Huy rời khỏi nơi ẩn nấp, lòng anh nặng trĩu với những suy nghĩ hỗn loạn. Đêm tối như nuốt chửng mọi ánh sáng, chỉ còn lại những tiếng thở hắt ra từ nhóm bạn. Anh không thể không nghĩ đến Lan, hình ảnh cô trong bộ đồ thể thao, nụ cười rạng rỡ và ánh mắt đầy quyết tâm. “Mình sẽ không để em phải chịu thiệt thòi,” anh tự nhủ, mỗi bước đi càng làm tăng thêm quyết tâm trong lòng.
Quốc Bảo dẫn đầu, ánh mắt anh ta như lửa, sẵn sàng cho mọi thử thách. “Huy, nhớ nhé. Chúng ta phải nhanh chóng tìm ra điểm yếu của Gia Bảo,” anh ta nói, giọng nghiêm túc.
Huy gật đầu. “Đúng vậy. Nếu chúng ta không thể giải cứu Lan, mọi thứ sẽ trở nên vô nghĩa.”
Thúy An đứng gần đó, ánh mắt cô đượm buồn nhưng cũng đầy sức mạnh. “Tôi có thể giúp đọc tâm trí những người mà chúng ta gặp. Nếu họ biết điều gì, chúng ta sẽ có thêm thông tin.”
“Được,” Huy đáp, cảm thấy lòng mình ấm lại khi nghĩ đến sự hỗ trợ từ nhóm. “Chúng ta cần phải hành động ngay.”
Khi họ tiến sâu vào bóng tối, một cảm giác lạnh lẽo len lỏi trong không khí. Huy cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thù, như thể chúng đang quan sát từng bước chân của họ. Đột nhiên, một tiếng nổ vang lên, phá tan sự yên tĩnh của đêm. Cả nhóm giật mình, ngay lập tức dừng lại.
“Đó là đâu?” Đăng thì thầm, ánh mắt hoang mang.
“Phía trước,” Huy chỉ tay về hướng phát ra âm thanh. “Chúng ta phải cẩn thận.”
Chưa kịp định hình kế hoạch, một nhóm người mặc đồ đen xuất hiện từ bóng tối, ánh mắt họ lạnh lùng và quyết đoán. Gia Bảo không chỉ là một tên tội phạm thông thường; hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc tấn công này.
“Chạy!” Huy quát lên, khi những kẻ tấn công lao về phía họ. Huy ngay lập tức cảm nhận được dòng điện chạy trong cơ thể, sức mạnh sẵn sàng bùng nổ.
Lan, từ xa, cảm nhận được sự hỗn loạn. “Huy!” tiếng cô vang vọng trong không khí, như một lời kêu gọi.
“Hãy bảo vệ nhau!” Quốc Bảo hét lên, nhanh chóng lao vào cuộc chiến. Anh ta tăng cường sức mạnh của mình, đôi tay bùng nổ sức mạnh như một con thú hoang.
“Huy, dùng sức mạnh của mình!” Thúy An thúc giục, ánh mắt cô lấp lánh sự quyết tâm.
Huy gật đầu, cảm giác năng lượng trong người dâng trào. Anh tập trung, tạo ra một trường điện từ bảo vệ nhóm. Những tia điện nhảy múa xung quanh, tạo thành một rào cản giữa họ và kẻ thù. Đám người mặc đồ đen dừng lại, hoảng sợ trước sức mạnh của Huy.
“Không thể để chúng ta thoát!” Một tên trong số đó gầm lên, ra hiệu cho đồng bọn tấn công.
“Tấn công!” Gia Bảo đứng phía sau, giọng nói lạnh lùng như băng. Hắn không hề có ý định lùi bước.
Những cú đấm và đá bay ra, va chạm vào trường điện của Huy. Anh cảm thấy sức ép gia tăng, nhưng không thể để mình gục ngã. “Quốc Bảo, phía bên trái!” Huy chỉ định, khi thấy một tên định lao vào từ bên hông.
Quốc Bảo nhanh chóng phản ứng, dùng sức mạnh của mình để đẩy tên kia ra xa. Cùng lúc, Thúy An tập trung năng lực, đọc tâm trí kẻ địch để tìm ra điểm yếu. “Họ có vẻ hoảng loạn, Huy! Hãy tấn công!”
Với một cú dồn sức, Huy phóng ra một luồng điện mạnh mẽ, làm cho kẻ địch phải lùi lại. Ánh sáng chói lòa xua tan bóng tối, tạo ra một khoảng trống giữa hai bên. “Chúng ta không thể dừng lại!” Huy hô hào, cảm nhận được sự ủng hộ từ nhóm.Đăng, với sức mạnh dịch chuyển tức thời, nhanh chóng biến mất và xuất hiện ngay phía sau một tên địch, khiến hắn không kịp trở tay. Cùng lúc đó, Lan sử dụng khả năng điều khiển thực vật, tạo ra những cây cối vươn lên, giữ chân kẻ thù lại.
“Chúng ta phải đi tìm Lan!” Huy hét lên, ý chí không bao giờ nhụt. Nhưng trong lòng anh, nỗi lo lắng về việc mất mát càng ngày càng lớn.
“Làm sao chúng ta có thể tìm thấy cô ấy giữa đám này?” Đăng hỏi, giọng lo lắng.
“Chúng ta phải phân tán lực lượng!” Quốc Bảo đề xuất. “Hãy chia ra, mỗi người sẽ tìm một hướng.”
“Được,” Huy đồng ý. “Nhưng phải cẩn thận, không được để bị bắt.”
Nhóm nhanh chóng phân chia, mỗi người một hướng, nhưng không quên giữ liên lạc. Huy, lòng đầy quyết tâm, tìm kiếm Lan giữa những bóng đen đang vây quanh. Anh cảm nhận được sức mạnh của mình, nhưng cũng hiểu rằng một mình thì không thể chiến đấu với tổ chức này.
Mỗi bước đi, hồi hộp dâng trào. Mồ hôi lăn dài trên trán, nhưng Huy không cho phép mình dừng lại. “Lan, tôi sẽ tìm em!” anh thầm nghĩ, quyết tâm không để bất cứ điều gì cản bước mình.
Khi Huy chạy vào trong bóng tối, một cơn gió lạnh lướt qua, mang theo âm thanh của những lời thì thầm. “Huy… Huy…” tiếng gọi vang lên, như một lời nhắc nhở.
“Đó là em!” Huy lao nhanh hơn, không còn gì có thể ngăn cản anh.
Nhưng rồi, một bóng đen lướt qua, chặn đường anh lại. Đó là Kha, với nụ cười xảo quyệt. “Huy, thật tiếc khi phải gặp lại cậu trong hoàn cảnh này.”
“Cô là ai?” Huy hỏi, trong lòng tràn ngập lo lắng.
“Chỉ là một người muốn giúp đỡ,” Kha nói, ánh mắt đầy mưu mô. “Nhưng cậu sẽ phải trả giá cho sức mạnh của mình.”
Cảm giác bất an lại dâng lên. Huy biết rằng nếu không cẩn thận, sẽ không chỉ có Lan bị tổn thương mà chính anh cũng có thể rơi vào cái bẫy mà Kha giăng ra. Nhưng anh không thể để bản thân bị khuất phục.
“Cô không thể ngăn tôi,” Huy nói, giọng cương quyết.
“Vậy thì hãy xem ai mạnh hơn,” Kha thách thức, và cuộc chiến giữa hai sức mạnh bắt đầu.
Huy cảm thấy dòng điện trong người mình cuộn chảy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. “Tôi sẽ không để cô thắng!” anh quát lên, sẵn sàng cho cuộc chiến quyết liệt.
Khi trận chiến bắt đầu, Huy hiểu rằng đây không chỉ là một cuộc chiến về sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến về ý chí. Anh không thể để nỗi sợ hãi chiếm lĩnh, bởi vì sự sống còn của Lan và cả nhóm đang phụ thuộc vào quyết định này.
“Không bao giờ từ bỏ!” Huy thét lên, và ánh sáng từ sức mạnh của anh bùng nổ, xé toạc bóng đêm.