Minh ngồi trên giường, đầu óc vẫn còn rối bời sau những hình ảnh ám ảnh từ đêm qua. Đã hai ngày trôi qua kể từ khi cha mẹ anh ra đi. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng bên trong anh, một ngọn lửa mới đang bùng cháy. Anh không thể để mọi chuyện dừng lại ở đây. Không thể để họ ra đi một cách vô nghĩa.
“Minh, em có sao không?” Giọng nói nhẹ nhàng của Hương vang lên từ cửa phòng. Cô đứng đó, mái tóc dài buộc cao, đôi mắt xanh lá đầy quan tâm.
“Em... em ổn,” Minh đáp, cố gắng che giấu sự thật. Nhưng trong lòng, anh biết mình không ổn.
Hương bước vào, ngồi xuống bên cạnh anh. “Chúng ta cần phải nói chuyện. Anh không thể cứ giữ mọi thứ cho riêng mình.”
“Em không hiểu đâu,” Minh lắc đầu, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ. “Em không biết cảm giác mất đi người thân là như thế nào.”
“Anh nói đúng, nhưng em muốn giúp. Chúng ta có thể tìm ra điều gì đã xảy ra,” Hương nói, nắm lấy tay Minh. “Có thể có cách.”
Minh nhìn vào mắt Hương, thấy sự chân thành trong đó. “Cách gì?”
“Chúng ta có thể vào không gian tùy thân của anh. Có thể anh sẽ tìm thấy điều gì đó giúp anh hiểu rõ hơn về sức mạnh của mình,” Hương đề xuất.
“Không gian tùy thân?” Minh nhắc lại, chưa từng nghĩ tới việc sử dụng nó cho mục đích này. “Nhưng... làm thế nào?”
Hương mỉm cười. “Để em giúp anh. Anh chỉ cần tập trung và để mọi thứ diễn ra tự nhiên.”
Minh hít một hơi sâu, cố gắng làm theo lời Hương. Anh đưa tay chạm vào ngọc bội treo trước ngực, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa. Không gian xung quanh bắt đầu thay đổi, ánh sáng chói lòa trước mắt khiến anh nhắm chặt mắt lại.
Khi mở mắt ra, Minh thấy mình đứng giữa một vườn linh dược rực rỡ. Những cây cỏ tươi tốt, hoa nở đầy màu sắc, và hương thơm nhẹ nhàng bao trùm không gian. Anh không thể tin vào mắt mình.
“Đẹp quá!” Minh thốt lên, bước về phía những cây cỏ. Anh đã từng mơ ước có một nơi như thế này, nhưng giờ đây nó lại hiện ra trước mắt anh.
“Đúng vậy,” Hương nói, ánh mắt sáng rực. “Đây là sức mạnh của anh. Anh có thể sử dụng nó để chữa lành vết thương, hoặc thậm chí tạo ra thuốc.”
Minh cúi xuống, chạm vào một bông hoa nhỏ. “Em nghĩ chúng ta có thể dùng những linh dược này để giúp những người bị tổn thương trong làng không?”
“Chắc chắn rồi! Nếu anh có thể học cách sử dụng chúng, chúng ta sẽ có thể giúp đỡ nhiều người,” Hương động viên.
“Nhưng... làm sao để học?” Minh hỏi, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt.
“Chúng ta có thể thử nghiệm từng loại linh dược. Anh có thể cảm nhận sức mạnh của chúng, rồi từ từ sẽ biết cách sử dụng,” Hương đáp, ánh mắt đầy quyết tâm.
Minh gật đầu, sự hồi hộp dâng lên trong lòng. Anh bắt đầu thu thập những cây thuốc, cảm nhận từng loại một. Một cảm giác mới mẻ tràn ngập trong anh. Đó không chỉ là sức mạnh mà còn là trách nhiệm.
“Minh, hãy nhớ, sức mạnh không chỉ để trả thù. Nó còn để bảo vệ,” Hương nhắc nhở. “Anh phải dùng nó một cách khôn ngoan.”
“Em nói đúng,” Minh thừa nhận. “Nhưng anh vẫn phải tìm ra kẻ đã gây ra mọi chuyện này.”Họ tiếp tục làm việc, thử nghiệm những loại linh dược khác nhau. Minh cảm nhận được sức mạnh dần dần chảy vào cơ thể, khiến anh cảm thấy mạnh mẽ hơn. Nhưng đồng thời, nỗi lo lắng về những kẻ đã gây ra cái chết cho cha mẹ anh cũng không ngừng ám ảnh.
“Minh!” Hương đột ngột kêu lên, kéo anh về thực tại. “Hãy nhìn kìa!”
Một loại linh dược đặc biệt, cây có hoa màu tím sẫm, đang phát ra ánh sáng lấp lánh. Minh tiến lại gần, cảm giác như nó đang gọi anh.
“Đây là gì?” Minh hỏi, ánh mắt đầy nghi ngờ.
“Đó là cây Linh Tâm. Nó có khả năng chữa lành vết thương nặng, nhưng cũng có thể giúp tìm ra những ký ức đã mất,” Hương giải thích.
Minh cảm thấy một sức hút mãnh liệt từ cây Linh Tâm. “Có thể nó giúp anh tìm ra sự thật về cha mẹ mình,” anh nói, lòng đầy hy vọng.
“Thử đi!” Hương khuyến khích.
Minh chạm tay vào cây, cảm nhận sức mạnh truyền vào người. Một luồng ánh sáng bao quanh anh, đưa anh vào một không gian khác, nơi những ký ức chợt hiện ra. Hình ảnh cha mẹ anh, những khoảnh khắc hạnh phúc, và cả nỗi đau tột cùng.
“Minh!” Giọng nói của Hương vang lên, kéo anh trở lại. “Anh có sao không?”
Minh mở mắt, mồ hôi đổ trên trán. “Anh... anh thấy họ,” anh nói, giọng nghẹn ngào. “Họ đang ở đâu? Tại sao lại phải ra đi?”
“Chúng ta sẽ tìm ra,” Hương khẳng định, nắm chặt tay anh. “Chúng ta sẽ không dừng lại.”
Minh nhìn vào mắt Hương, cảm nhận được sự quyết tâm. Anh biết, cuộc hành trình này không chỉ là để trả thù, mà còn để tìm kiếm sự thật và bảo vệ những người yêu thương. Anh không thể để nỗi đau kéo mình xuống.
“Bắt đầu từ hôm nay, anh sẽ học cách sử dụng sức mạnh này,” Minh quyết định. “Để chữa lành, để tìm kiếm công lý.”
“Em sẽ ở bên cạnh anh,” Hương nói, nụ cười nở trên môi.
Minh cảm thấy một sức mạnh mới trỗi dậy trong lòng. Anh đã tìm thấy một lý do để sống, để chiến đấu. Không chỉ cho bản thân, mà cho tất cả những người đã mất.
“Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi thử thách,” Minh nói, ánh mắt sáng rực.
Khi họ chuẩn bị trở lại thế giới thực, Minh cảm thấy một luồng gió lạnh lẽo lướt qua, như một lời nhắc nhở rằng cuộc chiến vẫn còn đang chờ đón phía trước. Những kẻ thù vẫn ẩn mình trong bóng tối, và sự thật vẫn chưa được hé lộ.
“Minh, anh có cảm thấy không?” Hương hỏi, vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt.
“Cảm thấy gì?” Minh trả lời, nhưng trong lòng anh cũng dâng lên một cảm giác bất an.
“Có thể chúng ta không phải là những người duy nhất tìm kiếm sức mạnh này,” Hương nói, ánh mắt nhìn ra xa.
Một cảm giác lạnh lẽo chợt lướt qua lòng Minh. Anh biết rằng những kẻ thù đang rình rập, và cuộc chiến của họ mới chỉ bắt đầu.