Minh lao vào không gian tối tăm, một cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy anh. Trước mắt là hình ảnh Phong, đang bị trói buộc trên chiếc bàn lớn. Những sợi dây xích sáng lấp lánh như đang chực chờ nuốt chửng anh bạn thân. Minh không thể để điều đó xảy ra.
“Phong!” anh kêu lên, chạy tới, lòng tràn đầy lo lắng. Nhưng ngay khi vừa đến gần, một tiếng cười khinh bỉ vang lên, phá tan không khí căng thẳng.
“Ngốc nghếch!” Kha bước ra từ bóng tối, nụ cười tự mãn hiện rõ trên khuôn mặt hắn. “Chẳng lẽ các ngươi thật sự nghĩ có thể cứu được bạn mình?”
“Đừng có mơ!” Minh nghiến răng, cảm giác tức giận dâng trào. “Tôi sẽ không để mày làm hại Phong!”
“Thế thì hãy thử đi.” Kha nói, đôi mắt xám ánh bạc của hắn lóe lên sự thách thức. “Nhưng trước tiên, hãy để ta cho ngươi biết một bí mật.” Hắn dừng lại, như muốn khiến Minh hồi hộp. “Ngươi có biết rằng gia đình ngươi… và ta… có một mối liên hệ không?”
Câu nói đó như một cú đấm vào ngực Minh. Anh đứng sững lại, mọi thứ xung quanh trở nên mờ nhạt. “Mày nói gì?” anh thều thào, cảm giác như đất dưới chân mình biến mất.
“Đúng vậy.” Kha bước tới gần hơn, nụ cười của hắn mang theo sự mãn nguyện. “Ngươi không hề biết rằng cha mẹ ngươi đã từng là một phần của kế hoạch mà ta đang thực hiện? Họ đã phản bội ta.” Hắn ngừng lại, như để tạo ra sự hồi hộp cho Minh. “Và bây giờ, ta chỉ đang hoàn thành những gì họ đã bắt đầu.”
Mắt Minh mở to, tức giận và hoang mang. Mọi ký ức về cha mẹ anh, về những gì đã xảy ra, giờ đây như một bức tranh vỡ nát. “Mày… mày đã giết họ?” anh hỏi, giọng nói run rẩy.
“Không chỉ có thế.” Kha đáp, giọng điệu bình thản. “Họ đã tự chọn số phận của mình. Và giờ đây, chính ngươi sẽ phải trả giá cho những quyết định của họ.”
“Tôi sẽ không để điều đó xảy ra!” Minh quát, lòng quyết tâm trỗi dậy. “Phong! Tôi sẽ cứu cậu!”
“Đừng dại dột!” Kha đe dọa, đôi mắt hắn bừng bừng ánh lửa. “Ngươi sẽ không thể đánh bại ta. Ta mạnh hơn ngươi rất nhiều.”
Hương đứng bên cạnh, ánh mắt kiên định. “Chúng ta không thể từ bỏ!” Cô vung tay, triệu hồi sức mạnh từ thiên nhiên, cây cối bắt đầu uốn lượn, tạo ra một vòng bảo vệ quanh Minh và Phong.
“Cùng nhau!” Minh và Hương đồng thanh, dồn hết sức mạnh vào một đòn tấn công.
Ánh sáng từ viên ngọc bùng nổ mạnh mẽ, tạo thành một sóng năng lượng hướng về phía Kha. Hắn không ngờ đến sức mạnh từ sự kết hợp của cả ba người. Kha lùi lại, nhưng vẫn cố gắng giữ vững vị trí.
“Không thể!” Hắn gầm lên, cố gắng điều khiển bóng tối bao trùm lấy mình để chống lại sức mạnh của họ.
“Phong!” Minh hô lớn, “Giữ chặt!”
Phong cố gắng gượng dậy, sức mạnh của tình bạn cùng với lòng quyết tâm tạo nên một sức mạnh không thể tưởng tượng. “Chúng ta sẽ không dừng lại!”
Cuộc chiến diễn ra dữ dội, ánh sáng và bóng tối va chạm nhau trong một trận chiến không khoan nhượng. Minh cảm nhận được mồ hôi chảy dọc sống lưng, nhưng sự quyết tâm không cho phép anh dừng lại.“Ta sẽ không để ngươi thoát!” Kha quát lên, đôi mắt hắn rực lửa. “Ta sẽ khiến ngươi phải trả giá!”
“Hãy cho tôi biết mày thật sự là ai!” Minh quát lại, không chịu lùi bước. “Mày không thể đánh bại chúng tôi, Kha!”
“Ta chính là kẻ thù ẩn danh mà ngươi đã tìm kiếm!” Kha cười khẩy. “Và giờ đây, ta sẽ khiến ngươi phải hối hận vì đã dám đối đầu với ta.”
Một cơn sóng năng lượng từ Kha bùng phát, khiến không gian xung quanh rung chuyển. Minh cảm thấy sức mạnh của mình bị đè nén, nhưng anh không thể từ bỏ.
“Hương, hãy giúp tôi!” anh kêu lên. Hương ngay lập tức cảm nhận được sự khẩn trương. Cô vung tay, triệu hồi sức mạnh của thiên nhiên, tạo ra một bức tường chắn chắn bảo vệ họ.
“Hãy đứng vững!” Hương nói, lòng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua!”
“Cùng nhau!” Minh hô to, sức mạnh của họ hòa quyện vào nhau, tạo ra một luồng năng lượng khổng lồ, hướng về phía Kha.
Ánh sáng bùng nổ, khiến Kha phải lùi lại một bước. “Không thể nào!” Hắn hét lên, ánh mắt hoảng loạn. Nhưng trước khi hắn kịp phản ứng, sóng năng lượng đã đến gần.
“Đi nào!” Minh kéo Phong ra khỏi bàn, giải thoát cho bạn mình. Họ không thể dừng lại, không thể để Kha hay bất kỳ kẻ thù nào cản đường.
“Chạy!” Hương hô lớn, ba người lao ra khỏi không gian tối tăm, để lại Kha đang gầm thét phía sau.
Khi ra đến cửa, Minh quay lại nhìn. Kha vẫn đứng đó, nhưng ánh mắt của hắn đã không còn sự tự mãn. “Đây chưa phải là hồi kết!” Hắn gầm lên, giọng nói chát chúa vang vọng trong không gian. “Ta sẽ quay lại!”
Minh cảm thấy một sự lo lắng dâng lên trong lòng. Cuộc chiến này chưa kết thúc. Hắn sẽ không từ bỏ dễ dàng như vậy. Nhưng anh biết rằng họ đã có một bước tiến lớn. Họ đã giải cứu Phong và đã đối mặt với Kha.
“Chúng ta phải chuẩn bị cho cuộc chiến tiếp theo,” Minh nói, nhìn về phía Hương và Phong. “Không thể để hắn có cơ hội lần nữa.”
“Đúng vậy.” Hương gật đầu, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta sẽ không dừng lại cho đến khi đánh bại hắn.”
Cả ba người quay lưng lại, lòng đầy quyết tâm. Cuộc chiến vẫn còn đang ở phía trước, và họ sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn.
“Nhưng trước hết, chúng ta cần tìm hiểu bí mật mà Kha đã nói về gia đình mình.” Minh thầm nghĩ, lòng tràn đầy những câu hỏi. Tại sao Kha lại có liên quan đến cha mẹ anh? Và điều đó có nghĩa gì cho cuộc chiến của họ?
Cảm giác hồi hộp dâng trào, như một cơn sóng lớn đang cuốn trôi mọi thứ. Minh biết, bước ngoặt này sẽ định hình tương lai của họ.