Kẻ Lập Dị

Chương 11: Mảnh Vỡ Cảm Xúc

Huy ngồi đối diện với barman, cảm giác hồi hộp như một dòng điện chạy qua cơ thể. Mỗi câu hỏi mà hắn đặt ra đều như một nhát dao sắc bén, đâm thẳng vào nỗi sợ hãi và sự nghi ngờ trong anh. Quốc Bảo bên cạnh cũng không giấu nổi sự căng thẳng, ánh mắt anh đăm chiêu, như đang tính toán từng nước đi.

“Câu hỏi tiếp theo,” barman nói, giọng điệu đầy thách thức. “Nếu các cậu muốn cứu cô gái, hãy cho tôi biết điểm yếu của Trần Gia Bảo.”

“Điểm yếu của hắn?” Huy lẩm bẩm, tim đập mạnh. Hắn không thể nhớ nổi, nhưng một phần trong anh biết rằng phải có cách để lấy thông tin.

“Không dễ dàng như vậy đâu,” barman nhếch mép. “Các cậu phải trả giá.”

Quốc Bảo nắm chặt tay. “Chúng tôi không ngại.”

“Vậy hãy đối mặt với điều mà các cậu sợ nhất,” hắn nói, giọng điệu chuyển từ thách thức sang đe dọa. “Nếu không, sẽ không có cơ hội cứu cô ấy đâu.”

Huy cảm thấy mồ hôi lăn dài trên trán. Áp lực từ việc phải trở thành người hùng đang đè nặng lên vai anh. Liệu anh có đủ sức mạnh để bảo vệ những người mình yêu thương không? Mọi thứ cứ quay cuồng trong đầu anh. Huy biết mình không thể thất bại.

“Chúng ta không còn thời gian,” Huy lên tiếng, quyết tâm dâng cao. “Hãy cho chúng tôi biết trò chơi này là gì.”

“Đơn giản thôi,” barman cười khẩy. “Chỉ cần các cậu đối mặt với nỗi sợ hãi của chính mình. Nếu vượt qua, ta sẽ cung cấp thông tin. Còn nếu không...”

Huy nhìn Quốc Bảo, cả hai đều hiểu rằng không còn lựa chọn nào khác. Họ đã lún sâu vào trò chơi này, và giờ chỉ có thể tiến về phía trước.

“Được,” Quốc Bảo gật đầu. “Chúng ta sẽ chơi.”

Barman vẫy tay, và ngay lập tức, một bức tường phía sau họ mở ra, lộ ra một căn phòng tối tăm. Ánh sáng mờ ảo từ những ngọn đèn nhấp nháy khiến mọi thứ trở nên mờ ảo. Huy cảm thấy mình như đang bước vào một cơn ác mộng.

“Chào mừng đến với thế giới nỗi sợ,” barman nói. “Hãy đối mặt với điều mà các cậu luôn trốn tránh.”

Huy bước vào trong, cảm giác như có một cái gì đó đang chờ đợi mình. Đằng sau cánh cửa, những hình ảnh vụt qua, là những kỷ niệm đau thương về quá khứ, về sự cô đơn, về gia đình tan vỡ. Anh không thể để những điều đó làm mình chùn bước.

“Đừng để nó chi phối,” Quốc Bảo thì thầm, như thể hiểu được những gì Huy đang trải qua.

“Cố lên,” Huy tự nhủ. Anh không thể để Lan phải chịu thiệt thòi. Huy thả lỏng cơ thể, hít một hơi thật sâu, và tiến vào.

Nỗi sợ hãi ập đến, hình ảnh cha mẹ cãi vã, hình ảnh mình đơn độc giữa đám đông. Huy cảm thấy mình như đang chới với trong biển cảm xúc. Nhưng một giọng nói từ bên trong thúc giục anh: “Đừng bỏ cuộc!”“Đó không phải là tôi!” Huy gào lên, phản kháng lại những hình ảnh ám ảnh. “Tôi không phải là kẻ yếu đuối!”

Ánh sáng bùng lên, và hình ảnh biến mất. Barman đứng đó, vẻ mặt bất ngờ. “Thú vị,” hắn nói. “Nhưng liệu các cậu có thể vượt qua thử thách này?”

Huy cảm thấy sức mạnh trong mình dâng trào. “Chúng tôi sẽ không dừng lại,” anh khẳng định.

Trong lúc đó, Lan đang bị giam giữ trong căn phòng tối tăm. Cô lắng nghe tiếng bước chân bên ngoài, cảm giác hồi hộp và lo lắng. Những lời đe dọa từ những kẻ giam giữ vẫn vang vọng trong tâm trí.

“Cô không thoát được đâu,” một giọng nói lạnh lùng vang lên. “Gia Bảo sẽ không để ai sống sót nếu không phục tùng.”

“Không! Tôi sẽ không để các người kiểm soát tôi!” Lan quát, sức mạnh từ bên trong đang dâng trào. Cô không thể để họ thắng.

“Thật ngây thơ,” giọng nói đáp lại, đầy khinh bỉ. “Cô không biết mình đang đứng ở đâu.”

Lan nhắm mắt lại, cảm nhận sức mạnh của mình. Cô đã từng cảm thấy yếu đuối, nhưng giờ đây, một ngọn lửa cháy bùng lên trong lòng. Cô sẽ không để Huy và những người bạn của mình phải chịu thiệt thòi.

Quay lại với Huy, anh và Quốc Bảo tiếp tục cuộc đấu trí. Huy cảm thấy sự hiện diện của Gia Bảo đang lẩn khuất đâu đó trong bóng tối. Một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo sự đe dọa. Huy biết rằng, chỉ cần một bước sai, họ có thể mất tất cả.

“Câu hỏi tiếp theo,” barman nói. “Nếu các cậu muốn cứu cô gái, hãy cho tôi biết một điều mà các cậu không dám thừa nhận về bản thân.”

Huy cảm thấy nghẹn lại. Nỗi sợ hãi và sự nghi ngờ về chính mình ập đến. Anh đã từng cảm thấy khác biệt với những người khác, và giờ đây, anh phải đối mặt với điều đó.

“Tôi... tôi sợ,” Huy nói, giọng nói nhỏ dần. “Sợ không đủ mạnh để bảo vệ những người mình yêu thương.”

Quốc Bảo quay sang anh, ánh mắt anh đầy sự thấu hiểu. “Nhưng chúng ta có nhau,” anh nói. “Đó mới là sức mạnh thật sự.”

Barman nhướng mày, dường như bị ấn tượng bởi sự chân thành trong lời nói của họ. “Có lẽ đó là điều mà các cậu cần phải nhận ra. Nhưng liệu điều đó có đủ để cứu cô gái không?”

Huy cảm thấy tim mình đập mạnh, và một cảm giác bất an len lỏi trong tâm trí. Mọi thứ dường như đang xoay vần, và Huy biết rằng cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu. Anh không thể ngừng lại. Lan cần họ, và anh sẽ làm mọi thứ để cứu cô.

“Chúng ta sẽ không từ bỏ,” Huy khẳng định, ánh mắt đầy quyết tâm. “Bất kể điều gì xảy ra, chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng.”

Ánh sáng bùng lên một lần nữa, và Huy cảm thấy sức mạnh trong mình dâng trào. Anh biết rằng, dù có đối mặt với bất kỳ điều gì, anh sẽ không đơn độc.

truyenfull,truyenfull vn