Huy dẫn đầu nhóm bạn, mồ hôi chảy dài trên trán, cảm giác căng thẳng như một sợi dây đàn bị kéo căng. Họ đã thoát khỏi vòng vây của Gia Bảo, nhưng một bóng ma khác đang đeo bám, đó là sự lo lắng về Thúy An. “Phải tìm cô ấy,” Huy khẳng định, giọng nói đầy quyết tâm nhưng cũng không giấu nổi sự lo âu.
“Chúng ta không biết cô ấy ở đâu,” Quốc Bảo nói, ánh mắt đầy băn khoăn. “Nếu chúng ta cứ đi lung tung, có thể sẽ rơi vào bẫy của họ.”
“Nhưng nếu không tìm, có thể cô ấy sẽ gặp nguy hiểm,” Lan đáp, sự kiên cường trong lời nói của cô khiến Huy cảm thấy ấm lòng. “Chúng ta phải làm gì đó.”
“Đúng vậy,” Huy nói, lòng quyết tâm dâng cao. “Mỗi giây đều quý giá.” Anh đưa tay ra, cảm nhận dòng điện trong cơ thể mình đang sôi sục. “Tôi có thể cảm nhận được sức mạnh của cô ấy. Chúng ta chỉ cần tập trung.”
“Để tôi giúp,” Lan nói, và những cây cối xung quanh bắt đầu vươn mình lên, tạo thành một con đường dẫn lối cho nhóm bạn. Huy cảm nhận được sự kết nối mạnh mẽ giữa họ, như một dòng điện chảy qua từng người.
Đi qua những hành lang tối tăm, họ lắng nghe từng âm thanh nhỏ. Những tiếng động từ xa, tiếng chân rầm rập, và cả những lời thì thầm của những người có năng lực. Huy dừng lại, đưa tay lên ra hiệu cho mọi người im lặng. “Nghe thấy không?”
“Có gì đó ở phía trước,” Quốc Bảo thì thầm, ánh mắt sắc bén như một con dao.
Huy gật đầu, thận trọng tiến lên. Một cánh cửa lớn chợt xuất hiện, phía sau là những tiếng kêu đau đớn. “Là Thúy An!” Huy nhận ra ngay. “Chúng ta phải vào!”
“Chờ đã,” Lan ngăn lại. “Có thể có bẫy.” Huy cảm thấy mạch máu trong người sôi sục, nhưng anh biết Lan nói đúng. Họ cần một kế hoạch.
“Lan, em có thể dùng sức mạnh của mình để che chắn cho chúng ta không?” Huy hỏi.
“Được,” Lan gật đầu, và những cây cối xung quanh bắt đầu uốn cong, tạo thành một lớp bảo vệ. “Nhưng hãy nhanh lên, thời gian không chờ đợi.”
Huy hít một hơi sâu, rồi ra hiệu cho nhóm bạn. Họ lao vào, sức mạnh của điện và thực vật hòa quyện, tạo thành một làn sóng mãnh liệt. Cánh cửa bật mở, và trước mắt họ là một phòng thí nghiệm tối tăm, đầy những thiết bị kỳ lạ.
“Thúy An!” Huy kêu lên, chạy về phía cô. Thúy An đang bị trói trên một chiếc ghế, sắc mặt tái nhợt nhưng vẫn cố gắng mỉm cười khi nhìn thấy họ. “Cuối cùng các bạn cũng đến.”
“Chúng ta sẽ cứu em!” Quốc Bảo hô lớn, lao tới cắt đứt dây trói. Nhưng ngay khi họ tiếp cận, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ góc phòng.“Các ngươi tưởng có thể dễ dàng rời khỏi đây sao?” Kha xuất hiện, ánh mắt đầy thách thức. “Các ngươi đã bước vào cái bẫy của tôi rồi.”
“Đừng để cô ta lừa dối!” Huy quát, cảm nhận được sức mạnh đang dâng trào. “Chúng ta có thể đánh bại cô ta.”
Kha khẽ nhếch môi, rồi vung tay lên. Những cơn gió mạnh bắt đầu xoáy quanh, tạo ra một cơn lốc dữ dội. Huy không kịp suy nghĩ, lập tức tạo ra một bức tường điện bảo vệ cho nhóm bạn.
“Lan, giúp tôi!” Huy kêu lên.
“Được!” Lan gật đầu, và những cây cối từ xung quanh bắt đầu vươn lên, tạo thành một hàng rào bảo vệ.
“Chúng ta phải làm gì đó!” Quốc Bảo kêu lên, sự căng thẳng trong không khí như một sợi dây đàn bị kéo căng. Huy cảm nhận được sức mạnh trong cơ thể mình, nhưng sự lo lắng vẫn khiến anh không thể hoàn toàn kiểm soát.
“Tin vào nhau!” Thúy An kêu lên, ánh mắt cô tràn đầy quyết tâm.
“Đúng, chúng ta sẽ không để sức mạnh này điều khiển chúng ta!” Huy thốt lên, với một sức mạnh mới mẻ, anh dồn hết năng lượng vào một đòn tấn công mạnh mẽ nhất. Ánh sáng chói lòa bùng lên khi Huy phóng ra một luồng điện về phía Kha.
Nhưng Kha kịp thời né tránh, đôi mắt xảo quyệt như một con báo. “Ngốc quá!” cô ta quát, rồi lao vào tấn công. Những cơn gió mạnh vọt lên, đẩy lùi Huy và nhóm bạn.
“Chạy đi!” Huy hô lớn, nhưng đã quá muộn. Một tiếng nổ lớn vang lên, và mọi thứ xung quanh chìm vào bóng tối.
Khi ánh sáng dần trở lại, Huy nhận ra họ đã bị chia cắt. Anh nhìn thấy Lan và Quốc Bảo ở một bên, nhưng Thúy An thì không thấy đâu. “Thúy An!” Huy gào lên, lòng đầy lo lắng.
“Chúng ta không thể dừng lại! Phải tìm cô ấy!” Quốc Bảo nói, nhưng Huy biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc. Họ đã bước vào một cuộc chiến khốc liệt hơn bao giờ hết.
“Đi thôi!” Huy nói, lòng quyết tâm đã trở lại. Anh biết rằng chỉ có cách chiến đấu, họ mới có thể tìm thấy Thúy An và thoát khỏi nơi này.
Những hành lang tối tăm lại mở ra trước mắt họ, nhưng lần này Huy không còn sợ hãi. Anh cảm nhận được sức mạnh trong mình, không chỉ là điện mà còn là lòng tin từ những người bạn bên cạnh. “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!” Huy nói, và nhóm bạn tiếp tục bước vào bóng tối, chuẩn bị cho những thử thách đang chờ đợi phía trước. Cuộc chiến bắt đầu, và không ai có thể đoán trước được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.