Kẻ Thù Giả Tưởng - Hạ Nặc Đa Cát
Chương 1: Nét trưởng thành
Trọng Vũ và Kiều Tư Hành lại có liên hệ với nhau.
Cầu nối lần này là một tấm phim chụp cộng hưởng từ tuyến yên.
Trong điện thoại, giọng Kiều Tư Hành rất trầm. Sau khi xác nhận bệnh nhân không phải là Trọng Vũ, ngữ điệu của anh lại trở nên uể oải, lười biếng.
Cho đến khi Trọng Vũ nói, hiện tại cô đang ở bệnh viện.
Kiều Tư Hành vừa làm phụ mổ số một cho một ca phẫu thuật cấp bốn của thầy hướng dẫn, mới bước khỏi bàn mổ chưa lâu, đúng lúc tinh thần đang mỏi mệt rã rời.
Thế nhưng xuyên qua đám đông, khoảnh khắc nhìn thấy Trọng Vũ, bước chân anh chợt chậm lại.
Trọng Vũ ngồi ung dung trong góc, mặc áo khoác dáng dài, quần jeans, áo len cổ lọ sáng màu bên trong làm tôn lên gương mặt thanh tú, mái tóc dài ngang lưng được búi hờ hững sau gáy.
Bên cạnh là một cô gái trạc tuổi cô, đang chống khuỷu tay lên đầu gối, chống cằm trầm tư.
Trịnh Hảo vẫn đang chìm trong tâm trạng vừa hoang đường vừa bi thương trước sự thật trong đầu mình mọc lên một khối u tuyến yên. Cô ấy hỏi Trọng Vũ xem người bạn học cũ làm bác sĩ này có đáng tin không, xem ra ý chí sinh tồn vẫn còn khá mãnh liệt.
Trọng Vũ đã mấy năm rồi không qua lại với Kiều Tư Hành, đành trả lời Trịnh Hảo rằng y khoa lâm sàng của Đại học Y Phục Đán rất đáng tin, và khoa Ngoại thần kinh của Bệnh viện Hoa Sơn cũng rất đáng tin.
Lúc Kiều Tư Hành xuất hiện, mắt Trịnh Hảo sáng rực lên, cô ấy chọc chọc cánh tay Trọng Vũ: "Là anh ấy hả?"
Trọng Vũ ngước lên, khoảnh khắc ánh nhìn giao nhau, cô đứng dậy, ánh mắt dừng lại trên chiếc áo blouse trắng của Kiều Tư Hành.
Gương mặt anh không thay đổi nhiều, không vương quá nhiều dấu vết bị bào mòn bởi công việc áp lực cao. Vóc dáng ẩn dưới lớp áo tuy không nhìn rõ, nhưng đường nét thì vẫn rất chuẩn.
Trọng Vũ khách sáo chào hỏi anh một câu, sau đó giới thiệu hai người mới gặp nhau lần đầu.
Nghe nói đây là đồng nghiệp của cô, Kiều Tư Hành nhướng mày: "Sao lại chạy tới tận Thượng Hải khám bệnh?"
Trọng Vũ nói mình đã đến Thượng Hải làm việc được hai năm, ngữ khí cũng nhạt nhẽo hệt như vẻ mặt cô.
Những ngón tay thon dài của Kiều Tư Hành khựng lại giữa một đống giấy xét nghiệm, ánh mắt anh rơi trở lại vào đôi mắt Trọng Vũ, khóe môi vương một nụ cười không rõ ý vị: "Vậy sao, thế sao chưa từng đến tìm tôi chơi?"
Anh luôn nghĩ cô vẫn ở Bắc Kinh.
Sau khi tốt nghiệp đại học, cô vào làm tại bộ phận game của một tập đoàn công nghệ lớn với vị trí Kỹ sư phát triển engine, một vị trí kỹ thuật cốt lõi. Cô từng nói không thích khí hậu Bắc Kinh, nhưng chưa từng nhắc đến việc muốn đi thành phố khác phát triển.
Bọn họ đã hai ba năm nay không liên lạc.
Trọng Vũ kéo trọng tâm câu chuyện quay lại tấm phim của Trịnh Hảo.
Kiều Tư Hành hoàn hồn, khẽ nhíu mày: "Vị trí không tốt, phải phẫu thuật."
Trịnh Hảo bĩu môi, "Ưm" một tiếng rất khẽ.
Kiều Tư Hành rũ mắt nhìn cô ấy: "Tâm lý cô cũng tốt thật đấy."
Tuy làm xét nghiệm ở bệnh viện khác, nhưng Trịnh Hảo quyết định sẽ phẫu thuật tại Bệnh viện Hoa Sơn. Kiều Tư Hành nhận lời giúp đỡ, tính món nợ ân tình này lên đầu Trọng Vũ.
Hai bên hẹn mấy ngày tới sẽ làm thủ tục nhập viện.
Người thân của Trịnh Hảo ở tận vùng Đông Bắc xa xôi, cô ấy không muốn làm phiền họ lặn lội tới đây. Trọng Vũ đề nghị thuê một hộ lý chuyên nghiệp, khi nào không bận cô cũng sẽ đến bệnh viện chăm sóc.
Hai ngày sau tại khu nội trú, Kiều Tư Hành xuất hiện ở quầy y tá.
Mọi người xì xào to nhỏ, có người nhìn anh như muốn kiểm chứng tin đồn nào đó. Anh đút hai tay vào túi quần, đứng thẳng tắp, khóe môi nhếch lên, lấy vài viên kẹo từ trong túi áo blouse trắng đặt trước mặt các y bác sĩ, nửa lời bát quái cũng không chịu tiết lộ.
Khóe mắt trông thấy người đang chờ, anh ngoảnh đầu lại, ánh mắt dừng lại một chút.
Suốt dọc đường, Trọng Vũ phải nghe Trịnh Hảo lải nhải không ngừng. Nào là Kiều Tư Hành là tác giả chính của mấy bài báo khoa học, giáo sư hướng dẫn tiến sĩ của anh là át chủ bài khoa Ngoại thần kinh, rồi thì anh ở bệnh viện được yêu thích đến mức nào.
Khi ánh mắt Kiều Tư Hành chạm tới, bên tai cô bỗng yên tĩnh mất một chốc.
Anh quả thực rất được yêu thích, cảnh tượng này khiến cô nhớ lại mười phút giải lao giữa giờ thời cấp ba.
Khi Trịnh Hảo nộp hồ sơ vào quầy, Kiều Tư Hành đưa tay chỉ Trọng Vũ đứng phía sau, nói với y tá trưởng: "Đây là bạn cùng lớp cấp ba của tôi." Sau đó, anh giải thích luôn mối quan hệ giữa Trọng Vũ và Trịnh Hảo.
Y tá trưởng liếc nhìn Trọng Vũ một cái, gật đầu, đích thân nhận lấy hồ sơ của Trịnh Hảo.
Đó là phòng bệnh bốn người, giường nằm cạnh cửa sổ. Y tá phụ trách giường tên là Liễu Thanh Oánh, một cô gái rất hoạt bát và thân thiện.
Lúc Liễu Thanh Oánh làm kiểm tra cơ bản cho Trịnh Hảo, Trọng Vũ đi gặp hộ lý. Người này là do Kiều Tư Hành giới thiệu.
Liễu Thanh Oánh bắt chuyện với Trịnh Hảo: "Đồng nghiệp của chị quan tâm chị thật đấy, quan hệ chắc là tốt lắm nhỉ."
Trịnh Hảo nói Trọng Vũ là tổ trưởng của cô ấy, luôn rất chiếu cố cô ấy.
"Nhịp tim 106, có hơi căng thẳng sao?" Liễu Thanh Oánh lại an ủi: "Phẫu thuật nội soi qua đường xương bướm là phẫu thuật thường quy, tỷ lệ thành công rất cao, cứ thả lỏng đi."
Trịnh Hảo hỏi: "Sau phẫu thuật tôi có bị đái tháo nhạt không? Thế thì xấu hổ chết mất."
Liễu Thanh Oánh bật cười: "Cho dù có bị thì cũng chẳng có gì phải xấu hổ cả, chị cứ yên tâm."
Trọng Vũ nhận đồ xong quay lại phòng bệnh thì thấy Kiều Tư Hành đang đứng trước cửa sổ.
Anh đang cúi đầu xem dữ liệu xét nghiệm của Trịnh Hảo. Vì dáng người quá cao nên bóng anh phủ xuống giường bệnh, phác họa rõ ràng những đường nét thanh tú của anh.
Trịnh Hảo đã hỏi một đống câu hỏi, tất cả đều được Kiều Tư Hành kiên nhẫn giải đáp. Lúc này thấy Trọng Vũ bước tới, cô ấy liền chuyển sang chuyện ngoài lề: "Hồi cấp ba hai người quan hệ có tốt không?"
Kiều Tư Hành nhìn sang Trọng Vũ. Cô đang khom lưng sắp xếp lại quần áo bệnh nhân và vài món đồ dùng y tế thiết yếu vừa mua. Chiếc áo len mỏng màu lúa mạch ôm lấy vóc dáng thon thả, mái tóc búi lên rủ một lọn xuống bên tai, nửa người cô chìm trong chiếc bóng của anh.
"Rất tốt." Đây là câu trả lời của Kiều Tư Hành.
Trọng Vũ thì tỏ thái độ không nói đúng cũng chẳng bảo sai.
Chiều có cuộc họp nên Trọng Vũ sắp xếp ổn thỏa cho Trịnh Hảo xong liền rời đi.
Kiều Tư Hành tiễn cô ra thang máy. Trong lúc chờ đợi, xung quanh vây kín y bác sĩ và bệnh nhân, con số trên bảng hiển thị thang máy cứ đến mỗi tầng lại khựng lại vài giây.
Câu hỏi của anh lọt thỏm giữa những tiếng người ồn ào, chất giọng không hẳn là nghiêm túc nhưng từng chữ lại rõ ràng một cách kỳ lạ: "Đến Thượng Hải lâu như vậy rồi, sao không nói một tiếng?"
Trọng Vũ nhìn những con số nhảy chậm chạp, nụ cười rất nhạt: "Chuyện đó quan trọng lắm sao?"
Kiều Tư Hành vươn tay chạm vào móc khóa thú bông trên túi xách của cô, đầu ngón tay dùng sức bóp nhẹ một cái: "Vẫn còn oán trách tôi à?"
Trọng Vũ rũ mắt. Mũi giày trắng của anh và mũi giày cô đang nằm trên cùng một đường thẳng, cô thu lại ánh nhìn, nhích về phía trước nửa bước.
Lát sau, thang máy đến nơi.
Kiều Tư Hành cầm chiếc móc khóa thú bông của Trọng Vũ quay lại văn phòng, tiện tay đặt bên cạnh cốc nước.
Đó là một con tiểu yêu quái răng nanh màu trắng, mắt tím, tóc hồng, trông như một phiên bản nổi loạn của giới thú bông.
Ngắm nghía một hồi, anh cất nó vào trong ngăn kéo.
Đây là thứ Trọng Vũ nhét vào tay anh trước khi bước vào thang máy.
Phẫu thuật được sắp xếp vào ba ngày sau. Trịnh Hảo nhàn rỗi không có việc gì làm bỗng biến thành "phát thanh viên thời sự" của khoa Ngoại thần kinh.
Nào là nữ bệnh nhân giường nào đó trước và sau phẫu thuật chẳng thấy mặt mũi chồng con đâu; Chủ nhiệm phụ trách nghiên cứu và giảng dạy của khoa Ngoại thần kinh mới ngoài bốn mươi; Y tá Liễu vừa chia tay bác sĩ nam khoa Da liễu; Sư muội của bác sĩ Kiều và một nữ bác sĩ khoa Nội tim mạch đều đang theo đuổi anh ấy...
Trọng Vũ buộc phải trở thành thính giả của Trịnh Hảo, xem mớ tin bát quái này như gia vị trong lúc làm việc bận rộn. Nửa cuối năm, team sẽ đưa dự án tự phát triển engine vào lịch trình. Với tư cách là thành viên cốt cán, áp lực của cô không hề nhỏ.
Tối nay cô tăng ca đến chín rưỡi.
Bên ngoài trạm tàu điện ngầm mới mở một tiệm bánh ngọt. Trọng Vũ bước vào, muốn mua một "liều thuốc bổ" cho tâm trạng, loại phải thật ngọt.
Lúc thanh toán, Kiều Tư Hành đột nhiên gửi đến một yêu cầu chia sẻ vị trí.
Cô sững người một chút, bấm tham gia. Hai người vậy mà chỉ cách nhau có hai cây số. Cô thoát khỏi giao diện chia sẻ, gửi lại một dấu chấm hỏi.
Kiều Tư Hành trả lời: [Tôi qua tìm em.]
Nhiệt độ trong tiệm khá cao. Trọng Vũ ngồi chừng hai phút rồi đứng dậy mua một phần mousse matcha, ra ngoài cửa chờ. Trước cửa có một chiếc ghế băng dài bằng gỗ màu xanh lam. Người ngồi lúc nãy vừa đi khỏi, cô liền ngồi vào chỗ đó.
Đầu óc trống rỗng, cô nhàm chán suy đoán lý do đằng sau sự trùng hợp này. Nghĩ đến việc Trịnh Hảo đăng ký nhập viện đã điền cả thông tin đơn vị công tác, địa chỉ nhà, lại cộng thêm khả năng xã giao siêu phàm của cô ấy ở khu nội trú. Thế nhưng, anh làm sao biết được hôm nay cô sẽ tan ca lúc mấy giờ, đi cửa ga tàu điện ngầm nào.
Trọng Vũ vẫn chưa biết rằng, Trịnh Hảo cũng đã tiện thể chia sẻ luôn thông tin của cô cho các y bác sĩ trong khoa. Ví dụ như cô tốt nghiệp trường nào, là thủ khoa khối Khoa học tự nhiên của trường năm đó, hiện tại đang độc thân, vân vân và mây mây.
Khi xe chạy đến đối diện tiệm bánh, Kiều Tư Hành nhìn thấy Trọng Vũ ở ngoài cửa.
Bộ đồ công sở mang đến cho cô nét quyến rũ trưởng thành. Sức hút của một người phụ nữ chín chắn đã bao phủ lên ký ức về bộ đồng phục năm xưa.
Trọng Vũ lơ đãng nhìn dòng xe cộ qua lại, khi chiếc AMG GT màu bạc từ từ tấp vào lề, cô đứng dậy đi về phía mép đường. Xuống khỏi bậc thềm mới nhớ ra quên lấy bánh ngọt, lại quay đầu vòng lại.
Lên xe, Kiều Tư Hành trêu chọc cô: "Ban nãy vội cái gì vậy?"
Cô ngửi thấy mùi hương bưởi thoang thoảng, dòng suy nghĩ hơi khựng lại, không thèm để ý đến anh.
Trong lòng ôm túi giấy, hơi bất tiện để thắt dây an toàn. Đang định tìm chỗ đặt bánh xuống thì Kiều Tư Hành đã nhoài người tới, kéo dây an toàn phía sau cô: "Đừng cử động."
Lúc ấn chốt khóa, mặt Kiều Tư Hành ghé sát về phía chiếc túi giấy, giọng nói cũng trầm xuống: "Mua gì thế?"
Cô cứng đờ không nhúc nhích: "Bánh kem."
"Vị matcha à?"
"Ừ."
Lúc ngả người ngồi thẳng lại, Kiều Tư Hành tiện tay rút luôn túi bánh ngọt trong lòng Trọng Vũ đi. Matcha là vị anh thích. Cô nhớ điều này, cũng nhớ hai năm trước mình từng ngồi trên chiếc xe này một lần.
Nhà hàng mà Kiều Tư Hành chọn nằm ngay gần đó, một quán Yakitori (thịt nướng kiểu Nhật). Ông chủ là một bartender, Trọng Vũ đã từng lướt thấy trên mạng xã hội.
Hai người chọn một chỗ ngồi yên tĩnh. Trọng Vũ gọi món bồ câu và vài loại nấm nướng. Kiều Tư Hành cũng không gọi món chính, chỉ gọi thêm một ít thịt bò và hai phần dứa. Gọi món xong, anh hỏi Trọng Vũ có muốn uống một ly không.
Trọng Vũ bảo sao cũng được.
Anh gọi thêm một chai rượu Sake Junmai Daiginjo.
Ánh sáng trong quán không quá chói, trong lúc chờ lên món, Trọng Vũ điều chỉnh độ sáng màn hình điện thoại tối đi. Cô đang lướt ứng dụng nội bộ của công ty.
Ăn cơm cùng Kiều Tư Hành, không cần quá chú trọng đến phép tắc xã giao.
Sau khi thức ăn được dọn lên, Kiều Tư Hành rót rượu cho Trọng Vũ. Biết tửu lượng của cô tốt hơn mình, rót xong anh đặt chai rượu sang phía cô. Trọng Vũ lục tìm chiếc kẹp tóc trong túi xách, búi tóc lên kẹp hờ hững, nâng ly cụng với ly của Kiều Tư Hành, uống một ngụm rồi bắt đầu ăn thịt.
Chủ đề câu chuyện bắt đầu xoay quanh công việc.
Kiều Tư Hành hỏi cô: "Sao tự dưng lại nghĩ tới việc đến Thượng Hải phát triển vậy?"
"Thượng Hải có sức sống." Bắc Kinh thiên về thương mại, Thượng Hải lại rất hiện đại, lời đúc kết của cư dân mạng về hai thành phố này quả nhiên rất chính xác.
Kiều Tư Hành bĩu môi: "Các công ty công nghệ lớn đều đang đổ tiền vào tự phát triển engine, công việc của em chắc bận lắm nhỉ."
"Đúng vậy."
Hai người câu được câu chăng nói dăm ba chuyện phiếm, giống như bạn cũ, lại cũng giống như đôi nam nữ xa lạ trong lần hẹn hò đầu tiên.
Cảm giác của Trọng Vũ luôn rất kỳ lạ, giống như đang ăn một bát cơm nấu bằng loại gạo ngon nhưng bị sượng, sự khô cứng và mềm dẻo đan xen quá đỗi rõ ràng. Cô cũng có một cảm giác vòng tuần hoàn, luôn cảm thấy tình cảnh như thế này đang cứ lặp đi lặp lại.
Cho đến khi điện thoại của Kiều Tư Hành nhận được một cuộc gọi video.
Vừa bắt máy, một giọng nói thở hổn hển đã xuyên qua bàn ăn lọt vào tai Trọng Vũ. Giọng cô gái vừa nũng nịu vừa nhẹ nhàng vang lên: "Hôm nay em mang rất nhiều sách về, vừa mới vào tiểu khu, anh có thể xuống đón em một chút được không?"
Kiều Tư Hành liếc nhìn Trọng Vũ, cô đang cúi đầu nghiêm túc gặm cánh chim bồ câu. Anh trả lời đầu dây bên kia: "Anh đang ăn cơm ở ngoài."
"Ồ, vậy thôi. Thế bao giờ anh mới về?"
"Chưa chắc."
"Thầy Trần bảo em ngày mai tới phòng thí nghiệm, anh có thể đến một chuyến không, em có mấy vấn đề muốn thỉnh giáo."
"Ngày mai anh có một ca dự thính và một ca phụ mổ."
"Vậy ạ... Sao chỗ anh ánh sáng tối thế? Đi ăn đồ nướng rồi à?"
"Ừ."
Trọng Vũ gặm sạch sẽ mấy khúc xương, xếp ngay ngắn vào trong đĩa. Sau khi ngắt cuộc gọi video, Kiều Tư Hành thuận miệng giải thích một câu, nói đó là sư muội của anh.
Trọng Vũ gật đầu tỏ vẻ quá quen thuộc, không đáp lời.
Kiều Tư Hành thấy ly rượu của cô đã cạn liền rót đầy. Để giải khát, Trọng Vũ uống cạn phân nửa.
Đột nhiên, cuộc trò chuyện sượng trân này không thể tiếp tục được nữa.
Kiều Tư Hành đi vệ sinh một lát, lúc quay lại thì chỗ ngồi đã trống không. Trọng Vũ đã đi, hóa đơn cũng được cô thanh toán xong.
Anh gọi điện thoại qua.
Trọng Vũ đang sải bước trong gió, giọng nói lanh lảnh bị tiếng gió thổi tan. Cô nói: "Cảm ơn anh đã chiếu cố Trịnh Hảo."
Anh khẽ cười trầm: "Khách sáo thế làm gì."
"Nên khách sáo chứ. Mặc dù là bạn học cũ, nhưng chúng ta cũng đâu tính là thân thiết."
"Không thân sao? Không thân mà em sai bảo tôi tiện tay thế à?"
Trọng Vũ cúp máy. Lướt lịch sử trò chuyện lên trên, chỉ vuốt một cái đã lùi về tận hai năm trước.
Câu nói cuối cùng là do anh gửi.
Anh nói: [Vậy cứ thế đi.]