Huy đứng đối diện Gia Bảo, lòng tràn đầy quyết tâm nhưng cũng không khỏi lo lắng. Hắn ta, với vẻ mặt lạnh lùng và nụ cười đầy tự mãn, đang chờ đợi. Không gian xung quanh như bị nén lại, áp lực dồn nén khiến Huy cảm thấy khó thở.
“Ngươi nghĩ mình có thể ngăn cản ta?” Gia Bảo cất giọng châm chọc, đôi mắt nâu sâu thẳm như đang thăm dò từng suy nghĩ của Huy. “Ngươi không biết sức mạnh thực sự của mình.”
Huy không muốn nghe thêm lời nào từ kẻ thù. Anh cảm nhận được năng lượng điện trong người mình dâng trào, như một dòng điện mạnh mẽ sẵn sàng bùng nổ. “Tôi sẽ không để ngươi thao túng bất kỳ ai nữa!” anh quát, tay giơ lên, chuẩn bị phóng ra một luồng điện.
“Để xem ngươi có thực sự dám làm vậy không,” Gia Bảo đáp, và ngay lập tức, không khí xung quanh bỗng trở nên nặng nề. Huy cảm thấy một sức ép vô hình đè nặng lên mình, như thể tâm trí của hắn đang cố gắng xâm nhập vào suy nghĩ của anh.
“Huy!” Giọng Lan vang lên từ phía xa. Huy quay lại, thấy cô cùng nhóm bạn đang chạy đến, gương mặt đầy lo lắng nhưng cũng quyết tâm. Huy chợt nhận ra, sức mạnh của tình bạn là điều quan trọng nhất trong giây phút này.
“Chúng ta không thể để hắn thắng!” Quốc Bảo hô lớn, ánh mắt dũng cảm như một ngọn lửa giữa bóng tối.
“Cùng nhau!” Lan kêu gọi, và cả nhóm đứng chặt lại bên nhau, tạo thành một vòng tròn bảo vệ. Huy cảm nhận được năng lượng từ bạn bè, sức mạnh lan tỏa từ tay họ, hòa quyện thành một nguồn sức mạnh vô hình.
“Ngươi nghĩ rằng chỉ với bọn nhóc này mà có thể đấu lại ta?” Gia Bảo nhếch môi, nhưng Huy thấy sự lo lắng thoáng qua trong ánh mắt hắn.
“Chúng ta không chỉ là những kẻ lập dị,” Huy nói, quyết tâm trong giọng nói. “Chúng ta là những người bảo vệ cho những Lập Dị khác!”
Gia Bảo giận dữ quát lên, và một cơn lốc xoáy dữ dội bùng nổ từ hắn. Huy không kịp nghĩ ngợi, lập tức dồn hết sức mạnh điện vào tay, tạo ra một trường điện từ để bảo vệ nhóm. Huy cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình như đang cháy bùng lên, sức mạnh này không chỉ đến từ bản thân mà còn từ những người bên cạnh.
“Chạy!” Huy hét lên khi cơn lốc tiến đến gần. Cả nhóm lao vào hành lang, tìm kiếm lối thoát. Huy không ngừng nhìn về phía sau, nơi Gia Bảo đang đuổi theo, ánh mắt đầy thù hận.
“Chúng ta không thể để hắn bắt kịp!” Thúy An hô lên, đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm. “Huy, hãy dẫn đường!”
“Về phía cửa sổ!” Huy chỉ tay về phía cuối hành lang, nơi có ánh sáng le lói. Họ chạy hết sức, từng bước chân nặng nề nhưng không thể dừng lại.“Cẩn thận!” Lan kêu lên khi một cơn gió mạnh thổi qua, khiến mọi thứ xung quanh như muốn bị cuốn đi. Huy quay lại, thấy Gia Bảo đã gần kề, đôi mắt hắn ánh lên sự điên cuồng.
“Ta sẽ không để các ngươi thoát!” Hắn gầm lên, và một làn sóng tâm trí mạnh mẽ đổ về phía họ. Huy cảm nhận được sự xâm lấn vào tâm trí mình, như những mũi kim đâm vào ý thức. Anh không thể để điều đó xảy ra.
“Không!” Huy hét lên, dồn hết sức mạnh vào lòng bàn tay, phóng ra một luồng điện mạnh mẽ. Ánh sáng rực rỡ lóe lên, như một tia chớp xuyên qua bóng tối, chạm vào sức mạnh của Gia Bảo.
Cơn lốc ngừng lại, không gian xung quanh như tĩnh lặng trong giây lát. Gia Bảo bị hất văng ra sau, nhưng ánh mắt hắn vẫn đầy quyết tâm. “Ngươi chỉ là một kẻ lập dị,” hắn gầm lên, nhưng Huy không còn sợ hãi.
“Đúng vậy,” Huy đáp, “nhưng tôi sẽ không đứng yên nhìn những người khác phải chịu đựng như tôi đã từng.”
Cả nhóm lao về phía cửa sổ, nơi ánh sáng chiếu rọi vào. Huy cảm thấy sức mạnh trong lòng mình đã biến đổi. Anh không còn chỉ là một kẻ lập dị, mà là người bảo vệ cho những kẻ khác như mình. Huy quyết định chấp nhận sức mạnh này, không còn lẩn tránh nữa.
“Chúng ta sẽ không từ bỏ!” Lan nói, ánh mắt rực lửa. “Chúng ta sẽ chiến đấu!”
Khi họ tiến gần đến cửa sổ, Huy cảm thấy một luồng điện mạnh mẽ từ trong cơ thể bùng nổ, như thể cả thế giới đang dồn nén vào giây phút này. Nhưng trong lòng anh, vẫn còn những mâu thuẫn chưa được giải quyết. Liệu anh có thực sự đủ sức để bảo vệ những người xung quanh? Liệu sức mạnh này có khiến anh trở thành một kẻ tàn nhẫn như Gia Bảo?
Cửa sổ bỗng nhiên bật mở, ánh sáng tràn vào như một lời hứa về hy vọng. Huy và nhóm bạn nhảy ra ngoài, cảm giác như mình đang bay lên. Nhưng trong giây phút đó, một âm thanh quen thuộc vang lên. “Ngươi không thể chạy trốn khỏi ta!”
Huy quay lại, thấy Gia Bảo đã đứng ở cửa sổ, ánh mắt như lửa cháy. “Ta sẽ tìm ra các ngươi, và ta sẽ không bao giờ từ bỏ.”
Huy hít một hơi thật sâu, cảm giác quyết tâm trào dâng. Cuộc chiến chỉ mới bắt đầu, và anh sẽ không để bất kỳ ai rơi vào tay Gia Bảo. Mọi thứ sẽ không dễ dàng, nhưng Huy đã sẵn sàng cho những thử thách tiếp theo. Anh quyết tâm trở thành người bảo vệ cho những Lập Dị, dù con đường phía trước có gian nan.
Và trong lòng, sự mâu thuẫn vẫn chưa được giải quyết, nhưng một điều chắc chắn: Huy sẽ không bao giờ từ bỏ.