Kẻ Sống Sót
Chương 1: Thảm họa bắt đầu
Nguyễn Minh Khôi tỉnh dậy trong mùi khói và tiếng gầm rú của động cơ xe. Anh vội vàng xỏ giày, ánh mắt quét qua căn phòng tối om. Mọi thứ đều yên tĩnh, nhưng cảm giác bất an dâng lên trong lòng. Hôm nay là ngày gì? Anh không thể nhớ nổi. Chỉ biết rằng, một điều gì đó không ổn đang đến gần.
Khi bước ra ngoài, ánh sáng chói chang làm anh nheo mắt. Những đám mây đen kịt lơ lửng trên bầu trời như báo hiệu một cơn bão. Khôi hít thở sâu, cố gắng xua tan cảm giác lo lắng. Anh định hướng về phía nhà bếp, nơi gia đình đang chuẩn bị bữa sáng. Nhưng khi đến nơi, hình ảnh trước mắt khiến anh sững sờ.
Mẹ anh nằm bất động trên sàn, đôi mắt mở trừng trừng, không còn sức sống. Cha anh đứng ở cửa, khuôn mặt nhợt nhạt, máu chảy ròng ròng từ vết thương trên tay. Một hình ảnh kinh hoàng: đằng sau cha, một sinh vật khát máu với làn da xám xịt, hàm răng nhọn hoắt đang gầm gừ, sẵn sàng lao vào.
“Khôi!” Cha anh kêu lên, giọng yếu ớt.
Nhưng không còn thời gian cho bất cứ điều gì. Khôi lao về phía cha, đôi tay nắm chặt lấy vũ khí gần nhất – một con dao thái. Anh không thể để cho cái chết cướp đi những người thân yêu. Từng nhịp tim đập mạnh, anh tiến lên, dồn sức vào cú đâm. Con zombie ngã ra, nhưng không phải một mình nó. Khôi nhận ra, bên ngoài, những tiếng hét thất thanh vang lên, những bóng hình rùng rợn lướt qua cửa sổ.
“Chạy đi! Chạy đi!” Cha anh gào lên, nhưng Khôi đã bị cuốn vào cơn lốc của sự hỗn loạn. Anh không thể tin nổi rằng thế giới đã đổ vỡ chỉ trong chốc lát.
Hình ảnh mẹ anh nằm bất động, cha anh hoảng loạn, và những cái xác đang dần xuất hiện khắp nơi. Một cơn ác mộng không có hồi kết. Khôi quay lưng, chạy ra ngoài, tâm trí chỉ còn lại một điều: phải sống sót.
Đường phố trống rỗng, nhưng những tiếng la hét, tiếng gầm gừ từ xa vọng lại. Khôi lao về phía trước, không biết mình sẽ đến đâu. Trong đầu anh, hình ảnh của cha mẹ không ngừng ám ảnh, như một lời nhắc nhở rằng anh không thể thua. Anh là cựu quân nhân, từng trải qua nhiều trận chiến, nhưng chưa bao giờ anh phải đối mặt với một kẻ thù như thế này.
Đột nhiên, một bóng người xuất hiện trước mặt anh. Đó là Trần Hương Giang, một người bạn cũ từ những ngày còn học đại học. Cô trông mệt mỏi, nhưng ánh mắt vẫn rực rỡ quyết tâm.
“Khôi! Đi theo tôi!” Giang kéo tay anh, dẫn anh vào một con hẻm nhỏ.
“Còn gia đình tôi… họ…” Khôi không thể nói hết, nước mắt lăn dài trên má.
“Chúng ta không có thời gian! Họ sẽ không sống sót nếu ở lại đây!” Giang nói, giọng nghiêm túc. “Chúng ta cần tìm một nơi an toàn.”
Khôi gật đầu, mặc dù trong lòng anh tràn ngập nỗi đau. Họ chạy xuyên qua những con phố hoang tàn, nơi những chiếc xe cũ kỹ nằm chỏng chơ, những dấu vết của sự sống bình yên đã biến mất. Giang mở một chiếc xe còn nguyên vẹn, họ nhảy vào và phóng đi, hướng đến một khu vực an toàn mà họ hy vọng sẽ tìm thấy.Khi xe lăn bánh, Khôi không thể ngừng suy nghĩ về những gì vừa xảy ra. Những người bạn, hàng xóm, và cả những kỷ niệm đẹp đẽ của một thời đã qua. Anh không muốn trở thành một kẻ sống sót vô nghĩa. Anh cần phải tìm cách chống lại những gì đang xảy ra.
“Chúng ta phải tập hợp mọi người lại,” Khôi nói, quyết tâm trong giọng nói. “Tôi không thể đứng yên nhìn mọi thứ sụp đổ.”
“Đúng vậy,” Giang đồng tình, mắt cô sáng lên. “Chúng ta cần phải xây dựng một đội ngũ. Không chỉ để sống sót, mà còn để chiến đấu.”
Khôi cảm nhận được sự kết nối giữa họ. Cả hai đều đã mất đi nhiều thứ, nhưng họ không thể để sự tàn nhẫn này làm cho họ gục ngã. Họ quyết định, sẽ không để những kẻ thù này chiến thắng.
Xe chạy qua những con đường, và hình ảnh của những thây ma lượn lờ trước mắt khiến lòng họ nặng trĩu. Mỗi khi nhìn thấy một hình ảnh ghê rợn, Khôi lại càng thêm quyết tâm. Anh không chỉ muốn sống sót; anh muốn tìm ra những kẻ đã gây ra thảm họa này, và mang lại công lý cho những người đã mất.
“Chúng ta sẽ cần thêm người,” Giang nói, phá tan bầu không khí im lặng. “Có một nhóm ở gần đây. Họ cũng đang tìm cách sinh tồn.”
“Chúng ta sẽ đến đó,” Khôi đáp, trong lòng anh dâng lên một cảm giác mạnh mẽ. Họ sẽ không đơn độc trong cuộc chiến này.
Nhưng khi họ đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến cả hai chết lặng. Những người sống sót đang bị bao vây bởi một nhóm thây ma đông đảo. Tiếng la hét, tiếng gầm gừ, và sự tuyệt vọng lan tỏa khắp không gian. Khôi không thể chần chừ thêm nữa.
“Giang! Lấy vũ khí!” Anh quát, cảm giác adrenaline dâng trào. “Chúng ta phải cứu họ!”
Họ nhảy xuống xe, lao về phía nhóm người đang tuyệt vọng. Khôi dẫn đầu, lòng đầy quyết tâm. Anh không thể để thêm ai nữa phải chịu đựng nỗi đau mất mát như mình. Cuộc chiến này không chỉ vì sự sống còn; đó là cuộc chiến vì nhân tính.
Khi những thây ma lao về phía họ, Khôi cảm thấy mình như đang đứng trước một bức tường. Nhưng anh không lùi bước. Anh đã quyết định, sẽ không bao giờ để sự tàn ác này cướp đi những người xung quanh anh một lần nữa. Cùng với Giang, họ chiến đấu, từng nhát dao, từng cú đấm, trong cơn hỗn loạn của cuộc sống và cái chết.
Trong khoảnh khắc tăm tối ấy, một điều rõ ràng như ánh sáng chói chang: Khôi sẽ không bao giờ từ bỏ. Anh phải sống sót, không chỉ cho bản thân mà cho tất cả những người đã mất.