Kế Hoạch Kết Hôn - Tô Kỳ

Chương 46: Em theo đuổi anh

Chương 46

Cuối tuần, Thẩm Yên tan làm là chạy thẳng về nhà Lục Sầm ăn cơm tối.

Lúc đến nơi không thấy Lương Tinh Khải đâu, cô bèn hỏi: “Mẹ, anh Tinh Khải đâu rồi ạ?”

“Ông nội ra ngoài gặp bạn, nó lái xe đưa ông đi rồi. Mẹ con mình không cần đợi đâu, lát nữa là ăn luôn.”

“Dạ.”

Cậu nhóc Tiểu Bảo đang chơi tàu hỏa ở phòng khách, chiếc xe nhỏ xình xịch chạy dọc theo đường ray, thằng bé cũng chạy lạch bạch theo sau, vui vẻ không sao tả xiết.

“Bảo Bảo ơi~”

Cậu nhóc ngọt ngào gọi: “Bác ạ!”

“Cháu đang chơi gì đấy, cho bác chơi cùng với có được không?”

“Chơi tàu hỏa ạ.” Tiểu Bảo cúi người, từ trong đống xe lớn nhỏ đủ loại bới ra một chiếc tàu hỏa khác đưa cho cô: “Nè bác, tàu hỏa á~”

Thẩm Yên đặt tàu hỏa lên đường ray nhưng chiếc xe không nhúc nhích, Tiểu Bảo liền ra dáng ông thầy nhỏ dạy bảo: “Bác ơi, phải bật công tắc trước đã.”

Cô cầm lên xem lại, tìm được công tắc rồi bấm một cái, chiếc tàu hỏa nhỏ quả nhiên chạy băng băng. Hai chiếc tàu hỏa chiếc trước chiếc sau đuổi nhau khiến Tiểu Bảo càng thêm phấn khích.

Thẩm Yên ngồi chơi với thằng bé một lúc, rồi ngẩng đầu hỏi Lương Tinh Thần đang bận rộn trả lời tin nhắn ở bên cạnh: “Tiểu Bảo thích nghi với nhà trẻ ở đây chưa em?”

Lương Tinh Thần gõ cạch cạch một tràng dài xong mới ngước nhìn qua: “Thích nghi tốt lắm chị, chơi đến mức suýt tăng động rồi ấy chứ. Sáng nào vừa ngủ dậy cũng réo gọi đòi đi nhà trẻ.”

Lục Sầm từ nhà trong đi ngang qua phòng khách, liền góp vui một câu: “Trẻ con trong trường thấy nó tóc vàng mắt xanh, ngoại hình lại xinh xắn nên thích chơi với nó lắm. Ngày nào cũng được các bạn nam bạn nữ xếp hàng tặng đồ ăn vặt, hỏi sao mà không thích cho được?”

“Chỉ có em là không thích nghi nổi thôi.” Lương Tinh Thần mếu máo ra vẻ đau khổ, rồi lại cúi đầu rep tin nhắn, “Đống quy trình với giao tiếp nhân sự ở đây phức tạp dã man. Tan làm mà cứ như chưa tan, sếp với khách hàng cứ thích là lôi đầu mình ra được ngay…”

Thẩm Yên vô cùng đồng cảm: “Chuẩn luôn đấy.”

Lương Tinh Thần không đáp lại, ngón tay gõ bàn phím nhanh đến mức sắp tóe lửa luôn rồi.

Được một lúc, cậu nhóc bỗng đứng phắt dậy, hai tay túm quần: “Mami, liao liao (đi tè).”

“Tự đi đi con.”

“Dạ.”

Đôi chân ngắn củn của Tiểu Bảo bắt đầu lạch bạch chạy về phía nhà vệ sinh. Thẩm Yên không yên tâm nên rón rén đi theo sau.

Vừa đến cửa, ông cụ non đã đứng nghiêm chỉnh chặn lại, hai tay dang rộng, ngước khuôn mặt mũm mĩm lên, dùng chất giọng sữa non mềm mại nói: “Bác là con gái, không được nhìn đâu nhé.”

“Được rồi, được rồi, thế cháu tự đi nhé, cẩn thận kẻo trượt đấy.”

“Dạ!”

Chưa đầy một phút sau thằng bé đã giải quyết xong xuôi bước ra, chủ động nắm lấy tay cô. Thẩm Yên cúi đầu nhìn, tay hơi ươn ướt, hóa ra c* cậu còn biết tự rửa tay nữa cơ đấy.

Quay lại phòng khách, Lương Tinh Thần rốt cuộc cũng buông được cái điện thoại xuống: “Cảm ơn chị dâu nhé.”

“Có gì đâu, công việc của em nhiều lắm à?”

“Nhiều chị ạ, nhưng không khó, chỉ là toàn mấy việc vặt vãnh thôi.”

“Từ từ rồi quen thôi em, hồi chị mới đi làm cũng thế, ngày nào cũng tăng ca bù đầu.”

Lương Tinh Thần cười: “Công việc của em sao so với các chị được, các chị là cứu người trị bệnh mà.”

“Chỉ là tính chất công việc khác nhau thôi, chứ cái khổ thì đều như nhau cả.”

Hai người đang mải trò chuyện thì phía nhà bếp vang lên tiếng của Lục Sầm: “Diệu Diệu, lại đây bà bảo.”

Cậu nhóc dạ một tiếng rõ to, rồi lại tót một cái chạy biến đi.

Thẩm Yên ngơ ngác: “Diệu Diệu?”

“Sao thế, anh trai em chưa nói với chị à?”

“Chưa thấy anh ấy bảo gì.”

Lương Tinh Thần bèn giải thích: “Tên tiếng Trung của Tiểu Bảo là do ông nội đặt cho đấy, gọi là Diệu An. Ông cũng đặt sẵn cho con của hai người một cái rồi, gọi là Sóc An.”

“Sóc?”

“Vâng, ý chỉ vầng trăng non ấy ạ.”

Thẩm Yên hiểu ra, trên môi nở nụ cười rạng rỡ: “Nghe hay thật đấy.”

Nhắc đến chuyện này, Lương Tinh Thần dời tầm mắt nhìn cô chằm chằm: “Em thấy anh trai em dạo này chăm chỉ lắm nha. Mấy hôm trước qua đây ăn cơm, anh ấy còn gặng hỏi mẹ một đống câu hỏi chuyên môn nữa cơ.”

Thẩm Yên hơi bất ngờ: “Hỏi gì thế em?”

“Thì mấy kiến thức về chuyện mang thai nè, rồi sau khi mang thai thì phải chăm sóc bà bầu thế nào ấy mà.”

Hèn chi!

Cứ mở mồm ra là “mấy thầy cô trong văn phòng tán gẫu”, hóa ra là lén đi thỉnh giáo mẹ.

Mà sao tự dưng anh lại sốt sắng đến thế nhỉ? Trước giờ chuyện con cái đều là cô chủ động thúc giục, giờ anh đột ngột quay ngoắt 180 độ thế này khiến cô có chút không quen.

Cơm nước xong xuôi, tầm hơn tám giờ tối thì Lương Tinh Khải và Lương Tùng mới về đến nhà. Hai người bảo đã ăn ở bên ngoài rồi, ngồi nán lại một lát thì hai vợ chồng ai nấy tự lái xe của mình ra về.

Vẫn như mọi khi, Thẩm Yên là người về đến trước. Cô đứng ở sảnh thang máy đợi, chờ vài phút thì thấy người đàn ông mặt mũi hằm hằm bước vào. Cô chủ động tiến lên khoác lấy tay anh, lảng sang chuyện khác để tránh bị anh giáo huấn bài ca lái xe nhanh chậm: “Tinh Thần bảo anh lén hỏi mẹ chuyện mang thai hả?”

Lương Tinh Khải có chút không tự nhiên, anh cụp mắt nhìn cô, khẽ “ừm” một tiếng: “Có hỏi vài câu.”

“Có gì đâu mà, anh cứ chăm sóc tốt cho bản thân là được, rèn luyện thể thao nhiều vào, không thuốc lá rượu bia, không thức khuya là ok rồi.”

“Được.”

Thang máy vừa lên tới, Thẩm Yên liền đẩy anh vào trong, nháy mắt tinh nghịch ra vẻ vội vã: “Nhanh nhanh nhanh, về nhà tạo em b…”

Đột nhiên, một shipper giao đồ ăn từ đâu phóng vù vào trong khoang thang máy, cắt ngang câu nói của cô. Lương Tinh Khải nhanh tay kéo cô vợ nhỏ sát vào người mình. Ánh mắt hai người chạm nhau, nhìn thấu tâm tư đối phương liền cười một tiếng đầy ẩn ý. Thẩm Yên rúc sâu vào lồng ngực ấm áp của anh, tận hưởng sự chở che quen thuộc.

….

Thẩm Yên dạo này phải đi ca sáng, còn anh thì bắt đầu ngập trong guồng quay bận rộn. Nghe anh bảo là đề án thí nghiệm từ sau chuyến đi Thụy Sĩ đã lọt vào mắt xanh của cấp trên, nhận được thêm nhiều kinh phí hỗ trợ và kế hoạch mở rộng, anh với tư cách là người chịu trách nhiệm chính nên phải đứng ra gánh vác đại cuộc.

Buổi tối, cô tự rang cơm ăn một mình, nhưng nhai trong miệng cứ thấy nhạt nhẽo vô vị. Suy đi tính lại một hồi, Thẩm Yên quyết định đặt một phần đồ ăn ngoài rồi đến trường tìm anh. Biển số xe của cô đã được đăng ký trong hệ thống của trường dưới danh nghĩa người nhà, thế nên cứ thế thuận đường chạy thẳng vào trong, không gặp bất kỳ trở ngại nào.

Phòng thí nghiệm không nằm trong tòa nhà gạch đỏ của Viện Toán Lý mà ở ngay tòa nhà giảng đường bên cạnh. Thẩm Yên gọi điện cho anh nhưng không có người bắt máy, đành nhắn cho anh một cái tin rồi ngồi ở sảnh tầng một đợi.

Trong lúc chờ đợi, cô nhận được một cuộc điện thoại. Mối tình của Du Hảo cuối cùng cũng chính thức tuyên bố đi vào ngõ cụt. Nghe giọng điệu của cô nàng thì có vẻ chẳng mấy đau buồn, ngược lại còn có cảm giác nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng. Thẩm Yên an ủi bạn mình vài câu, không quên hẹn khi nào rảnh sẽ bao cô nàng một bữa. Vừa mới thất tình lại được húp ké một bữa miễn phí, Du Hảo lập tức phấn chấn hẳn lên: “Yên Yên ơi, năm nay cậu nhất định sẽ phát tài lớn cho xem! Tớ xem cho cậu rồi, năm nay lưu niên khí trường của cậu cực kỳ hợp, cát tinh cao chiếu luôn!”

“Tớ xin nhận lòng thành nhé, cũng chúc cậu năm nay phát tài luôn.”

Nhắc đến đây, giọng điệu của vị “đại sư” bỗng chốc xìu xuống: “Mà thôi bỏ đi, có khi tớ tự xem cho mình không chuẩn đâu, để hôm nào tớ đi tìm sư phụ xem lại cho chắc.”

“Cậu còn có cả sư phụ cơ à?”

“Tất nhiên rồi…”

Vị đại sư huyền học lắm lời lại bắt đầu lải nhải huyên thuyên. Thẩm Yên vừa buôn chuyện với cô nàng vừa đợi, tầm khoảng tám giờ tối, từ trong thang máy có hai người bước ra. Thẩm Yên không quen họ, nhưng họ rõ ràng là nhận ra cô: “Bác sĩ Thẩm đấy à?”

Thẩm Yên đứng dậy khỏi ghế sofa: “Chào hai anh… Hai anh là đồng nghiệp của Tinh Khải ạ?”

“Vâng đúng rồi, Bác sĩ Thẩm đến đón Tinh Khải tan làm đấy à?”

“Dạ, nhưng em gọi điện anh ấy không nghe máy.”

“À, cậu ấy đang ở trên phòng thí nghiệm đấy, chắc là không cầm theo điện thoại rồi. Để tôi lên lầu gọi cậu ấy xuống cho cô nhé.”

Một thầy giáo đi lên lầu, người còn lại ở lại trò chuyện với cô, nụ cười vô cùng niềm nở: “Tuy là chúng ta chưa từng gặp mặt, nhưng trong tổ nghiên cứu của tụi tôi không ai là không biết Bác sĩ Thẩm đâu nhé. Ngay cả mấy đứa sinh viên cũng biết Thầy Lương có một cô vợ làm việc ở bệnh viện.”

“Thế ạ…”

“Chứ còn sao nữa! Thầy Lương ngày thường… ái chà, cô cũng biết tính cậu ấy rồi đấy, trước đây cuộc sống chỉ có hai điểm thẳng hàng là nhà và trường học, tan làm xong cũng chẳng thèm về nhà sớm đâu. Thế mà dạo này cứ hễ không có việc gì là vừa đúng giờ tan tầm đã thấy xách mông chạy mất hút, bảo là phải đi chợ nấu cơm cho vợ.”

Biết là anh thường xuyên xuống bếp nấu ăn, hoặc là mang cơm đến cho cô, nhưng lúc này đây, khi được nghe những lời ấy từ chính miệng người khác kể lại, trong lòng Thẩm Yên bỗng dâng lên một cảm xúc vô cùng kỳ diệu.

“Cứ nói như cái lần trước…” Người đàn ông bỗng khựng lại một chút, “À đúng rồi, Bác sĩ Thẩm này, trong nhà không có chuyện gì lớn chứ?”

“Dạ? Chuyện gì cơ ạ?”

“Thì đợt trước tụi tôi đi công tác bên Thụy Sĩ ấy, mới đến ngày thứ ba thôi mà Tinh Khải đột nhiên đùng đùng đòi bay về nước. Đó là lần đầu tiên tụi tôi nhìn thấy vẻ mặt hoảng hốt, cuống cuồng như thế của cậu ấy đấy, làm đồng nghiệp với nhau bao nhiêu năm nay quả thực là lần đầu tiên thấy luôn… Chuyện trong nhà ổn thỏa cả rồi chứ? Dạo này cậu ấy lại bắt đầu bận rộn điên cuồng lên, có gì Bác sĩ Thẩm thông cảm cho cậu ấy nhé.”

Thẩm Yên nghe mà không khỏi kinh ngạc: “Dạ, trong nhà vẫn tốt ạ.”

“Thế thì tốt rồi.”

Thầy giáo lên lầu gọi người lúc nãy bước xuống: “Tinh Khải bảo còn một chút công đoạn cuối cùng nữa thôi, Bác sĩ Thẩm đợi cậu ấy thêm mười phút nhé.”

“Dạ vâng.”

“Vậy tụi tôi xin phép đi trước nhé, hôm nào có dịp cả nhà cùng đi ăn bữa cơm.”

“Dạ vâng, hai anh đi thong thả.”

Hai người rời đi, Thẩm Yên vẫn đứng chết trân tại chỗ, không nhúc nhích.

Hóa ra lần trước anh đột ngột chạy thục mạng từ nước ngoài về, không phải là vì có sự sắp xếp đột xuất trong công việc, mà là vì không liên lạc được với cô sao…

Anh ấy…

Lại còn cả biểu hiện bất thường vào cái đêm bắt gặp cô và Trương Sĩ nữa…

Cái con người này…

Thẩm Yên bỗng bật cười, cô rốt cuộc cũng hiểu tại sao anh và cô em gái Lương Tinh Thần lại có thể chiến tranh lạnh suốt mấy năm trời mà không thể nói chuyện rõ ràng với nhau rồi. Đúng là một cái hũ nút chính hiệu!

Mười phút sau, cửa thang máy mở ra, người đàn ông bước nhanh về phía cô, dịu dàng hỏi: “Sao em lại đến đây?”

Thẩm Yên nhướng mày cười: “Sao nào, chỉ cho phép anh mang cơm cho em, còn em thì không được mang cơm cho anh chắc?”

Lương Tinh Khải nhìn cái túi cô đang xách trên tay. Buổi chiều anh đã ăn qua loa ở nhà ăn rồi, nhưng sau khi cắm đầu vào việc suốt mấy tiếng đồng hồ thì cái bụng quả thực đã trống rỗng.

“Đi thôi, về văn phòng của anh.”

Văn phòng không xa lắm, đi bộ tầm hai ba phút là tới nơi. Đây là lần đầu tiên Thẩm Yên bước chân vào tòa nhà nhỏ này, cũng là lần đầu tiên vào văn phòng của anh, lần đầu tiên đứng trong phòng nhìn ra bức tường phủ đầy dây thường xuân bên ngoài cửa sổ. Bây giờ đang là mùa hè, dây thường xuân phát triển vô cùng tươi tốt, nhuộm xanh cả một mảng tường rộng lớn, tràn ngập sức sống.

“Đứng từ bên trong nhìn ra thấy đẹp thật đấy anh ạ. Anh bảo nếu em ló đầu ra ngoài cửa sổ, còn anh ở bên dưới bấm máy tách một cái, thì có phải là sẽ ra một bức ảnh nghệ thuật để đời không?”

“Em máng máng nhớ là hình như trước đây có một thầy giáo nào đấy được chụp kiểu này, xong rồi nổi rần rần trong đám sinh viên luôn đúng không? Cái người đó không phải là anh đấy chứ?”

Lương Tinh Khải mở hộp cơm ra, thản nhiên gật đầu: “Nếu không có người khác, thì đó chính là anh.”

“Oa~ Hồi đó sao em lại không chú ý đến nhỉ. Nếu ngày trước em chịu khó ngắm nghía bức ảnh đó thêm vài cái, biết đâu chừng bây giờ con của chúng mình đã đi học mẫu giáo rồi ấy chứ.”

Lương Tinh Khải bấy giờ đã dần dần thích nghi được với cái lối suy nghĩ nhảy số không đầu đuôi của cô, anh có thể mỉm cười đón nhận câu đùa: “Chỉ vì thấy anh đẹp trai thôi hả? Thế lúc đó em có định theo đuổi anh không?”

“Giáo sư Lương của em đâu chỉ có mỗi cái mã đẹp trai đâu chứ…” Nhưng mà hồi đó cô vừa mới chính thức vào làm, còn đang bận bù đầu với việc thăng chức bác sĩ chính, cho dù thời gian có quay ngược trở lại thì cô cũng chẳng rỗi hơi đâu mà đi hóng hớt mấy chuyện bát quái, càng không có ý định kết hôn sinh con sớm như vậy.

Nhưng bây giờ thì nói thế nào mà chẳng được, huống hồ cái người trước mặt này lại là một hũ nút hay dỗi, phải ra sức mà dỗ dành thôi.

“Tất nhiên là phải theo đuổi rồi! Em sẽ nhờ thầy của em đi xin số điện thoại của anh từ chỗ Viện trưởng các anh, không thì bắt họ sắp xếp cho tụi mình một buổi xem mắt. Nói chung là bằng mọi giá, phải cua bằng được anh mới thôi!”

“Thế nếu không cua đổ thì sao?”

Nếu không cua đổ thì cô sẽ từ bỏ ngay lập tức chứ sao.

“Thì tất nhiên là…” Thẩm Yên kéo dài âm điệu, nghiêng đầu nhìn anh, “Em sẽ bám dai như đỉa, ngày nào cũng bám theo làm phiền anh, quấy rầy anh cho đến khi anh đổ thì thôi! Em đây vẫn cực kỳ tự tin vào bản thân mình đó!”

Cái người này mà chịu mặt dày bám đuôi ai mới là chuyện lạ, nhưng Lương Tinh Khải vẫn khẽ mỉm cười, giọng điệu cũng thả lỏng hơn rất nhiều: “Ăn chung không em?”

“Ăn chứ, đây là combo dinh dưỡng em đặc biệt đặt riêng cho anh đấy, tốn một mớ tiền của em luôn.”

Lương Tinh Khải kéo chiếc ghế của Tống Thiên Lẫm qua cho cô, cặp vợ chồng trẻ cùng ngồi xuống ăn cơm.

Mới ăn được một miếng, cô đột nhiên nghiêng hẳn người qua, chớp chớp mắt hỏi: “Thế anh có chịu để em cua đổ không?”

Anh khựng lại một chút, quay đầu nhìn sang, liền bắt gặp tia hy vọng và mong chờ đang lấp lánh trong đôi mắt cô.

Lương Tinh Khải không một chút đắn đo: “Tất nhiên là có rồi.”

Đôi mắt cô vợ nhỏ lập tức sáng rực lên như sao sa, cô tự hào hếch cằm lên, vẻ mặt đắc thắng: “Em đã bảo mà lại~”

Anh nhìn góc nghiêng gương mặt cô và độ cong hoàn hảo trên khóe môi khi cô cúi đầu tiếp tục ăn cơm, rốt cuộc cũng không nhịn được mà bật cười theo.

Sau đó, hai người vừa ăn vừa thỉnh thoảng trò chuyện đôi ba câu về công việc của đối phương. Chín giờ tối ăn xong xuôi, hai người lại ai nấy tự lái xe của mình về nhà.

Về đến nhà, anh đi tắm trước. Anh vừa mới vào trong phòng tắm thì chiếc điện thoại trên bàn bỗng sáng lên, là tin nhắn WeChat do Lục Sầm gửi tới.

Thẩm Yên hướng vào bên trong gọi to: “Mẹ tìm anh kìa.”

“Em xem hộ anh với, có chuyện gì thế.”

Cô biết mật khẩu của anh nên liền mở khóa vào WeChat. Lục Sầm bảo mấy ngày nữa là đến sinh nhật của Lương Tùng, không phải đại thọ gì nên cả nhà tụ tập ăn bữa cơm là được rồi, nhưng mẹ vẫn nhắc nhở hai người nhớ chuẩn bị một món quà nho nhỏ để dỗ cho ông cụ vui lòng.

Thẩm Yên nhắn lại một câu “Dạ con biết rồi”.

Vốn định thoát ứng dụng ra luôn, nhưng ngón tay cô lại lỡ bấm trúng vào biểu tượng kính lúp tìm kiếm, trang lịch sử tìm kiếm lập tức hiện ra trước mắt.

Cô nhìn thấy mấy dòng nhật ký tìm kiếm hiển thị trên màn hình:

“Phụ nữ chuẩn bị mang thai”

“Đàn ông chuẩn bị mang thai”

“Lựa chọn bộ gen”

“Gen ưu tú”

“Làm thế nào để duy trì mối quan hệ hôn nhân”

“……”

Gen ưu tú…

Đầu óc Thẩm Yên trong nháy mắt trở nên đình trệ, cô đứng ngẩn người, đờ đẫn nhìn về phía phòng tắm đang phát ra tiếng nước chảy róc rách không ngừng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn