Kế Hoạch Kết Hôn - Tô Kỳ

Chương 26: Bà xã

Chương 26

Giải thi đấu bóng chuyền hơi của cán bộ công nhân viên chức sẽ diễn ra vào chiều thứ sáu tuần này tại nhà thi đấu của quận. Lương Tinh Khải đã nói trước với Thẩm Yên một tiếng, cô bảo rằng mình sẽ đến xem.

Ăn trưa xong xuôi, anh liền thay luôn đồ thể thao.

Tống Thiên Lẫm thấy vậy có chút ngạc nhiên: “Không phải cậu vốn chẳng mấy mặn mà với mấy hoạt động kiểu này à?”

Chuyện Lương Tinh Khải có năng khiếu thể thao thiên bẩm thì cả cái cơ quan này đã biết ngay từ hồi anh mới vào trường. Khi đó, anh bị mọi người chèo kéo đi tham gia giải bóng chuyền hơi một lần. Trận ấy, anh phô diễn tài năng thiên phú “bất bình thường” từ khả năng bật nhảy, đỡ bóng cho đến đập bóng ghi điểm, một tay dẫn dắt viện Toán lý giành luôn chức Vô địch toàn trường.

Kể từ dạo đó, mỗi lần trong Viện có giải đấu thể thao gì là y như rằng mọi người lại réo tên anh đầu tiên. Thế nhưng khoảng một hai năm trở lại đây, anh đã học được cách từ chối, việc gì đùn đẩy được là anh đẩy sạch.

Tống Thiên Lẫm ngó qua thông báo trong nhóm chat, lập tức tìm ra câu trả lời: “À, tôi hiểu tại sao cậu lại chịu đi rồi. Hóa ra trận này chúng ta đấu với Bệnh viện số 1.”

Bệnh viện và trường học tuy có cách nhau một đoạn đường, nhưng đều thuộc đơn vị công lập trong cùng một quận, việc bốc thăm thi đấu chung với nhau cũng là điều dễ hiểu.

Người đàn ông đang thu dọn đồ đạc nghe vậy liền ngước mắt lên, vẻ mặt đầy thắc mắc: “Đấu với Bệnh viện số 1 ạ?”

“Cậu không biết thật đấy à?” Tống Thiên Lẫm bật cười: “Tôi còn tưởng cậu hăng hái thế là để đi gặp vợ yêu chứ.”

Lương Tinh Khải không tiếp lời nữa, chỉ đẩy nhanh tốc độ thu dọn đồ đạc trên tay.

Tống Thiên Lẫm nhìn màn hình máy tính, lập tức đưa ra quyết định: “Căn bản chiều nay cũng không có việc gì mấy, tôi đi cùng cậu luôn.”

Lúc chuẩn bị ra cửa, điện thoại của Lương Tinh Khải bỗng đổ chuông. Anh rảo bước đi về phía cửa sổ để bắt máy: “Chào thầy Chương ạ.”

Đầu dây bên kia, giáo viên họ Chương có chút ngạc nhiên: “Thầy Lương đấy à? Sao bỗng dưng cậu lại liên lạc với tôi thế?”

Thầy Chương là cố vấn học tập của An Tư Miểu. Lương Tinh Khải vốn không quen biết thầy, phải nhờ đồng nghiệp thân thiết xin hộ phương thức liên lạc.

Lương Tinh Khải lịch sự nói: “Dạ, em vợ tôi là An Tư Miểu, hiện đang là sinh viên năm nhất ngành Điều dưỡng. Tôi muốn liên hệ với thầy để tìm hiểu một chút về tình hình học tập và sinh hoạt của con bé ở trường ạ.”

“À, hóa ra là vậy.” Thầy Chương đã hiểu ra vấn đề: “Có điều em Tư Miểu này ngày thường tính tình khá hướng nội, ít nói ít cười lắm. Giờ lên lớp con bé đều rất ngoan ngoãn, tôi cũng chỉ gặp em ấy vào mấy buổi sinh hoạt lớp định kỳ nên chưa có cơ hội trò chuyện nhiều. Đã xảy ra chuyện gì rồi sao?”

Lương Tinh Khải cũng không nắm rõ tình hình cụ thể: “Dạ không có gì đâu ạ. Vậy có gì phiền thầy Chương để mắt giúp tôi một chút nhé, nếu có vấn đề gì thầy cứ liên lạc với tôi bất cứ lúc nào. Tôi cảm ơn thầy.”

“Được rồi, không vấn đề gì đâu.”

Cuộc gọi vừa ngắt, Tống Thiên Lẫm đứng bên cạnh hóng hớt được liền lên tiếng hỏi: “Sao thế, bị trầm cảm à?”

Lương Tinh Khải lắc đầu: “Em cũng không rõ nữa.”

Mong là không phải vậy.

Hai người vừa dứt lời thì Tưởng Nguyên Bạch từ phòng bên cạnh cũng đã thay xong quần áo và đi tới: “Thầy Lương xong chưa?”

Tống Thiên Lẫm biết rõ dạo gần đây Tưởng Nguyên Bạch đang đi xem mắt với đồng nghiệp của Thẩm Yên, liền bật cười trêu chọc: “Hô hô, hai người các cậu hẹn nhau đấy à?”

Gương mặt Tưởng Nguyên Bạch thoáng ửng hồng: “Phía nhà trường bảo vẫn còn thiếu người…”

“Ha ha ha được rồi được rồi, đi mau thôi, khéo người ta đang đứng đợi dài cổ ở kia rồi kìa.”

Ở phía bên này tình hình cũng tương tự, Thẩm Yên vừa mới biết chiều nay trường của Lương Tinh Khải sẽ thi đấu với bệnh viện của mình: “Sao mà trùng hợp thế nhỉ?”

Du Hảo bĩu môi: “Trùng hợp cái gì mà trùng hợp, tại cậu chẳng thèm quan tâm đến sự đời thôi. Nếu trận này chồng cậu không ra sân, liệu cậu có biết hôm nay hệ thống có hoạt động công đoàn không hả?”

Cũng đúng, trước ngày hôm nay Thẩm Yên chưa từng mảy may để mắt đến mấy hoạt động kiểu này. Công việc chuyên môn đã đủ bận tối mắt tối mũi rồi, tan làm lại còn phải vắt chân lên cổ đi đánh bóng chuyền, đúng là mấy người có ba đầu sáu tay mà.

Cô thay xong quần áo thường phục rồi chuẩn bị ra về. Đi được vài bước, cô phát hiện cô bạn đồng nghiệp cũng đã thay đồ xong xuôi và đang lạch lạch bám đuôi phía sau: “Cậu cũng đi à?”

Du Hảo lí nhí trong miệng: “Ờ… thì… Tưởng Nguyên Bạch bảo… chiều nay anh ấy cũng lên sân.”

Thẩm Yên bật cười trêu ghẹo: “Hai người hiện tại là đang ở giai đoạn nào rồi thế?”

“Thì… thì cứ như vậy thôi, vẫn đang trong quá trình tiếp xúc tìm hiểu.”

Hai người vừa rảo bước đi ra ngoài, Thẩm Yên vừa nói: “Nếu cảm thấy hợp nhau thì cứ thử yêu đương xem sao, cậu cũng đâu còn nhỏ nhắn gì nữa.”

“Tớ biết rồi mà…” Du Hảo tò mò hỏi ngược lại: “Nhưng mà Yên nhi này, hồi đó sao cậu không thử yêu đương hẹn hò với Giáo sư Lương một thời gian trước đã?”

“Tớ đào đâu ra thời gian mà yêu với đương?”

Không có thời gian yêu đương nên chốt hạ bằng cách kết hôn luôn? Du Hảo cảm thấy tư duy này của cô bạn mình đúng là cạn lời thật sự.

Thế nhưng dạo gần đây cô phát hiện Thẩm Yên hình như có gì đó khang khác. Điểm dễ nhận thấy nhất là tin nhắn đến nhiều hơn, tần suất cô nàng cúi đầu check điện thoại cũng theo đó mà tăng lên đáng kể.

Xin lỗi đi, Thẩm Yên của ngày xưa á? Đi làm tám tiếng đồng hồ là cái điện thoại cứ thế vứt chỏng chơ trong phòng trực, ai muốn tìm cô thì phải gọi qua máy của mấy em sinh viên thực tập cơ!

Du Hảo tò mò ghé sát lại gần người cô hít hà một hơi.

Thẩm Yên né người ra: “Cậu làm cái trò gì đấy?”

Du Hảo cau mày: “Yên Yên ơi, tớ phát hiện trên người cậu có mùi lạ nhé.”

Cô nàng nghe vậy liền giật mình, vội vàng nhấc cánh tay lên tự ngửi ngửi chính mình: “Mùi gì cơ? Mùi nước sát trùng à?”

“Không phải, là cái mùi chua loét của tình yêu đấy.”

“…”

Mà điều khiến cho người ta không tài nào ngờ tới được chính là Trương Sĩ hóa ra cũng có mặt ở đây.

Thời gian qua Thẩm Yên không mấy khi chạm mặt anh ta, lần gần nhất hình như là từ tuần kia tuần kìa gặp nhau ở căn tin, hai bên cũng chỉ khẽ gật đầu chào nhau một tiếng coi như xong chuyện.

Hiện tại đột ngột chạm mặt nhau ở đây cũng chẳng có gì gượng gạo, có điều Thẩm Yên thấy hiếu kỳ nên thuận miệng hỏi một câu: “Ơ, trước đây tôi không biết anh cũng biết đánh bóng chuyền hơi đấy?”

Trương Sĩ cười đáp: “Bây giờ tôi cũng đã biết đánh mấy đâu. Chủ tịch Công đoàn bảo dáng người tôi cao ráo, kéo vào sân để làm tay đập bóng ghi điểm.”

Du Hảo đứng bên cạnh cười hơ hớ chen vào một câu: “Đồng nghiệp mới ai mà chẳng phải lên sân trải nghiệm một hai lần, cứ tập luyện vài buổi là quen tay ngay ấy mà.”

“Vâng, vậy tôi xin phép ra sân khởi động trước nhé.”

“Đi đi, đi đi.”

Đợi cho bóng dáng Trương Sĩ đi khuất, Du Hảo lại ghé sát tai cô thì thầm: “Đúng là tiếc thật đấy chứ.”

“Tiếc cái gì mà tiếc, cậu không cần thầy Tưởng nhà cậu nữa à?”

“Đừng có nói bậy nha.” Du Hảo vừa liếc mắt một cái, chợt nhận ra bóng dáng người đàn ông đã đứng sừng sững sau lưng hai người từ lúc nào. Cô nàng theo phản xạ rụt cổ lại né tránh, nhưng rất nhanh sau đó đã lấy lại can đảm cất tiếng chào: “Thầy Lương…”

Thẩm Yên quay đầu lại, bấy giờ mới nhìn thấy anh: “Anh đến rồi à?”

Ánh mắt Lương Tinh Khải vừa vặn thu hồi từ một bóng dáng cao lớn nào đó trên sân đấu, anh khẽ mỉm cười: “Trận đấu sắp bắt đầu rồi, hai người tìm chỗ ngồi đi.”

“Được rồi.”

Khán giả đến xem không đông lắm, phần lớn đều là đồng nghiệp và người nhà của các vận động viên. Hai cô cùng với Tống Thiên Lẫm tìm được một vị trí khá đẹp ở ngay hàng ghế đầu khu vực trung tâm để ngồi xuống.

Tống Thiên Lẫm là người cực kỳ lắm lời, mà Du Hảo khi không có Tưởng Nguyên Bạch ở bên cạnh thì cái mồm cũng hoạt động hết công suất, hai cái “đài phát thanh” này vừa ráp lại với nhau là bên tai Thẩm Yên coi như không có lấy một giây phút nào được yên tĩnh.

Ban đầu cô ngồi ở ngay chính giữa, về sau thực sự chịu không nổi đành phải dịch chuyển sang ngồi ở góc rìa ngoài cùng.

Chủ đề câu chuyện của hai người kia quanh đi quẩn lại cũng chỉ có Tưởng Nguyên Bạch, người hỏi người đáp vô cùng nhịp nhàng. Tống Thiên Lẫm gần như nổ tung trời bốc đầu khen ngợi Tưởng Nguyên Bạch lên tận chín tầng mây, Du Hảo càng nghe càng thấy mở cờ trong bụng.

Thẩm Yên hoàn toàn không chen được lời nào vào cuộc hội thoại đó, cô liền phóng tầm mắt xuống sân đấu, quan sát hai đội bóng đang tiến hành khởi động.

Lương Tinh Khải lúc này đang mặc một bộ đồ thể thao. Anh đã cởi chiếc áo khoác bên ngoài ra, chỉ còn lại chiếc áo thun ngắn tay phối với quần đùi. Phần cơ bắp trên cánh tay và bắp chân săn chắc, tỷ lệ vô cùng cân đối và mạnh mẽ, mỗi một động tác xoay người chuyển động đều làm lộ rõ sức mạnh cơ bụng và thắt lưng đàn hồi.

Cô thầm đánh giá trong lòng, vô cùng hài lòng với “nguồn gen” này. Ngắm nghía anh được tầm hai phút, cô mới dời tầm mắt sang đội đối thủ ở phía bên kia. Mấy người bọn họ đang quây thành một vòng tròn nhỏ để bàn bạc chiến thuật, có mấy vị bác sĩ quen biết nhìn thấy cô liền giơ tay vẫy vẫy chào hỏi, cô cũng lịch sự giơ tay vẫy lại.

Trương Sĩ cũng hướng mắt nhìn về phía này, Thẩm Yên theo thói quen mỉm cười gật đầu một cái.

Trên sân đấu, Tưởng Nguyên Bạch khẽ huých nhẹ vào người đàn ông đang dán chặt mắt vào khu vực khán đài: “Thầy Lương ơi, chuẩn bị vào trận rồi.”

Trước khi chính thức khai cuộc, thành viên của hai đội phải đứng đối diện nhau qua tấm lưới để thực hiện nghi thức bắt tay giao hữu. Lương Tinh Khải khẽ đưa đầu lưỡi đẩy đẩy vách má trong, dứt khoát thu hồi tầm mắt.

Trương Sĩ nhờ lợi thế chiều cao và sải tay dài nên cũng đảm nhận vị trí chủ công của đội bệnh viện.

Hai người đàn ông đứng đối diện, mắt chạm mắt qua tấm lưới cao.

Lương Tinh Khải là người chủ động vươn bàn tay ra trước, trầm giọng lên tiếng: “Chào anh, bác sĩ Trương.”

Trương Sĩ thoáng chút ngỡ ngàng trong lòng. Sao cái người này lại biết mình họ Trương nhỉ?

Hai người bọn họ rõ ràng là chưa từng quen biết, thậm chí đến một câu xã giao cũng chưa từng nói qua.

Thế nhưng thời gian trận đấu không cho phép anh ta kịp suy nghĩ kỹ càng.

Cùng với một tiếng còi sắc lẹm vang lên báo hiệu trận đấu bắt đầu, các thành viên lập tức tản ra, đứng vào vị trí chiến lược của mình.

Quả bóng đầu tiên do phía Đại học Nam Thành thuận lợi phát đi, đội bạn nhanh chóng đỡ bóng rồi chuyền ngược trở lại.

Tay chuyền hai phía Nam Đại bắt bài rất chuẩn, đón lấy bóng rồi kiến tạo một đường chuyền đẹp mắt cho phó chủ công Tưởng Nguyên Bạch. Vị trí của Tưởng Nguyên Bạch lúc này hơi bị lệch một chút, anh ấy liền dùng kỹ thuật đệm bóng, đẩy ngược quả bóng lên cao một đường hoàn hảo tạo đà cho Lương Tinh Khải.

Lương Tinh Khải đã khóa chặt mục tiêu từ trước, lập tức dậm nhảy bật cao.

Cơ thể người đàn ông trên không trung hoàn toàn được kéo căng ra, cường tráng và dũng mãnh như một cánh cung đã được kéo căng hết cỡ, quỹ đạo vung cánh tay đập bóng vừa dài vừa hiểm hóc, lại mang theo một lực đạo cực kỳ tàn bạo.

Đùng!

Quả bóng lao đi với tốc độ không thể cản phá, rơi xoẹt xuống sân đối phương rồi lăn dài về phía tấm biển quảng cáo cũ ven sân.

Toàn trường im bặt trong một thoáng.

Quả đầu tiên, mười phần công lực, cực kỳ hung bạo.

Mãi một lúc sau, tiếng hò reo mới bùng nổ như thể vừa kịp hoàn hồn.

Du Hảo “Oa” lên một tiếng: “Giáo sư Lương đẹp trai quá đi mất thôi!!!”

Tống Thiên Lẫm thì khum tay trước miệng làm loa hét lớn: “Tinh Khải, đỉnh vcl!”

Thẩm Yên cũng không khỏi ngạc nhiên, đây mới chỉ là bắt đầu thôi mà…

Chớp mắt một cái, dưới sân đã bắt đầu một lượt giao và nhận bóng mới.

Du Hảo ghé sát lại, thì thầm hỏi nhỏ: “Yên nhi ơi, có khi nào Giáo sư Lương biết đối diện là tình địch nên mới ‘ra tay’ nặng thế không?”

“Đừng có nói lung tung.” Thẩm Yên lườm cô bạn một cái, “Ngoài cậu ra chẳng ai biết chuyện đó hết, lo mà khép cái miệng vào.”

“Thật sự không biết á?”

Chắc là không biết đâu nhỉ? Chuyện từ bao nhiêu năm trước rồi cơ mà? Hơn nữa hồi đó hai người họ yêu đương kín tiếng lắm, chẳng mấy người trong lớp phát hiện ra, cứ ngỡ họ chỉ là đôi bạn cùng tiến thôi.

Bên tai lại vang lên một tràng hò reo, nhìn xuống sân thì ra vừa kết thúc một pha đập bóng, người ghi điểm lần này là Trương Sĩ.

Du Hảo ngồi lại ngay ngắn, nhướn mày thích thú: “Trận đấu bắt đầu thú vị rồi đây~”

Đúng là kiểu người xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn, cô nàng quay sang hỏi: “Yên nhi ơi, cậu cổ vũ đội nào? Bệnh viện hay nhà trường?”

Mấy câu này cô nàng chẳng buồn hạ giọng, Tống Thiên Lẫm nghe thấy liền tiếp lời: “Thẩm Yên là người nhà của chúng tôi, không ủng hộ chúng tôi thì ủng hộ ai?”

Du Hảo vặn lại: “Bệnh viện còn là ‘kim chủ đại nhân’ phát lương cho cậu ấy đấy nhé.”

Thẩm Yên lựa chọn im lặng, coi như không nghe thấy gì.

Dưới sân, hết hiệp này đến hiệp khác, điểm số bám đuổi nhau sát nút.

Khán giả dần dần cũng nhận ra có gì đó không đúng. Đây mà là vòng sơ loại á? Đây mà là thi đấu hữu nghị á? Nhìn cứ như đang đánh trận chung kết sống còn không bằng.

Tuy nhiên, đánh càng hăng thì các cầu thủ càng hưng phấn, ai nấy đều dốc hết sức bình sinh.

Rất nhanh sau đó.

Bíp ——

Hiệp một kết thúc với khoảng cách chỉ vỏn vẹn một bàn thắng.

Các cầu thủ tranh thủ hớp ngụm nước rồi lập tức đổi sân.

Hiệp hai vẫn tiếp tục ở thế giằng co, khán giả trên khán đài không ai dám thở mạnh.

Khi quả bóng cuối cùng chạm đất, phía nhà trường đã giành chiến thắng hiệp đầu với số điểm suýt soát. Người nhà của các giáo viên hân hoan reo hò.

Thẩm Yên nhìn xuống dưới, vừa vặn chạm phải ánh mắt của một người đang ngước lên. Ánh mắt hai người giao nhau giữa tiếng ồn ào náo nhiệt.

Cô không né tránh, nở nụ cười rồi giơ ngón tay cái cổ vũ anh.

Trường Đại học Nan thắng được trận này, công sức phối hợp của cả đội là không nhỏ, nhưng một phần ba chiến công chắc chắn thuộc về những pha chắn bóng và đập bóng thần sầu của anh.

Bên cạnh, Du Hảo cầm hai chai nước lên nhưng lại bắt đầu “nhát”: “Yên Yên ơi~”

Cái trò đưa nước này chỉ dành cho mấy em học sinh sinh viên thôi chứ, Thẩm Yên khoanh tay trước ngực, thái độ vô cùng kiên định: “Tớ không đi đâu, mất mặt lắm.”

“Đi mà, đi mà.” Du Hảo nháy mắt liên tục, bày ra vẻ mặt cún con tội nghiệp, “Năn nỉ cậu đấy Yên nhi ơi, đi với tớ đi.”

“Đại sự cả đời của tớ đấy, đều trông cậy vào cậu cả.”

Thẩm Yên hết cách, đành phải tháp tùng cô nàng đi xuống.

Các cầu thủ đang đứng nghỉ ngơi uống nước ven sân. Khi hai người tiến lại gần, Du Hảo “thẹn thùng” đưa nước cho Tưởng Nguyên Bạch, giọng điệu cũng trở nên “nũng nịu” lạ thường: “Mọi người vất vả quá, lúc nãy anh đánh đỉnh thật đấy.”

Tưởng Nguyên Bạch cũng ngượng ngùng đáp: “Vất vả gì chứ, cảm ơn em nhé.”

“Lát nữa anh vẫn ra sân chứ?”

“Có chứ, phải đánh ba hiệp cơ.”

“Dạ…”

Thẩm Yên nghe mà nổi hết cả da gà… Cô dứt khoát nhét chai nước vào tay người đàn ông vừa tiến lại gần: “Nè.”

Lương Tinh Khải nhìn sang đôi trẻ đang “dính như sam” bên cạnh, rồi lại nhìn người phụ nữ đang có chút gượng gạo trước mặt, mỉm cười: “Cảm ơn em.”

Thẩm Yên nghĩ đến lối đánh “liều mạng” lúc nãy của anh, lên tiếng nhắc nhở: “Anh đánh vừa vừa phai phải thôi, lát nữa mà trật khớp chân, bong gân tay hay đau lưng mỏi gối là em không chữa cho anh đâu đấy.”

“Anh không sao mà.”

Nhìn anh mồ hôi nhễ nhại, Thẩm Yên khẽ cau mày.

Trên tay cô không có khăn giấy, chẳng lẽ lại học theo mấy bộ phim thần tượng lấy tay áo lau mồ hôi cho anh? Cô chỉ đành nhắc thêm: “Lau mồ hôi đi anh.”

Đúng lúc này, cô nàng bên cạnh lại vô cùng dũng cảm, cất giọng nũng nịu hỏi: “Có cần em lau mồ hôi cho anh không?”

Lương Tinh Khải nhìn thấy biểu cảm của Thẩm Yên thì khẽ nhếch môi, suýt chút nữa là bật cười thành tiếng.

Anh đi sang bên cạnh, rút hai tờ giấy tự mình lau khô mồ hôi trên trán, rồi dịu dàng hỏi: “Lát nữa còn hai trận nữa, em xem hết chứ?”

“Đã cất công đến tận đây rồi, đương nhiên phải xem cho hết rồi.”

“Em ăn gì chưa?”

“Vẫn chưa.”

“Lát nữa xong xuôi chắc mọi người sẽ đi ăn một bữa, em đi cùng nhé?”

Thẩm Yên hơi do dự. Cô vốn không quen thân với đồng nghiệp của anh, đi rồi lại phải gồng mình lên xã giao…

Cân nhắc chừng mười mấy giây, cuối cùng cô cũng gật đầu: “Được rồi.”

Cạnh sân có một dãy ghế dài, nước uống và túi xách của đội đối phương cũng đặt ngay gần đó.

Trương Sĩ đang đứng uống nước cách đó chỉ tầm hai ba mét.

Nói chuyện cũng hòm hòm rồi, hơn nữa đồng nghiệp hai bên cứ thỉnh thoảng lại nhìn về phía này làm Thẩm Yên thấy không tự nhiên cho lắm. Cô nói với anh: “Em lên khán đài đây.”

Vừa đi được vài bước, phía sau bỗng vang lên tiếng gọi:

“Bà xã, điện thoại của anh đâu rồi?”

Giọng điệu vô cùng tự nhiên, cứ như thể đã gọi hàng vạn lần vậy.

?

Thẩm Yên nghi ngờ mình nghe nhầm, nhưng giọng nói đó đúng là của Lương Tinh Khải.

Cô kinh ngạc quay đầu lại.

Trong tầm mắt thoáng thấy Trương Sĩ cũng vừa vặn nhìn sang.

Anh lại gọi thêm lần nữa: “Vợ ơi?”

Thẩm Yên thấy da gà da vịt nổi lên rần rần. Một là vì danh xưng này, hai là vì… cái tên đầu gỗ Lương Tinh Khải này sao có thể là người biết gọi “bà xã” “Vợ ơi” ngọt xớt như thế chứ!

“… Em có cầm điện thoại của anh đâu.”

“Trong túi ấy, lúc nãy anh đưa cho em rồi mà.”

“Thế giờ em lên lấy xuống cho anh nhé?”

“Không cần đâu, em xem hộ anh xem có cuộc gọi lỡ nào không, anh sợ bên phòng thí nghiệm tìm.”

“… Được rồi.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn