Huy cùng nhóm bạn đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc tấn công vào trụ sở chính của Gia Bảo. Họ đứng quây quần trong một góc tối của căn nhà hoang, nơi mà ánh sáng yếu ớt không đủ để che giấu những lo lắng đang hiện rõ trên gương mặt từng người. Huy cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nó như một sợi dây đàn đang bị kéo căng, chực chờ bùng nổ.
“Chúng ta đã lên kế hoạch rất cụ thể,” Huy bắt đầu, giọng nói của anh mạnh mẽ nhưng vẫn có chút run rẩy. “Mỗi người sẽ có nhiệm vụ riêng. Tôi sẽ dẫn đầu, Lan sẽ phụ trách việc tạo ra bức tường thực vật để chắn đường, còn Đăng sẽ lo việc di chuyển nhanh chóng nếu cần thiết.”
“Còn tôi?” Bảo hỏi, ánh mắt đầy quyết tâm. “Tôi sẽ là người chiến đấu, không ai có thể ngăn cản được tôi.”
“Đúng vậy,” Huy gật đầu. “Nhưng hãy nhớ, sức mạnh không phải là tất cả. Chúng ta phải thông minh trong từng bước đi.”
Thúy An đứng bên cạnh, đôi mắt cô sáng lên. “Tôi sẽ giúp mọi người nhận biết tình hình xung quanh. Nếu có ai đó đang âm thầm theo dõi, tôi sẽ biết ngay.”
“Còn tôi sẽ canh gác ở phía sau,” Tuấn thêm vào, vẻ nghiêm túc. “Để đảm bảo rằng không có ai bất ngờ tấn công chúng ta.”
Huy nhìn từng người, cảm nhận sức mạnh từ sự đoàn kết của họ. “Chúng ta không chỉ chiến đấu vì bản thân, mà còn vì những người vô tội đã phải chịu đựng. Hãy nhớ điều đó.”
Đêm tối bao trùm, và khi họ tiến về phía trụ sở của Gia Bảo, bầu không khí càng trở nên nặng nề. Mọi người im lặng, chỉ nghe thấy tiếng bước chân của nhau hòa cùng nhịp tim đập mạnh mẽ. Huy cảm thấy có gì đó đang chờ đợi họ, như một cơn bão sắp sửa ập đến.
Khi đến gần trụ sở, Huy ra hiệu cho mọi người dừng lại. Họ đứng ở một khoảng cách an toàn, quan sát. Trụ sở hoành tráng, với những ánh đèn sáng trưng và những người canh gác dày đặc. Huy hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cho những gì sắp xảy ra.
“Bắt đầu nào,” anh thì thầm.
Lan nhắm mắt, tay giơ lên, những cây cối xung quanh bắt đầu phát triển, tạo thành một bức tường chắn chắn trước mặt họ. Huy cảm nhận được sức mạnh từ lòng đất, như thể thiên nhiên đang ủng hộ họ. Đăng di chuyển nhanh chóng, tạo khoảng trống cho nhóm tiến vào.
Khi họ bước qua bức tường, một tiếng nổ vang lên. Những người canh gác đã phát hiện ra sự hiện diện của họ. Huy không chần chừ, năng lượng điện trong anh bùng lên, tạo thành một trường điện từ bảo vệ những người bên cạnh. “Đi nào!”
Những trận chiến bắt đầu diễn ra, âm thanh của những cú đấm và tiếng hét vang vọng khắp không gian. Huy lao vào, sức mạnh điện của anh bùng nổ, tấn công vào những kẻ đối diện. Đăng nhanh chóng dịch chuyển, tạo ra những khoảng trống an toàn cho các thành viên khác.Lan điều khiển những dây leo vươn ra, quấn chặt lấy những kẻ thù, khiến chúng không thể di chuyển. “Huy! Phía bên trái!” Cô kêu lên, chỉ tay về hướng một nhóm người đang chuẩn bị tấn công.
Huy quay lại, tập trung sức mạnh, và với một cú chớp điện, anh hạ gục họ. Ánh sáng lấp lánh từ tay anh khiến không gian trở nên chói lóa. Nhưng ngay lúc đó, một bóng hình quen thuộc xuất hiện. Gia Bảo, đứng ở phía xa, ánh mắt lạnh lùng và đầy thách thức.
“Chà, thật bất ngờ khi thấy các người đến đây,” Gia Bảo nói, giọng điệu chế nhạo. “Nhưng các người không biết rằng mình đang bước vào cái bẫy lớn nhất đời mình.”
Huy cảm thấy một cơn rùng mình chạy qua. “Ngươi không thể thao túng chúng ta mãi mãi, Gia Bảo!”
“Đúng vậy, nhưng một số người trong nhóm của ngươi lại có thể,” Gia Bảo cười, ánh mắt sắc lạnh. “Kha, hãy cho họ thấy sự thật!”
Một tiếng cười vang lên, và Kha xuất hiện từ bóng tối, ánh mắt quyến rũ nhưng đầy ác ý. “Chào mừng các bạn đến với trò chơi của tôi,” cô ta nói, giọng ngọt ngào nhưng lạnh lẽo. “Hãy xem ai thực sự đứng về phía ai.”
Huy cảm thấy một cơn sóng lạnh ập đến. Sự lo lắng dâng trào khi anh nhận ra rằng không phải tất cả đều đứng về phía anh. Những kẻ phản bội đã ẩn mình trong nhóm, và giờ đây, họ sẽ phải đối mặt với sự thật.
“Không!” Thúy An hét lên, đôi mắt cô tràn đầy sự hoang mang. “Huy, cẩn thận!”
Huy nhìn quanh, cảm giác như mọi thứ đang sụp đổ. Anh không chỉ phải đối mặt với Gia Bảo, mà còn cả những kẻ phản bội trong nhóm mình. Ánh sáng điện trong tay anh chợt yếu đi, và anh biết rằng cuộc chiến này sẽ còn khốc liệt hơn cả những gì họ đã chuẩn bị.
“Thì ra, chúng ta không chỉ chiến đấu với Gia Bảo,” Bảo nói, giọng nói đầy châm biếm. “Mà còn với chính những người mà chúng ta tin tưởng.”
“Không thể nào!” Lan lắp bắp, cô không thể tin vào những gì đang diễn ra.
“Giờ thì hãy bắt đầu,” Gia Bảo nói, ánh mắt đầy thách thức. Huy biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu cho một trận chiến không chỉ về sức mạnh, mà còn về sự phản bội và lòng tin.
Huy cảm thấy trái tim mình đập mạnh, không chỉ vì lo lắng mà còn vì quyết tâm. Anh sẽ không để mọi thứ kết thúc như vậy. Sự lựa chọn của anh sẽ quyết định số phận của tất cả. Trận chiến cuối cùng đã bắt đầu, và không ai có thể biết được nó sẽ dẫn đến đâu.