Kẻ Thù Ẩn Danh

Chương 15: Giải cứu Phong

Minh và Hương đứng trước cánh cửa hầm tối tăm, nơi mà họ tin rằng Phong đang bị giam giữ. Nhịp tim của Minh đập mạnh trong lồng ngực. Anh cảm thấy nỗi lo lắng lẫn quyết tâm hòa quyện, tạo thành một sức mạnh thúc đẩy họ tiến về phía trước.

“Chúng ta phải cẩn thận,” Hương thì thầm, ánh mắt cô sắc sảo như thường lệ. “Hắn sẽ không để chúng ta dễ dàng vào trong.”

“Để tôi dẫn đường,” Minh nói, cảm giác tự tin dâng trào. Anh mở không gian tùy thân, lấy ra một bình thuốc linh dược, và nhanh chóng uống một ngụm. Cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, giúp anh tập trung hơn.

Hương nhắm mắt, một cơn gió nhẹ lướt qua, những nhánh cây xung quanh như rung rinh theo sức mạnh của cô. “Tôi sẽ tạo ra một lớp bảo vệ, giúp chúng ta không bị phát hiện.”

“Hãy bắt đầu,” Minh khẽ gật đầu. Họ tiến vào trong, mỗi bước đi như một cuộc chiến với những cạm bẫy vô hình mà Kha đã chuẩn bị.

Không khí trong hầm nặng nề, mùi ẩm mốc và cái lạnh thấm vào da thịt. Minh cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thù, như thể bóng tối đang chực chờ nuốt chửng họ. “Phong!” Anh gọi lớn, hy vọng giọng nói của mình sẽ đến được với bạn bè.

“Im lặng!” Hương kéo tay Minh lại, chỉ vào một cái bẫy được giấu kín. Một sợi dây mảnh mai gần đó có thể khiến họ gặp nguy hiểm. “Chúng ta không thể để hắn phát hiện ra.”

Minh cúi xuống, cẩn thận gỡ bỏ sợi dây, và cả hai tiếp tục tiến sâu vào bên trong. Ánh sáng le lói từ những ngọn đèn mờ ảo, nhưng không đủ để xua tan cảm giác u ám bao trùm.

“Ở đây,” Hương bỗng dừng lại, chỉ vào một cánh cửa kín mít. “Tôi cảm nhận được sức mạnh của Phong từ phía bên kia.”

Minh gật đầu, lòng nóng lòng. “Chúng ta cần phải phá cửa này.”

“Để tôi thử,” Hương nói, đưa tay lên. Một luồng năng lượng xanh lấp lánh xuất hiện, lan tỏa ra xung quanh. Cô tập trung, và cánh cửa từ từ mở ra.

Bên trong, ánh sáng yếu ớt chiếu rọi một hình dáng quen thuộc. Phong bị trói chặt, nhưng đôi mắt anh vẫn đầy kiên cường. “Cuối cùng cũng đến,” anh nói, giọng nói đầy quyết tâm. “Tôi biết các cậu sẽ không bỏ rơi tôi.”

“Chúng ta sẽ giải cứu cậu ngay,” Minh đáp, vừa cẩn thận tiến lại gần. “Để tôi lấy ra những sợi dây.”Hương nhìn xung quanh, cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thù đang rình rập. “Nhanh lên! Chúng ta không có nhiều thời gian!”

Khi Minh cắt dây trói cho Phong, một tiếng động lớn vang lên từ cuối hành lang. “Họ đến!” Phong kêu lên, ánh mắt hoảng loạn.

“Tôi sẽ tạo ra một rào chắn,” Hương nói nhanh. Cô đưa tay lên, những nhánh cây từ không gian tùy thân xuất hiện, bao quanh họ như một bức tường bảo vệ.

“Đi thôi!” Minh kéo Phong đứng dậy. “Chúng ta phải ra ngoài ngay!”

Họ chạy qua hành lang tối tăm, cảm giác như có hàng chục con mắt đang dõi theo. Minh cảm nhận được sự hiện diện của Kha, như thể hắn đang chờ đợi để phục kích họ. “Hướng nào?” anh hỏi.

“Qua bên phải,” Phong chỉ dẫn, hơi thở hổn hển. “Có một lối thoát ở đó.”

Họ lao về phía lối ra, nhưng đột nhiên, một bóng hình xuất hiện chắn trước mặt. Nguyễn Kha, với vẻ mặt lạnh lùng, đứng chắn giữa lối đi. “Các ngươi thật sự nghĩ rằng có thể thoát khỏi đây sao?” Hắn cười nhạo, đôi mắt xám ánh bạc như thể đang chế giễu sự dũng cảm của họ.

“Chúng ta không sợ ngươi!” Minh hét lên, lòng dũng cảm trỗi dậy. Hắn không thể dừng bước chân của họ.

“Cứ thử xem,” Kha đáp lại, tay hắn vung lên, bóng tối từ lòng hắn lan tỏa ra như những cơn sóng. Minh cảm nhận được sức mạnh tỏa ra từ kẻ thù, khiến không khí trở nên ngột ngạt.

“Phong!” Hương gọi, “Hãy chuẩn bị!”

Minh cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Anh biết rằng đây không chỉ là một cuộc chiến đơn thuần, mà còn là cuộc chiến của chính họ để giành lại tự do. “Chúng ta cùng nhau,” anh nói, mắt nhìn thẳng vào Kha.

“Đúng vậy,” Phong khẳng định. “Không ai bị bỏ lại phía sau!”

Bầu không khí trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Họ đã không còn đường lùi. Cuộc chiến quyết định giữa ánh sáng và bóng tối bắt đầu, và Minh biết rằng chỉ có sức mạnh của tình bạn mới có thể giúp họ vượt qua cơn bão này.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn