Kẻ Lập Dị

Chương 5: Tổ Chức Ngầm

Bầu trời âm u bao trùm thành phố, những đám mây đen kịt như đang che giấu điều gì đó bí ẩn. Trong một góc khu phố, Huy và Lan ngồi cùng nhau, ánh đèn vàng nhạt hắt xuống từ chiếc đèn đường cũ kỹ. Huy bồn chồn, lòng dạ rối bời sau cuộc gặp gỡ với Gia Bảo. Cảm giác căng thẳng vẫn hiện hữu, như một mảnh ghép chưa hoàn thiện trong tâm trí anh.

“Anh nghĩ chúng ta nên làm gì tiếp theo?” Lan hỏi, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng đầy quyết tâm.

Huy nhắm mắt lại, cảm nhận sự chói sáng từ những luồng điện trong cơ thể. “Chúng ta cần tìm hiểu thêm về tổ chức của Gia Bảo. Họ không chỉ là một tổ chức bình thường. Họ là một mối đe dọa lớn.”

“Nhưng làm sao chúng ta có thể tiếp cận được thông tin đó?” Lan lo lắng. “Chúng ta không có ai trong giới đó.”

“Có thể chúng ta cần tìm những người khác, những Lập Dị như chúng ta.” Huy nói, ánh mắt sáng lên. “Họ có thể biết điều gì đó.”

Trong khi họ bàn bạc, bỗng một tiếng nổ vang lên từ phía xa. Huy và Lan lập tức quay đầu, ánh mắt lo lắng. Huy cảm nhận được một luồng điện chạy dọc sống lưng, anh biết rằng điều gì đó không ổn.

“Chúng ta phải đi xem,” Huy quyết định, đứng dậy. Lan gật đầu theo anh, cả hai cùng chạy về phía phát ra âm thanh.

Đến nơi, họ thấy một nhóm người đang tụ tập, những ánh mắt đầy hoảng sợ. Một chiếc xe ô tô nằm lật nghiêng giữa đường, khói bốc lên nghi ngút. Huy tiến lại gần, cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ. Những người xung quanh bàn tán xôn xao, nhưng không ai dám lại gần chiếc xe.

“Có ai bị thương không?” Huy hỏi một người đàn ông đứng gần đó.

“Chưa biết,” người đàn ông đáp, vẻ mặt lo âu. “Nhưng nghe nói đây là xe của một trong những Lập Dị.”

“Chúng ta phải kiểm tra,” Lan nói, giọng cô mạnh mẽ.

Huy gật đầu, cả hai cùng tiến lại gần hơn. Khi đến gần, Huy cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ tỏa ra từ chiếc xe. Anh chạm tay vào thân xe, ánh điện lóe lên giữa các ngón tay, khiến Huy rùng mình.

“Có gì không?” Lan hỏi, nhìn Huy với ánh mắt lo lắng.

“Có một ai đó bên trong,” Huy đáp, giọng anh nặng trĩu. “Chúng ta cần phải giúp họ.”

Huy tập trung, cố gắng sử dụng năng lực của mình để mở cửa xe. Cánh cửa bật mở, khói bay ra mù mịt. Huy và Lan ngửi thấy mùi khét của xăng cháy. Bên trong, một người đàn ông nằm bất tỉnh, máu chảy từ đầu. Huy cảm thấy một nỗi đau đớn dâng lên trong lòng.

“Gọi cấp cứu!” Lan kêu lên, nhưng Huy không thể rời mắt khỏi người đàn ông. Anh nhận ra gương mặt quen thuộc, đó là một trong những Lập Dị mà anh từng nghe nói đến.

“Đây là Trần Quốc Bảo,” Huy thốt lên, “một trong những người mạnh nhất trong giới Lập Dị.”

“Chúng ta cần đưa anh ta ra khỏi đây,” Lan nói, nhìn quanh để tìm sự giúp đỡ. Nhưng khi Huy định kéo Bảo ra, một nhóm người mặc đồ đen xuất hiện từ bóng tối, ánh mắt lạnh lùng như những con sói.

“Lùi lại!” Một người trong số họ hét lên, giọng đầy quyền uy. “Đây không phải chuyện của các ngươi.”Huy cảm thấy lòng mình thắt lại. “Chúng tôi đang giúp đỡ anh ta!”

“Không cần sự giúp đỡ của các ngươi,” người đó nói, bước tới. “Chúng ta có nhiệm vụ riêng. Cút ngay trước khi các ngươi gặp rắc rối.”

Lan bối rối, “Chúng tôi không thể để anh ta ở đây! Anh ta cần được giúp đỡ!”

“Im đi!” Người đàn ông quát. “Nếu không muốn trở thành nạn nhân tiếp theo.”

Huy nắm chặt tay, điện bắt đầu phát ra từ người anh. “Tôi sẽ không để các người làm hại Bảo!”

“Đừng dại dột,” người đàn ông lạnh lùng nói, “các ngươi không biết mình đang đối mặt với ai đâu.”

Tình thế trở nên căng thẳng. Huy cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập. Anh nhìn Lan, thấy sự quyết tâm trong ánh mắt cô. “Chúng ta không thể bỏ cuộc.”

“Đúng,” Lan gật đầu, “chúng ta phải bảo vệ những người như mình.”

“Được rồi,” Huy nói, “chúng ta sẽ chiến đấu.”

Khi Huy chuẩn bị phát động sức mạnh của mình, một ánh sáng chói lòa bỗng nhiên xuất hiện từ phía sau. Huy quay lại, thấy một người phụ nữ xinh đẹp bước ra từ đám đông, gương mặt lạnh lùng và bí ẩn. Đó là Lê Minh Kha, một cái tên mà Huy đã nghe rất nhiều trong giới Lập Dị.

“Mọi người hãy dừng lại,” Kha nói, giọng điềm tĩnh. “Tôi có thể giải quyết chuyện này.”

Người đàn ông mặc đồ đen nhìn Kha, có vẻ không hài lòng nhưng lại không dám phản kháng. Huy cảm thấy bất an, không biết Kha sẽ làm gì tiếp theo. “Cô có chắc mình có thể giải quyết không?” Huy hỏi, giọng anh có phần nghi ngờ.

Kha mỉm cười, ánh mắt sắc bén. “Tôi sẽ giúp các người, nhưng hãy nhớ rằng đây không phải là nơi an toàn.”

“Chúng ta không thể tin tưởng cô,” Lan nói, vẫn giữ cảnh giác.

“Tin hay không là tùy các người,” Kha đáp, không chút do dự. “Nhưng nếu không hành động ngay, mọi thứ sẽ tồi tệ hơn.”

Thời gian như ngừng lại. Huy cảm nhận được áp lực nặng nề từ cả hai phía. Anh biết rằng họ đang đứng giữa cuộc chiến mà không ai trong số họ thực sự có thể kiểm soát. Nhưng một điều rõ ràng: họ không thể quay đầu lại.

“Chúng ta sẽ làm theo cách của mình,” Huy nói, quyết tâm ánh lên trong mắt. “Cùng nhau.”

Khi tất cả bắt đầu di chuyển, Huy biết rằng cuộc chiến chỉ mới bắt đầu. Những bí mật vẫn còn ẩn giấu, và mối đe dọa từ tổ chức ngầm vẫn đang rình rập. Họ cần phải tìm hiểu nhiều hơn, không chỉ về sức mạnh của mình, mà còn về những người mà họ sẽ phải đối mặt trong tương lai.

truyenfull,truyenfull vn