Bầu không khí trở nên căng thẳng khi Minh, Hương và Phong đang thảo luận về kế hoạch tiếp theo để đối phó với Kha. Họ vừa trải qua một trận chiến không tưởng, nhưng nỗi lo lắng vẫn chưa nguôi.
“Chúng ta cần phải tìm ra điểm yếu của hắn,” Minh nói, ánh mắt quyết tâm. “Nếu không, chúng ta sẽ mãi chỉ là những con cờ trong tay hắn.”
Hương gật đầu, tay cô nắm chặt. “Tôi cảm thấy hắn không chỉ mạnh mẽ về sức mạnh mà còn rất thông minh. Hắn biết cách thao túng tình hình.”
Phong bước tới gần, biểu cảm nghiêm túc. “Chúng ta không thể để hắn có cơ hội ra tay lần nữa. Phải hành động nhanh chóng.”
Đột nhiên, tiếng động lạ vang lên từ phía sau. Cả ba quay lại, nhưng chỉ thấy bóng tối dày đặc. Minh nắm chặt tay, cảm giác bất an dâng lên.
“Có ai ở đó không?” Hương gọi lớn, nhưng chỉ có sự im lặng đáp lại.
“Chúng ta nên rời khỏi đây,” Phong đề nghị, mắt anh quét xung quanh, sẵn sàng cho bất kỳ nguy hiểm nào có thể đến.
Nhưng khi họ chuẩn bị rời đi, một bóng đen bất ngờ xuất hiện, khiến họ dừng lại. Đó là một thành viên của tổ chức, với ánh mắt lạnh lùng và nụ cười nham hiểm. “Các người không thể thoát khỏi tay chúng tôi đâu.”
“Phong!” Minh quát, “Cẩn thận!”
Phong lao lên trước, nhưng trước khi anh kịp tấn công, bóng đen đã phóng một quả cầu tối về phía họ. Hương kịp thời tạo ra một lớp bảo vệ, nhưng sức mạnh của quả cầu khiến họ ngã ngửa.
“Chạy!” Minh hét lên, và cả ba lập tức chạy trốn. Nhưng không may, bóng đen đã nhanh chóng đuổi theo, tạo ra những cơn gió lạnh lẽo.
“Đừng để hắn bắt được chúng ta!” Hương thở hổn hển, sử dụng phép thuật để tạo ra những rễ cây vươn ra, cản trở bước chân kẻ địch.
Phong không ngừng lại, anh biết rằng nếu chậm trễ, họ sẽ mất đi cơ hội giải cứu Phong. “Chúng ta phải tìm cách để thoát!”
Nhưng rồi, trong lúc hoảng loạn, Phong bỗng dừng lại. “Chờ đã! Hắn đang làm gì vậy?”
Một bóng đen khác xuất hiện, và Phong nhận ra đó là Kha. Hắn đứng ở phía xa, đôi mắt xám sáng như ánh đèn. “Chào mừng các ngươi đến với trò chơi của ta.”
“Đừng có mơ!” Minh gầm lên, “Chúng ta sẽ không bao giờ đầu hàng!”
Kha chỉ cười, nụ cười lạnh lẽo. “Hãy xem, bạn của các ngươi sẽ là một phần trong kế hoạch của ta.”
Bất ngờ, một tiếng hét vang lên từ phía xa. “Phong!” Một giọng nói quen thuộc, nhưng đầy hoảng loạn. Là giọng của Hương.
“Không!” Minh thét lên, nhưng đã quá muộn. Kha đã phóng một bóng tối mạnh mẽ về phía Phong, và anh bị cuốn vào trong.“Phong!” Hương lao về phía trước, nhưng một bức tường bóng tối xuất hiện, ngăn cô lại. “Không! Tôi phải cứu anh ấy!”
“Chúng ta không thể ở đây lâu hơn nữa!” Minh kéo tay Hương, cố gắng giữ cô lại. “Nếu ở lại, chúng ta sẽ bị hắn bắt!”
“Nhưng Phong…” Hương khóc, đôi mắt cô rưng rưng.
“Chúng ta sẽ tìm cách cứu anh ấy!” Minh khẳng định, “Nhưng trước hết, chúng ta phải thoát khỏi đây đã!”
Kha đứng đó, ánh mắt hắn lấp lánh, như thể đang thưởng thức từng khoảnh khắc đau khổ của họ. “Các người không thể cứu hắn. Hắn đã thuộc về tôi rồi.”
“Không!” Hương hét lên, và trong khoảnh khắc, một sức mạnh bất ngờ trỗi dậy từ sâu thẳm trong cô. “Tôi sẽ không để điều đó xảy ra!”
Cô tập trung sức mạnh của mình, và những cây cối xung quanh bắt đầu rung chuyển, tạo thành một bức tường bảo vệ. “Minh, đi! Tôi sẽ cản hắn lại!”
“Không! Chúng ta không thể chia tay!” Minh quát, nhưng Hương đã quyết tâm.
“Đi đi! Tôi sẽ tìm cách giữ chân hắn!” Hương kêu lên, và trong khoảnh khắc đó, ánh sáng từ tay cô bùng lên mạnh mẽ.
Minh không còn lựa chọn nào khác, anh quay lưng lại, chạy thật nhanh. “Tôi sẽ quay lại! Hứa với em!”
“Cứu Phong!” Hương thét lên, trong khi bóng tối đang dần bao trùm lấy cô.
Minh lao qua những con hẻm tối tăm, lòng đầy lo lắng. Anh biết rằng Hương không thể giữ được lâu, và Phong đang gặp nguy hiểm. Thời gian không còn nhiều.
“Phải làm gì đó…” Minh lẩm bẩm, trong đầu nảy ra hàng trăm kế hoạch nhưng không cái nào có vẻ khả thi. Anh cần sự giúp đỡ.
“Không gian tùy thân!” Minh thốt lên, và trong khoảnh khắc, anh tập trung sức mạnh của mình để mở ra không gian bí mật. Một vườn linh dược phong phú hiện ra, nhưng anh không có thời gian để thu thập. Anh cần một thứ khác.
Những viên ngọc quý tỏa sáng trong không gian, mỗi viên đều chứa đựng sức mạnh chữa lành. Minh cầm một viên trong tay, cảm nhận được sức mạnh bên trong. “Đây là cơ hội duy nhất.”
Anh chạy trở lại, quyết tâm giải cứu Phong và Hương. Nhưng trong lòng, nỗi sợ hãi đang dâng lên. Liệu họ có thể thoát khỏi tay Kha? Hay đây sẽ là kết thúc cho cả ba người?
Khi Minh tiến gần tới nơi, anh nghe thấy tiếng cười của Kha vọng lại, tràn ngập sự chế giễu. “Hãy đến đây, nếu ngươi dám!”
Minh nắm chặt viên ngọc, cảm giác như nó đang truyền năng lượng vào cơ thể anh. “Tôi sẽ không để điều này kết thúc như vậy!”
Và trong khoảnh khắc, anh quyết định, không còn gì có thể ngăn cản anh.