Kế Hoạch Kết Hôn - Tô Kỳ

Chương 54: Hoàn chính văn

Trước

Chương 54

Lương Tinh Khải chưa từng cùng cô chờ đợi kết quả bao giờ. Trước đây đều là một mình cô tự kiểm tra, một mình đón nhận đáp án, trải qua toàn bộ quá trình từ căng thẳng, kỳ vọng cho đến thất vọng, rồi cuối cùng lại tự mình chầm chậm điều chỉnh tâm trạng.

Thế nên lúc này nhìn dáng vẻ căng thẳng chăm chú nhìn chằm chằm vào chiếc que nhỏ trước mắt của anh, Thẩm Yên ngược lại trở thành người có tâm trạng thoải mái hơn: “Phải đợi một lát đấy, anh đừng nhìn chằm chằm như thế.”

“Đợi bao lâu?”

“Khoảng năm phút, cái này mới vừa thả vào thôi mà.” Thẩm Yên đi vào bếp rót nước, mới đi được hai bước đã nghe thấy tiếng động như đứng bật dậy ở phía sau.

Cô quay đầu lại, nhìn thấy anh giống như một chàng trai ngoài đôi mươi, tay giơ cao chiếc que thử thai, từ căng thẳng biến thành phấn khích, kích động, nhìn cô mà nghẹn lời không nói nên câu.

Cô chưa từng thấy một Lương Tinh Khải như vậy bao giờ. Người đàn ông ngày thường ánh mắt luôn trầm ổn, bình thản ấy lúc này vành mắt đỏ hoe, mọi cảm xúc đều hiện rõ mồn một trên mặt, đong đầy đến mức đôi mắt không còn chứa nổi.

Anh kìm nén, như thể sợ làm kinh động đến điều gì đó, giọng nói rất nhẹ: “… Hai vạch, là có rồi đúng không?”

Thẩm Yên nghe ra tiếng run rẩy khó nhận ra trong giọng nói của anh, cũng đã nhìn thấy hai vạch đỏ rõ mồn một trên chiếc que trong tay anh dù mới chỉ nhỏ vào chưa đầy nửa phút.

Cô gật đầu.

Chờ đợi lâu như vậy, đứa trẻ tinh nghịch này cuối cùng cũng đến rồi.

Người đàn ông bước lên hai bước, ôm chầm cô vào lòng.

Nhưng rất nhanh anh lại buông ra, đôi lông mày nhíu chặt, lo lắng hỏi: “Có phải là không được ôm không?”

Thẩm Yên bật cười, đưa tay ôm lấy anh lần nữa: “Ôm được ôm được, bây giờ nó còn chưa lớn bằng hạt đậu nành kìa, không chạm hỏng được đâu.”

Lúc này anh mới dám ôm cô một cách thật chắc chắn, hai tay siết chặt.

“Thẩm Yên…”

“Ừm.”

“Bà xã…”

“Gì thế? Có lời gì anh nói đi.”

Lương Tinh Khải im lặng một lát rồi nói: “Bây giờ anh hơi… không biết nên sắp xếp từ ngữ thế nào nữa… Anh hạnh phúc quá.”

“Em biết, em cũng rất vui.”

Không phải là niềm vui kiểu “hoàn thành nhiệm vụ”, mà là thực sự vui mừng vì sự xuất hiện của sinh mệnh này, vui vì cô và anh đã có một đứa con hòa chung dòng máu.

Hai vợ chồng lặng lẽ ôm nhau, tận hưởng một trong những khoảnh khắc quan trọng nhất cuộc đời họ.

Ngày hôm sau, Lương Tinh Khải xin nghỉ nửa ngày để đưa cô đi kiểm tra.

Tối qua cô không nói cho anh biết chuyện bị ra máu, lúc nói với bác sĩ, sắc mặt anh sa sầm xuống thấy rõ bằng mắt thường.

Chỉ số progesterone hơi thấp, bác sĩ dặn dò phải nghỉ ngơi thật tốt.

Vì vậy, lúc rời khỏi phòng khám, người này mặt mày ủ rũ không nói một lời.

Anh biết áp lực công việc gần đây của cô, có lẽ muốn nói gì đó nhưng lại không dám, không đành lòng.

Thẩm Yên đều hiểu cả.

Trước khi đi ngủ tối qua cô cũng đã suy nghĩ rất nhiều.

Dù mang thai vào lúc nào cô cũng không có khoảng thời gian nào thảnh thơi cả, nếu đứa trẻ này đã chọn đến vào lúc này, vậy thì bây giờ chính là thời điểm thích hợp nhất.

Cô phân định rõ được mối quan hệ lợi hại, cô không vì công việc mà từ bỏ con, cũng sẽ không vì con mà từ bỏ công việc.

Cho nên hai năm này cô chỉ làm những công việc cơ bản, rèn luyện vững chắc bản lĩnh nền tảng, đợi đến khi con có thể tự lập rồi mới tiến xa hơn.

Thẩm Yên nắm lấy tay anh, dịu dàng nói: “Em hứa, nhất định sẽ chăm sóc bản thân thật tốt.”

Lương Tinh Khải nhìn cô: “Hứa thế nào?”

“Thứ nhất, xin ý kiến lãnh đạo trước, từ chối những công việc không đáng nhận, cố gắng đi làm về đúng giờ, ăn uống đầy đủ, ngủ sớm dậy sớm.”

“Thứ hai, giao dự án cấy ghép đang cầm trong tay cho Lãnh Thiến, em sẽ làm phó.”

Anh nhíu mày: “Em đã bỏ ra bao nhiêu công sức cho dự án này mà…”

“Cuộc đời em còn có rất nhiều dự án, nhưng em chỉ có duy nhất đứa con này thôi.”

“Thẩm Yên…”

Thẩm Yên nở nụ cười: “Không cần lo lắng, em đã lên kế hoạch này từ khi kết hôn với anh rồi.” Cô còn trêu một câu: “Anh quên rồi à?”

“Đây là kế hoạch cuộc đời em, hiện tại mỗi một bước đều nằm trong kế hoạch, em không cảm thấy hai năm này sẽ có ảnh hưởng gì lớn đối với mình.”

Lương Tinh Khải nhìn thấy sự nghiêm túc trong mắt cô, không nói thêm gì nữa.

Chờ thêm vài ngày không còn ra máu nữa, Thẩm Yên mới nói chuyện mang thai với Phó chủ nhiệm Cố.

Cô nói rõ những công việc nên làm cô vẫn sẽ làm, cố gắng không gây phiền phức cho đồng nghiệp, chỉ là có thể không đảm nhận thêm các công việc phụ trợ khác được nữa.

Phó chủ nhiệm Cố rất vui mừng, dặn dò cô nghỉ ngơi cho tốt, cuối cùng hỏi: “Thầy của cháu biết chưa?”

“Cháu vẫn chưa nói với ông ấy.”

Phó chủ nhiệm Cố phẩy tay một cái, cầm điện thoại lên: “Được rồi, cháu đi làm việc đi, chú phải gọi điện cho lão Lạc mới được. Chú biết tin này trước ông ấy, ông ấy không tức chết mới lạ.”

“…”

Thẩm Yên quay lại phòng trực.

Trước sau chưa đầy năm phút, vừa bước vào văn phòng, giọng của Du Hảo đã oang oang vang trời: “Á á á á á Yên Nhi!!!”

Cô ấy lao vù tới rồi lại phanh gấp: “Á á á á Yên Nhi cậu có bảo bối rồi à! Chúc mừng chúc mừng chúc mừng nhé.”

Các bác sĩ khác trong phòng trực cũng lần lượt nói lời chúc mừng, Thẩm Yên mỉm cười đón nhận.

Đợi nghe xong một tràng dự đoán mang tính huyền học của Du Hảo, cô đi đến bên cạnh Lãnh Thiến: “Bác sĩ Lãnh, có bận không? Chúng ta nói chuyện chút đi.”

Hai người đi ra ban công nhỏ bên ngoài phòng trực, Lãnh Thiến cũng đã biết tin cô mang thai, nhưng không biết cô muốn nói gì, liền mở lời trước: “Chúc mừng cô.”

“Cảm ơn cô.”

Thẩm Yên mấy ngày nay có bàn giao không ít công việc với cô ấy, đúng là một người phụ nữ mạnh mẽ, làm việc và nói chuyện đều không có kiểu khách sáo, vòng vo của người trong nước, có gì nói nấy, làm việc nghiêm túc, trong phòng trực thường xuyên thấy bóng dáng cô ấy tăng ca.

Cô ấy cũng thực sự rất hứng thú với dự án cấy ghép bằng robot này, chủ động xin cô không ít tài liệu.

Thẩm Yên hơi tò mò: “Bác sĩ Lãnh, tiện thể hỏi một chút, cô kết hôn chưa?”

“Chưa, sao thế?”

“Không có gì.” Giống hệt như cô nghĩ, cũng giống như trạng thái của cô trước khi kết hôn vậy.

Thẩm Yên nói: “Có một việc muốn cậy nhờ cô.”

Lãnh Thiến nhìn người phụ nữ xinh đẹp lại tháo vát trước mắt, đoán ra được điều gì đó, khẽ nhíu mày.

Thẩm Yên: “Đứa nhỏ này đến với tôi không dễ dàng gì, tôi muốn giữ gìn nó thật tốt. Cho nên nếu cô đồng ý, tôi sẽ xin ý kiến bên Bắc Thành đổi người phụ trách dự án này thành cô.”

Quả nhiên, chân mày Lãnh Thiến càng nhíu chặt hơn, và cô ấy không hiểu được: “Tại sao?”

Thẩm Yên mỉm cười: “Không tại sao cả, chính là vì đứa trẻ này.”

“Cô biết tôi muốn hỏi điều gì mà, tôi thực ra… không hiểu nổi.”

Cô rõ ràng đã bỏ ra nhiều nỗ lực cho dự án này như vậy, hơn nữa nghe nói một hai năm nữa là cô có thể xét duyệt phó giáo sư, cho dù không xét duyệt thì dựa vào dự án này, suất đặc cách năm sau tuyệt đối là của cô.

Bây giờ lại vì một phôi thai còn chưa thành hình mà từ bỏ tất cả những thứ này?

Lãnh Thiến không hiểu được.

Thẩm Yên hướng mặt ra ngoài cửa sổ, chầm chậm lặp lại những lời đã nói với Lương Tinh Khải: “Tôi có kế hoạch rõ ràng cho cuộc đời mình, tôi có nhận thức chuẩn xác về năng lực của bản thân, cái gì cũng muốn ôm đồm thì sẽ chẳng làm tốt được cái gì cả.”

Mang thai không phải là chuyện dễ dàng, từ thai kỳ cho đến khi cho con bú đều tiêu tốn lượng lớn tâm sức của người mẹ.

Dự án này cũng rất quan trọng, nói nghiêm trọng hơn thì nó còn liên quan đến việc thúc đẩy công tác phẫu thuật cấy ghép bằng robot của khoa Ngoại tim mạch trong nước. Nếu cô dồn toàn bộ sức lực vào đó, đứa trẻ này e là muốn giữ cũng không giữ nổi.

Chỉ có thể chọn một trong hai.

Lãnh Thiến: “Cô chọn đứa trẻ.”

“Đúng vậy.” Thẩm Yên không hề tiếc nuối cũng không hối hận, “Làm phiền cô vậy.”

Nửa tháng sau, khi phôi thai đã ổn định, hai vợ chồng mới đem tin vui này thông báo cho gia đình, bố mẹ hai bên đều vui mừng khôn xiết.

Tưởng Ngọc Liên nhớ kỹ lời cô từng nói, thực sự có ý định xin nghỉ việc không làm nữa để đến chăm sóc cô. Lục Sầm biết chuyện liền kiên quyết không cho bà nghỉ, nói rằng mình đã nghỉ hưu rồi, có thừa thời gian chăm sóc, cứ giao cho bà là được.

Hai người mẹ đẩy đưa qua lại, cuối cùng Thẩm Yên đồng ý với lời của Lục Sầm, không để Tưởng Ngọc Liên nghỉ việc. Mẹ cô khó khăn lắm mới tìm thấy giá trị của bản thân trong công việc này, không cần thiết phải nghỉ.

Bàn bạc một hồi, đôi vợ chồng trẻ dọn về nhà mẹ Lục ở, nếu không Lục Sầm cứ phải chạy đi chạy lại hai bên cũng phiền phức.

Tiểu Bảo biết hai bác dọn đến ở thì không biết phải vui mừng thế nào. Trước đây trong nhà luôn thiếu đi bóng dáng của một người đàn ông trưởng thành, bây giờ Lương Tinh Khải dọn về cũng có ích cho sự trưởng thành của thằng bé.

Nhưng Tiểu Bảo vẫn chưa biết tại sao hai bác lại dọn về, buổi tối ăn cơm xong liền ngửa khuôn mặt nhỏ lên hỏi Thẩm Yên: “Bác ơi, có phải nhà của bác bị quái vật phá hỏng rồi không?”

Thẩm Yên bật cười, xoa đầu thằng bé: “Không phải đâu, là vì Tiểu Bảo sắp có anh trai hoặc chị gái rồi, cho nên bác quyết định dọn về ở cùng với mẹ, bà ngoại và cụ của Tiểu Bảo đấy.”

“Ra là thế ạ, vậy em bé đang ở đâu thế bác?”

Thẩm Yên chỉ vào bụng mình: “Vẫn đang ở trong bụng bác này, phải đợi chín tháng nữa em mới chui ra.”

Tiểu Bảo kinh ngạc trợn tròn mắt: “Sao anh trai chị gái lại ở trong bụng bác được ạ? Bác ăn thịt anh trai chị gái rồi ạ?!”

Cái này… giải thích ra thì không dễ dàng chút nào.

Vừa vặn Lương Tinh Khải đi tới, nhìn cô một cái đầy ẩn ý, liền bế thốc cậu bé hay hỏi này lên: “Lại đây, bác nói cho con nghe.”

Thẩm Yên khẽ thở phào nhẹ nhõm, đi lên lầu.

Cô định đi tắm trước, nhưng vừa mở tủ ra liền thấy một dãy tủ đã được Lục Sầm dọn trống trải, chuyên dùng để đựng quần áo của trẻ con.

Chẳng biết bà đã mua từ bao giờ, hồng hồng xanh xanh, lớn lớn nhỏ nhỏ, chất liệu đều rất tốt, nhìn qua là biết đã được giặt giũ sạch sẽ, thoang thoảng mùi hương thanh mát xộc vào mũi.

Thẩm Yên đưa tay sờ sờ, rồi lại cúi đầu nhìn chiếc bụng nhỏ vẫn còn bằng phẳng của mình.

Khóe môi cô chầm chậm cong lên một nụ cười.

Cục cưng à, con đúng là một đứa trẻ hạnh phúc, còn chưa chào đời đã có nhiều người yêu thương con đến thế.

Cô tắm rửa xong đi ra, Lương Tinh Khải cũng đã dỗ dành đứa trẻ xong và đi lên lầu.

Anh nhanh chóng đi tắm rửa, xong xuôi hai vợ chồng nằm trên giường nói chuyện.

Giữa hè tháng Tám, ngoài sân tiếng côn trùng kêu râm ran từng đợt, Thẩm Yên tựa vào lòng anh: “Ngày dự sinh là tháng tư năm sau, đúng mùa xuân anh nhỉ, con mình sẽ là một cô bé hoặc một cậu bé sinh vào mùa xuân.”

“Ừm.” Lương Tinh Khải nhẹ nhàng ôm lấy cô, lòng bàn tay áp lên chiếc bụng vẫn còn rất phẳng của cô, “Mùa xuân thì tốt, không lạnh không nóng, xem ra là một đứa trẻ ngoan biết thương mẹ.”

Thẩm Yên ngước đầu lên nhìn, người đàn ông này ánh mắt dịu dàng, thế mà đã có vài phần dáng vẻ của một người bố. Cô cười nói: “Lương Tinh Khải, trước đây anh đâu có như thế này.”

“Anh như thế nào?”

Cô bắt chước vẻ mặt nghiêm nghị của anh, diễn tả lại sinh động như thật: “Không thích trẻ con, hơi phiền phức.”

Lương Tinh Khải cụp mắt, nghi hoặc hỏi: “Anh nói câu này bao giờ?”

“Không nhớ rõ à? Ở nhà Giáo sư Lạc chứ đâu, em nhớ rõ mồn một đấy nhé.”

“Em nhớ nhầm rồi.”

“Làm sao mà nhầm được.”

“Anh tuyệt đối chưa từng nói thế.”

Oa! Cái người này!

Thẩm Yên không tranh cãi với anh nữa, đặt tay mình lên tay anh, giọng nói cũng trở nên mềm mại, nhẹ nhàng hơn: “Lương Tinh Khải, bây giờ em có rất nhiều điều kỳ vọng.”

“Ví dụ như?”

“Kỳ vọng đứa bé là con trai hay con gái.”

“Kỳ vọng vào diện mạo của con, là giống anh hay là giống em đây?”

“Kỳ vọng con chầm chậm lớn lên, dáng vẻ lúc tập đi, lần đầu tiên cất tiếng gọi bố gọi mẹ, tự mình xúc cơm ăn, tự mình mặc quần áo…”

“Kỳ vọng sau này con sẽ làm những việc mình thích, trở thành một người giỏi giang hơn cả anh và em.”

“Kỳ vọng con lớn lên sẽ kết hôn, sinh con đẻ cái, rồi hai chúng ta già đi, ngồi ngoài sân chơi cùng mấy đứa cháu nhỏ.”

Thẩm Yên vừa nói vừa cảm thấy một nỗi chạnh lòng mơ hồ dâng lên.

Sắp bước sang tuổi ba mươi, cuộc đời thực sự tiến vào một giai đoạn hoàn toàn mới, trở thành một vai diễn mới tinh, cô kỳ vọng nhưng cũng tràn ngập sợ hãi.

“Lương Tinh Khải, anh nói xem em có thể trở thành một người mẹ tốt không?”

Lương Tinh Khải ôm chặt cô hơn, ôn tồn đáp: “Sẽ mà.”

Tiếng côn trùng ngoài cửa sổ bỗng chốc bay xa, gió đêm thổi nhẹ làm tấm rèm mỏng khẽ lay động.

Cả thế giới đều đang lặng lẽ chờ đợi mùa xuân đến.

【HOÀN CHÍNH VĂN】

Tác giả có lời muốn nói:

Chính văn đến đây là kết thúc rồi nhé~~ Vì phần sau chủ yếu là chuỗi ngày mang thai và nuôi dạy con cái (cũng sẽ xen kẽ một chút nội dung về sự nghiệp), mà một số bạn không thích đọc tuyến nuôi con nên chính văn khép lại ở đây là hợp lý nhất rồi. Ngày mai mình xin nghỉ một ngày, thứ Hai sẽ bắt đầu cập nhật ngoại truyện nhé.

Bộ truyện này mình không tập trung quá nhiều vào mảng sự nghiệp hay đấu đá nơi công sở. Ngoài Yên Yên và Giáo sư Lương ra, dường như truyện xuất hiện nhiều hơn cả là các nhân vật nữ: An Tư Miểu, Tưởng Ngọc Liên, Lương Tinh Thần, Lục Sầm, Du Hảo, thậm chí là Khổng Oánh và Lãnh Thiến – người vừa mới xuất hiện được hai chương. Mỗi người họ đều có những khuyết điểm và ưu điểm riêng, là những con người hoàn toàn sống động và chân thực.

Được rồi, cùng đón chờ hành trình nuôi con sắp tới nhé, đó sẽ là một khởi đầu hoàn toàn mới!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn