nhanh thế này, lát nữa có giỏi thì l*n đ*nh cũng đừng có r*n r*!"
Trọng Vũ bị bế thốc vào phòng tắm... đặt lên bệ rửa mặt trước gương, hệt như một con búp bê mặc người ta thao túng...
Bàn tay Kiều Tư Hành luồn lách trên làn da trơn láng...
... anh muốn để cho kẻ cứng miệng này nhanh chóng tự vả mặt mình.
Ưm...
"Không được rên...! Tiếp tục giả vờ đi..." Kiều Tư Hành dùng sức chà xát...
"Trước mặt người khác thì làm ánh trăng thanh cao không thể với tới, sau lưng người ta thì em là cái thể loại gì đây?" Kiều Tư Hành bật cười trầm thấp: "Hoa ăn thịt người à? Cách lớp quần áo mà cũng muốn vắt kiệt anh."
Trọng Vũ nuốt ngược ý định muốn giết người vào bụng, vòng tay định chạm vào thứ đang khiến cô khao khát đến khó chịu nhưng lại không sao với tới được.
"Khó chịu à? Cầu xin anh đi... nói vài câu dễ nghe xem nào."
"Anh đi chết đi Kiều Tư Hành! Đi chết đi!"
"Chi bằng em ngẩng lên nhìn vào gương xem, xem hai chúng ta rốt cuộc ai mới là người chết trước..."
"Kỹ thuật của anh kém chết đi được, chỉ giỏi màu mè... Ưm..."
Trong ngăn kéo dưới bồn rửa mặt có sẵn đồ. Những thứ đã được bóc hộp sẵn.
Cởi bỏ lớp vướng víu..., buông môi Trọng Vũ ra trong chốc lát, một tay xé mở vỏ bọc bằng răng, đối với một bác sĩ ngoại khoa luôn phải tranh thủ từng giây từng phút trên bàn mổ mà nói, mọi việc chỉ cần chưa đến mười giây.
Khi mọi thứ đã sẵn sàng, anh lại chẳng hề vội vã thâm nhập...
Chà xát bên ngoài bờ vực... cảm nhận sự ướt át trào dâng.
Mượn hình ảnh trong gương mà chiêm ngưỡng khuôn mặt thiên biến vạn hóa rực rỡ vì tình ái của cô.
"Còn làm bộ làm tịch nữa không?"
"Còn lạnh lùng kiêu ngạo nữa không?"
"Còn đạo đức giả nữa không?"
Từng câu từng chữ dồn ép, gần như muốn đẩy người đã đánh mất quá nửa lý trí kia vào vực thẳm...
"Anh tồi tệ lắm, Kiều Tư Hành, anh tồi tệ chết đi được, anh cũng chỉ có chút bản lĩnh này thôi..."
"Vừa nãy còn bảo anh kém cỏi, giờ lại khen anh có bản lĩnh, em có thấy mình mâu thuẫn không."
Dứt lời, anh lập tức đâm sâu vào...
Trọng Vũ ngửa cổ cong người, tiếng r*n r* vỡ vụn...
...
Còn người đàn ông này lại hung hăng và dồn dập tước đoạt lấy mọi giác quan của cô...
A...
Một món quà sinh nhật vô cùng hoàn hảo.
Sự chưa trọn vẹn của tối qua, giờ đây đã được đền bù thỏa đáng.
Dẫu vậy vẫn phải ghi nợ anh một khoản.
Miệng mồm quá đáng ghét, nói quá nhiều.
Nếu anh chịu hôn thêm một chút nữa thì tốt biết mấy.