Kẻ Thù Giả Tưởng - Hạ Nặc Đa Cát

Chương 31: Hoa và nhẫn

Mất ngủ mang đến sự chiêm nghiệm.

Đêm nay, trong căn phòng tối tăm, Kiều Tư Hành lần ngược lại vô số phiên bản của chính mình và vô số phiên bản của Trọng Vũ trong quá khứ.

Bốn giờ sáng, anh tự ép mình phải chợp mắt một lát, nhưng hễ nhắm mắt lại, đôi mắt hờ hững của Trọng Vũ lại hiện ra trong đầu anh.

Sau đó, trong cơn mơ màng, anh thậm chí còn tưởng tượng ra hình dáng của Trịnh Minh Lãng. Anh nhìn thấy Trọng Vũ và gã đàn ông đó ở bên nhau vô cùng hòa hợp, vô cùng ấm áp.

Nếu Trọng Vũ chỉ tỏ ra bực bội, tức giận hay làm bộ làm tịch trước mặt anh, thì nếu đó không phải là yêu anh, vậy còn có thể là gì nữa?

Trọng Vũ có một giấc ngủ không mấy yên giấc.

Tỉnh dậy, thấy thông báo email, Kiều Tư Hành đã gửi bản dịch phần bài luận còn dang dở tối qua ở văn phòng anh, kèm theo hai chữ "Chào buổi sáng".

Anh thức khuya hay dậy sớm vậy? Tối qua anh về đến nhà chắc cũng muộn lắm rồi.

Trọng Vũ trả lời email: [Cảm ơn anh. Chào buổi sáng.]

Đính kèm một hình mặt trời và một mặt cười, ngụ ý hôm nay là một ngày mới.

Vừa bước vào khoa, Kiều Tư Hành đã nhận được một ly Latte do Liễu Thanh Oánh mang tới. Cô nàng đã làm lành với vị bác sĩ nam khoa Da liễu, đôi tình nhân trẻ đãi cà phê cả khoa.

"Chúc mừng nhé. Kẹo hỉ cũng sắp đến nơi rồi chứ?" Kiều Tư Hành trêu chọc cô nàng.

Liễu Thanh Oánh cập nhật lại tin đồn Trọng Vũ đến văn phòng anh tối qua, cũng đùa lại: "Hay là hai người chúng ta thi xem ai chạy KPI nhanh hơn?"

Kiều Tư Hành lắc đầu, tỏ ý không thèm tham gia vào cuộc cạnh tranh vô bổ này.

Hôm nay không có ca phẫu thuật nào, sáng anh phải sắp xếp hồ sơ bệnh án, viết nốt mấy cái báo cáo còn dang dở, chiều phải về trường nghe một buổi chuyên đề kỹ thuật phẫu thuật, sau đó lại ra phòng khám phụ thầy tái khám cho bệnh nhân.

Gần như thức trắng đêm, vừa mở máy tính lên anh đã thấy tinh thần uể oải. Nhấp một ngụm Latte, dạ dày lại bắt đầu cồn cào.

Anh đúng là mất hồn mất vía, quên khuấy mất sáng nay ở nhà đã uống một ly cà phê đen đậm đặc rồi, lại còn bỏ luôn cả bữa sáng vì chẳng có cảm giác thèm ăn.

Đang bực bội, Lâm Nhược Hàm gọi điện bảo anh xuống phòng bệnh một chuyến. Có một bệnh nhi mười mấy tuổi vì sợ mổ mà tâm lý đang suy sụp.

Trước khi đi, anh tiện tay mang theo cả bộ máy phá mã trong ngăn kéo.

Cô thực tập sinh khăng khăng đòi mời Trọng Vũ ăn trưa, còn kéo theo cả Trịnh Hảo.

Trong quán sushi tấp nập dân văn phòng, đủ thứ âm thanh trò chuyện xen lẫn với tiếng nhân viên chào khách bằng tiếng Nhật một cách máy móc và tiếng băng chuyền chạy rào rào, gần như không thể nói chuyện đàng hoàng được.

Trịnh Hảo kể đơn đăng ký tình nguyện viên của cô ấy đã được duyệt, cuối tuần sau là có thể đến bệnh viện trực gác rồi.

Trọng Vũ cạch ly nước với cô ấy: "Chúc mừng nhé. Vừa lan tỏa yêu thương lại vừa được tha hồ hóng hớt."

Trịnh Hảo mở vòng bạn bè của Liễu Thanh Oánh cho Trọng Vũ xem: "Này, y tá Liễu làm lành với bạn trai cũ rồi đấy."

Trọng Vũ bĩu môi: "Chuyện tốt."

Trong lúc hai người thân thiết trò chuyện, cô em thực tập sinh phần lớn thời gian đều im lặng.

Cô bé đang quan sát Trọng Vũ. Đây hoàn toàn là một người chị gái dịu dàng ngoài lạnh trong nóng, lúc thân quen rồi cũng sẽ cười rạng rỡ hóng hớt chuyện thiên hạ mà.

Chỉ là muốn lọt vào mắt xanh làm bạn với cô không phải là chuyện dễ dàng. Chị Trịnh Hảo cởi mở, lương thiện, có nguyên tắc, trên người toàn là ưu điểm.

Lúc thanh toán, Trọng Vũ đã nhanh tay trả tiền trước. Cô nói với cô thực tập sinh: "Đợi em ký hợp đồng chính thức rồi hẵng khao nhé."

Trên đường về văn phòng, Kiều Tư Hành nhắn một tin: [Dạ dày đau quá.]

Người thì đang ở bệnh viện, nhắn tin làm nũng với cô, định nhờ cô niệm thần chú chữa bệnh từ xa cho anh chắc?

Trọng Vũ đáp lại: [Cai cà phê đi, uống thuốc giảm đau vào.]

Kiều Tư Hành: [Sao em biết tôi uống nhiều cà phê?]

Trọng Vũ: [Tôi gắn camera trong tim anh đấy.]

Kiều Tư Hành: [Độc miệng là em, mà thả thính cũng là em. Khó chiều thật đấy.]

Trọng Vũ: [Khó chiều thì anh cũng phải chiều thôi.]

Kiều Tư Hành: [Nghe chói tai thế. Hôm nào tôi phải khám kỹ lại cái bệnh ăn nói của em mới được.]

Ý nghĩ hôm nay không tăng ca nảy ra trong đầu Trọng Vũ một cách vô cùng dứt khoát. Lúc tắt máy tính, cô thầm nghĩ, nhưng tối nay cũng đừng cãi nhau nữa.

Cô nán lại văn phòng một lát, lướt điện thoại tìm mấy quán ăn ngon quanh nhà. Thực ra quán nhậu phong cách Nhật lần trước ăn cũng được, nhưng nghe giọng điệu sư muội của anh, có vẻ anh cũng từng đưa người phụ nữ khác đến đó rồi. Bữa ăn đầu tiên sau khi gặp lại, anh đúng là chẳng có tí thành ý nào.

Như có thần giao cách cảm, Kiều Tư Hành gọi điện thoại tới vô cùng chuẩn giờ: "Em đoán xem bây giờ tôi đang ở đâu?"

Trọng Vũ hỏi: "Đoán sai thì sao?"

Kiều Tư Hành hừ nhẹ một tiếng: "Đoán sai chứng tỏ IQ của em thua xa tôi. Em phải hét to lên: Kiều Tư Hành, anh lợi hại hơn tôi nhiều."

"Nhạt nhẽo." Trọng Vũ đảo mắt, "Tôi đoán anh đang cách tôi một trăm mét, ngay dưới sảnh công ty tôi."

Lúc đi xuống lầu, tim Trọng Vũ bỗng thấy bồn chồn khó tả.

Hôm qua bực bội bao nhiêu, hôm nay lại hoang mang bấy nhiêu.

Chưa bao giờ cãi nhau kịch liệt như thế, chưa bao giờ nói những lời lẽ khó nghe đến vậy, cuối cùng cả hai đều nói năng lộn xộn, ăn nói hàm hồ, thật đáng buồn mà cũng thật nực cười.

Cô lại nhớ đến tin nhắn WeChat dài ngoằng tối qua, cái tên này sao có thể không thù dai cơ chứ?

Kiều Tư Hành tựa người vào cửa ghế phụ, chờ Trọng Vũ bước ra khỏi sảnh thang máy. Anh may mắn xí được chỗ đậu xe ngay sát lối ra.

Nhìn thấy cô gái với khuôn mặt thân quen, khí chất xuất chúng và cực kỳ hợp nhãn đang sải những bước đi vừa phải về phía mình, trong khoảnh khắc, anh chợt ước giá như mọi thứ trong quá khứ đều là một trang giấy trắng.

Anh là giấy trắng, Trọng Vũ cũng là giấy trắng. Ngay lúc này đây, họ chỉ là hai người xa lạ vừa gặp đã trúng tiếng sét ái tình, sắp sửa bước vào một cuộc hành trình mới mẻ, hoàn mỹ và đầy hứa hẹn.

Trọng Vũ chỉ cảm thấy mình nông cạn và nghèo nàn duy nhất vào cái khoảnh khắc tim đập thình thịch vì khuôn mặt và vóc dáng của Kiều Tư Hành.

Anh quả thực sinh ra là để dành cho gu thẩm mỹ của cô. Nói là thích tính cách của anh thì chỉ là dối lòng, thực ra trong thâm tâm cô, vẻ ngoài của anh mới là yếu tố quyết định.

Ham mê cái đẹp và đánh giá con người qua vẻ bề ngoài chẳng có gì đáng xấu hổ. Tài năng thì cô có thừa rồi, cô không cần người đàn ông của mình phải quá thông minh, Kiều Tư Hành chỉ là vừa hay cũng thông minh mà thôi.

Kiều Tư Hành mở cửa ghế phụ, đưa bó hoa uất kim hương và thược dược trắng hồng đang để trên ghế vào vòng tay Trọng Vũ trước.

"Cảm ơn." Trọng Vũ lịch sự nhận lấy. Vừa ngồi vào xe, cô lại thấy trên bệ tỳ tay có thêm một hộp quà.

Kiều Tư Hành lên xe, quả nhiên cũng cầm hộp quà đó đưa cho cô: "Đây là quà tạ lỗi, tôi xin lỗi vì những lời lẽ khó nghe và thái độ tồi tệ tối qua."

Trọng Vũ sững người. Anh làm vậy chẳng phải là đang ép cô vào thế bí sao. Lại còn có vẻ giống kiểu lấy đức báo oán nữa. Dù sao mũi tên độc cuối cùng tối qua cũng là do cô b*n r* mà.

Vậy cô có cần phải tự kiểm điểm bản thân một chút không?

Mở nắp hộp ra, bên trong lại là một chiếc nhẫn. Anh không dùng hộp nguyên bản của thương hiệu mà tự chọn một hộp trang trí khác.

Đó là chiếc nhẫn kim cương bản nhỏ màu vàng hồng thuộc bộ sưu tập LOVE.

Trọng Vũ định hỏi anh mua chiếc nhẫn này từ bao giờ, nhưng lại sợ phá hỏng bầu không khí.

Cô nhìn chằm chằm chiếc nhẫn đến thẫn thờ.

Kiều Tư Hành tự tay đeo chiếc nhẫn vào ngón trỏ của Trọng Vũ. Anh ngước nhìn chiếc nhẫn trên tay con tiểu yêu quái treo trên gương chiếu hậu, nói với Trọng Vũ: "Em tặng đào hoa của em cho tôi, tôi có qua có lại, trả tình yêu của em lại cho em."

Tình yêu...

Một mệnh đề thật sâu sắc.

Trọng Vũ cảm thấy chiếc nhẫn đeo ở ngón trỏ không vừa vặn cho lắm, bèn tháo ra đeo sang ngón giữa.

Cô nói: "Cảm ơn."

"Ngoài hai chữ này ra em không thể nói câu nào khác sao?" Kiều Tư Hành nhìn xoáy vào mắt cô.

Trọng Vũ đáp trả ánh nhìn của anh: "Tôi đang học hỏi khả năng điều hòa mâu thuẫn của anh đây."

"Còn gì nữa?"

"Hoa đẹp, nhẫn cũng đẹp, gu thẩm mỹ của anh rất tốt. Tôi đã nhận được sự lãng mạn của anh rồi."

"Chỉ là lãng mạn thôi sao?"

Trọng Vũ rũ mắt: "Dạ dày anh còn đau không?"

Kiều Tư Hành đưa tay búng nhẹ trán Trọng Vũ: "Em không chọc tức tôi là nó hết đau."

Trọng Vũ đang định đề xuất nhà hàng thì Kiều Tư Hành lại chở cô đến bệnh viện.

Họ dừng lại trước cửa phòng mổ. Kiều Tư Hành tìm một chỗ trống trong góc, bảo Trọng Vũ ngồi xuống cùng anh.

Trọng Vũ khó hiểu: "Anh định tán gẫu với tôi ở đây à?"

Kiều Tư Hành điềm tĩnh nhìn ba chữ "Đang phẫu thuật" sáng đèn: "Đúng, ở đây thì chúng ta tuyệt đối sẽ không cãi nhau."

Anh kể chuyện bệnh nhi không chịu làm phẫu thuật hồi sáng, bảo sau đó cậu bé đã được đả thông tư tưởng, dũng cảm chấp nhận lên bàn mổ, hiện tại người đang ở bên trong.

Trọng Vũ hỏi anh khuyên thế nào.

Anh nặn ra một nụ cười pha chút xót xa: "Tôi bảo với thằng bé, nếu không cắt bỏ khối u ác tính trong đầu, tạm thời vẫn có thể sống tiếp, nhưng sẽ phải sống trong nơm nớp lo sợ, sống một cách chui lủi, không có chất lượng cuộc sống, và không biết ngày nào đó lại phải lặp lại khoảnh khắc ký giấy đồng ý phẫu thuật này. Nhưng nếu lấy hết can đảm cắt bỏ nó đi, tuần sau thằng bé có thể tha hồ ăn đồ ăn vặt, thoải mái chơi game, tuần sau nữa thì có thể quay lại trường tỏ tình với cô bé mình thích rồi."

Trọng Vũ ngẫm nghĩ ý tứ sâu xa trong lời nói của anh, lầm bầm: "Khía cạnh quan tâm tâm lý bệnh nhân anh làm tốt phết đấy chứ."

"Tất nhiên rồi, em cứ đi hỏi thăm tiếng tăm của bác sĩ Kiều đi. Những hành động mà em cho là thả thính trăng hoa của tôi, tôi đều dùng vào việc chính đáng cả đấy. Em ghét phần bóng bẩy, tự luyến, kiêu ngạo trong tính cách của tôi, nhưng đó lại chính là những điều kiện tiên quyết để tôi trở thành một bác sĩ giỏi." Kiều Tư Hành nghiêng đầu, nhìn Trọng Vũ bằng ánh mắt vô cùng nghiêm túc, tiếp tục nói: "Trước đây tôi duy trì nguyên tắc kết bạn như nhau với tất cả mọi người, là do ranh giới của tôi chưa đủ rõ ràng, nhưng tôi chưa từng đối xử với bất kỳ cô gái nào như với em. Lần đó tôi biết em xem trộm điện thoại của tôi, rõ ràng là ghen mà cứ cố tình lạnh nhạt với tôi, tôi tức vì không cạy được miệng em, cũng chẳng mở được cửa trái tim em, nên mới cố tình diễn kịch cho em xem. Về sau tôi hoàn toàn không đi gặp cô nữ sinh trường Luật kia, thậm chí tôi còn không liên lạc lại với cô ta nữa. Em còn lời buộc tội nào nữa, hôm nay trước mặt các vị tử thần ở đây, em cứ lôi hết ra một lượt đi."

Một đoạn diễn văn dài ngoằng, một lời giải thích quá đỗi phù hợp với tính cách, một màn tự đánh bóng bản thân được lồng ghép khéo léo trong từng câu chữ, một đôi mắt thật trong veo và sáng ngời...

Hoa và nhẫn đã đưa Trọng Vũ lên tầng một, bây giờ, những lời giãi bày chân thành này lại đẩy cô lên một tầm cao mới.

Kiều Tư Hành không tính toán chuyện của Trịnh Minh Lãng với cô, ngược lại còn tự đem bản thân ra "lên thớt" trước. Anh đang l*t tr*n trái tim mình sao?

Trọng Vũ bỗng cảm thấy, anh làm bác sĩ đúng là một lựa chọn vô cùng chính xác và hoàn hảo.

Trước khi chuẩn bị đối chất với anh, cô nhẩm lại vài dòng trong phần ghi chú của anh. Đó là đoạn cô vô tình đọc được trên iPad của anh, thời gian lưu là vào tháng trước, vào ngày anh nói muốn gặp cô, muốn chia sẻ một cảm xúc quan trọng với cô.

"...Khoảnh khắc thầy nhường lại vị trí mổ chính, tôi cảm thấy đôi tay mình bỗng chốc nhẹ bẫng. Cứ ngỡ sẽ căng thẳng đến mức run rẩy, nhưng khi đứng vào vị trí đó, trái tim tôi đột nhiên tĩnh lặng lạ thường..."

"Này, đừng có lại đánh trống lảng nữa được không?" Nghe Trọng Vũ đột nhiên đọc lại tâm trạng của mình ngày hôm đó, Kiều Tư Hành vậy mà lại thấy hơi ngượng ngùng.

Trọng Vũ bĩu môi: "Ai bảo anh đưa tôi đến bệnh viện, đây là địa bàn của anh, tôi chỉ có nước ngoan ngoãn vâng lời thôi."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn